Những ngày đầu năm mới Bính Ngọ, một người bạn phương xa đến TP.HCM công tác. Sau một ngày làm việc, tôi hẹn: “Tối nay, đi một vòng Sài Gòn nhé, nhưng phải là Sài Gòn về đêm”. Bạn cười, có vẻ chưa hình dung được điều gì đặc biệt. Nhưng rồi chỉ ít giờ sau, khi đứng ở Thủ Thiêm nhìn sang trung tâm thành phố, bạn không ngớt trầm trồ.
Trước mắt chúng tôi là một TP.HCM khác – không phải nhịp sống hối hả ban ngày, mà là một đô thị lung linh, rực rỡ và đầy mê hoặc. Những tòa nhà cao tầng sáng đèn, những tuyến đường như những dải lụa ánh sáng kéo dài bất tận. Xa xa là khu đô thị Sala hiện đại (Q.2 cũ), rồi Phú Mỹ Hưng (Q.7 cũ) với những khu phố quy hoạch bài bản, sáng bừng nhưng vẫn êm dịu.
Chúng tôi lên xe buýt hai tầng, bắt đầu chuyến city tour đêm. Gió lướt qua, mang theo hơi thở của một thành phố không ngủ. Bạn tôi liên tục xuýt xoa: “Sài Gòn đẹp quá, ánh sáng ở đây… khác thật”. Tôi chợt nghĩ, có lẽ điều bạn nhìn thấy không chỉ là ánh sáng, mà là cả một hành trình dài phía sau những nguồn điện không bao giờ tắt.
Thực sự, TP.HCM về đêm là một bản hòa âm của ánh sáng – từ những đại lộ rộng mở như Nguyễn Huệ, Lê Duẩn, Đồng Khởi, đến những con hẻm nhỏ vẫn đủ ánh đèn vàng ấm áp. Từ những cây cầu nối đôi bờ sông Sài Gòn đến những khu đô thị mới mọc lên từng ngày. Tất cả được kết nối bằng một điều tưởng như vô hình nhưng lại hiện hữu khắp nơi. Đó là dòng điện.
Bạn tôi hỏi: “Ở đây đêm nào cũng sáng vậy sao?”. Tôi gật đầu. Không chỉ là sáng, mà là sáng ổn định, liên tục, không chập chờn. Điều mà nhiều người có thể xem là hiển nhiên hôm nay, thực ra là kết quả của cả một quá trình phát triển bền bỉ suốt hàng chục năm. Nhiều lần đi công tác về, trên chuyến bay đêm, khi máy bay hạ độ cao, tôi luôn có một thói quen nhìn xuống thành phố.
Từ trên cao, TP.HCM hiện ra như một dải ngân hà trải dài, những điểm sáng nối nhau thành mạng lưới. Đó không chỉ là ánh đèn, mà là nhịp sống, là hơi thở, là sự vận hành không ngừng nghỉ của một đô thị lớn. Trong khoảnh khắc ấy, tôi luôn có một cảm giác rất rõ trong tim: yêu thành phố này, không chỉ vì con người, mà còn vì những ánh sáng đã làm nên linh hồn của nó.
Tất nhiên, ánh sáng ấy không tự nhiên mà có. Đằng sau đó là những con người thầm lặng của ngành điện – những người giữ cho thành phố luôn sáng, luôn vận hành, ngay cả khi không ai nhìn thấy họ.
Tôi vẫn nhớ, khoảng 40 năm trước, khi TP.HCM còn nhiều khó khăn, điện không phải lúc nào cũng ổn định. Những ngày cao điểm nắng nóng, chuyện mất điện không phải là hiếm. Có những buổi tối đang học bài, đèn bất ngờ tắt, cả nhà phải thắp đèn dầu hoặc ngồi quạt tay giữa cái nóng oi bức.
Điện khi ấy là một thứ “quý”, không phải vì xa xỉ, mà vì không đủ. Người ta quen với việc chờ điện có lại, quen với sự điện chập chờn như… một phần của đời sống.
So với hiện tại, đó gần như là một ký ức xa xôi. Ngày nay, điện gần như không còn là nỗi lo trong sinh hoạt thường ngày. Thành phố vận hành liên tục: bệnh viện, trường học, nhà máy, khu công nghệ cao, hệ thống giao thông, trung tâm thương mại, metro… tất cả đều cần điện. Và điện phải ổn định, phải đủ, phải an toàn.
Sự thay đổi đó không chỉ là câu chuyện của công nghệ, mà là cả một quá trình đầu tư, nâng cấp, chuyển đổi và quản trị. Tổng công ty Điện lực TP.HCM (EVNHCMC) trong suốt 50 năm qua đã đi cùng thành phố qua từng giai đoạn phát triển, từ những ngày khó khăn đến một đô thị hiện đại, năng động.
Qua đó, không chỉ đảm bảo cung cấp điện, ngành điện thành phố còn đi đầu trong chuyển đổi số, trong tự động hóa, trong việc nâng cao chất lượng dịch vụ. Những trạm biến áp không người trực, những hệ thống điều khiển từ xa, những ứng dụng chăm sóc khách hàng… tất cả đang âm thầm vận hành để người dân có thể sử dụng điện một cách thuận tiện nhất.
Nhưng điều đáng quý hơn cả là sự ổn định – thứ mà người dân ít khi để ý, cho đến khi nó bị gián đoạn. Và chính vì hiếm khi bị gián đoạn, ta càng thấy rõ nỗ lực phía sau. Tết đến, thành phố rực rỡ trong ánh đèn trang trí. Những tuyến phố hoa, những sự kiện văn hóa, những lễ hội… tất cả đều cần điện. Không có điện, sẽ không có những đêm giao thừa lung linh, không có những con đường ánh sáng, không có những khoảnh khắc sum vầy trọn vẹn.
Bạn tôi, sau một vòng city tour, quay sang nói: “Có lẽ điều khiến mình ấn tượng nhất không phải là các tòa nhà, mà là cách thành phố này được thắp sáng”. Tôi mỉm cười, bởi tôi hiểu, phía sau sự “thắp sáng” đó là một niềm tự hào không dễ gọi tên.
50 năm không phải là một chặng đường ngắn. Đó là 50 năm của những đổi thay, của những bước tiến, của những con người đã âm thầm giữ cho dòng điện không ngừng chảy để hôm nay, khi đứng giữa TP.HCM rực rỡ về đêm, ta có thể thấy một thành phố hiện đại, nhưng vẫn giữ được sự ấm áp rất riêng.
Ánh sáng của thành phố không chỉ là ánh đèn, với tôi, đó còn là ánh sáng của sự phát triển, của niềm tin, và của những nỗ lực bền bỉ. Và trong ánh sáng ấy, có một phần rất lớn thuộc về ngành điện – những người đã và đang giữ cho thành phố mang tên Bác luôn rực rỡ, từng đêm.
Hôm nay ngày đầu tiên của kỳ nghỉ Giỗ tổ Hùng Vương (mùng 10 tháng 3) kéo dài 3 ngày. Dương lịch hôm nay là ngày thứ bảy cuối tuần, đánh dấu năm 2026 trải qua ngày thứ 115.
Theo lịch âm hôm nay 25.4 là ngày 9.3, theo cách gọi can chi là ngày Kỷ Tỵ, tháng Nhâm Thìn, năm Bính Ngọ. Dưới góc độ tiết khí, hôm nay là ngày thứ 6 người Việt đón tiết Cốc vũ 2026, tiết khí thứ 6 trong 24 tiết khí trong năm.
Ngày Giỗ tổ Hùng Vương năm 2026 rơi vào chủ nhật, tức ngày mai 26.4 dương lịch. Do trùng với ngày nghỉ hằng tuần, người lao động được nghỉ bù vào thứ hai (27.4). Tính cả 2 ngày cuối tuần, kỳ nghỉ Giỗ tổ Hùng Vương kéo dài 3 ngày, từ thứ bảy 25.4 đến hết thứ hai 27.4.
Theo lịch âm, kỳ nghỉ này kéo dài từ hôm nay đến ngày 11 tháng 3 hay ngày Tân Mùi, tháng Nhâm Thìn, năm Bính Ngọ. Đặc biệt vào ngày Giỗ tổ Hùng Vương mùng 10 tháng 3 là ngày Canh Ngọ, tháng Nhâm Thìn, năm Bính Ngọ.
Người Việt quan tâm tới ngày 25.4 vì hôm nay là ngày đầu được nghỉ lễ. Trong khi đó, trên thế giới, hôm nay là ngày Ngày Thế giới phòng chống sốt rét (World Malaria Day), theo Timeanddate.com.
Ngày Thế giới phòng chống sốt rét là dịp để mọi người tuyên truyền hoặc tìm hiểu về những nỗ lực phòng ngừa và giảm thiểu bệnh sốt rét trên toàn thế giới. Ngày này được tổ chức vào ngày 25.4 hằng năm.
Sốt rét là một bệnh nguy hiểm đến tính mạng do ký sinh trùng gây ra, lây truyền sang người qua vết cắn của muỗi nhiễm bệnh. Khoảng một nửa dân số thế giới có nguy cơ mắc bệnh sốt rét, đặc biệt là những người ở các quốc gia có thu nhập thấp.
Theo WHO, mỗi năm có hơn 500 triệu người bị nhiễm bệnh và hơn 1 triệu người tử vong. Tuy nhiên, sốt rét có thể phòng ngừa và chữa khỏi. Đại hội đồng Y tế thế giới đã thiết lập ngày Thế giới phòng chống sốt rét vào tháng 5.2007.
Mục đích của sự kiện này là tạo cơ hội cho các quốc gia trong khu vực bị ảnh hưởng học hỏi kinh nghiệm lẫn nhau và hỗ trợ nhau. Ngày Thế giới phòng chống sốt rét cũng tạo điều kiện cho các nhà tài trợ mới tham gia vào quan hệ đối tác toàn cầu chống lại bệnh sốt rét và cho các viện nghiên cứu và học thuật công bố những tiến bộ khoa học cho công chúng.
Thú vị, hôm nay cũng là ngày DNA (DNA Day). Được tổ chức hằng năm vào ngày 25.4 kể từ năm 2003, ngày DNA nhằm tôn vinh và ghi nhận tầm quan trọng của di truyền học và những tiến bộ khoa học đạt được trong lĩnh vực này, theo Timeanddate.com.
Ngày 25.4 được chọn để ghi nhận những đóng góp của ngành di truyền học bởi vì vào ngày này năm 1953, các nhà khoa học James Watson, Francis Crick và các đồng nghiệp của họ đã công bố cấu trúc xoắn kép của DNA trên tạp chí Nature.
Liên quan đến vụ bạo hành con gái 4 tuổi của tình nhân, khiến bé tử vong thương tâm, xảy ra trên địa bàn P.Phú Diễn, Hà Nội, ngày 7.5, Cơ quan Cảnh sát điều tra Công an TP.Hà Nội đã khởi tố vụ án, khởi tố bị can và lệnh bắt tạm giam đối với Nguyễn Minh Hiệp (22 tuổi, quê Ninh Bình) về tội giết người.
Cơ quan công an đang củng cố hồ sơ xử lý Bàn Thị Tâm (20 tuổi, trú Tuyên Quang; mẹ của bé gái B.T.H) theo quy định.
Trưa cùng ngày, phóng viên đã tìm đến nơi xảy ra vụ bạo hành. Đây là ngôi nhà 4 tầng, tầng 1 để sửa chữa xe máy, một số tầng trên cho thuê trọ.
Căn phòng xảy ra vụ bạo hành bé gái rộng khoảng hơn 10 m2, vệ sinh khép kín, ở tầng 2 ngôi nhà. Đây là nơi Hiệp và Tâm thuê để chung sống như vợ chồng cùng bé B.T.H. Trong khoảng thời gian này, cả hai đã nhiều lần bạo hành bé H. khiến bé tử vong vào ngày 6.5.
Căn phòng xảy ra sự việc
ẢNH: NGUYÊN QUANG
Trao đổi với chúng tôi, bà May (người thuê tầng 1 để kinh doanh) cho biết, khoảng 17 giờ 30 - 18 giờ ngày 3.5, xe cấp cứu bất ngờ đỗ lại bên lề đường trước cửa nhà.
Khoảng 1 - 2 phút sau, bà thấy Tâm và Hiệp bế cháu H. xuống trong tình trạng bất tỉnh, gần như không còn sự sống, người tím tái, chân tay, đầu tóc ướt rã rợi.
"Tôi thấy mặt Tâm và Hiệp tái mét, khi tôi hỏi cháu làm sao thì cả hai đều không nói", bà May nhớ lại và cho biết, khoảng 22 giờ cùng ngày, công an có mặt ở ngôi nhà để bắt giữ Hiệp, qua lời kể của cán bộ công an, bà May biết cháu H. bị ngạt nước, xuất huyết não.
Theo bà May, trong thời gian sinh sống tại đây, bà thường xuyên gặp Hiệp và Tâm. Hiệp hay nói còn Tâm thì ít nói hơn, cả hai cũng không có biểu hiện bất thường trong thời gian xảy ra vụ việc. Bà May chưa gặp H. và cho rằng cháu mới lên Hà Nội.
Người phụ nữ cũng cho hay, trong thời gian xảy ra bạo hành, bà không nghe thấy tiếng kêu khóc của trẻ em, một phần do cửa hàng xe máy có tiếng động lớn, một phần do phòng trọ khép kín, cách âm.
"Tôi rất sốc và xót xa khi nghe tin cháu bị bạo hành dẫn đến tử vong. Trong thời gian cháu ở đây tôi chưa thấy bố mẹ cháu dẫn xuống tầng 1 bao giờ", bà May nói và cho biết thêm, từ ngày 3.5 đến nay, công an đã 2 lần đưa Hiệp và Tâm trở lại phòng trọ.
Theo tài liệu điều tra, sáng 3.5, thấy bé H. không tự giác đánh răng, rửa mặt nên Hiệp và Tâm đã đánh bé nhiều lần. Sau đó, Hiệp đưa Tâm đi ra ngoài, bỏ H. một mình ở phòng trọ.
Chiều cùng ngày, khi về thấy H. đang ăn bánh kẹo, cho rằng bé ăn vụng nên Tâm dùng dép đánh nhiều lần vào vùng đầu, mặt khiến H. không kiểm soát được vệ sinh nhưng Tâm vẫn tiếp tục tát vào mặt H. và bắt bé tự vào nhà vệ sinh tắm rửa.
Thấy H. nghịch bẩn trong nhà tắm, Hiệp tiếp tục bạo hành bé. Tâm không can ngăn mà bỏ ra ngoài. Khi thấy H. không còn phản ứng, Hiệp và Tâm tìm cách sơ cứu rồi gọi xe đưa đi cấp cứu.
Làm việc với cảnh sát, Hiệp và Tâm khai nhận đã nhiều lần bạo hành H. trong khoảng 1 tháng trước đó với tần suất 2 - 3 ngày/lần bằng dép, chổi, móc quần áo.
Ngoài đánh đập, Tâm và Hiệp còn bắt H. đeo chai nước nặng vào cổ và bỏ đói H. nhiều ngày.