Sự việc đau lòng xảy ra ở Trung Quốc. Người phụ nữ xấu số 56 tuổi tên Lưu được gia đình đánh giá là sống điều độ. Bà ăn uống khá lành mạnh, duy trì thói quen đi bộ thường xuyên và hiếm khi mắc bệnh nặng. Chính vì vậy, việc bà đột ngột gặp vấn đề sức khỏe nghiêm trọng khiến nhiều người không khỏi bất ngờ.
Không lâu trước đó, bà bắt đầu xuất hiện các dấu hiệu bất thường như mệt mỏi kéo dài, tiểu ít và cơ thể phù nề. Khi được đưa vào bệnh viện cấp cứu, các bác sĩ xác định bà bị suy thận cấp – tình trạng chức năng thận suy giảm nhanh chóng chỉ trong thời gian ngắn, khiến cơ thể không còn khả năng lọc chất thải và cân bằng điện giải.
Dù đã vào viện và được điều trị tích cực nhưng bà Lưu vẫn tử vong. Sau sự việc, chồng bà đau xót chia sẻ rằng vợ mình có một thói quen kéo dài nhiều năm nhưng không chịu thay đổi, dù gia đình nhiều lần khuyên ngăn: tự ý sử dụng thuốc giảm đau, theo Toutiao.
Thường xuyên lạm dụng thuốc giảm đau – nguy cơ âm thầm với thận: Nguyên nhân sâu xa được các bác sĩ chỉ ra là việc bà Lưu thường xuyên dùng thuốc giảm đau để đối phó với tình trạng đau cổ vai gáy và đau đầu kéo dài. Các loại thuốc bà sử dụng chủ yếu thuộc nhóm chống viêm không steroid (NSAID) – vốn phổ biến và dễ mua.
Theo chuyên gia vấn đề nằm ở chỗ bà thường dùng liều cao và kéo dài trong thời gian dài mà không có chỉ định từ bác sĩ.
Bên cạnh đó các chuyên gia cũng nhấn mạnh, NSAID có tác dụng giảm đau, chống viêm hiệu quả nhờ cơ chế ức chế enzyme cyclooxygenase (COX). Tuy nhiên, chính cơ chế này cũng làm giảm lưu lượng máu đến thận, từ đó ảnh hưởng đến khả năng lọc và đào thải độc tố.
Khi lạm dụng, thuốc có thể gây tổn thương thận cấp, viêm thận kẽ, suy giảm chức năng lọc cầu thận, thậm chí dẫn đến suy thận không hồi phục. Nguy cơ này càng cao ở người lớn tuổi, người có bệnh nền như tăng huyết áp, tiểu đường, tim mạch hoặc những người uống không đủ nước.
Vì vậy, việc sử dụng thuốc giảm đau hay bất kỳ loại thuốc nào cũng cần tuân thủ hướng dẫn chuyên môn, tránh tự ý dùng kéo dài hoặc tăng liều.
– Dùng nhiều thuốc giảm đau: Không chỉ thuốc giảm đau, nhiều thói quen sinh hoạt hàng ngày cũng có thể âm thầm làm suy giảm chức năng thận theo thời gian.
– Thức khuya kéo dài: Việc thiếu ngủ làm tăng gánh nặng chuyển hóa, ảnh hưởng đến quá trình phục hồi của các cơ quan, trong đó có thận. Một số nghiên cứu cho thấy ngủ không đủ giấc có liên quan đến nguy cơ mắc bệnh thận mạn tính.
– Ăn quá mặn: Thường xuyên ăn mặn cũng khiến thận phải làm việc quá sức. Khi tiêu thụ nhiều muối, huyết áp dễ tăng, kéo theo áp lực lọc tại cầu thận tăng lên và gây tổn thương lâu dài. Tổ chức Y tế Thế giới khuyến cáo người trưởng thành không nên tiêu thụ quá 5g muối mỗi ngày.
– Uống quá ít nước: Việc uống ít nước cũng là một thói quen phổ biến nhưng nguy hiểm. Nước tiểu bị cô đặc có thể làm tăng nguy cơ sỏi thận và nhiễm trùng đường tiết niệu. Duy trì đủ nước mỗi ngày giúp thận hoạt động hiệu quả hơn trong việc đào thải chất cặn bã.
– Sử dụng vô tội vạn thực phẩm chức năng: Tự ý sử dụng thực phẩm chức năng cũng tiềm ẩn nhiều rủi ro. Một số sản phẩm được quảng cáo “bổ thận”, “thải độc” có thể chứa thành phần không rõ nguồn gốc, thậm chí kim loại nặng, gây áp lực lên gan và thận nếu dùng kéo dài.
– Lòng trắng trứng: Theo Lao Động lòng trắng trứng là nguồn cung cấp protein chất lượng cao, phù hợp với người cần bổ sung đạm nhưng phải hạn chế phốt pho, đặc biệt là bệnh nhân đang lọc máu. Trong 2 lòng trắng trứng lớn (khoảng 66g) chứa 110 mg natri, 108 mg kali và 10 mg phốt pho.
– Củ cải: Đây là một trong những thực phẩm có hàm lượng kali và phốt pho thấp nhưng giàu vitamin C; trong 58g củ cải thái lát chứa 23 mg natri, 135 mg kali và 12 mg phốt pho, còn trong 78g củ cải nấu chín chứa 12,5 mg natri, 138 mg kali và 20 mg phốt pho.
– Ớt chuông: quả ớt chuông cũng là thực phẩm giàu dinh dưỡng nhưng ít kali, chứa nhiều vitamin C và vitamin A giúp tăng cường miễn dịch; trong 74g ớt chuông có 3 mg natri, 156 mg kali và 19 mg phốt pho.
– Bắp cải: Bắp cải cung cấp nhiều vitamin K, vitamin C, vitamin B, đồng thời có hàm lượng kali, phốt pho và natri thấp, cùng với chất xơ không hòa tan giúp hỗ trợ tiêu hóa; trong 70g bắp cải thái nhỏ có 13 mg natri, 119 mg kali và 18 mg phốt pho.
– Hành tây: Hành tây giúp tạo vị tự nhiên cho món ăn, góp phần giảm lượng muối sử dụng, đồng thời cung cấp vitamin C, mangan, vitamin nhóm B và chất xơ prebiotic tốt cho hệ tiêu hóa; một củ hành tây nhỏ (khoảng 70g) chứa khoảng 3 mg natri, 102 mg kali và 20 mg phốt pho.
Anh Nguyện, 32 tuổi, cho biết phát hiện chiếc túi xách lạ trong quán, chiều 30/4. Anh hỏi những người xung quanh nhưng không ai nhận nên đoán là của khách trước đó để quên. Kiểm tra túi, anh thấy có giấy tờ tùy thân, tiền mặt và một số vật dụng cá nhân.
Lúc này, một phụ nữ tại quán xưng là người quen của chị Oanh và ngỏ ý nhận hộ, nhưng anh Nguyện từ chối.
"Tôi không đưa vì không xác minh được danh tính. Nếu không tìm được chủ nhân, tôi sẽ giao nộp công an địa phương", anh nói. Vợ anh sau đó chụp ảnh chiếc túi cùng giấy tờ tùy thân, đăng lên mạng xã hội để tìm người.
Một khách hàng tại quán kể lại sự việc cho anh Lê Minh Châu, 41 tuổi, tài xế ở xã Xuân Mai (Hà Nội). Anh Châu lập tức chia sẻ thông tin lên các diễn đàn giao thông và nhờ bạn bè, đồng nghiệp cùng tìm kiếm.
Đến 21h, anh Châu liên lạc được với chị Oanh, chủ nhân chiếc túi, qua số điện thoại do cộng đồng mạng cung cấp. Lúc này, người phụ nữ mới biết mình để quên tài sản dọc đường.
Chị Oanh cho biết ngày 30/4 cùng gia đình đi du lịch từ Hà Nội lên Mộc Châu (Sơn La). Chiều hôm đó chị dừng nghỉ chân tại một quán nhỏ ven đường trên đỉnh đèo Đá Trắng và để quên túi xách.
Do đang ở Mộc Châu, cách đèo Đá Trắng gần 100 km, chị Oanh hẹn quay lại quán nước vào hôm về Hà Nội. Trong hai ngày này, chủ quán giúp bảo quản túi xách.
"Anh Châu không chỉ báo tin mà còn theo sát, kết nối liên tục với tôi và chủ quán cho đến khi tôi nhận lại đồ", chị Oanh kể.
Ngày 2/5, khi nhận lại đầy đủ đồ đạc, chị Oanh ngỏ ý gửi tiền cảm ơn nhưng vợ chồng chủ quán từ chối.
Anh Nguyện cho biết trước đây từng nhiều lần trả lại đồ cho khách hoặc mang nộp công an xã. "Thấy khách nhận lại được đồ là tôi vui", anh nói.
Câu chuyện về lòng tốt trên đỉnh đèo được chị Oanh chia sẻ lên mạng xã hội chiều 3/5, thu hút gần 2.000 lượt thích và hàng trăm bình luận cảm kích
Riêng với chị, đây là kỷ niệm đáng nhớ nhất trong chuyến du lịch. " Nếu không có anh Châu và vợ chồng chủ quán, tôi sẽ mất nhiều công sức và thời gian để làm lại giấy tờ. Sự tử tế của mọi người khiến tôi rất trân quý", chị Oanh nói.
Nhưng đã gần 10 năm tìm kiếm, triệu phú Anh chưa tìm được người phù hợp.
Benjamin Slade ở Somerset là chủ một điền trang rộng 5,2 triệu m2. Năm 2017, ông xuất hiện trên truyền hình để thông báo tuyển vợ với mục tiêu có ít nhất hai con trai nhằm duy trì quyền thừa kế. Ông từng dùng ứng dụng hẹn hò nhưng từ chối nhiều người do ngoại hình không đạt.
Các tiêu chí ông đặt ra gồm chiều cao từ 1,68 m đến dưới 1,7 m, có giấy phép sử dụng súng và bằng lái xe. Phụ nữ ứng tuyển cần biết khiêu vũ, chơi cờ thỏ cáo (Backgammon), giải ô chữ và có kỹ năng quản lý lâu đài. Ông không chọn người thuộc cung Bọ Cạp, người dùng chất kích thích, nghiện rượu. Độc giả báo The Guardian hoặc người Scotland cũng bị loại.
Triệu phú ưu tiên phụ nữ đến từ các quốc gia Bắc Âu, Mỹ, Đức, Canada. Ông loại hồ sơ những ứng viên đến từ các nước có tên bắt đầu bằng chữ "I" (ví dụ Ireland, Iran, Israel) hoặc quốc kỳ có màu xanh lá cây.
Đọc các tiêu chí kén vợ của ông Slade, nhiều khán giả và người dùng mạng xã hội chỉ trích. Trên nền tảng Twitter (hiện là X), nhiều người nói ông có tư tưởng kỳ thị phụ nữ và tư duy lỗi thời. Các bài đăng nhận xét vị triệu phú coi phụ nữ như "công cụ sinh đẻ" khi yêu cầu họ phải "biết cách sinh sản tốt" để tạo ra người thừa kế. Một số người dùng mạng xã hội viết rằng ông đang tìm cách "mua vợ" nhằm có người quản lý điền trang không công và trốn thuế thừa kế.
Trong 10 năm đăng tin, ông Slade cho biết từng nhận nhiều hồ sơ ứng tuyển. Một số lọt vào vòng phỏng vấn nhưng đều bị loại. Ông từ chối nhiều người vì họ không có ý định sinh thêm con. Vị triệu phú cũng để những người bạn của mình thẩm định các ứng viên nhưng không ai vượt qua được vòng đánh giá này.
Trước đó, ông ly hôn người vợ đầu do mâu thuẫn về việc bà nuôi 17 con mèo và chia tay một người tình khác khi cô bỏ đi cùng thợ sửa chữa của điền trang.
Việc kết hôn với người trẻ nhằm giải quyết bài toán thuế thừa kế 40% tại Anh. "Người vợ cần đủ trẻ để mua bảo hiểm nhân thọ và sống thêm ít nhất 7 năm sau khi tôi qua đời nhằm tránh khoản thuế này", ông nói.
Nam tước ly hôn người vợ đầu vào năm 1991 và không có con chung. Năm 2021, ông có một con gái nhờ phương pháp thụ tinh trong ống nghiệm với một nữ nhạc sĩ người Mỹ. Tuy nhiên, ông đã hủy hôn và không liên lạc với con gái ngay sau đó.
Hiện vị trí người kế vị của gia tộc vẫn bỏ trống. Ông Slade cho biết đang gặp khó khăn về dòng tiền và mong muốn bạn đời có tài sản riêng. Ông được cho là thương thảo bán điền trang hơn 300 năm tuổi cho một tập đoàn khách sạn vào cuối năm 2025. Trước đó, công việc kinh doanh dịch vụ tiệc cưới tại đây bị tổn thất do đại dịch.
"Vợ có vốn riêng và thu nhập ổn định sẽ rất tốt. Nếu cô ấy sở hữu khối tài sản lớn thì càng tuyệt vời", ông nói.
Với Sơn, mỗi sản phẩm hoàn chỉnh hay vỡ nứt đều là một phần của hành trình sáng tạo. "Gốm dạy tôi kiên nhẫn, dạy tôi cách chấp nhận cả thành công lẫn đổ vỡ", Sơn nói.
Sinh ra và lớn lên ở làng gốm Bát Tràng (Gia Lâm, Hà Nội), nghệ nhân 8X Nguyễn Trường Sơn đến với gốm một cách tự nhiên như hơi thở. Đất không chỉ là vật liệu mà là ký ức, là môi trường sống, là nhịp sinh hoạt quen thuộc của cả một làng nghề.
Tuổi thơ của anh gắn với những công việc nhỏ trong xưởng gia đình. "Từ khi còn nhỏ, bố mẹ đã cho lũ trẻ chúng tôi cùng san sẻ công việc. Có rất nhiều công đoạn trong quá trình làm gốm mà tôi có thể phụ giúp như chuốt hàng, làm men... Yêu gốm, yêu đất có lẽ là từ khi ấy", anh nhớ lại.
Nhưng Sơn không chọn con đường lặp lại những gì đã có. Anh tin rằng làm gốm là một quá trình thay đổi liên tục bởi nếu chỉ dừng ở việc tái hiện, gốm sẽ chết. Cũng chính từ suy nghĩ ấy mà cuối năm 2021, anh cùng một nhóm bạn trẻ đã sáng lập thương hiệu gốm BỤT. Dự án ra đời không ngoài ước mong người trẻ của làng nghề sẽ viết tiếp câu chuyện của gốm Bát Tràng bằng ngôn ngữ đương đại, nơi truyền thống và sáng tạo song hành.
Những ngày đầu, gốm BỤT tập trung vào các dòng bình hoa độc bản. Mỗi chiếc bình có hình dáng, màu men, bề mặt khác nhau, không chiếc nào giống chiếc nào. Người chơi gốm nhanh chóng nhận ra dấu ấn riêng: thô mộc nhưng tinh tế, phóng khoáng mà có chiều sâu.
Khi dòng sản phẩm này được đón nhận, Sơn tiếp tục mở rộng biên độ sáng tạo sang tranh gốm - một địa hạt khó hơn, đòi hỏi sự kết hợp giữa kỹ thuật gốm, hội họa và cảm xúc. Trong xưởng, những bức tranh gốm được tạo hình thủ công, phơi khô rồi đưa vào lò nung.
Có bức thành công, có bức nứt vỡ sau nhiều ngày chờ đợi. Sơn không né tránh những thất bại ấy. "Có những chuyến lò hỏng tới hai phần ba số tác phẩm - anh kể rồi tiếp - Ai cũng tiếc nhưng tôi nghĩ đơn giản không sao hết, tất cả chỉ là thử thách và chuyến sau chắc chắn sẽ thành công". Sự bình thản đó chắc phải đến từ trải nghiệm đủ dài với đất, lửa và cả những giới hạn của con người.
Nhiều năm làm nghề, Nguyễn Trường Sơn chọn phải đi để làm mới mình. Anh đã từng thực hiện hành trình đi bộ xuyên Việt, tự cho mình khoảng lùi cần thiết giữa nhịp sống quá nhanh. Anh nói muốn có không gian và thời gian chậm lại cho riêng mình, tách khỏi dự án, công việc để có trải nghiệm mới.
Và chuyến đi giúp anh tiếp xúc sâu hơn với đời sống văn hóa ở nhiều vùng miền, song điều đọng lại sâu đậm nhất với anh là tình người. Những đêm trú mưa dưới mái hiên trường học, những bữa cơm giản dị của người dân miền núi sẻ chia... đều trở thành chất liệu sống động cho sáng tạo của Sơn sau này.
Trong các bộ sưu tập của gốm BỤT, Sơn không giấu mong muốn kể câu chuyện văn hóa Việt bằng ngôn ngữ gốm. Bộ sưu tập Phứ Cầu lấy cảm hứng từ trang sức của phụ nữ Mông là một ví dụ. Những chiếc bình mang dáng dấp đôi khuyên tai vùng cao, gợi hình ảnh người phụ nữ bước đi giữa núi rừng Tây Bắc.
Con đường Sơn chọn không dễ. Khởi nghiệp trong một làng nghề lâu đời đồng nghĩa với việc phải tìm lối đi riêng mà không tách rời gốc rễ. Có khó khăn trong việc xây dựng đội ngũ, thử nghiệm nguyên liệu, chọn men, nung lò mà mỗi bước đi đều là bài học.
Điều giúp anh vững lòng là luôn tự hỏi "Vì sao mình bắt đầu?" bởi chính câu hỏi ấy kéo anh trở về với tình yêu ban đầu dành cho đất, cho gốm và cho câu chuyện văn hóa mà anh muốn kể.
Ở đó, người ta hay gọi những người gắn bó lâu năm trong nghề là nghệ nhân. Nhưng Trường Sơn chỉ dám tự nhận mình là một nghệ sĩ gốm. Anh muốn gốm bay bổng hơn, không bị đóng khung. Điều này không có nghĩa anh làm gốm xa rời thực tế mà là tự cho mình quyền dám thử nghiệm, dám thất bại và dám kể câu chuyện của thời đại mình đang sống qua mỗi tác phẩm.