Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Con vẹt biết ghen, voọc trong Sách đỏ nhõng nhẽo như em bé ở Thảo Cầm Viên

Vẹt Gạo sẽ xù lông, đập cánh, kêu lớn khi thấy bác sĩ thú y quay sang chăm con khác. Ở một góc khác, có con voọc Út Cưng cứ thấy người quen là chạy lại ôm, níu áo không buông. Đây là 2 "em bé" nhõng nhẽo và có tính cách đặc biệt trong Thảo Cầm Viên Sài Gòn.
Vừa thấy anh Trần Văn Hùng (38 tuổi) bước vào, voọc chà vá chân đen Út Cưng đã từ phía trong chạy lại. Không chần chừ như những con khác thường đứng nhìn từ xa, Út Cưng lao tới, bám vào người anh, hai tay quàng qua cánh tay, có lúc níu cả vạt áo như sợ người trước mặt sẽ rời đi, rồi đứng yên một lúc lâu mới chịu buông ra.
Anh Hùng không vội gỡ, cũng không xua đi, chỉ đứng yên, để mặc Út Cưng bám, rồi khẽ đưa tay vuốt nhẹ, giống cách người ta dỗ một đứa trẻ đang làm nũng. Sau nhiều năm, những cử chỉ đó trở thành quen thuộc đến mức không cần suy nghĩ.
"Út Cưng cứ thấy mình là chạy lại, có khi mình đi đâu nó cũng níu lại, chưa chịu buông liền đâu. Làm riết rồi mình cũng quen, bước vô là biết nó sẽ chạy tới", anh nói, giọng nửa cười nửa như đang kể về một thói quen đã lặp lại quá lâu.
Út Cưng thuộc loài voọc chà vá chân đen - một loài linh trưởng đặc hữu quý hiếm của Việt Nam và Campuchia, nằm trong nhóm cực kỳ nguy cấp (CR) trong Sách đỏ. Bộ lông của nó pha nhiều màu, nhưng bốn chi lại đen tuyền, nổi bật giữa nền xanh của chuồng nuôi.
Trong tự nhiên, chúng sống trên cây, ăn lá, di chuyển nhanh và rất cảnh giác với con người, nhưng ở đây, có một cá thể lại chọn cách tiến gần, gắn bó với con người theo cách riêng của nó.
Khoảng 3 - 4 năm trước, Út Cưng được nhân viên Thảo Cầm Viên phát hiện trong một chiếc thùng đặt trước cổng Nguyễn Du. Khi bảo vệ xé thùng ra, con vật nhỏ ngồi co ro bên trong, không chạy, không chống cự, chỉ lặng lẽ nhìn. Út Cưng được mang vào chăm sóc, rồi lớn dần trong khu linh trưởng, từ một cá thể nhỏ xíu nay đã nặng khoảng 5 - 7 kg, nhưng cái cách bám người thì gần như không thay đổi.
Một ngày của anh Hùng bắt đầu từ 6 giờ 30, bằng những vòng kiểm tra quen thuộc: khóa chuồng, số lượng, an toàn. Sau đó là quan sát từng con, không cần chạm vào, chỉ nhìn cách tụi nó ngồi, cách quay đầu, ánh mắt có linh hoạt hay không, rồi cúi xuống kiểm tra thức ăn còn lại, phân, nước tiểu - những dấu hiệu mà người ngoài dễ bỏ qua nhưng lại là cách nhanh nhất để biết con vật đang ổn hay có vấn đề.
"Làm lâu rồi, nhìn là biết liền. Có khi chỉ cần thấy nó ngồi một chỗ, ít di chuyển hay ăn ít lại là mình phải để ý, vì nhiều khi nó chưa biểu hiện rõ đâu, nhưng bên trong đã có chuyện rồi", anh nói.
Công việc mỗi ngày vẫn lặp lại: chuẩn bị lá dâu, lá khế, lá bằng lăng… chia theo từng bữa, từng loại, dọn chuồng, theo dõi sức khỏe. Nhưng giữa những việc đó, luôn có một chi tiết không nằm trong quy trình.
Mỗi lần anh bước vào, Út Cưng lại chạy tới. Không phải để ăn, cũng không phải vì sợ. Chỉ để bám, như một thói quen, như một cách nhận ra người quen giữa không gian rộng lớn của khu chuồng nuôi.
Ở một góc khác, tiếng kêu bật lên ngay khi bác sĩ thú y Nguyễn Quỳnh Thiện Hảo (27 tuổi) quay sang chăm một con vật khác. Không lớn, nhưng kéo dài, gắt và có chủ ý, đủ để người đang làm việc phải ngoái lại. Vẹt Gạo đang giận.
Con vẹt trắng đứng trên cành, xù lông, đập cánh, kêu liên tục, rồi cúi đầu xuống, phát ra những âm thanh quen thuộc giống như đòi ăn. Khi bác sĩ Hảo vẫn chưa quay lại, vẹt Gạo bắt đầu cắn cành cây, tạo ra những tiếng lách tách dồn dập, như một cách gây chú ý mà Gạo đã học được từ rất sớm.
Nữ bác sĩ bước lại gần, đưa tay gãi nhẹ phần cổ, giọng hạ xuống, nói vài câu quen. Gạo lập tức im lại, nghiêng đầu, nhắm mắt, như thể mọi bực dọc vừa rồi chưa từng xảy ra.
"Vẹt Gạo đặc biệt lắm, mấy con khác thì thích leo trèo, đi chơi, còn Gạo thì thích được vuốt ve, được nói chuyện. Nhiều lúc mình thấy vẹt Gạo giống như một đứa nhỏ hơn là một con vẹt", bác sĩ Hảo nói, vừa quan sát phản ứng của Gạo.
Sinh vào tháng 4 năm ngoái, vẹt Gạo là loài cockatoo - không phải loài bản địa của Việt Nam. Vẹt Gạo được nuôi từ những ngày đầu bằng bột, bơm qua ống như em bé. Khi mới nở, vẹt Gạo chỉ khoảng 25 gr, nằm gọn trong lòng bàn tay, phải chăm từng bữa, từng cữ. Giờ đây, vẹt Gạo đã gần nửa ký, đứng vững trên cành, nhưng thói quen đòi ăn bột vẫn còn và giai đoạn khó nhất chính là lúc phải tập cho Gạo từ bỏ thói quen đó.
Vẹt Gạo được bác sĩ thú y nuôi bộ cho đến khi trưởng thành
"Lúc cai bột là khó nhất. Vẹt Gạo kêu dữ lắm, mỗi lần thấy mình là cúi đầu xuống, kêu, đòi ăn. Nghe giống như em bé khóc vậy đó, nên nhiều khi cũng khó dứt ra, cứ phải dỗ rồi mới chịu", bác sĩ Hảo kể. Càng nhõng nhẽo, vẹt Gạo lại càng được dỗ và rồi thành quen.
Không chỉ giận, Gạo còn biết ghen. Chỉ cần thấy bác sĩ Hảo quay sang chăm con khác, vẹt Gạo sẽ lập tức phản ứng: xù lông, đập cánh, kêu, cắn cành cây, tất cả diễn ra rất nhanh, như một cách kéo sự chú ý về phía mình.
Có những lúc vẹt Gạo "giận thật", không lại gần, không tương tác, đứng im một chỗ như làm lơ. Nhưng chỉ một thời gian sau, hoặc sau vài cái vuốt nhẹ, mọi thứ lại trở về bình thường, giống cách một đứa trẻ hết dỗi.
Chỉ khi Thảo Cầm Viên có thêm vẹt em tên Cám, Gạo mới bớt nhõng nhẽo một chút. Không còn phản ứng mạnh như trước, nhưng thói quen đòi được quan tâm vẫn còn đó.
Với nữ bác sĩ Hảo, việc chăm Gạo không chỉ là cho ăn hay điều trị, mà còn là cách nói chuyện, cách giữ giọng, cách tiếp cận. "Có thể vẹt Gạo không hiểu hết mình nói gì, nhưng bạn ấy cảm nhận được giọng của người chăm. Mình nói nhẹ thì Gạo yên tâm hơn, quen người hơn, nên nhiều khi tôi nói chuyện với Gạo như nói với một đứa nhỏ vậy", nữ bác sĩ Hảo bày tỏ.
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Hàng loạt vé trúng xổ số miền Nam đài Vĩnh Long, Trà Vinh: Khách lãnh tiền ngay

Anh Lưu Quốc Duy, chủ đại lý vé số Duy ở Vĩnh Long cho biết 5 vị khách trúng hàng loạt tờ xổ số miền Nam đã đến đổi thưởng. Cụ thể, 16 tờ có dãy số 801203 thuộc xổ số Vĩnh Long ngày 24 tháng 4 trúng khuyến khích trị giá 96 triệu đồng. 16 tờ có dãy số 956205 thuộc đài xổ số Trà Vinh ngày 24 tháng 4 cũng trúng khuyến khích với số tiền tương đương. Như vậy, cùng lúc đại lý này đổi thưởng 32 tờ trúng số cho nhiều khách khác nhau.
"Trong số 4 người trúng số, người trúng nhiều nhất là 16 tờ, 4 người còn lại mỗi người trúng ít tờ. Đây là một trong số ít đại lý bán trúng cùng lúc 2 đài và đổi thưởng cho khách cùng tại Vĩnh Long. Mọi người đều lãnh tiền qua hình thức chuyển khoản", anh Lưu Quốc Duy chia sẻ.
Trong khi đó, đại lý vé số Đại Phát ở TP.HCM đăng tải hình ảnh sau khi đổi thưởng 2 tờ trúng độc đắc cho khách. Cụ thể, 2 tờ có dãy số 935353 thuộc đài Tây Ninh mở thưởng xổ số miền Nam ngày 23 tháng 4 trị giá 4 tỉ đồng (chưa trừ thuế).
Hình ảnh những tờ vé số trúng thưởng sau khi đăng tải lên mạng xã hội thu hút sự quan tâm của mọi người. Ai nấy đều gửi lời chúc mừng đến chủ nhân, không quên "xin vía" để bản thân sớm trúng số.
Gần đây, anh Lê Du, chủ đại lý vé số cấp 1 Mỹ Hạnh ở xã Bà Điểm, TP.HCM cho biết 3 vị khách ở Tây Ninh nhờ đại lý đến tận nhà đổi thưởng sau khi có 6 tờ vé số trúng độc đắc. Cụ thể, 6 tờ có dãy số 953280 thuộc đài Sóc Trăng mở thưởng xổ số miền Nam ngày 22 tháng 4 trúng 12 tỉ đồng (chưa trừ thuế).
Tin Gốc: Thanh Niên
Đời Sống
Giỗ tổ Hùng Vương: Người dân TP.HCM đi chùa, học cách 'quay về với chính mình'
Thay vì chọn đi du lịch hay tìm đến những điểm vui chơi trong ngày nghỉ, nhiều người dân TP.HCM lại tìm về tu viện Khánh An, tham dự khóa tu một ngày, lặng lẽ thắp nén hương trước bàn thờ tổ. Không ồn ào, không náo nhiệt, buổi sáng Giỗ tổ Hùng Vương ở đây trôi chậm hơn, như thể ai cũng muốn giữ lại cho mình một khoảng dừng giữa nhịp sống đang vội vã.
Trong buổi pháp thoại với chủ đề "Hạnh phúc khi biết quay về", thượng tọa Thích Trí Chơn, viện chủ tu viện Khánh An không bắt đầu bằng những khái niệm lớn lao, mà đi từ những chi tiết rất đời thường: một bữa ăn chậm vài phút đã khiến người ta sốt ruột, một quán ăn không có "view đẹp" liền đứng dậy bỏ đi, hay chỉ cần chờ nước sôi lâu hơn một chút cũng đủ làm mình khó chịu.
Những điều nhỏ nhặt ấy, khi đặt cạnh nhau, lại phác ra một bức tranh rõ rệt về một đời sống đang bị cuốn đi quá nhanh mà nhiều khi chính người trong cuộc cũng không kịp nhận ra.
Theo thượng tọa, con người hôm nay đang bị cuốn vào ba vòng xoáy là sống vội vàng, lệ thuộc vào tiện nghi và bị công nghệ chi phối. Khi xem sự vội vã là bình thường, tiện nghi là tiêu chuẩn, còn công nghệ như một phần không thể thiếu của đời sống, con người dần xa rời chính mình, mất đi khả năng nhận diện những giá trị căn bản nhất.
Thầy viện chủ kết lại bằng một câu nói khiến nhiều người lặng đi: "Chúng ta bây giờ đi rất nhanh, biết rất nhiều, kết nối với cả thế giới, nhưng lại chưa bao giờ học cách quay về với chính mình. Khi mệt mỏi, khổ đau, mình lại đi tìm cái bên ngoài để lấp vào, mà quên rằng nơi bình an nhất, hạnh phúc nhất lại nằm ngay bên trong mình".
Từ đó, câu chuyện về "quay về" không chỉ dừng lại ở mỗi cá nhân, mà mở ra một chiều sâu rộng hơn, gắn với lịch sử và văn hóa dân tộc. Thượng tọa nhắc lại từ huyền sử Lạc Long Quân - Âu Cơ, đến nước Văn Lang thời các vua Hùng, rồi nền văn minh lúa nước, đạo hiếu, nghĩa tình… như những lớp trầm tích tạo nên gốc rễ của mỗi người Việt hôm nay.
Nhưng khi gốc rễ ấy lung lay, con người rất dễ rơi vào những trạng thái quen thuộc mà ít khi nhận ra, đó là sống mà không nghĩ đến ngày mai, tâm hồn trống rỗng phải tìm cách lấp đầy bằng hưởng thụ và sống bằng sự so sánh để tạo ra một giá trị không thật.
Những điều tưởng như xa xôi ấy lại hiện diện rất gần, trong những người trẻ không biết tên hàng xóm, trong những đứa trẻ không nói được tiếng Việt, trong những gia đình sống cạnh nhau nhưng dần mất kết nối.
"Chúng ta không chỉ là con của cha mẹ mình, mà là con của cả một dân tộc, mang theo ngôn ngữ, văn hóa, lịch sử của mấy ngàn năm. Khi hiểu được điều đó, mình sẽ thấy mình không sống một mình, mà đang đứng trong một dòng chảy rất dài và cách mình sống hôm nay cũng chính là cách mình tiếp nối dòng chảy ấy", thầy viện chủ tu viện Khánh An chia sẻ.
Sự quay về, theo thượng tọa Thích Trí Chơn, không chỉ là một ý niệm trong suy nghĩ, mà phải đi qua nhiều lớp trải nghiệm, từ nghi lễ, văn hóa - đạo đức đến chiều sâu tâm linh. Một cái cúi đầu, một nén hương là nghi lễ; cách sống tử tế, kính trên nhường dưới là văn hóa; còn khi con người khép mắt lại, chạm vào chính mình và thấy lòng rung động, đó mới là điểm chạm của tâm linh.
Thượng tọa không nói bằng những khái niệm trừu tượng, mà kể lại những điều rất thật, có người tụng một bài kinh mà nước mắt rơi lúc nào không hay, có người chỉ nghe một câu chuyện mà thay đổi cả cách sống sau đó. "Đó không phải là cảm xúc thoáng qua, mà là lúc mình chạm vào chiều sâu bên trong, nơi mà mình không còn thấy mình tách rời với tiên tổ nữa", thượng tọa nói, giọng chậm lại.
Rồi thầy nhấn mạnh: "Tiên tổ không ở đâu xa hết, tiên tổ ở trong từng hơi thở, từng tế bào của mình. Mình nhìn bằng mắt của tổ, nghe bằng tai của tổ, bước bằng bước chân của tổ. Khi mình sống tốt, sống tử tế, thì không chỉ là mình sống cho mình, mà là mình đang làm thơm cha mẹ, làm đẹp ông bà, tiếp nối cả một dòng chảy mấy ngàn năm".
Cũng nhân dịp Giỗ tổ Hùng Vương, thầy viện chủ tu viện Khánh An nhắc nhở, mỗi người là sự tiếp nối của quá khứ và cũng là điểm khởi đầu của tương lai. "Mình là con cháu của tổ tiên, nhưng rồi một ngày nào đó, mình cũng sẽ trở thành tổ của con cháu. Sống như thế nào hôm nay, chính là mình đang viết lại câu chuyện cho mai sau", thượng tọa nói.
Nhìn rộng hơn một đời người vài chục năm, mỗi lựa chọn, mỗi cách sống hôm nay đều để lại dấu vết trong dòng chảy dài của lịch sử. Không ai thực sự sống một mình, cũng không ai tách rời khỏi những gì đã đi qua và sẽ tiếp nối.
Thượng tọa Trí Chơn chia sẻ pháp thoại với chủ đề "Hạnh phúc khi biết quay về"
ẢNH: TUỆ TÂM
Khói hương rồi cũng tan, buổi lễ rồi cũng khép lại, nhưng điều còn lại không nằm ở nghi thức, mà ở một cảm giác rất nhẹ trong lòng. Khi biết quay về, con người không còn phải chạy đi tìm kiếm quá nhiều thứ ở bên ngoài. Bởi có khi, hạnh phúc chỉ bắt đầu từ một khoảnh khắc dừng lại, một cái cúi đầu… và một lần nhìn lại chính mình.
Tin Gốc: Thanh Niên

