Cú đúp chiến thắng trước Bangladesh (3-0) và Malaysia (3-1) đã giúp đội tuyển Việt Nam tích lũy điểm số để vươn lên hạng 99 thế giới. Học trò HLV Kim Sang-sik đã bất bại 17 trận gần nhất (thắng 15, hòa 2), qua đó thiết lập chuỗi bất bại dài bậc nhất lịch sử, kéo dài gần hai năm.
Tuy nhiên, phủ bóng thành công của đội tuyển Việt Nam trong những ngày qua là dấu ấn của những nhân tố kinh nghiệm. Ở trận gặp Malaysia, HLV Kim Sang-sik tung ra sân đội hình có độ tuổi trung bình 28,9. Các nhân tố đã (hoặc sắp) chạm ngưỡng 30 như Đỗ Duy Mạnh, Nguyễn Quang Hải, Cao Pendant Quang Vinh, Nguyễn Xuân Son… chiếm phần đông.
“Trẻ” nhất trong đội hình của HLV Kim Sang-sik chỉ có Nguyễn Hai Long (26 tuổi), Trương Tiến Anh, Đoàn Văn Hậu, Bùi Hoàng Việt Anh (cùng 27 tuổi). Nhóm cầu thủ này đã có trên dưới 5 năm khẳng định mình ở V-League, đều là những gương mặt cũ.
Chỉ có ba nhân tố U.23 Việt Nam được triệu tập, gồm thủ môn Trần Trung Kiên, hậu vệ Nguyễn Nhật Minh và chân chạy cánh Khuất Văn Khang. Trong đó, Trung Kiên không được dùng, Nhật Minh và Văn Khang vào sân từ ghế dự bị, khi trận đấu đã an bài.
Đành rằng, HLV Kim Sang-sik chưa thể gọi một số gương mặt U.23 vì lý do bất khả kháng như án treo giò (Nguyễn Đình Bắc, Phạm Lý Đức) hay chấn thương (Nguyễn Hiểu Minh, Nguyễn Thái Sơn). Thế nhưng, ngay cả khi được gọi lên tuyển, nhóm trẻ của ông Kim cũng khó lòng đá chính.
Thời Đình Bắc, Thái Sơn được ra sân thường xuyên ở đội tuyển Việt Nam đã là chuyện của hai năm trước, khi HLV Philippe Troussier trẻ hóa triệt để. Hiểu Minh chỉ được đá một trận trước đối thủ yếu (gặp Nepal, tháng 10.2025), Lý Đức ra sân khi đội đã… hết trung vệ để chọn (gặp Malaysia, tháng 6.2025).
Số phút ra sân ít ỏi của cầu thủ trẻ cho thấy HLV Kim Sang-sik vẫn ưu tiên kinh nghiệm. Suốt hai năm huấn luyện cả hai cấp độ đội tuyển, chiến lược gia Hàn Quốc đã hiểu rõ năng lực của lứa đàn anh (phần nhiều là trụ cột thời HLV Park Hang-seo kết hợp Việt kiều, ngoại binh nhập tịch) lẫn lớp trẻ, để đưa ra lựa chọn khách quan.
Ông Kim cần con đường an toàn để đảm bảo thành tích. Ngay cả khi đá trận thủ tục với Malaysia ở lượt cuối vòng loại Asian Cup 2027, cựu HLV Jeonbuk vẫn tung lớp đàn anh vào sân để thắng.
Bởi hơn ai hết, ông hiểu rõ đội tuyển Việt Nam cần một chiến thắng lớn (thắng thực sự, chứ không phải được xử thắng) mà đội ròng rã chờ đợi từ sau trận chung kết lượt về với Thái Lan, để vững vàng bước vào giai đoạn mới.
Lứa trẻ của HLV Kim Sang-sik đang ở giai đoạn chênh vênh: sắp hết giai đoạn trẻ, nhưng chưa đủ gọi là trưởng thành. Tấm áo U.23 đã chật, nhưng tấm áo tuyển còn rộng.
8 năm trước, khi HLV Park Hang-seo đôn đồng loạt lứa U.23 Việt Nam tạo kỳ tích Thường Châu lên đội tuyển quốc gia ở trận hạ màn vòng loại Asian Cup 2019 với Jordan, trong tay ông Park là thế hệ cầu thủ đã “nhẵn mặt” với V-League và đội tuyển, như Lương Xuân Trường, Bùi Tiến Dũng, Nguyễn Công Phượng, Đỗ Duy Mạnh…
Chính năm tháng mài giũa ở V-League, rồi “ba chìm bảy nổi” cùng đội tuyển Việt Nam đã nhào nặn nên thế hệ bản lĩnh. Thành tựu á quân giải U.23 châu Á 2018 chỉ là xúc tác cuối cùng để lứa này khẳng định giá trị. Giải U.23 châu Á không phải thang đo duy nhất đánh giá năng lực cầu thủ, bởi suy cho cùng, bóng đá đỉnh cao khác giải trẻ. Một hoặc hai giải đấu hay chưa đủ nói lên tiềm năng. V-League vẫn là chìa khóa, mà tại đây, lứa U.23 còn thiếu rất nhiều.
Cũng vì thế, HLV Kim Sang-sik không vội. Việc khiến học trò bị “chín ép”, khoác áo đội tuyển khi vốn dĩ chưa đủ khả năng, kinh nghiệm và mức độ sẵn sàng, có thể khiến một thế hệ rơi vào bế tắc. Nhà cầm quân người Hàn Quốc vẫn ưa dùng cựu binh, nhưng không quên mở cánh cửa để động viên người trẻ: cứ nỗ lực, cơ hội rồi sẽ đến. Ông Kim vẫn đang chờ thời điểm phù hợp để lứa trẻ ra mắt. Thời điểm ấy có thể là AFF Cup 2026, nơi ở vòng bảng, đội tuyển Việt Nam sẽ có những trận “dễ” (trên lý thuyết) để lứa U.23 thử sức.
Đợi chờ là hạnh phúc, chỉ có thể nói vậy với U.23 Việt Nam lúc này mà thôi!
CLB Barca xác nhận thông tin này tối 23-4 (giờ Việt Nam). Yamal (18 tuổi) dính chấn thương gân khoeo chân trái trong chiến thắng 1-0 của Barca trước Celta Vigo rạng sáng 23-4. Trận này anh ghi bàn cho Barca trên chấm 11m ở phút 40, rồi rời sân vì chấn thương sau đó.
CLB Barca cho biết thêm Yamal "sẽ được áp dụng phương án điều trị bảo tồn (phương pháp y tế tập trung vào việc không phẫu thuật hoặc hạn chế tối đa các thủ thuật xâm lấn) và dự kiến kịp trở lại cho World Cup".
Sự vắng mặt của Yamal là tổn thất lớn với Barca trong giai đoạn quyết định của mùa bóng. Đội bóng xứ Catalan hiện đang dẫn đầu Giải vô địch Tây Ban Nha với 82 điểm, hơn kình địch Real Madrid 9 điểm.
Barca vẫn còn 6 trận đấu phía trước, trong đó có cuộc đối đầu trực tiếp với Real Madrid để định đoạt cuộc đua vô địch.
Thông tin chấn thương của Yamal khiến tuyển Tây Ban Nha như ngồi trên đống lửa. Dù còn trẻ nhưng Yamal đã là trụ cột gần như không thể thiếu của tuyển Tây Ban Nha. Tại World Cup 2026, anh được dự đoán là người dẫn dắt hàng công Tây Ban Nha hướng đến ngôi vương.
Tây Ban Nha sẽ bắt đầu chiến dịch World Cup 2026 bằng trận gặp Cape Verde vào ngày 15-6, trước khi đối đầu Saudi Arabia vào ngày 21-6 và Uruguay vào ngày 27-6.
Bóng ném luôn là một trong những môn thể thao thu hút sự chú ý nhất ở các kỳ Đại hội thể thao bãi biển. Và các cô gái tuyển bóng ném bãi biển Việt Nam đã có màn ra quân hoàn hảo khi thắng Thái Lan - đối thủ rất mạnh ở tầm châu lục.
Cả 2 hiệp đấu diễn ra vô cùng kịch tính, khi đua tranh nhau từng điểm số. Ở hiệp đầu tiên, Mỹ Hằng trở thành người hùng của đội khi ghi những điểm quan trọng vào thời khắc quyết định, giúp Việt Nam dẫn lên 18-14, rồi 19-16, trước khi Ánh Tuyết ấn định chiến thắng 20-16.
Kịch bản tương tự cũng tái hiện ở hiệp 2, với Mỹ Hằng liên tiếp ghi điểm quan trọng giúp đội nhà dẫn 21-18. Và rồi Ánh Tuyết lại đóng vai trò khép lại trận đấu với pha ghi điểm 22-18, giúp tuyển Việt Nam thắng chung cuộc 2-0.
Chiến thắng này giúp tuyển bóng ném nữ Việt Nam có màn ra quân hoàn hảo ở bảng A. Ngoài Thái Lan và Việt Nam, bảng A còn có Hong Kong và Philippines.
Bóng ném là môn sở trường của Việt Nam ở các kỳ SEA Games. Ở nội dung bóng ném trong nhà SEA Games 2025 trên đất Thái Lan, tuyển nữ Việt Nam cũng giành HCV, trong khi tuyển nam thua chính Thái Lan ở chung kết.
Thậm chí ở đấu trường châu lục, Việt Nam đang là đội thống trị môn bóng chuyền bãi biển nữ, với 3 chức vô địch giải châu Á liên tiếp vào các năm 2022, 2023 và 2025.
Thầy trò HLV Alexandre Polking bảo vệ thành công cách biệt 7 điểm với Thể Công Viettel (nhì bảng) và 11 điểm với Ninh Bình (hạng ba). Khi mùa giải chỉ còn 7 vòng, Ninh Bình hầu như không còn cơ hội xưng vương. Cuộc đua chỉ diễn ra "song mã" giữa CLB Công an Hà Nội (CAHN) và Thể Công Viettel. Với 7 điểm giắt lưng, CLB CAHN có quyền sẩy chân 2 trận cuối mùa, còn Thể Công Viettel buộc phải thắng hết mới mong trở lại ngai vàng sau 6 năm chờ đợi. Mỗi bước "hụt" lúc này của đội bóng áo lính đều mang đến bất lợi, trong khi đối thủ có quyền sai lầm với vốn hiện có. Đó là khác biệt lớn về tâm thế - yếu tố định đoạt cuộc đua vô địch. CLB CAHN sẽ đối đầu Thể Công Viettel ở vòng hạ màn. Nếu hai đội vẫn còn đua vô địch đến lúc đó, cuộc thư hùng sẽ được xem như chung kết mùa giải.
Xét về lịch thi đấu cho đến trước vòng 26, CLB CAHN cũng có ưu thế với 4 trận sân nhà (Thể Công Viettel còn 3 trận) cùng độ khó thấp hơn. Trong 6 trận tiếp theo, Đình Bắc cùng đồng đội chỉ gặp 1 đối thủ còn mục tiêu rõ ràng (Thanh Hóa ở vòng 23), trong khi các đối thủ SLNA, Hải Phòng, Nam Định, Hà Tĩnh, Becamex TP.HCM sắp hết động lực thành tích, do gần như chắc chắn trụ hạng thành công nhưng cũng khó tiếp cận tốp 3. Ngược lại, Thể Công Viettel phải đối đầu với 3 đội còn nguyên động lực, đó là CLB Đà Nẵng (vòng 20) và PVF-CAND (vòng 24) với cuộc đua trụ hạng, cùng Ninh Bình (vòng 21) - đội còn nguyên cơ hội lấy chính ngôi nhì mà Thể Công Viettel nắm giữ. Các đối thủ đang trong "vũng lầy" sinh tồn hay cạnh tranh ngôi cao đều tiềm ẩn cơ hội gây bất ngờ rất lớn, mà ngay cả đội bóng đã thắng 7/9 trận gần nhất như Thể Công Viettel cũng không thể xem thường. Nhất là khi đội vẫn đang trong thời gian vắng HLV Velizar Popov, người bị truất quyền chỉ đạo do án phạt nguội của Liên đoàn Bóng đá VN (VFF).
Tuy nhiên, chìa khóa giúp CLB CAHN chiếm thế đua tranh thượng phong nằm ở chính đội bóng này. Sau 2 năm huấn luyện, ông Polking đã nhào nặn xong diện mạo và triết lý đồng nhất cho cựu vương V-League. CLB CAHN có lối đá kiểm soát, ban bật nhuần nhuyễn, tấn công đa dạng và bài bản nhờ dàn cầu thủ chất lượng ở cả ba tuyến. CLB CAHN cũng là đội hiếm hoi ở V-League mà nội binh lẫn ngoại binh đều đẳng cấp. Alan Grafite, Leo Artur, Stefan Mauk, Vitao, Rogerio Alves… mang đến chất lượng chuyên môn và sức mạnh thể chất vượt trội, bồi đắp phần còn thiếu cho những tuyển thủ quốc gia như Quang Hải, Thành Long, Việt Anh, Đình Bắc, Văn Hậu, Cao Pendant Quang Vinh, Đình Trọng hay Nguyễn Filip.
Khác biệt của CLB CAHN nằm ở lực lượng ổn định từ ghế huấn luyện đến cầu thủ. Trong khi Thể Công Viettel, CLB Hà Nội hay Ninh Bình liên tục thay "tướng" và đổi mới bộ khung đội hình, CLB CAHN lại giữ sự đồng nhất qua ít nhất 2, 3 mùa giải. Chính kết cấu lối chơi và con người ổn định giúp CLB CAHN đua đường dài cực hay, thể hiện sức mạnh vượt trội ở nơi vốn đòi hỏi sự bền bỉ, càng ít xáo trộn càng tốt. Những bản hợp đồng gia hạn với Alan Grafite, Văn Hậu, Đình Trọng, Việt Anh hay Thành Long cũng là cam kết đúng lúc để cầu thủ yên tâm chiến đấu ở giai đoạn quan trọng nhất mùa.