Hiện nay ở TP.HCM vẫn có những quán ăn cố gắng giữ mức giá cơm 35.000 đồng, bán cho sinh viên, công nhân và người lao động bằng sự tử tế cùng những phần ăn sạch sẽ, đầy đặn.
Quán cơm miền Tây của chị Nguyễn Thanh Hồng (44 tuổi) trên đường Bế Văn Đàn (phường Dĩ An) là một trong những địa chỉ quen thuộc của người lao động khu vực này. Mỗi ngày, chị nấu khoảng 30 kg gạo, chuẩn bị gần 20 món ăn, bán hơn 200 phần cơm với giá chỉ 30.000 đồng/phần.
Suốt nhiều năm trước đó, mỗi phần cơm tại đây chỉ có giá 25.000 đồng – mức giá được chị giữ nguyên từ khi mở quán cách đây 7 năm. Chỉ đến đầu năm 2026, khi giá thực phẩm tăng nhiều, chị đành phải tăng thêm 5.000 đồng mỗi phần.
Dù vậy, việc tăng giá cũng được chị cân nhắc rất kỹ. Mỗi ngày, riêng tiền chợ đã khoảng 3 triệu đồng, chưa tính tiền thuê người phụ, tiền điện, nước, gas và các khoản chi khác. “Đợt gas tăng mạnh, chi phí đội lên nhiều nhưng tôi không dám tăng thêm nữa. Khách chủ yếu là người lao động, tăng nữa họ khó xoay xở”, chị Hồng chia sẻ.
Gắn bó với quán suốt 3 năm, anh Mai Công Bình (46 tuổi, thợ sửa điện) là khách ruột mỗi ngày. Dù thu nhập khoảng 15 triệu đồng/tháng, anh vẫn phải tính toán chi tiêu khi cả gia đình sống ở TP.HCM, nhất là khi con đang học đại học. Với anh, bữa cơm trưa cũng cần “liệu cơm gắp mắm”, bởi “chỗ khác mắc hơn vài nghìn thôi nhưng ăn lâu dài cũng thành áp lực”.
Không chỉ giữ giá thấp, quán còn duy trì phần cơm, canh thêm miễn phí để khách no bụng. Nhiều khách quen quanh khu vực đặt cơm, chị Hồng tranh thủ giao tận nơi mà không tính thêm chi phí.
Cách đó không xa, quán cơm gà Tam Kỳ của vợ chồng bà Nguyễn Thị Ngọc Diệp (52 tuổi) trên đường Hoàng Diệu 2 (phường Linh Xuân) cũng giữ mức giá “mềm” suốt nhiều năm. Bán hơn 15 năm, nhưng đến tết 2026, bà mới tăng giá từ 32.000 lên 35.000 đồng/phần. Mỗi ngày, quán tiêu thụ khoảng 10 – 15 con gà, chủ yếu phục vụ các món quen thuộc như cơm gà xé, cơm gà chặt, bên cạnh có món cháo để khách thay đổi khẩu vị.
Không chỉ giữ giá “mềm”, quán còn chú trọng sự gọn gàng, sạch sẽ trong cách chế biến và bày bán. Không thuê người giúp, vợ chồng bà Diệp tự tay chuẩn bị từ khâu sơ chế đến nấu nướng, vừa đảm bảo chất lượng món ăn, vừa giữ được sự ổn định cho quán suốt nhiều năm.
Chính sự chỉn chu, sạch sẽ của quán cũng là lý do giữ chân nhiều khách quen. Anh Vương Văn Tiến (40 tuổi, thợ sửa xe gần đó) đã gắn bó với quán bằng thời gian quán mở. Anh Tiến chia sẻ: “Ăn ở đây lâu vì hợp miệng, lại thấy yên tâm do quán lúc nào cũng gọn gàng, sạch sẽ”.
Với anh Nguyễn Hoàng Hảo (41 tuổi, quê Cần Thơ), chủ một quán cơm tấm trên đường An Bình (phường Dĩ An), việc giữ giá suốt nhiều năm đồng nghĩa với việc chấp nhận “lấy công làm lời”.
Bán cơm gần 5 năm, suốt hơn 4 năm đầu, anh Hảo giữ mức giá chỉ khoảng 27.000 đồng/phần. Phải đến đầu năm 2026, khi chi phí đầu vào tăng mạnh, anh mới tăng thêm mỗi món 2.000 đồng. Quyết định tăng giá, theo anh, là điều không dễ vì khách hàng đa phần là công nhân, sinh viên.
Để bù lại phần lợi nhuận mỏng, anh chọn cách kéo dài thời gian bán, từ 6 giờ sáng đến 20 giờ tối, gần như không nghỉ ngày nào trong tuần. Riêng tiền thuê mặt bằng đã khoảng 13 triệu đồng/tháng, chưa kể chi phí thuê thêm 2 người phụ bán. “Nếu bán một buổi thì không đủ chi phí, phải bán cả ngày mới gồng được tiền mặt bằng, điện nước, nhân công”, anh Hảo thẳng thắn chia sẻ.
Giờ cao điểm từ 11 đến 13 giờ, anh Hảo gần như đứng liên tục bên lò than để nướng thịt, không kịp nghỉ tay. “Đứng lò nóng lắm, nhưng làm riết cũng quen. Cực chút để lo cho gia đình, chứ giờ kiếm tiền đâu có dễ”, anh nói.
Mức giá vừa túi tiền giúp quán giữ được lượng khách ổn định suốt thời gian dài. Anh Phạm Sỹ Chiến (21 tuổi) đã trở thành người quen của quán nửa năm nay, cho biết cơm ở đây hợp miệng, giá bình dân nên ăn lâu thành quen, đặc biệt thích nhất là món sườn.
Giữa lúc chi phí sinh hoạt tăng cao, những quán cơm 35.000 đồng vẫn âm thầm tồn tại, là lựa chọn quen thuộc của người lao động và sinh viên.
Trong clip, người chồng đứng cạnh vợ và 4 con (3 gái, 1 trai) nhận bó hoa tươi thắm từ nhân viên đại lý ô tô. Vợ chồng nở nụ cười hiền lành, các con tỏ ra háo hức khi cùng ba mẹ đến nhận xe mới. Điều khiến cộng đồng mạng chú ý không chỉ việc mua xe mà còn bởi hình ảnh giản dị, mộc mạc của cả nhà. Dù nuôi 4 con nhỏ, vợ chồng này cho biết họ luôn cố gắng lao động, tích góp để mua phương tiện đi lại thuận lợi cho cả nhà.
Chia sẻ với Thanh Niên, chị Hồ Hoàng Ý (25 tuổi), nhân viên tư vấn bán một đại lý xe ở Gia Lai cho biết, khi người chồng đến xem và đặt cọc xe, anh cũng mặc quần áo đơn giản. Anh dành thời gian tìm hiểu nhiều dòng xe và giá bán khác nhau. Sau khi được tư vấn, anh quyết định mua chiếc xe có giá lăn bánh 700 triệu đồng. Ngày nhận xe, cả gia đình hào hứng vì từ nay có xe mới, thuận tiện đi lại.
"Là người đồng hành cùng anh ấy từ lúc tư vấn đến khi nhận xe, mình thật sự trân trọng khoảnh khắc cả gia đình mừng rỡ bên chiếc xe mới. Anh ấy là người đồng bào nên khi trò chuyện, tư vấn mình cố gắng nói chậm và giải thích kỹ để anh hiểu", chị Ý chia sẻ.
Anh Chhưih (quê ở Gia Lai), chủ nhân chiếc ô tô cho biết công việc của vợ chồng chủ yếu là trồng lúa và cà phê. Sau nhiều năm làm rẫy, tích góp từng chút một, năm nay khi hoàn thành việc học lái xe ô tô, anh quyết định mua chiếc xe mới để phục vụ gia đình. Toàn bộ số tiền mua xe được anh thanh toán một lần.
"Tôi rất vui mừng và hạnh phúc khi mua được chiếc xe ô tô mới sau nhiều năm cố gắng. Tôi mua xe để chở vợ con đi lại, không nghĩ đến chuyện sẽ chạy xe dịch vụ. Vợ chồng tôi làm rẫy quanh năm mong mua được chiếc xe để che nắng, che mưa", anh Chhưih nói.
Với vợ chồng anh Chhưih, chiếc ô tô không chỉ là tài sản lớn mà còn là thành quả của những ngày lao động mệt mài, là động lực để tiếp tục vun vén cho tương lai của các con.
Cô gái "đốn tim" du khách ấy là Sáo Bun Chặn Niê, 20 tuổi, sinh viên năm nhất ngành điều dưỡng Trường Cao đẳng Y tế Đắk Lắk. Cô gái mang dòng máu Việt - Lào này xuất hiện tại Lễ hội Bunpimay (Tết Lào) vừa diễn ra tại khu du lịch Cầu treo Buôn Đôn - Làng đảo (tỉnh Đắk Lắk).
Chặn Niê là thành viên nhóm múa và tham gia hoạt cảnh tại Lễ hội Bunpimay. Giữa không gian đậm sắc màu văn hóa dân tộc Lào giao thoa cùng văn hóa của các dân tộc anh em của Việt Nam đang sinh sống tại Buôn Đôn, cô gái mang dòng máu Việt - Lào này khiến ai cũng xao xuyến.
Giữa đám đông trong Lễ hội Bunpimay, Sáo Bun Chặn Niê không phải là người ăn mặc cầu kỳ nhất. Cô xuất hiện với trang phục truyền thống Lào giản dị với áo trắng ôm gọn, tấm choàng hoa văn xanh - vàng vắt chéo qua vai, cùng chiếc váy dài màu xanh đậm dệt họa tiết tinh xảo ở phần gấu. Mái tóc đen ngang vai được cài một bông hoa champa trắng nhẹ nhàng, nhưng đủ để làm sáng cả gương mặt cô sinh viên 20 tuổi này.
Điều khiến người ta chú ý không nằm ở sự rực rỡ, mà ở sự hồn nhiên, gần gũi của Chặn Niê. Cô ngồi trên bậc gỗ, chân trần chạm đất, cười thoải mái giữa không gian lễ hội. Nụ cười ấy trong veo, lan sang cả những người xung quanh.
Không ít du khách đã dừng lại chỉ để nhìn cô cười. Có người lặng nhìn, có người giơ máy ảnh lên "bắn" liên hồi, như sợ bỏ lỡ một khoảnh khắc rất "đời" mà lại hiếm gặp. Bởi vẻ đẹp của cô không sắc sảo theo kiểu gây choáng ngợp, mà là kiểu càng nhìn càng thấy dễ chịu, càng nhìn càng thấy có cảm tình.
Chặn Niê kể dòng họ nội là người Lào đã đến Buôn Đôn từ rất lâu để buôn bán, làm rẫy và sau đó định cư luôn ở đây. Bố cô sau đó nên duyên với mẹ, một người phụ nữ Ê Đê bản địa. Từ đó, trong cô gái trẻ mang trong mình sự giao thoa của hai nền văn hóa, không phải trên sách vở, mà hiện diện trong chính cách cô sống, cách cô cười và cách cô bước đi giữa lễ hội.
Có lẽ chính sự hòa trộn giữa hai dòng máu Lào và Ê Đê Việt Nam đã tạo nên nét riêng ấy. Ở cô có sự mềm mại, đằm thắm của cô gái Lào, nhưng cũng có nét khỏe khoắn, phóng khoáng của núi rừng Tây nguyên. Cô sinh viên 20 tuổi này không quá bí ẩn, cũng không quá rực rỡ, nhưng đủ để khiến người khác nhớ.
Nếu nụ cười, gương mặt, ánh mắt "biết nói" khiến người ta chú ý, thì điệu múa của Chặn Niê càng làm cho du khách mê hoặc. Khi âm nhạc vang lên, Sáo Bun Chặn Niê bước vào vòng múa không ồn ào, không phô diễn. Đôi tay cô nâng lên chậm rãi, các ngón tay uốn cong mềm mại, giữ độ mở vừa phải rất đặc trưng của múa Lào. Không có những động tác mạnh mẽ, tất cả đều chậm, đều và liền mạch.
Ánh mắt cô thường đi theo bàn tay, hoặc hơi chếch lên phía trước, tạo nên cảm giác e ấp nhưng đầy chiều sâu. Mỗi lần xoay cổ tay, mỗi bước chân đều nhẹ mà chắc, khiến tổng thể điệu múa Lăm Vông trôi đi như dòng nước.
Trong những khung hình có nhiều người cùng múa, cô không cố gắng nổi bật. Nhưng chính sự mềm mại và nhịp điệu ổn định ấy lại khiến mọi ánh nhìn đều dừng lại nơi cô. Chặn Niê không phải là người múa giỏi nhất theo nghĩa kỹ thuật, nhưng lại là người có "hồn" nhất trong từng động tác.
"Em học múa từ nhỏ, chủ yếu là từ người thân và trong các dịp lễ. Múa không chỉ là biểu diễn, mà là cách để em giữ lại một phần văn hóa của gia đình mình", Chặn Niê chia sẻ.
Có lẽ vì vậy, điệu múa của cô không mang cảm giác trình diễn. Nó giống như một cách kể chuyện chậm rãi, không vội vàng, nhưng đủ để người xem hiểu rằng đằng sau mỗi động tác là một ký ức, một truyền thống, một phần cội nguồn.
Không chỉ xuất hiện trong lễ hội, cuộc sống thường ngày của Sáo Bun Chặn Niê cũng giản dị như chính con người cô. Là sinh viên năm nhất ngành điều dưỡng tại Trường Cao đẳng Y tế Đắk Lắk, cô đang theo đuổi ước mơ trở thành nhân viên y tế, với định hướng sẽ liên thông lên đại học trong tương lai.
Những ngày cuối tuần hoặc khi không có lịch học, Chặn Niê trở về Buôn Đôn, phụ giúp gia đình bán hàng tại khu du lịch. Khi cần, cô cũng đi rẫy cùng bố mẹ làm những công việc quen thuộc của người con vùng đất này. "Em muốn học tốt để sau này có thể giúp đỡ gia đình, nhưng cũng muốn giữ lại những gì thuộc về văn hóa của dân tộc mình", cô nói.
Giữa nhịp sống hiện đại, câu chuyện của Sáo Bun Chặn Niê lại mang đến một cảm giác khác. Nó không ồn ào, không khẩu hiệu, mà là sự gìn giữ rất tự nhiên. Một nụ cười, một điệu múa, và một câu chuyện về cội nguồn, đôi khi chỉ cần vậy thôi, cũng đủ để lại dấu ấn, theo một cách rất lặng lẽ nhưng bền lâu.
Câu chuyện được chị Ngô Thị Trâm, đại diện đại lý vé số Vĩnh Tân ở TP.HCM (Bình Dương cũ) chia sẻ sau khi vừa đổi thưởng 2 tờ vé số trúng độc đắc xổ số miền Nam, tổng trị giá 4 tỉ đồng (chưa trừ thuế).
Cụ thể, những tờ vé có dãy số may mắn 063178 trúng xổ số TP.HCM ngày 9 tháng 5. Đại lý tiết lộ người trúng là đàn ông ngoài 50 tuổi người địa phương, sau giờ xổ số cùng vợ tới tận đại lý đổi thưởng.
"Khách chia sẻ còn nhiều tờ trúng ở nhà nhưng trước mắt đổi trước 2 tờ, còn những vé trúng còn lại giữ lấy may. Khách nhận 2,8 tỉ đồng chuyển khoản, còn lại nhận tiền mặt. Chúc mừng vị khách may mắn!", chị Trâm chia sẻ.
Hình ảnh 2 tờ vé trúng độc đắc xổ số miền Nam đang được dân mạng chia sẻ kèm theo lời chúc mừng chủ nhân may mắn. Bên cạnh đó, nhiều người cũng để lại bình luận hy vọng bản thân có cơ hội trúng số.
Trước đó, đại lý vé số Tiến Thu ở TP.HCM (Bình Dương cũ) cho biết đã bán 16 tờ trúng độc đắc theo kết quả xổ số miền Nam ngày 9 tháng 5. Cụ thể, 16 tờ có dãy số 063178 thuộc xổ số TP.HCM trúng độc đắc trị giá 32 tỉ đồng (chưa trừ thuế).
"Những tờ vé số may mắn được đại lý bán cho khách lẻ và khách vãng lai, không phải qua bạn hàng. Chúng tôi thông báo kết quả trên Facebook để những người sở hữu dãy số đó liên hệ đổi thưởng", đại lý vé số Tiến Thu chia sẻ.