Tôi hỏi con trai, sau này con muốn làm gì. Cậu con trai 8 tuổi, không cần nghĩ lâu, trả lời ngay: ‘Con muốn làm chú bộ đội’.
Câu trả lời đến nhanh như một phản xạ, có lẽ bởi từ nhỏ, con đã nghe nội kể về những người lính – những con người đã đi qua chiến tranh bằng lòng yêu nước và sự hy sinh thầm lặng.
Tôi nhìn con, vừa thấy thương, vừa thấy trách nhiệm, bởi để nói với một đứa trẻ về chiến tranh và cả hòa bình không phải là chuyện dễ.
Tháng Tư, người lớn nhắc nhiều đến ngày đất nước thống nhất. Những câu chuyện lịch sử, những thước phim cũ, những ký ức được kể lại. Nhưng với một đứa trẻ 8 tuổi, “chiến tranh” là khái niệm rất xa. Con không biết thế nào là bom rơi, không hiểu cảm giác chia ly, càng không hình dung được cái giá của độc lập. Có lẽ, đó chính là điều may mắn nhất.
Tôi không muốn kể với con về chiến tranh bằng những hình ảnh đau thương mình gom nhặt suốt hơn 40 năm. Tôi chọn cách khác. Tôi nói với con rằng, ngày xưa, đất nước mình có lúc không được yên. Khi ấy, có những người đã phải rời gia đình, đi rất xa, để giữ cho đất nước này được bình yên như hôm nay. Họ không phải là những người thích đánh nhau, mà là những người muốn bảo vệ.
Nghe kể chuyện xưa, cậu con thường im lặng, chăm chú nghe, thi thoảng lại hỏi: “Vậy bây giờ mình còn phải đánh nhau không ba?”. Tôi lắc đầu. “Không. Bây giờ là lúc mình giữ gìn hòa bình”.
Con lại hỏi: “Giữ bằng cách nào?”. Tôi chợt nhận ra, câu hỏi của con cũng chính là câu hỏi của người lớn, chỉ là chúng ta ít khi nói ra. Giữ hòa bình không chỉ là việc của những người lính. Giữ hòa bình còn là cách mỗi người sống với nhau mỗi ngày.
Tôi nói với con rằng nếu con muốn làm chú bộ đội thì trước hết con phải học cách không làm tổn thương người khác: không đánh bạn, không nói lời ác ý, không giành giật… Một người biết kiềm chế cơn giận của mình, biết nhường nhịn, biết lắng nghe – đó cũng là một người đang góp phần giữ hòa bình. Con có vẻ chưa hiểu hết, nhưng gật đầu.
Tôi kể thêm cho con nghe về ông cố. Rằng ngày xưa ông cũng từng là người lính. Ông không kể nhiều về những trận đánh, mà chỉ hay nhắc đến đồng đội, đến những ngày hành quân, đến cái đói, cái rét và cả niềm vui rất nhỏ khi được nhận một lá thư từ quê nhà. Ông cũng không nói nhiều về chiến thắng, mà nói nhiều về nỗi nhớ. Có lẽ, người đã đi qua chiến tranh thường không muốn kể lại sự khốc liệt. Họ chỉ mong những điều đó không lặp lại.
Thực ra, giáo dục lòng yêu nước cho con không phải là dạy con những điều lớn lao mà là dạy con sống tử tế, bởi tôi tin, mỗi người tử tế là một người biết tôn trọng người khác. Mỗi người tử tế là một người không gây tổn thương. Và khi đủ nhiều người tử tế, xã hội sẽ ít đi những xung đột, ít đi những mầm mống của bạo lực.
Yêu nước, ở một nghĩa rất bình dị là sống sao cho đất nước này trở nên tốt đẹp hơn, bắt đầu từ những điều rất nhỏ. Là không xả rác bừa bãi. Là biết nói lời cảm ơn, xin lỗi. Là không gian dối. Là biết giúp đỡ người khác khi có thể…
Tất cả những điều ấy nghe có vẻ không liên quan đến “hòa bình” nhưng thật ra đó chính là nền tảng của hòa bình.
Thật vậy, một xã hội đầy những người nóng giận, ích kỷ, thiếu trách nhiệm thì dù không có chiến tranh, cũng khó mà gọi là bình yên. Ngược lại, một xã hội nơi con người biết nghĩ cho nhau, biết dừng lại trước khi làm điều sai thì đó đã là một dạng hòa bình rất sâu chắc.
Buổi tối ít ỏi của chuyến về quê trước lễ, trước khi đi ngủ, con lại hỏi tôi: “Sau này con có được làm chú bộ đội không ba?”. Tôi nói: “Được chứ. Nhưng dù con làm gì, con cũng có thể là người giữ hòa bình”.
Con cười, có lẽ cậu chưa hiểu hết. Nhưng tôi tin, những điều này sẽ lớn dần trong con theo cách rất tự nhiên như tôi từng nghe ngoại kể chuyện hòa bình, thống nhất thuở ấu thơ.
Tháng Tư, với người lớn, là ký ức nhưng với con, tháng Tư nên là một lời nhắc nhở, rằng hòa bình không phải là điều sẵn có mãi mãi mà cần được giữ gìn, mỗi ngày, bằng cách chúng ta sống với nhau. Và nếu một ngày nào đó, con vẫn muốn trở thành một người lính, tôi sẽ nói thêm với con một điều là, người lính dũng cảm không chỉ là người biết cầm súng mà còn là người biết giữ cho lòng mình không có chiến tranh.
Mới đây, một bà mẹ ở Chiết Giang (Trung Quốc) đã chia sẻ hình ảnh con trai với điểm đặc biệt khiến cộng đồng mạng xôn xao: em bé có tới 9 xoáy tóc trên đầu.
Theo chia sẻ của cha cậu bé, gia đình phát hiện điểm đặc biệt này ngay từ lúc con mới chào đời.
Do có nhiều xoáy tóc, tóc cậu bé cứ dài ra một chút lại dựng đứng lên buộc gia đình luôn phải duy trì kiểu tóc thật ngắn cho bé.
Theo tìm hiểu, tại Trung Quốc, nhiều người vẫn truyền nhau câu nói: "Một xoáy thì hiền, hai xoáy thì ngang, ba xoáy đánh nhau không sợ chết". Quan niệm này cho rằng trẻ có nhiều xoáy thường bướng bỉnh, mạnh mẽ hoặc có tính cách đặc biệt, theo QQ.
Dù vậy, giới khoa học nhấn mạnh rằng đây không phải là tiêu chí đánh giá trí thông minh. Việc có một hay nhiều xoáy tóc chỉ phản ánh sự khác biệt sinh học nhỏ, không quyết định tính cách hay năng lực của trẻ.
Cụ thể, theo các nhà khoa học, "xoáy tóc" hay "vòng xoáy nang lông" là kết quả của quá trình sắp xếp nang tóc trên da đầu. Khi thai nhi phát triển được khoảng 18-20 tuần tuổi, tóc bắt đầu mọc. Nhưng do diện tích da đầu có hạn, các nang tóc buộc phải sắp xếp theo một mô hình hình học tối ưu để tận dụng không gian và đó là cấu trúc xoáy tròn.
Ngoài ra, tóc không mọc vuông góc với da đầu mà mọc nghiêng một góc nhất định, nhờ đó tạo nên hướng xoáy. Trong quá trình phát triển, tốc độ tăng trưởng của da đầu và hộp sọ không phải lúc nào cũng đồng bộ, khiến tâm xoáy bị kéo giãn hoặc tách ra, tạo nên hiện tượng hai hoặc ba xoáy tóc.
Vì thế, một số trẻ ngay từ khi chào đời đã có sẵn nhiều hơn một xoáy trên đầu. Điều này hoàn toàn là kết quả tự nhiên của quá trình phát triển trong bụng mẹ.
Ngoài ra, một thống kê cho thấy khoảng 95% dân số chỉ có một xoáy tóc, 5% có hai xoáy và rất hiếm người có ba xoáy. Phần lớn các xoáy tóc mọc theo chiều kim đồng hồ và chỉ khoảng 10% là ngược chiều.
Nguyên nhân của sự khác biệt này hiện chưa có lời giải chính xác. Một giả thuyết cho rằng điều này liên quan đến việc phần lớn con người thuận tay phải, song vẫn chưa có bằng chứng khoa học cụ thể nào khẳng định.
Từ những nghiên cứu này, các chuyên gia nhấn mạnh rằng xoáy tóc chỉ là đặc điểm sinh học hình thành từ giai đoạn bào thai, có thể chịu ảnh hưởng của yếu tố di truyền. Nó không phản ánh trí thông minh, tính cách hay vận mệnh của con người.
Vì vậy, nếu trẻ có hai hoặc nhiều xoáy tóc, cha mẹ nên coi đó như một nét riêng đáng yêu, thay vì lo lắng hay gán cho con những định kiến "khác thường".
Giữa tháng 3/2026, trên sân khấu của một trường trung học tại Texas, một phụ nữ "gầy như que củi" trong chiếc blazer màu mận chín bước ra giữa tiếng vỗ tay. Đó là Lizzie Velasquez - người được mệnh danh "xấu nhất thế giới".
Ở tuổi 37, cô không còn là nạn nhân của bạo lực mạng như cách đây 20 năm, mà là biểu tượng của sự khác biệt. Cô cho biết đây là bài phát biểu đầu tiên sau gần hai năm vắng bóng vì sức khỏe.
Năm 17 tuổi, Lizzie xem một video dài 8 giây trên YouTube có tựa đề "Người phụ nữ xấu nhất thế giới". Video thu hút 4 triệu lượt xem vào thời điểm đó, sử dụng hình ảnh của chính cô. Bên dưới là hàng nghìn bình luận miệt thị, thậm chí yêu cầu cô tự sát.
Lizzie kể cô từng nhốt mình trong phòng và khóc nhiều ngày. Đó là cú sốc tinh thần lớn, tiếp nối những nỗi đau thể chất mà cô phải trải qua từ nhỏ.
Lizzie sinh ra với cân nặng 1,19 kg. Các bác sĩ dự đoán cô không sống được lâu. Ở tuổi trưởng thành, cô nặng 27 kg, mắt phải không nhìn được gì, mắt trái rất yếu.
Năm cô 25 tuổi, một chuyên gia di truyền học tại Houston chẩn đoán cô mắc một căn bệnh hiếm gặp: Progeroid sơ sinh, một dạng kết hợp giữa hội chứng Marfan và loạn dưỡng mỡ (Lipodystrophy). Hội chứng này khiến cơ thể không thể tích mỡ.
Không đầu hàng bệnh tật, năm 2013, Lizzie thực hiện bài nói chuyện trên nền tảng TED Talk với chủ đề "Bạn định nghĩa bản thân như thế nào?". Sự kiện giúp cô được cộng đồng quốc tế biết đến. Cô tiếp tục ra mắt phim tài liệu Một trái tim dũng cảm và tham gia các chiến dịch chống bắt nạt trên không gian mạng.
Năm 2020, hình ảnh của Lizzie bị sử dụng trong "FaceTime Prank" - một trào lưu trên mạng xã hội TikTok mà các phụ huynh dùng ảnh người khuyết tật hoặc có ngoại hình khác biệt để dọa con cái. Khi thấy một người mẹ dùng ảnh mình để dọa con, Lizzie đã đăng video yêu cầu chấm dứt hành động này. Cô đề nghị những người trưởng thành không dạy trẻ em sợ hãi trước sự khác biệt, đồng thời cho biết lòng tử tế và sự đồng cảm cần được giáo dục từ gia đình.
Bên cạnh các hoạt động trên không gian mạng, Lizzie còn tham gia vận động thay đổi chính sách pháp luật. Cô nhiều lần đến thủ đô Washington D.C. để kêu gọi quốc hội Mỹ thông qua Đạo luật Cải thiện Trường học An toàn (Safe Schools Improvement Act). Dự luật này yêu cầu các trường học phải đưa hành vi bắt nạt và quấy rối vào quy tắc ứng xử, đồng thời báo cáo tình trạng này cho Bộ Giáo dục Mỹ nhằm bảo vệ học sinh trên toàn quốc.
Lizzie cho biết gia đình là nền tảng giúp cô vượt qua khó khăn. Bố mẹ luôn dặn cô ngẩng cao đầu và đối xử tử tế với những người chế giễu mình.
Năm 2025, cô nhiều lần nhập viện do chứng thiếu máu. Có thời điểm, cô phải duy trì sự sống qua ống thở và túi dẫn lưu do không thể nuốt thức ăn. Những lá thư động viên của người theo dõi dán trên cửa phòng bệnh là động lực giúp cô sống tiếp.
Trong bài diễn thuyết tháng 3/2026, Lizzie nói việc quay lại công việc không nhằm kể lại những sự việc trong quá khứ, mà để tiếp tục mục đích sống sau các đợt điều trị bệnh kéo dài.
"Đã đến lúc phải học cách làm quen với những điều không thoải mái một lần nữa bởi đó luôn là nơi phép màu nảy nở", cô nói trước khi kết thúc bài diễn thuyết trong tiếng vỗ tay không ngớt.
Theo Beiqing.com, Hou Xiang, sống tại Bắc Kinh, Trung Quốc sinh non sau khi mẹ anh bị suy dinh dưỡng trong thai kỳ.
Từ khoảng năm 9 tuổi, cơ thể và giọng nói của Hou gần như không phát triển thêm. Đến nay, anh cao chưa tới 1,6m và có ngoại hình trẻ hơn tuổi thật rất nhiều.
Không ít người lạ khi gặp anh ngoài đời thường xuyên hỏi tuổi hoặc tưởng anh vẫn còn đi học. Truyền thông Trung Quốc cho biết tình trạng cụ thể của Hou chưa từng được công khai chính thức. Một số nguồn mô tả đây là di chứng của việc sinh non hoặc chậm phát triển bẩm sinh.
Thay vì để ngoại hình trở thành rào cản, Hou chọn theo đuổi diễn xuất với sự ủng hộ lớn từ gia đình.
Năm 2005, Hou bắt đầu được chú ý khi tham gia bộ phim sitcom nổi tiếng Home with Kids.
Khi đó Hou đã 19 tuổi nhưng lại vào vai một học sinh tiểu học tên Hoàng Phi Hồng, cậu bé thích tự nhận mình là "cao thủ kung fu" nhưng thực chất phụ giúp gia đình ở nhà tắm công cộng.
Điều đặc biệt là nhiều bạn diễn đóng vai bạn học của anh ngoài đời còn nhỏ tuổi hơn Hou tới 7 tuổi. Bộ phim sau đó trở thành một trong những sitcom gia đình nổi tiếng nhất Trung Quốc với nhiều câu thoại và chủ đề nuôi dạy con vẫn còn được khán giả nhắc lại nhiều năm sau.
Năm 2006, Hou tiếp tục tham gia phim truyền hình Stepfather với vai cậu con trai nổi loạn 14 tuổi tên Zhang Baojin. Chia sẻ với China Daily, Hou cho biết đạo diễn gần như đồng ý chọn anh ngay sau lần đầu gặp mặt thông qua lời giới thiệu của bạn bè. "Với tôi, tìm được một vai diễn mình thực sự yêu thích không phải điều dễ dàng", nam diễn viên tâm sự.
Năm 23 tuổi, Hou tham gia bộ phim truyền hình cổ trang nổi tiếng Chuang Guandong, vào vai "Little Gold Nugget" - một thiếu niên sống sót trong trại đào vàng khắc nghiệt.
Để nhập vai, Hou được cho là đã tìm hiểu kỹ hoàn cảnh nhân vật và tới tận các khu mỏ để quan sát cuộc sống thực tế.
Sau đó, anh chia sẻ với Sina Entertainment rằng ngoại hình trẻ con mà nhiều người xem là bất lợi thực ra lại là lợi thế hiếm có vì nó giúp anh mang suy nghĩ của người trưởng thành vào những vai thiếu niên.
Năm 26 tuổi, Hou tiếp tục gây chú ý khi vào vai một cậu bé thông minh, tinh nghịch trong phim Tunnel Warfare. Đạo diễn của phim từng khen anh là người "chiếm trọn sự chú ý mỗi khi xuất hiện".
Dù được nhiều khán giả yêu mến, Hou Xiang cũng thừa nhận ngoại hình đặc biệt khiến anh khó thoát khỏi dạng vai thiếu niên.
Trong một cuộc phỏng vấn với City Daily, anh nói dù khán giả nhận ra mình nhưng đa phần các vai diễn đều xoay quanh hình tượng trẻ nhỏ. "Tôi hy vọng có thể làm tốt mọi vai diễn trong phạm vi mình có thể đảm nhận. Như vậy cũng đã là một thành công với diễn viên", Hou chia sẻ.
Theo truyền thông Trung Quốc, Hou kết hôn với Zhao Yin, bạn học cũ thời trung học vào năm 2013. Hai người quyết định không sinh con.
Tuy nhiên, bộ ảnh cưới của họ từng gây ra nhiều bình luận ác ý trên mạng xã hội. Một số cư dân mạng thậm chí chế giễu rằng Hou và vợ "trông giống mẹ con". Khi hai người ra ngoài mua sắm, họ cũng thường bị nhầm là con trai đi theo mẹ.
Dù vậy, nam diễn viên gần như không phản ứng trước những lời bàn tán này. Anh chọn cuộc sống kín tiếng, ổn định bên vợ và giảm dần tần suất đóng phim.
Tháng 3 vừa qua, Hou Xiang xuất hiện trong bộ phim lịch sử Trung Quốc Zhanqi Ruhua với vai một chiến sĩ trẻ lao vào quân địch mang theo thuốc nổ để bảo vệ đồng đội. Dù chưa từng giành các giải thưởng lớn và chủ yếu đóng vai phụ, sự kiên trì của Hou Xiang vẫn khiến nhiều khán giả cảm động.
"Chính sự chân thành và tình yêu thuần khiết dành cho diễn xuất của anh ấy đã chạm tới trái tim vợ mình và cả khán giả. Anh ấy rất bình thường, thậm chí có chút khiếm khuyết, nhưng điều đó lại khiến anh ấy gần gũi hơn với những người như chúng ta", một khán giả bình luận.