McIlroy chưa giải nghệ nhưng không quá khi nói anh làm một trong những VĐV vĩ đại nhất mọi thời của Vương quốc Anh. Ở tuổi 36, một chương mới phi thường lại vừa bắt đầu với McIlroy.
Nghe giống như sự tung hô do McIlroy vừa bảo vệ thành công danh hiệu tại Masters 2026, nhưng vẫn có những điểm khiến siêu sao Bắc Ireland trở nên khác biệt. McIlroy đang ở giữa “giai đoạn hai” của sự nghiệp. Đây là điều không thường xuất hiện, đặc biệt trong golf – môn mà nhiều người gây dựng di sản sau những thắng lợi dồn dập trong một thời gian, hoặc bùng nổ theo từng chu kỳ khoảng hai năm.
“Mỗi golfer hàng đầu dường như đều có một thời kỳ đạt đỉnh cao phong độ dài khoảng hai năm”, Padraig Harrington, người giành ba major chỉ trong 13 tháng, giải thích. “Dĩ nhiên luôn có ngoại lệ, nhưng quy luật đó xảy ra với số đông, như Jordan Spieth, Brooks Koepka. Với Rory, cho tới năm 2014, mọi thứ gần như là tất yếu. Khi đang ở thời kỳ đỉnh cao, bạn chỉ nghĩ và lo cho bản thân”.
Khán giả bây giờ không biết Spieth từng áp đảo như thế nào trong giai đoạn đỉnh cao của anh. Năm 2015, khi mới 21 tuổi, Spieth mở màn giải Masters bằng vòng đấu 64 gậy. Anh lập kỷ lục điểm sau 36 và 54 hố, rồi vô địch với cách biệt bốn gậy, bỏ lại Justin Rose phía sau. Tạp chí Forbes khi ấy gọi Spieth là golfer đầu tiên kiếm 100 triệu USD. Cũng trong năm đó, anh vô địch US Open, chỉ cách trận play-off ở The Open một gậy, rồi về nhì tại PGA Championship.
Nhưng sau khi giành major thứ ba vào năm 2017, Spieth liên tục bị ám ảnh bởi chấn thương cổ tay, và lưu ký ức đau đớn từ lần để rơi lợi thế 5 gậy ở 9 hố cuối tại Masters 2016. Giờ đây, không nhiều người còn tin anh sẽ chạm tới major thứ tư. Lịch sử cho thấy sự thống trị của một golfer thường bị chặn đứng bởi chấn thương, tâm lý mất tự tin, do thay đổi kỹ thuật, hoặc sự vươn lên của thế hệ kế cận.
Koepka cũng từng giành 4 major trong vòng 23 tháng. Sự ngạo nghễ được anh thể hiện qua lời giải thích lạnh lùng về công thức chinh phục major: bạn chỉ cần đánh bại một nửa số golfer trên sân, nửa còn lại sẽ chơi dưới sức, rồi áp lực sẽ đánh gục thêm vài người nữa. Kết luận của Koepka là thực ra chỉ cần hạ khoảng 20 đối thủ. Nghe có vẻ đơn giản, nhưng kể từ thời kỳ đứng trên đỉnh thế giới đó, Koepka chỉ đoạt thêm một major. Hai năm gần đây, anh chưa từng đến gần đẳng cấp cao nhất mà bản thân từng trình diễn.
Người hiện thống trị làng golf hiện tại là Scottie Scheffler, và anh vẫn đang ở giai đoạn một của sự nghiệp. Bốn major của Scheffler đến trong vòng ba năm. Ai cũng tin anh sẽ còn giành thêm nhiều danh hiệu lớn. Nhưng nếu Scheffler trải qua cơn khô hạn 11 năm như McIlroy từng chịu từ 2014 đến 2025, giai đoạn hai của anh sẽ bắt đầu khi đã 39 tuổi.
Điểm lại những trường hợp trên cho thấy McIlroy là đặc biệt. Và không chỉ trong golf, các VĐV hàng đầu ở những môn khác cũng hiếm khi vô địch nhiều lần theo hai giai đoạn tách biệt.
Tuổi tác thường sớm đuổi kịp các ngôi sao điền kinh. Ở giải đua xe Công thức 1, 7 năm là khoảng cách dài nhất giữa hai chức vô địch, của huyền thoại Niki Lauda. Tất nhiên vẫn có những ngoại lệ theo kiểu vụt sáng lần cuối, như George Foreman – người mất 20 năm giữa hai lần vô địch quyền Anh hạng nặng thế giới. Muhammad Ali là phép so sánh sát hơn, khi trở lại sau thời gian bị cấm thi đấu vì phản đối cuộc chiến tại Việt Nam. Ali lúc ấy đã định hình lại môn quyền Anh. Nhưng quãng gián đoạn ấy cũng chỉ dài ba năm.
McIlroy phải chịu đựng ánh mắt hoài nghi lâu hơn. Suốt nhiều năm, McIlroy phải sống cùng luận điệu rằng anh “yếu tâm lý”, vô địch major cực khó. Đó cũng là lý do Jack Nicklaus ngoài 18 danh hiệu còn có tới 19 lần về nhì ở bốn sự kiện danh giá nhất. Trong golf, một lợi thế lớn có thể tan biến rất nhanh, và đó là thứ bào mòn tâm trí hơn bất cứ điều gì.
“Trong các môn thể thao lớn, tôi nghĩ golf là môn khó nhất về mặt tinh thần”, McIlroy nói sau khi vô địch Masters năm thứ hai liên tiếp. “Rất khó để giữ cùng một trạng thái tâm lý ổn định suốt 4 ngày liên tiếp. Năm ngoái, đầu óc tôi cứ nghĩ về hai việc là vô địch Masters và hoàn tất Grand Slam, khiến mọi thứ trở nên khó khăn và rối rắm hơn. Năm nay, tôi nhận ra đơn giản là vô địch Masters vốn đã rất khó rồi”.
Với một số người, việc đối mặt với thất vọng là quá sức. Spieth là một ví dụ. Những cú đánh xuống nước ở hố 12 tại Augusta National năm 2016 vẫn là ký ức ác mộng hằn sâu vào nội tâm Spieth. Hay như Tony Jacklin chưa bao giờ thực sự vượt qua cú sốc ở The Open 1972, khi Lee Trevino chip-in ở hố 71 tại Muirfield.
“Tôi không bao giờ còn là ứng viên thực sự ở các giải major nữa. Thất bại đó ảnh hưởng rất lớn tới tôi, làm tôi tổn thương”, Jacklin nói. Trước đó, ông từng vô địch Mỹ Mở rộng, và cũng mới 28 tuổi. Jacklin thích McIlroy, nhất là cách Rory vẫn xuất sắc kể cả khi không vô địch major.
“Bobby Jones giải nghệ sau khi hoàn tất Grand Slam”, Jacklin nói thêm. “Byron Nelson thắng 11 giải liên tiếp rồi tuyên bố dừng thi đấu vì đã có đủ tiền mua một trang trại. Đó không phải lý do thật sự. Vấn đề là kỳ vọng và khát khao”.
McIlroy trải qua những mùa rất hay và cũng có những năm đáng quên, song chưa bao giờ kể từ lúc lên chuyên nghiệp, anh khép lại mùa giải mà không ít nhất một lần vào top 8 ở major. Tất nhiên, đó chỉ là thống kê khô khan. Sự vĩ đại của McIlroy vượt xa những con số ấy, không chỉ bởi anh đã đoạt 6 major, mà còn vì cách anh làm điều đó.
Hiện mới có 6 golfer hoàn tất Grand Slam sự nghiệp. McIlroy sẽ không chạm tới số major của Jack Nicklaus (18) hay Tiger Woods (15), nhưng anh có thể vượt cả hai tượng đài về mức độ thành công trong giai đoạn hai của sự nghiệp.
Chức vô địch Masters 2019 của Woods là ngoại lệ sau quãng 11 năm không vô địch major. Nicklaus ổn định rất lâu, đến mức vô địch Masters cách đây 40 năm, khi ông 46 tuổi. Nếu thắng thêm một major nữa, McIlroy sẽ bắt kịp Gene Sarazen, một thành viên khác trong nhóm 6 người hoàn tất Grand Slam. Gary Player có 9 major, nhưng chưa bao giờ tạo được sức hút toàn cầu như McIlroy.
Làng golf có lẽ đều đồng thuận McIlroy là golfer châu Âu vĩ đại nhất mọi thời. Nick Faldo sở hữu 6 major, Seve Ballesteros có 5 , nhưng cả hai đều không chinh phục quá hai trong số bốn major của golf. Giống Ballesteros, McIlroy cũng đã trở thành biểu tượng của Ryder Cup, với vai trò và tầm ảnh hưởng của một thủ lĩnh đích thực ở tuyển châu Âu.
Năm ngoái, McIlroy là tâm điểm khi phải hứng chịu sự khiêu khích từ đám đông Bethpage Black. Golfer 36 tuổi chẳng ngán, khi đối đầu trực diện. Và khác Ballesteros, McIlroy chưa từng bị gạt khỏi đội tuyển châu Âu vì xung đột ngoài chuyên môn.
Dĩ nhiên không phải ai cũng thích McIlroy. Những người phản đối vẫn nhớ chuyện anh “quay xe” quan điểm về LIV Golf, về dòng tiền từ Arab Saudi đang đổ vào golf. Nhưng chính điều đó cũng cho thấy sự thẳng thắn và sâu sắc của McIlroy. Ngày nay rất khó tìm ra một nhân vật thể thao nào cùng đẳng cấp mà chẳng ngại nói ra suy nghĩ thật như Rory.
Việc so sánh giữa các môn thể thao vốn khập khiễng và gây tranh cãi, vậy nên McIlroy đứng ở đâu trong ngôi đền huyền thoại không phải điều quan trọng nhất. Anh là nhân vật độc nhất, một cuốn sách mở vẫn đang viết thêm chương mới, vẫn tìm ra cách chiến thắng mới.
Đã 12 năm kể từ lần đầu leo lên số một thế giới, McIlroy vẫn vẹn nguyên khao khát. Khi khép lại sự nghiệp, anh sẽ kết thúc với bao nhiêu major? Trong ngày cưới năm 2017, sau vài ly rượu, McIlroy từng nói rằng con số 9 luôn ở trong đầu.
Cuộc tiếp đón CLB Nam Định lúc 18 giờ trên sân Chi Lăng được xem là thử thách lớn với CLB Đà Nẵng. Đối thủ không chỉ là đương kim vô địch mà còn sở hữu phong độ khá tốt với kết quả thắng 4/5 trận gần nhất. Với đội bóng sông Hàn, đây không đơn thuần là trận đấu giành điểm, mà còn là cơ hội để kiểm chứng những chuyển động mạnh mẽ vừa diễn ra ở hậu trường.
Những ngày qua, CLB Đà Nẵng liên tục “nóng” với hàng loạt biến động ở thượng tầng. Chủ tịch Vũ Nam Thắng rời ghế, kế hoạch đưa HLV Trần Minh Chiến về thay thế được tính đến, trong khi chuyên gia Yusuke Adachi cũng xuất hiện trong vai trò Giám đốc kỹ thuật. Dù vậy, ở thời điểm hiện tại, HLV Lê Đức Tuấn vẫn trực tiếp điều hành đội bóng, cho thấy quá trình chuyển giao – nếu có – vẫn chưa diễn ra tức thì. Điều này phần nào giúp đội tránh được cú sốc thay đổi đột ngột trước một trận đấu quan trọng.
Xét về sức mạnh, CLB Nam Định rõ ràng ở “cửa trên” với lực lượng đồng đều. Trong khi đó, CLB Đà Nẵng vẫn loay hoay với những vấn đề quen thuộc: hàng thủ thiếu chắc chắn, sai lầm cá nhân lặp lại và tâm lý thi đấu dễ dao động. Chính những điểm yếu này khiến họ chỉ giành được 2 điểm trong 5 trận gần nhất và rơi xuống vị trí cuối bảng.
Dẫu vậy, khoảng cách với nhóm an toàn chỉ là 4 điểm, đồng nghĩa cơ hội của Đà Nẵng vẫn còn. Lợi thế sân nhà cùng sự thay đổi về mặt tổ chức có thể mang lại “liều thuốc tinh thần” cần thiết cho đội bóng sông Hàn. Một kết quả tích cực sẽ giúp CLB Đà Nẵng tiếp tục nuôi hy vọng trụ hạng và tạo thêm niềm tin cho chặng đường phía trước. Còn nếu thất bại, CLB Đà Nẵng nhiều khả năng sẽ cần tiếp tục điều chỉnh để thích nghi tốt hơn trong cuộc đua trụ hạng đang ngày càng khốc liệt.
Cuộc đối đầu giữa CLB Thanh Hóa và SLNA (18 giờ) lẽ ra có thể cân bằng hơn, nếu đội chủ nhà không rơi vào tình cảnh thiếu hụt lực lượng nghiêm trọng. Việc cùng lúc mất ba trụ cột Doãn Ngọc Tân, Damoth Thongkhamsavath và Đoàn Ngọc Hà không chỉ ảnh hưởng đến chất lượng đội hình, mà còn phá vỡ cấu trúc chiến thuật vốn đã mong manh của HLV Mai Xuân Hợp.
CLB Thanh Hóa mùa này không phải là đội bóng có chiều sâu đủ tốt để xoay tua. Khi những mắt xích quan trọng vắng mặt, họ gần như mất đi khả năng kiểm soát tuyến giữa – khu vực vốn đóng vai trò then chốt trong việc duy trì thế trận. Điều này càng trở nên nguy hiểm khi đối thủ là CLB SLNA, đội bóng đang chơi với cường độ cao, kỷ luật tốt và có phong độ ổn định hơn.
Dù lợi thế sân nhà có thể mang lại điểm tựa tinh thần, nhưng nếu không có sự điều chỉnh hợp lý, CLB Thanh Hóa rất dễ bị cuốn vào lối chơi giàu thể lực của đối phương. Trong bối cảnh chỉ hơn nhóm nguy hiểm 3 điểm, một thất bại không chỉ khiến họ có nguy cơ tụt hạng, mà còn kéo theo áp lực tâm lý cực lớn ở những vòng tiếp theo. Đây là trận đấu mà CLB Thanh Hóa buộc phải chơi với hơn 100% khả năng nếu không muốn tự đẩy mình vào thế khó.
CLB Thể Công Viettel vẫn đang bám đuổi cuộc đua vô địch, nhưng trận gặp HAGL (19 giờ 15) lại đặt ra bài toán không hề đơn giản. Việc HLV Velizar Popov nhận thẻ đỏ ở vòng đấu trước, bị cấm chỉ đạo khiến đội bóng áo lính mất đi một điểm tựa quan trọng cả về chiến thuật lẫn tinh thần. Trong những trận đấu mang tính giằng co, sự hiện diện của HLV trưởng đôi khi là yếu tố tạo ra khác biệt, và Thể Công Viettel sẽ phải tìm cách thích nghi với điều đó.
Xét về thực lực, Thể Công Viettel vẫn được đánh giá cao hơn nhờ đội hình đồng đều và khả năng kiểm soát thế trận tốt. Tuy nhiên, vấn đề của họ nằm ở áp lực phải thắng. Khi khoảng cách giữa họ với đội đầu bảng là CLB Công an Hà Nội đang là 7 điểm, bất kỳ cú sảy chân nào cũng có thể khiến họ hụt hơi trong cuộc đua.
Ở chiều ngược lại, CLB HAGL lại đang sở hữu thứ “vũ khí” nguy hiểm là tinh thần. Chiến thắng trước CLB Nam Định giúp đội bóng phố núi giải tỏa áp lực và tìm lại sự tự tin. Với lối chơi giàu tốc độ, sẵn sàng phản công và không ngại va chạm, CLB HAGL hoàn toàn có thể gây khó cho Thể Công Viettel – nhất là khi lịch sử đối đầu gần đây cho thấy sự cân bằng đáng kể giữa hai đội.
Lúc 18 giờ, trận “derby ngành” giữa Công an TP.HCM (CLB CA TP.HCM) và CLB Công an Hà Nội (CLB CAHN) là trận đấu có ý nghĩa lớn với cả hai, nhưng ở những mục tiêu hoàn toàn khác nhau. Với đội bóng thủ đô, đây là cơ hội để củng cố vị trí dẫn đầu và khẳng định tham vọng vô địch. Trong khi đó, đội chủ nhà CLB CA TP.HCM lại đang loay hoay tìm lại bản sắc sau chuỗi trận thất vọng.
CLB CA TP.HCM khởi đầu mùa giải không tệ, nhưng càng về cuối càng bộc lộ nhiều hạn chế, đặc biệt là ở khâu tấn công. Hai trận gần nhất không ghi bàn và để thủng lưới tới 7 lần cho thấy sự mất cân bằng nghiêm trọng trong cách vận hành lối chơi. Khi hàng công thiếu sắc bén, còn hàng thủ liên tục mắc sai lầm, rất khó để họ tạo nên bất ngờ trước một đối thủ mạnh hơn.
Ngược lại, CLB CAHN dù vừa đánh rơi điểm số ở vòng trước nhưng vẫn cho thấy sự ổn định cần thiết của đội đang xếp đầu bảng. Họ sở hữu đội hình chất lượng, khả năng kiểm soát trận đấu tốt và quan trọng nhất là bản lĩnh trong những thời điểm quyết định.
Dẫu vậy, giới chuyên môn đánh giá, tính chất của một trận derby luôn tiềm ẩn những yếu tố khó lường. Nếu tận dụng được lợi thế sân nhà và tinh thần, CLB CA TP.HCM hoàn toàn có thể gây khó khăn cho CLB CAHN.
Tương lai của Carrick sẽ là chủ đề quan trọng nhất với ban lãnh đạo Man Utd vào cuối mùa giải này. Keane từng thẳng thắn bày tỏ nghi ngờ, cho rằng ông sẽ không giao quyền HLV chính thức cho Carrick ngay cả khi giúp Man Utd thắng hết các trận còn lại. Sau đó, cựu tiền vệ người Ireland đổi ý, hy vọng CLB cũ sẽ bổ nhiệm Carrick làm HLV chính thức.
Trong cuộc trao đổi trên Sky Sports trước trận Man Utd gặp Liverpool ở vòng 35 Ngoại hạng Anh, Keane lại cho rằng Carrick đang được khen quá mức. Cựu danh thủ 54 tuổi nhắc lại trận thắng Brentford 2-1 ở vòng 34 Ngoại hạng Anh, khi Man Utd dẫn 2-0 trong hiệp một rồi lùi sâu phòng ngự ở hiệp hai. "Đội dẫn 2-0 ở hiệp một, thua 0-1 ở hiệp hai, nhưng Carrick lại được khen vì thay đổi chiến thuật. Đó là điều tôi thấy hơi quá mức", ông bình luận.
Neville đáp: "Tôi nghĩ họ đã có thể thua nếu giữ nguyên sơ đồ hiệp một", khiến Keane phản bác: "Tại sao? Sơ đồ hiệp một giúp họ dẫn 2-0 mà". Neville sau đó thừa nhận: "Trong vài tuần qua, màn trình diễn của họ không tốt. Điều quan trọng là Carrick giúp đội bóng vượt qua những trận đấu khó khăn".
Trên sân Old Trafford ngày 3/5, Man Utd áp đảo Liverpool và dẫn 2-0 trong hiệp một nhờ công Matheus Cunha, Benjamin Sesko. Sang hiệp hai, "Quỷ Đỏ" mắc liên tiếp sai lầm cá nhân để đối thủ quân bình tỷ số. Nhưng họ vẫn giữ ba điểm ở lại Old Trafford nhờ cú đá từ ngoài vòng cấm của Kobbie Mainoo ở phút 77.
Chiến thắng 3-2 giúp Man Utd chạm mốc 64 điểm và đảm bảo giành suất Champions League sau hai mùa vắng bóng. Carrick thì nâng thành tích lên 10 trận thắng trong 14 trận kể từ khi thay thế Ruben Amorim, giành 32 điểm - nhiều nhất Ngoại hạng Anh trong cùng giai đoạn.
Keane từng phản đối Man Utd ký dài hạn với Carrick. Sau trận thắng Liverpool, cựu tiền vệ người Ireland tiếp tục giữ quan điểm thận trọng, khi cho rằng Man Utd đã có màn trình diễn "tệ và tốt lẫn lộn". Ông đánh giá cao việc CLB cũ ghi ba bàn vào lưới đối thủ lớn, nhưng cũng bày tỏ lo ngại về cách nhập cuộc đầu hiệp hai, khi đội đánh mất thế trận và để đối phương gỡ hòa.
Bên cạnh đó, Keane cũng tỏ ra hoài nghi về khả năng của Andoni Iraola - HLV đương nhiệm Bournemouth - trong trường hợp Man Utd tìm kiếm phương án thay thế Carrick. Dù ấn tượng với những gì nhà cầm quân người Tây Ban Nha làm được tại sân Vitality, cựu đội trưởng Man Utd cho rằng áp lực tại Old Trafford là hoàn toàn khác biệt.
"Tôi không chắc Iraola đã làm đủ để được cân nhắc", Keane nói. "Nhiệm vụ ở Bournemouth khác với Man Utd. Ở đó, bạn cố gắng thắng trận trong khi vẫn phải bán cầu thủ và đảm bảo tài chính. Còn tại Man Utd, áp lực là phải cạnh tranh danh hiệu. Tôi không nghĩ ông ấy sẽ là lựa chọn phù hợp".
Neville thì cho rằng đồng đội cũ đang chiếm ưu thế trong cuộc đua trở thành HLV chính thức của Man Utd từ mùa 2026-2027. Cựu hậu vệ người Anh nhấn mạnh Man Utd cần sự ổn định - điều đội bóng thiếu trong nhiều năm - và Carrick đang mang lại cảm giác đó khi nhận được sự tin tưởng từ cầu thủ, người hâm mộ lẫn ban lãnh đạo.
Tuy nhiên, Neville vẫn để ngỏ nghi ngờ về năng lực lâu dài của Carrick. Theo ông, Man Utd nên cân nhắc một HLV đẳng cấp thế giới, giàu kinh nghiệm vô địch, nếu có cơ hội. "Nếu có một HLV hàng đầu từng giành danh hiệu lớn xuất hiện, Man Utd nên theo đuổi", ông nói thêm.
Cùng quan điểm thận trọng, Jamie Carragher cho rằng Carrick khó có thể đưa Man Utd trở lại đỉnh cao, nhưng vẫn nên được trao hợp đồng ngắn hạn. "Tôi không nghĩ Carrick là người giúp họ vô địch Champions League hay Ngoại hạng Anh, nhưng ông ấy nên được trao hợp đồng chính thức", cựu hậu vệ Liverpool nói, và lập luận rằng đội bóng cần thêm thời gian ổn định sau khi từng rơi xuống vị trí thứ 15 mùa 2024-2025 và một năm dưới sự dẫn dắt của Carrick có thể là lựa chọn an toàn.
Trong khi đó, Carrick tránh trả lời trực tiếp về tương lai dù đã hoàn thành mục tiêu giành vé dự Champions League. "Đó không phải điều tôi quyết định. Mọi thứ đang diễn ra tốt và chúng tôi muốn tiếp tục cải thiện. Hãy chờ xem điều gì xảy ra tiếp theo", HLV 44 tuổi nói, khẳng định hiện tại ông chưa nghĩ đến chuyện đi hay ở.