Tổng thống Mỹ Donald Trump ngày 21/4 thông báo trên Truth Social rằng lệnh ngừng bắn hai tuần với Iran được gia hạn đến khi Tehran gửi đề xuất đàm phán cho Washington. Ông cũng chỉ đạo quân đội Mỹ duy trì lệnh phong tỏa cảng biển Iran và trạng thái sẵn sàng hành động trên mọi mặt.
Điều này đồng nghĩa đòn không kích nhắm vào các cây cầu và nhà máy điện của Iran mà ông Trump đe dọa trước đó sẽ được hoãn vô thời hạn. Quyết định của ông Trump khiến xung đột rơi vào tình trạng lấp lửng, khi các nỗ lực hậu trường nhằm thúc đẩy đàm phán ở Pakistan vẫn diễn ra, nhưng trọng tâm hoạt động quân sự của hai bên lúc này đã chuyển từ đất liền ra biển, theo Patrick Wintour, nhà bình luận của Guardian.
“Cả hai bên đang cạnh tranh để chứng minh khả năng thực thi lệnh phong tỏa tại eo biển Hormuz hiệu quả hơn đối thủ. Đây đã trở thành một kiểu ngoại giao pháo hạm tại tuyến đường biển quan trọng hàng đầu”, Wintour nhận định.
Tehran cuối tuần qua đảo ngược quyết định mở cửa eo biển Hormuz, tuyên bố tái áp đặt hạn chế vì Mỹ không dỡ lệnh phong tỏa các cảng biển của Iran bất chấp việc 2 bên đạt lệnh ngừng bắn. Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC) hôm 22/4 thông báo đã bắt giữ hai tàu thương mại đi qua eo biển Hormuz. Xuồng cao tốc của lực lượng này cũng đã nổ súng vào ba tàu hàng gần eo biển, gây hư hại về phương tiện.
Việc IRGC liên tiếp nổ súng, bắt tàu ở Hormuz được coi là cách Iran gửi đi thông điệp rằng họ đủ khả năng siết chặt yết hầu của nền kinh tế toàn cầu, theo Wintour.
Trong khi đó, Mỹ thực hiện chiến thuật trực diện hơn thông qua việc phong tỏa các cảng của Iran, đe dọa ngăn chặn và bắt bất cứ tàu nào đi hoặc đến cảng Iran.
Khu trục hạm USS Spruance của Mỹ hôm 19/4 nã ít nhất 3 phát đạn pháo 127 mm về phía tàu hàng Touska treo cờ Iran khi nó tìm cách vượt qua vòng phong tỏa của hải quân Mỹ. Lính Mỹ sau đó đổ bộ từ trực thăng để kiểm soát tàu Touska.
Với lệnh trừng phạt và phong tỏa đường biển, Washington dường như đang tìm cách làm sụp đổ nền kinh tế Iran, khi các kho lưu trữ dầu của nước này dần bị lấp đầy, dẫn tới nguy cơ phải đóng một số mỏ dầu vì không thể xuất khẩu.
Bộ trưởng Tài chính Mỹ Scott Bessent cảnh báo chỉ trong vài ngày tới, các kho chứa tại đảo Kharg sẽ đầy và các giếng dầu của Iran sẽ phải đóng cửa. Việc thắt chặt thương mại hàng hải của Iran nhắm thẳng vào “huyết mạch doanh thu” của chính quyền này, ông Bessent nói.
Quỹ Phòng vệ Dân chủ (FDD), tổ chức tư vấn có trụ sở tại Washington, nhận định nếu lệnh phong tỏa tiếp tục được Mỹ duy trì, Iran sẽ hết sạch chỗ chứa dầu vào ngày 26/4, buộc nước này phải đóng mỏ khai thác.
Việc buộc Iran phải ngừng khai thác vì không còn chỗ chứa dầu có thể gây tổn hại lâu dài cho các mỏ dầu, như làm giảm khả năng thấm của tầng chứa, hiện tượng nước tràn lên giếng khai thác và sự nén chặt cấu trúc địa chất. Những điều này sẽ khiến sản lượng khai thác và dòng tiền trong tương lai bị suy giảm vĩnh viễn, sĩ quan hải quân Mỹ đã nghỉ hưu Lance B Gordon viết trên trang RealClearDefense.
“Đây là một cuộc đấu trí và đấu lực mà cả hai bên đều tin rằng thời gian đang ủng hộ mình”, nhà bình luận Wintour của Guardian cho hay.
Dù vậy, giới chức Iran vẫn cho thấy sự cứng rắn. Chánh án Gholamhossein Mohseni-Ejei, lãnh đạo nhánh tư pháp của Iran, tuyên bố “kẻ thù không ở vị thế mà họ có thể áp đặt thời hạn cho chúng tôi”.
Chủ tịch Quốc hội Iran Mohammad Baqer Qalibaf, người từng dẫn đầu phái đoàn nước này đàm phán với Mỹ, ngày 22/4 viết trên X rằng eo biển Hormuz sẽ không thể được mở lại chừng nào Mỹ vẫn tiếp tục “hành động bắt nạt” bằng lệnh phong tỏa.
Mark Dubowitz, giám đốc điều hành của FDD, cho rằng chiến lược hiện tại của Mỹ là ngừng không kích trên đất liền ở Iran, tăng cường áp lực vào mặt trận trên biển, bao gồm việc Bộ Tư lệnh Trung tâm (CENTCOM) gia tăng sức ép bằng cách bắt giữ tàu Iran.
Sự kết hợp giữa phong tỏa, thực thi trừng phạt và đe dọa về các cuộc không kích mới đang diễn ra song song với nỗ lực đàm phán, theo Wintour.
Ông Qalibaf tuyên bố Iran hiểu rõ và có thể phá bỏ chiến lược này của Mỹ, một phần bằng cách từ chối tái khởi động vòng đàm phán mới cho đến khi lệnh phong tỏa cảng biển được dỡ bỏ. Iran những ngày qua dường như cũng đã tìm cách thăm dò và lách qua vòng phong tỏa của Mỹ.
Công ty theo dõi hàng hóa Vortexa cho biết ít nhất 19 tàu dầu Iran đã rời vùng Vịnh và 15 tàu tiến vào từ biển Arab, bất chấp lệnh phong tỏa của Mỹ. Trong số tàu đi ra, 6 tàu chở đã vận chuyển khoảng 10,7 triệu thùng dầu thô của Iran, mang lại doanh thu ước tính 910 triệu USD cho nước này.
Iran dường như cũng nhận thấy lệnh phong tỏa eo biển của họ đang phát huy tác dụng. Giá dầu hiện ở mức trên 100 USD/thùng. 20.000 chuyến bay của Lufthansa bị hủy do chi phí nhiên liệu tăng cao, trong khi các nước châu Âu phải rút hầu bao nhiều hơn để giảm thiểu lạm phát năng lượng.
“Các nước láng giềng phía nam của Iran nên biết rằng nếu lãnh thổ và cơ sở vật chất của họ được sử dụng để phục vụ kẻ thù tấn công Iran, họ sẽ phải nói lời vĩnh biệt với việc sản xuất dầu mỏ ở Trung Đông”, Majid Mousavi, tư lệnh Lực lượng Hàng không Vũ trụ thuộc Vệ binh Cách mạng Hồi giáo Iran (IRGC), cảnh báo.
Tuy nhiên, Iran cũng ám chỉ họ còn những lá bài khác. Hãng thông tấn Tasnim, có liên kết với IRGC, đã đề cập đến khả năng gây gián đoạn Internet toàn cầu bằng cách nhắm vào mạng lưới cáp quang dày đặc dưới đáy biển của các nước vùng Vịnh. Tasnim cho rằng bất kỳ sự gián đoạn nào đối với hệ thống này cũng sẽ dẫn đến thảm họa cho nền kinh tế số của khu vực.
Song việc leo thang theo cách này có thể gây ra căng thẳng nội bộ tại Iran, quốc gia vốn đã kiệt quệ vì chiến tranh. Tổng thống Trump nói rằng giới lãnh đạo Iran đang bộc lộ những dấu hiệu rạn nứt sâu sắc và đó là lý do Tehran không thể đưa ra một phản hồi thống nhất với các đề xuất ngừng bắn của Mỹ.
Iran bác bỏ, khẳng định giới lãnh đạo và hệ thống chính trị của nước này đang “đồng lòng hơn bao giờ hết”. Dù vậy, áp lực đè nặng lên người dân Iran là điều không thể phủ nhận, theo Wintour. Tại Iran, một số người đã lên tiếng kêu gọi tận dụng lệnh ngừng bắn để tổ chức thảo luận về cách ứng phó với khủng hoảng, thay vì chỉ để giới tinh hoa quyết định.
“Chúng ta cần tạo ra không gian thảo luận an toàn, cởi mở và văn minh về các lựa chọn mà đất nước có thể cân nhắc trước khủng hoảng này. Chỉ khi đó, quyết định tối ưu và hợp lý nhất mới có thể được đưa ra và công bố một cách thẳng thắn, minh bạch và đầy dũng khí”, Ahmad Zeidabadi, nhà văn cải cách người Iran, cho hay.
Trong hội đàm chiều 22/4 sau lễ đón cấp Nhà nước tại Phủ Chủ tịch, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm và Tổng thống Hàn Quốc Lee Jae Myung đã nhấn mạnh việc triển khai tầm nhìn chiến lược về liên kết kinh tế trong tình hình mới, trong đó hai bên cùng nỗ lực hoàn thành mục tiêu kim ngạch thương mại song phương đạt 150 tỷ USD vào năm 2030, theo Bộ Ngoại giao.
Trong năm 2025, kim ngạch thương mại song phương đạt 89,5 tỷ USD, tăng 9,6% so với năm 2024. Trong 3 tháng đầu năm nay, tổng kim ngạch xuất nhập khẩu của Việt Nam - Hàn Quốc đạt 26,9 tỷ USD, tăng 30% so với cùng kỳ năm 2025.
Hai lãnh đạo cam kết tiếp tục tạo thuận lợi thương mại, mở cửa thị trường xuất nhập khẩu cho hàng hóa của nhau, hỗ trợ cho doanh nghiệp Việt Nam tham gia vào chuỗi cung ứng sản xuất của Hàn Quốc và xây dựng nền kinh tế độc lập, tự chủ.
Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm hoan nghênh doanh nghiệp Hàn Quốc mở rộng đầu tư vào các lĩnh vực ưu tiên của Việt Nam như hạ tầng, đô thị thông minh, bán dẫn, trung tâm dữ liệu trí tuệ nhân tạo (AI) và cảng biển thông minh.
Tổng thống Lee Jae Myung đề nghị Việt Nam tiếp tục hỗ trợ tháo gỡ khó khăn cho doanh nghiệp Hàn Quốc, đồng thời cam kết phối hợp triển khai hiệu quả nguồn vốn từ các quỹ hợp tác kinh tế, tập trung vào hạ tầng chiến lược.
Hai bên thống nhất coi khoa học công nghệ, đổi mới sáng tạo và chuyển đổi số là động lực quan trọng. Lãnh đạo Việt Nam đề nghị tăng cường hợp tác nghiên cứu, chuyển giao công nghệ và tiếp tục hỗ trợ triển khai dự án Viện Khoa học và Công nghệ Việt Nam - Hàn Quốc (VKIST).
Phía Hàn Quốc khẳng định sẵn sàng chia sẻ công nghệ trong các lĩnh vực như trí tuệ nhân tạo, bán dẫn, năng lượng sạch, đào tạo nhân lực và kết nối hệ sinh thái đổi mới sáng tạo.
Hai bên nhất trí thúc đẩy hợp tác văn hóa, giáo dục, giao lưu nhân dân, bảo vệ quyền lợi cộng đồng mỗi nước đang sinh sống, học tập và làm việc tại nước kia. Hai nước tăng cường hợp tác địa phương và phát triển công nghiệp văn hóa, du lịch.
Về hợp tác đa phương, hai bên nhất trí phối hợp triển khai Kế hoạch hành động ASEAN - Hàn Quốc giai đoạn 2026-2030, thúc đẩy hợp tác Mekong - Hàn Quốc và chia sẻ tầm nhìn về duy trì hòa bình, ổn định tại Biển Đông, tôn trọng luật pháp quốc tế và UNCLOS 1982, đồng thời nhấn mạnh tầm quan trọng của hòa bình trên bán đảo Triều Tiên.
Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm cho rằng chuyến thăm Việt Nam của Tổng thống Lee Jae Myung là minh chứng cho quan hệ Đối tác Chiến lược Toàn diện bền chặt, hiệu quả và mức độ tin cậy chính trị cao giữa hai nước.
Tổng thống Lee Jae Myung khẳng định Hàn Quốc coi Việt Nam là đối tác quan trọng, cam kết đồng hành trong mục tiêu phát triển của Việt Nam đến năm 2030 và 2045, đồng thời mong muốn cùng lãnh đạo Việt Nam thúc đẩy quan hệ song phương hướng tới tương lai thịnh vượng chung.
Sau hội đàm, hai nhà lãnh đạo chứng kiến lễ trao 12 văn kiện hợp tác trong nhiều lĩnh vực như an ninh, khoa học công nghệ, năng lượng, nông nghiệp, văn hóa, y tế và hợp tác điện hạt nhân.
Tổng thống Hàn Quốc Lee Jae Myung cùng phu nhân thăm cấp nhà nước tới Việt Nam ngày 21-24/4. Đây là lần đầu tiên Tổng thống Lee Jae Myung đến Việt Nam sau khi ông nhậm chức hồi tháng 6/2025. Chuyến thăm được thực hiện sau khi Việt Nam vừa kiện toàn ban lãnh đạo cấp cao sau Đại hội XIV của Đảng.
Theo Đại sứ Việt Nam tại Hàn Quốc Vũ Hồ, việc Tổng thống Lee Jae Myung trở thành quốc khách đầu tiên thăm Việt Nam trong giai đoạn này mang ý nghĩa chính trị và biểu tượng quan trọng, thể hiện sự coi trọng cao của Hàn Quốc đối với Việt Nam, đồng thời phản ánh mức độ tin cậy và ưu tiên chiến lược trong quan hệ song phương.
Với vòng đời sử dụng được kéo dài thêm từ 6.000 lên 10.000 giờ bay cùng hệ thống buồng lái tiên tiến, F/A-18 Super Hornet giờ đây tiếp tục phục vụ trên các tàu sân bay cho đến khi tiêm kích thế hệ 6 F/A-XX chính thức ra mắt.
Trong lúc hiện vẫn chưa rõ tiến độ phát triển F/A-XX, Hải quân Mỹ đã hoàn tất chương trình nâng cấp Block III cho F/A-18 Super Hornet để tạm thời trám vào giai đoạn chờ đợi này, theo trang 19fortyfive.
Việc nâng cấp được tiến hành toàn diện và đại diện cho một bước đi quan trọng trong tiến trình củng cố sự sẵn sàng của không đoàn tàu sân bay.
Để hoàn tất, F/A-18 Super Hornet trải qua tổng cộng 3 giai đoạn. Thứ nhất là kéo dài vòng đời kết cấu cho máy bay. Đây là giai đoạn củng cố cấu trúc của tiêm kích, cho phép máy bay tiếp tục hoạt động lâu hơn bất chấp phải chịu áp lực lớn sau những lần cất và hạ cánh trên tàu sân bay.
Giai đoạn thứ hai là tích hợp các hệ thống mới nhằm tăng cường khả năng kết nối mạng và năng lực tác chiến. Điều này giúp máy bay phối hợp hiệu quả hơn với các nền tảng khí tài khác như E-2D Hawkeye và EA-18G Growler đồng thời triển khai trên tàu sân bay.
Cuối cùng, máy bay trải qua gói nâng cấp điện tử toàn diện và được trang bị Hệ thống Buồng lái Tiên tiến (ACS). Những nâng cấp này được thiết kế để tăng cường năng lực hiện tại của tiêm kích để đảm bảo nhịp độ tác chiến cao và củng cố khả năng sống sót của máy bay trong môi trường thù địch.
Tầm quan trọng của các nâng cấp như trên đã được thể hiện rõ trong chiến dịch quân sự gần đây do Mỹ và Israel phát động tại Iran theo khuôn khổ Chiến dịch Epic Fury.
Các tiêm kích F/A-18 Super Hornet đã đóng vai trò then chốt trong các chiến dịch khi liên tục xuất kích từ tàu sân bay USS Abraham Lincoln (CVN-72) và USS Gerald R. Ford (CVN-78).
Bộ Tư lệnh Trung tâm Mỹ (CENTCOM) hôm 1.4 đã công bố thông tin về toàn bộ hoạt động của các máy bay quân sự, trong đó F/A-18 Super Hornet đảm nhận vai trò chủ lực của chiến dịch.
Tính từ đầu chiến dịch đến thời điểm đó, hơn 13.000 phi vụ chiến đấu đã được thực hiện với sự tham gia của F/A-18E/F, máy bay tác chiến điện tử EA-18G, máy bay cảnh báo sớm E-2D, cũng như máy bay tiếp liệu, oanh tạc cơ, tiêm kích tàng hình F-35 và F-22.
Dữ liệu của CENTCOM cho thấy F/A-18 Super Hornet không chỉ là khí tài quan trọng mà còn nằm ở giá trị có thể hoạt động như một tiêm kích "kết nối mạng". Nói cách khác, tiêm kích vừa tấn công, vừa điều phối hoạt động của các khí tài khác được triển khai trên cùng tàu sân bay.
Trong một môi trường dày đặc với nhịp độ tác chiến cao, tiêm kích F/A-18E/F còn đóng vai trò như một chiến đấu cơ tấn công kết nối mạng, trực thuộc chuỗi tiêu diệt và tấn công tầm xa trên không – trên biển quy mô lớn.
Nếu nhận được sự hỗ trợ từ các phương tiện tác chiến điện tử, C4ISR (Hệ thống Chỉ huy, Kiểm soát, Truyền thông, Máy tính, Tình báo, Giám sát và Trinh sát) trên không, tiếp dầu và các nền tảng cung cấp mục tiêu chính xác, F/A-18 Super Hornet có thể hoạt động như phiên bản F-35A của Không quân Mỹ.
F/A-18E/F từ lâu được hình dung như một nền tảng quản lý tác chiến trên không. Tuy nhiên, phải chờ đến khi gói nâng cấp Block III được hoàn tất, vai trò này của tiêm kích đã được nâng lên một tầm cao mới.
Trong cuộc phỏng vấn với Fox News ngày 15/5, Tổng thống Donald Trump khẳng định các tàu Trung Quốc "chở đầy dầu Iran" và được đi qua eo biển Hormuz vì Mỹ "cho phép điều đó".
Phát biểu được đưa ra sau khi truyền thông nhà nước Iran đưa tin khoảng 30 tàu thương mại, trong đó có ít nhất một tàu Trung Quốc, đã đi qua eo biển Hormuz kể từ tối 13/5, đồng thời khẳng định động thái này được thực hiện "với sự cho phép của Tehran".
Tổng thống Trump trước đó nói rằng Chủ tịch Trung Quốc Tập Cận Bình đã đề nghị hỗ trợ chấm dứt xung đột với Iran và mở lại eo biển Hormuz. "Ông ấy muốn thấy eo biển Hormuz được mở cửa", Tổng thống Mỹ nói, thêm rằng Washington chỉ đang hành động để ngăn động thái của Tehran ở tuyến hàng hải quan trọng này.
Theo ông Trump, ông Tập cũng đề nghị làm trung gian hòa giải cho xung đột. "Ông ấy nói 'nếu tôi có thể giúp được gì, tôi rất muốn giúp'", Tổng thống Mỹ nhắc tới Chủ tịch Trung Quốc.
Ông chủ Nhà Trắng cũng tiếp tục gây áp lực lên Iran, yêu cầu nước này sớm đạt được thỏa thuận trước khi xung đột leo thang hơn nữa. "Họ nên đạt thỏa thuận. Bất kỳ người tỉnh táo nào cũng sẽ làm như vậy, nhưng họ có thể là những kẻ mất trí", ông nói.
Trước khi chiến sự bùng phát, mỗi ngày có hơn 1 triệu thùng dầu từ Iran được xuất sang Trung Quốc thông qua vịnh Ba Tư. Xung đột khiến eo biển Hormuz gần như bị phong tỏa, nhưng tàu Iran và những phương tiên có liên hệ với Trung Quốc vẫn đi qua tuyến đường này với lưu lượng thấp hơn nhiều, chỉ vài tàu mỗi ngày.