Tôi là nữ, 23 tuổi, sinh viên năm cuối. Tính tôi trầm, khá khép kín, thích làm mọi thứ một mình hơn là làm cùng người khác. Tôi chỉ trò chuyện khi liên quan đến quyền lợi của bản thân, đến giờ vẫn chưa có một người bạn thân. Khi giao tiếp với người lạ, bạn học hay đồng nghiệp, tôi luôn giữ khoảng cách, không chia sẻ quá nhiều thông tin thật, thậm chí đôi khi còn nói dối một chút cho qua chuyện.
Có những lúc tiêu cực hơn, tôi còn lén ghi âm, ghi hình các cuộc trò chuyện nếu cảm thấy đối phương không tốt hoặc từng chơi xấu mình. Trước đây tôi đi khám tâm lý và được chẩn đoán trầm cảm mức độ vừa. Từ trước đến giờ, tôi thường xuyên bị chê như vậy, từ trong gia đình đến ngoài xã hội. Tháng vừa rồi, tôi đi thử việc ở một nơi mới, chị quản lý có sửa giúp một lỗi vì bản thân chưa quen việc. Chuyện sẽ rất bình thường nếu chị ấy không nói thêm: “Đi làm đừng hiền quá”. Hôm qua tôi cũng cãi nhau qua điện thoại với chị họ về vài chuyện riêng, chị nói: “Em thông minh đấy, nhưng thông minh chưa đúng chỗ” và “Em phải động não lên chứ”. Trong khi trước đây chị từng khen tôi thông minh, có chí tiến thủ.
Ngay từ khi mới vào đại học, tôi phụ mẹ một số việc nhưng lỡ làm sai thì bị mẹ mắng: “Không có não hả” rồi “Mày phải sống lanh lợi, khôn ngoan chứ”. Dù chuyện đã qua lâu nhưng những câu nói đó vẫn ám ảnh tôi đến giờ. Tôi thật sự muốn thay đổi. Có cách nào để trở nên khôn khéo, lanh lợi, trưởng thành hơn, được mọi người công nhận không? Tôi đã cố gắng học hỏi, rèn luyện nhưng vẫn không thấy thay đổi nhiều. Thỉnh thoảng, tôi cũng được một vài người khen là nói chuyện dễ thương, chăm chỉ, có tinh thần cầu tiến. Thế nhưng vì lời chê nhiều hơn lời khen nên tôi vẫn stress, suy nghĩ tiêu cực, thậm chí còn nghi ngờ cả những lời khen đó là giả tạo.
Tôi và chồng cưới nhau được chín năm. Anh không ngoại tình, vẫn đi làm rồi về nhà, tiền bạc rõ ràng. Nhưng gần đây tôi thấy anh hay nhắn tin với vài người con gái khác theo kiểu "thả thính". Tôi vô tình đọc được những tin kiểu như: "Hôm nay em xinh thế", "Ngồi làm mà cứ nghĩ tới video em vừa đăng",... thỉnh thoảng còn thả tim, gửi icon tình cảm. Nội dung không quá đà nhưng tôi thấy không phải kiểu bạn bè bình thường.
Tôi hỏi thì anh bảo chỉ nói chuyện tí cho vui, không có gì nghiêm trọng. Anh còn nói tôi suy nghĩ nhiều vì anh không làm gì sai. Nhưng tôi thấy khó chịu. Tôi từng nói rõ suy nghĩ của mình, cũng từng giận dỗi nhưng chồng vẫn không thay đổi. Anh luôn nói mình chỉ đùa vui chứ không có ý gì khác, cũng không phản bội vợ con. Tôi phải làm sao đây?
Tôi 36 tuổi, chồng tôi 40 tuổi, làm bên xây dựng cơ điện. Gia đình có hai bé đang học lớp hai và mầm non tại khu vực Long Biên, Hà Nội. Thu nhập của vợ chồng tôi tầm 60 triệu đồng một tháng. Chúng tôi đã có nhà đất trên Hà Nội trị giá 14 tỷ đồng. Chi phí cho giáo dục của hai bé học trường công và có học thêm tiếng Anh, bóng rổ dao động khoảng 8 triệu đồng. Phần lương của tôi là 30 triệu sẽ lo sinh hoạt của gia đình, lương của chồng dùng để trả góp ngân hàng mỗi tháng, cả gốc và lãi là 18 triệu đồng.
Gia đình tôi mua bảo hiểm nhân thọ chính cho hai vợ chồng, kèm y tế mở rộng cho hai bé, khoảng 33 triệu một năm. Phần thưởng và lợi nhuận đầu tư sẽ gom để trả trước ngân hàng. Hiện tại, chúng tôi có khoản vay ngân hàng 970 triệu đồng, lãi suất 8% trong ba năm từ 2025 để xây nhà và đang có 1,05 tỷ đồng đầu tư chứng khoán. Năm ngoái, hiệu suất là 18% cho danh mục dài hạn. Thị trường chứng khoán năm nay có khó khăn khi danh mục của chúng tôi đi ngang từ đầu năm. Nhà tôi dư ra một chút cũng mua tích lũy các cổ phiếu cơ bản.
Sắp tới, tôi biết các bé sẽ ăn học tốn hơn, cùng với việc bố mẹ già đi không có lương hưu. Tuổi của chúng tôi cũng cao nên hạn chế nhảy việc tìm vị trí tốt. Tôi xin tư vấn của các anh chị rằng chúng tôi có nên tiếp tục duy trì như hiện tại hay nên cơ cấu lại để trả bớt ngân hàng? Cùng với đó, nếu các anh chị có thời gian, cho tôi xin chia sẻ về việc gia tăng thu nhập thụ động cũng như phân bổ chi tiêu thế nào cho hợp lý. Tôi xin cầu thị và lắng nghe các tiền bối góp ý và chia sẻ. Tôi cảm ơn nhiều.
Tôi xin chia sẻ một góc nhìn cá nhân về câu chuyện du học Mỹ. Đọc bài viết về việc bố mẹ băn khoăn có nên cho con gái 1,5 tỷ đồng đi du học Mỹ trong khi gia đình còn con trai bệnh và khoản nợ 500 triệu đồng, tôi rất hiểu sự lo lắng đó. Vì thực tế, du học không chỉ là ước mơ của một người mà còn là bài toán của cả gia đình. Tôi đang làm hồ sơ du học Mỹ, với mục tiêu dài hạn là học PhD. Tuy nhiên, tôi lựa chọn đi lại từ bậc thạc sĩ, dù trước đó đã học thạc sĩ tại Hàn Quốc, vì ngành của tôi khá đặc thù và tôi muốn xây lại nền tảng tốt hơn trước khi đi xa hơn. Con đường tôi đi không phải là một đường thẳng. Tôi từng từ bỏ cơ hội thăng tiến, rời công việc ổn định để đi Hàn Quốc, rồi lại từ bỏ cơ hội ở lại để về Việt Nam, bây giờ tiếp tục rời Việt Nam để đi tiếp.
Với nhiều người, điều đó có thể là thiếu ổn định. Với tôi, mỗi quyết định đều có tính toán và phục vụ cho mục tiêu dài hạn. Tôi nghĩ điều quan trọng không phải là "có nên đi du học hay không", mà là người đi có hiểu rõ mình đang đánh đổi điều gì không, có kế hoạch tài chính và lộ trình rõ ràng không? Nếu mọi thứ không như kỳ vọng, có phương án quay về và vẫn phát triển được không? Vì vậy, thay vì chỉ hỏi "có nên cho con đi không", có lẽ câu hỏi phù hợp hơn là: "Con đã chuẩn bị đủ để đi chưa"? "Đủ" ở đây, theo tôi không chỉ là tài chính mà còn là kỹ năng, sự quyết tâm và một lộ trình tương lai đủ rõ để biến việc đi học thành một khoản đầu tư, không phải một canh bạc.
Du học không phải là con đường duy nhất dẫn đến thành công. Nhưng nếu được chuẩn bị kỹ, nó có thể là một khoản đầu tư dài hạn cho sự nghiệp. Không có quyết định nào là chắc chắn đúng, chỉ có quyết định được chuẩn bị đủ tốt.