Theo hồ sơ, gia đình Conor Hylton, sinh viên 26 tuổi, đệ đơn kiện Bệnh viện Bridgeport Hospital Milford Campus vào tháng trước, đòi bồi thường thiệt hại do sơ suất gây chết người. Đơn kiện cáo buộc bệnh viện không có bác sĩ tại chỗ khi Conor được đưa vào phòng ICU, ngày 14/8/2024.
Bệnh tình của Conor, sinh viên Trường Nha khoa của Đại học Connecticut, trở nặng sau khi nhập viện vào lúc 11h ngày 14/8 để điều trị viêm tụy và nhiều triệu chứng khác. Nhưng khi được chuyển vào phòng ICU, suốt 4 giờ sau đó, Conor chưa từng được bác sĩ trực tiếp thăm khám, bất chấp tình trạng sức khỏe ngày càng xấu đi, chỉ được “theo dõi từ xa một cách không thường xuyên qua màn hình video”.
“Họ đã vi phạm chính sách của bệnh viện vì không có bác sĩ nào trực tiếp khám cho Conor từ lúc được đưa vào phòng ICU cho đến khi có các triệu chứng giống như co giật lúc 4h30 ngày 15/8”, đơn kiện nêu. Thay vào đó, bệnh viện này được cho là đã dựa vào các nhà cung cấp dịch vụ hồi sức tích cực từ xa để chăm sóc bệnh nhân.
Vào rạng sáng 15/8/2024, Conor “trượt xuống giường, mắt trợn ngược, co giật, nôn mửa, nhịp tim chậm và cảnh báo khẩn cấp của bệnh viện được kích hoạt”. Cậu được đặt ống thở, nhưng được tuyên bố tử vong sau chưa đầy hai giờ. “Thông báo tử vong được đưa ra bởi một nhà cung cấp dịch vụ ‘khám bệnh từ xa’ thông qua màn hình video”, đơn kiện nêu.
Gia đình Conor khẳng định bệnh viện thậm chí không hề thông báo cho họ biết rằng Conor đã được đưa vào phòng ICU. Đơn kiện cáo buộc cái chết của Conor là “hậu quả trực tiếp nhất của sự tắc trách” từ phía bệnh viện và các nhân viên của bệnh viện.
Theo luật sư của gia đình, cuộc điều tra của Sở Y tế Công cộng tiểu bang đã “phát hiện mức độ thiếu năng lực không thể lý giải nổi” tại khoa Hồi sức tích cực của Bệnh viện Bridgeport.
Phía bệnh viện thông báo đã biết về vụ kiện, cam kết cung cấp dịch vụ chăm sóc an toàn và chất lượng cao nhất có thể.
Bệnh viện xác nhận sử dụng các chuyên gia khám bệnh từ xa, khẳng định điều này giúp nâng cao hiệu quả điều trị cho các bệnh nhân nguy kịch nhờ có đội ngũ ảo chuyên trách phối hợp với đội ngũ chuyên gia tại giường bệnh để cung cấp sự theo dõi liên tục, đưa ra quyết định kịp thời trong suốt thời gian tại ICU.
Tuệ Anh (theo NBC, Nypost)
Tin Gốc: https://vnexpress.net/nam-sinh-tu-vong-khi-duoc-kham-tu-xa-gia-dinh-kien-benh-vien-5059505.html

Nội dung được nêu trong Nghị định 109/2026 quy định xử phạt hành chính trong các lĩnh vực bổ trợ tư pháp, hôn nhân và gia đình, thi hành án dân sự và phá sản. Quy định có hiệu lực từ 18/5, thay thế Nghị định 82/2020, sửa đổi bổ sung bởi Nghị định 117/2024.
Mức phạt với hành vi vi phạm chế độ một vợ, một chồng được nâng lên so với quy định cũ. Tại Điều 62 của Nghị định 109, các hành vi sau đây sẽ bị phạt tiền 5-10 triệu đồng:
a) Đang có vợ hoặc đang có chồng mà kết hôn với người khác, chưa có vợ hoặc chưa có chồng mà kết hôn với người mà mình biết rõ là đang có chồng hoặc đang có vợ.
b) Đang có vợ hoặc đang có chồng mà chung sống như vợ chồng với người khác.
c) Chưa có vợ hoặc chưa có chồng mà chung sống như vợ chồng với người mà mình biết rõ là đang có chồng hoặc đang có vợ.
d) Kết hôn hoặc chung sống như vợ chồng giữa người đã từng là cha, mẹ nuôi với con nuôi, cha chồng với con dâu, mẹ vợ với con rể, cha dượng với con riêng của vợ, mẹ kế với con riêng của chồng.
đ) Cản trở kết hôn, yêu sách của cải trong kết hôn hoặc cản trở ly hôn.
Trong khi đó, theo quy định cũ, nhóm các hành vi trên chỉ bị xử phạt 3-5 triệu đồng.
Mức phạt đối với các hành vi vi phạm nghiêm trọng hơn vẫn được giữ nguyên từ 10-20 triệu đồng.
a) Kết hôn hoặc chung sống như vợ chồng giữa những người cùng dòng máu về trực hệ hoặc giữa những người có họ trong phạm vi ba đời.
b) Kết hôn hoặc chung sống như vợ chồng giữa cha, mẹ nuôi với con nuôi.
c) Cưỡng ép kết hôn hoặc lừa dối kết hôn; cưỡng ép ly hôn hoặc lừa dối ly hôn.
d) Lợi dụng việc kết hôn để xuất cảnh, nhập cảnh, cư trú, nhập quốc tịch Việt Nam, quốc tịch nước ngoài; hưởng chế độ ưu đãi của Nhà nước hoặc để đạt được mục đích khác mà không nhằm mục đích xây dựng gia đình.
đ) Lợi dụng việc ly hôn để trốn tránh nghĩa vụ tài sản, vi phạm chính sách, pháp luật về dân số hoặc để đạt được mục đích khác mà không nhằm mục đích chấm dứt hôn nhân.
Thế nào là chung sống như vợ chồng
Luật Hôn và nhân gia đình định nghĩa, "chung sống như vợ chồng" là việc nam, nữ tổ chức cuộc sống chung và coi nhau là vợ chồng.
Hiện chưa có văn bản hướng dẫn khái niệm này, song trong Thông tư liên tịch 01/2001 giữa Bộ Tư pháp, Bộ Công an, TAND Tối cao và VKSND Tối cao, chung sống như vợ chồng là việc người đang có vợ, có chồng chung sống với người khác hoặc người chưa có vợ, chưa có chồng mà lại chung sống với người mà mình biết rõ là đang có chồng, có vợ một cách công khai hoặc không công khai nhưng cùng sinh hoạt chung như một gia đình.
Việc chung sống như vợ chồng thường được chứng minh bằng việc có con chung, được hàng xóm và xã hội xung quanh coi như vợ chồng, có tài sản chung đã được gia đình, cơ quan, đoàn thể giáo dục mà vẫn tiếp tục duy trì quan hệ đó...
Ngoài ra, hành vi vi phạm chế độ một vợ, một chồng có thể bị quy kết và xử lý hình sự nếu làm cho quan hệ hôn nhân của một hoặc hai bên dẫn đến ly hôn; hoặc bị xử phạt vi phạm hành chính về hành vi này mà còn vi phạm. Với mức án phạt cải tạo không giam giữ đến 1 năm hoặc phạt tù 3 tháng đến 1 năm.
Người phạm tội có thể bị phạt tù 6 tháng đến 3 năm nếu làm cho vợ, chồng hoặc con của một trong hai bên tự sát; hoặc đã có quyết định của tòa án hủy việc kết hôn hoặc buộc phải chấm dứt việc chung sống như vợ chồng trái với chế độ một vợ, một chồng mà vẫn duy trì quan hệ đó.
Hải Thư
Tin Gốc: https://vnexpress.net/tang-gap-doi-muc-phat-voi-hanh-vi-ngoai-tinh-tu-18-5-5061261.html

Gần đây nhất là ông Donald Trump, hôm 25/4, sau khi một tay súng cố gắng đột nhập bữa tiệc gây quỹ của các phóng viên Nhà Trắng. Vụ tấn công xảy ra tại cùng một khách sạn - nơi Tổng thống Ronald Reagan bị bắn trong vụ ám sát năm 1981.
Dưới đây là một số vụ ám sát hụt nhằm vào 7 tổng thống Mỹ gây chấn động.
Ngày 13/7/2024, tại cuộc vận động tranh cử ở Butler, bang Pennsylvania, ông Trump bị bắn trúng tai khi một tay súng nổ súng từ mái nhà gần khu vực diễn ra sự kiện.
Nghi phạm Thomas Matthew Crooks, 20 tuổi, bị một tay súng bắn tỉa của Cơ quan Mật vụ bắn chết. Một cựu trưởng đội cứu hỏa, 50 tuổi, đã thiệt mạng do trúng đạn của Crooks, và hai người khác bị thương nặng.
FBI thông báo Crooks hoạt động một mình.
Vài tháng sau cuộc biểu tình ở Butler, ngày 15/9/2024, một âm mưu ám sát khác đã bị ngăn chặn khi người đàn ông tên Ryan Routh bị các đặc vụ phát hiện đang ẩn nấp trong bụi cây với một khẩu súng trường bên ngoài sân golf ở Florida trong khi ông đang chơi. Routh bị bắt, nhận án tù chung thân.
Trước ông Trump, trong khi đang phát biểu tại bang Georgia vào ngày 10/5/2005, một quả lựu đạn đã được ném về phía Tổng thống George W. Bush, rơi cách vị trí ông cùng đệ nhất phu nhân Laura Bush và các quan chức khác chỉ 61 feet (khoảng 18 mét).
Theo ghi chép của FBI, quả lựu đạn không phát nổ vì chiếc khăn tay được quấn chặt quanh nó "không cho phép chốt kích nổ bung ra đủ nhanh".
Người đàn ông ném lựu đạn đã bỏ chạy nhưng các đặc vụ đã có thể lần ra dấu vết của hắn nhờ ảnh chụp của nhân chứng và truy tìm ADN từ chiếc khăn. Nghi phạm Vladimir Arutyunian bị kết án tù chung thân.
Năm 2008, ông Bush suýt bị tấn công một lần nữa trong cuộc họp báo chung với Thủ tướng Iraq Nouri al-Maliki ở Baghdad. Tổng thống Bush né chiếc giày ném vào ông và nó sau đó trúng vào lá cờ ở phía sau.
Trước ông Bush, ngày 30/3/1981, khi Tổng thống Ronald Reagan vừa nhậm chức và đang rời khỏi phòng khách sạn Hilton ở Washington, DC thì John Warnock Hinckley Jr. bắn sáu phát đạn từ một khẩu súng lục.
Trong đó, tổng thống trúng đạn vào ngực và ba người bị thương gồm: thư ký báo chí, một sĩ quan cảnh sát, một sĩ quan mật vụ.
Người bị di chứng nặng nhất sau vụ nổ súng này là thư ký báo chí khi nói ngọng và gặp vấn đề về trí nhớ, bị liệt một phần cơ thể, phải sử dụng xe lăn toàn thời gian sau vụ nổ súng.
Sự việc này cuối cùng đã khiến ông Reagan kêu gọi Quốc hội ban hành các biện pháp kiểm soát súng nghiêm ngặt hơn. Năm 1991, một thập kỷ sau vụ xả súng, ông Reagan đã viết một bài báo trên tờ New York Times ủng hộ dự luật Brady- đặt theo họ của người thư ký báo chí nói trên. Đây là một đạo luật thiết lập việc kiểm tra lý lịch liên bang với việc mua súng và tạo ra thời gian chờ đợi năm ngày.
Vụ ám sát bất thành là một phần trong nỗ lực của John Warnock Hinckley Jr. nhằm gây ấn tượng với nữ diễn viên Jodie Foster - minh tinh hắn không quen biết nhưng lại bị ám ảnh.
Sau phán quyết không phạm tội vì bị bệnh tâm thần và 34 năm điều trị tại bệnh viện, John Warnock Hinckley Jr. rời Bệnh viện Tâm thần Saint Elizabeths vào năm 2016 - một sự phóng thích có điều kiện toàn thời gian mà gia đình Reagan kịch liệt phản đối. Các điều kiện bao gồm liệu pháp bắt buộc và điều trị bởi các bác sĩ chịu trách nhiệm quản lý và theo dõi thuốc điều trị tâm thần. Ngoài ra, ông ta còn không được phép liên lạc với các con của Reagan, các nạn nhân khác, gia đình của họ, hoặc Foster, cùng với một số hạn chế khác.
Năm 2022, khi John Warnock Hinckley Jr. 67 tuổi, các điều kiện phóng thích đã được dỡ bỏ, chuyển thành phóng thích vô điều kiện, do "đã khỏe mạnh và không còn bất kỳ vấn đề sức khỏe tâm thần nào". Ông ta cũng được xác nhận không có bất kỳ hành vi bạo lực hay hứng thú nào với vũ khí.
Trước ông Reagan, Tổng thống thứ 38 của Mỹ Gerald Ford là mục tiêu âm mưu ám sát của Lynette Fromme, một thành viên của giáo phái gia đình Manson. Sự việc xảy ra trước Tòa nhà Quốc hội bang California ở Sacramento, ngày 5/9/1975.
Lynette Fromme có bốn viên đạn trong băng đạn của khẩu súng lục nhưng không có viên nào trong buồng đạn, vì vậy súng không nổ.
Hai tuần sau tại San Francisco, Sara Jane Moore, một cựu tình báo viên của FBI, đã bắn một phát súng lục từ khoảng cách 40 feet (khoảng 12 mét) về phía Tổng thống Gerald Ford và suýt trúng.
Cả hai nữ thủ phạm bị kết tội Âm mưu ám sát và nhận án tù chung thân. Riêng Sara Jane Moore, năm 1979 đã trốn thoát khỏi nơi giam giữ nhưng bị bắt lại vài giờ sau đó. Năm 2007, ở tuổi 77, bà được trả tự do khỏi nhà tù theo diện tạm tha sau khi thụ án 32 năm tù chung thân và qua đời tháng 9 năm ngoái ở tuổi 95.
Lynette Fromme được phóng thích có điều kiện vào năm 2009 và xuất bản một cuốn hồi ký về cuộc đời mình vào năm 2018.
Họ là hai nghi phạm phụ nữ duy nhất được biết đến từng âm mưu ám sát một tổng thống Mỹ trong lịch sử Mỹ.
>>Xem tiếp 3 vụ ám sát hụt còn lại
Tin Gốc: Vnexpress

* Tiếp tục cập nhật
Bà Loan cùng cựu phó chủ tịch UBND TP HCM Nguyễn Thị Hồng và nhiều cựu lãnh đạo Tập đoàn Cao Su Việt Nam được tại ngoại, một số người có mặt khá sớm ở TAND TP HCM. Họ bị xét xử trong vụ án chuyển nhượng trái phép khu đất hơn 6.000 m2 đất "vàng" ở Bến Vân Đồn, gây thiệt hại hơn 542 tỷ đồng của Nhà nước. Trong đó, bà Loan cùng 15 người được tại ngoại.
Cựu CEO Quốc Cường Gia Lai và 11 người bị cáo buộc Vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản Nhà nước gây thất thoát, lãng phí theo khoản 3 Điều 219 Bộ luật Hình sự.
Bà Nguyễn Thị Hồng, cựu phó chủ tịch UBND TP HCM, bị truy tố về tội Lợi dụng chức vụ, quyền hạn trong khi thi hành công vụ. Bà Đào Thị Hương Lan (cựu giám đốc Sở Tài chính, đang trốn truy nã) bị xét xử vắng mặt.
Ông Lê Quang Thung (nguyên Tổng giám đốc, quyền Chủ tịch HĐQT Tập đoàn Cao su Việt Nam) bị cáo buộc tội Vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản Nhà nước gây thất thoát, lãng phí và Nhận hối lộ. Nguyên Tổng giám đốc tập đoàn ông Trần Ngọc Thuận bị truy tố tội Nhận hối lộ.
Các bị can Lê Y Linh (cựu Giám đốc Công ty Việt Tín), Đặng Phước Dừa (cựu HĐQT Công ty Việt Tín) bị truy tố về tội Đưa hối lộ và Vi phạm quy định về quản lý, sử dụng tài sản nhà nước gây thất thoát, lãng phí.
Trong số 93 tổ chức, cá nhân được triệu tập với tư cách người có quyền nghĩa vụ liên quan có đại diện Bộ Tài chính, Bộ Nông nghiệp và Môi trường cùng nhiều sở ngành. Khoảng hơn 30 luật sư bào chữa cho các bị cáo và bảo vệ các bên.
>> Danh sách 22 bị cáo
Đất 'vàng' Nhà nước hai lần sang tay tư nhân
Hành vi sai phạm của bà Loan xảy ra vào giai đoạn sau (năm 2014), khi khu đất trên đã được lãnh đạo Tập đoàn Cao su góp vốn vào công ty trung gian để thực hiện dự án. Công ty này do ông Thung chỉ đạo cấp dưới cùng với Lê Y Linh, Đặng Phước Dừa lập ra.
Khu đất trên đường Bến Vân Đồn, liền kề quận 1, vốn là công sản do Tổng cục Cao su (nay là Tập đoàn Công nghiệp Cao su Việt Nam) quản lý từ năm 1976. Sau nhiều lần chia tách, quyền quản lý thuộc về hai đơn vị thành viên là Tổng Công ty cao su Đồng Nai và Công ty cao su Bà Rịa thông qua việc thành lập Công ty TNHH Phú Việt Tín (lần lượt chiếm 72% và 28% vốn).
Tháng 12/2009, ông Lê Quang Thung (Quyền Chủ tịch HĐQT Tập đoàn Công nghiệp Cao su Việt Nam) chủ động đề nghị bán khu đất này cho bà Lê Y Linh. Do ông được Linh giúp trong việc đưa con trai đi chữa bệnh ở Singapore. Hai bên ngầm thỏa thuận ông Thung sẽ nhận 3 triệu USD.
Ông Thung chỉ đạo cấp dưới thành lập Công ty Phú Việt Tín, đồng thời đề nghị UBND TP HCM thu hồi và giao khu đất cho doanh nghiệp này thực hiện dự án. Sau đó, thông qua việc chuyển nhượng 99% vốn điều lệ tại Công ty Phú Việt Tín, ông Thung tạo điều kiện để doanh nghiệp của Linh và Dừa nắm quyền chi phối.
Trước khi nghỉ hưu, ông Thung tiếp tục trao đổi và nhờ Trần Ngọc Thuận (cựu thành viên HĐTV, Tổng Giám đốc Tập đoàn Công nghiệp Cao su Việt Nam) hỗ trợ, tạo điều kiện để Linh và Dừa nhận chuyển nhượng khu đất không thông qua thẩm định giá và đấu giá theo quy định.
Thực tế, ông Thung đã nhận 200.000 đô la Singapore (thông qua việc Linh giúp con trai ông đi chữa bệnh) và cùng 300.000 USD tiền mặt tại nhà hàng Palace.
Để thâu tóm khu đất này, bà Lê Y Linh và ông Đặng Phước Dừa (Chủ tịch Công ty Việt Tín) đã bắt tay nhau, với một thỏa thuận phân chia lợi ích và trách nhiệm rõ ràng. Theo đó, Linh hưởng 80% lợi nhuận với nhiệm vụ lo "cửa" Tập đoàn Cao su (bên bán); ông Dừa hưởng 20% lợi nhuận với trọng trách chạy thủ tục với các cơ quan chức năng TP HCM.
Ông Dừa sau đó bắt đầu thực hiện kế hoạch "bôi trơn" hàng loạt quan chức TP HCM thời điểm đó bằng tiền mặt, quà cáp và những lời hứa hẹn về bất động sản hạng sang.
Năm 2013, dự án đình trệ do nhóm Linh - Dừa mâu thuẫn và cạn vốn, bà Loan bắt đầu tham gia. Bà Nguyễn Thị Như Loan liên hệ với Linh và Dừa để đặt vấn đề mua dự án.
Nhà chức trách xác định, qua tài liệu được cung cấp, bà Loan biết rõ khu đất có nguồn gốc công sản; đã có quyết định giao cho Công ty Phú Việt Tín nhưng chưa nộp tiền sử dụng đất nên chưa được cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất. Dự án cũng chưa có giấy chứng nhận đầu tư, chưa triển khai xây dựng và khu đất vẫn do hai công ty cao su quản lý. Mặc dù vậy, ngày 6/12/2013, bà Loan vẫn ký hợp đồng chuyển nhượng vốn góp với ông Đặng Phước Dừa, thống nhất giá mua khu đất là 460,9 tỷ đồng.
Thực hiện thỏa thuận, bà Loan chuyển cho Linh và Dừa 50 tỷ đồng tiền đặt cọc và 186,1 tỷ đồng để nộp tiền sử dụng đất; các khoản tiền này được hợp thức hóa bằng hợp đồng vay tiền. Khi biết Linh và Dừa chưa thanh toán tiền mua vốn góp cho phía các công ty cao su nên chưa đủ căn cứ pháp lý để chuyển nhượng cổ phần (thực chất là chuyển nhượng khu đất), bà Loan tiếp tục chuyển 65 tỷ đồng cho ông Dừa để hoàn tất thanh toán.
Từ nguồn tiền bà Loan chuyển, Linh và Dừa đã thanh toán để mua 99% vốn góp tại Công ty Phú Việt Tín, sau đó chuyển nhượng toàn bộ phần vốn này cho bà Loan.
Đối với 1% vốn góp còn lại, bà Loan trực tiếp liên hệ mua từ Tổng công ty Cao su Đồng Nai và Công ty Cao su Bà Rịa mà không thông qua đấu giá, theo mức giá được ấn định từ năm 2010.
Từ ngày 5/9/2014 - trước khi thâu tóm nốt 1% còn lại - bà Loan đã ký thỏa thuận cam kết bán lại toàn bộ dự án cho Công ty CP Bất động sản Thịnh Vượng (thuộc Tập đoàn Novaland) với tổng giá trị hơn 846 tỷ đồng.
Cơ quan công tố kết luận hành vi của bà Loan và các đồng phạm gây thiệt hại tài sản Nhà nước hơn 542 tỷ đồng. Trong đó, cá nhân bà Loan được xác định hưởng lợi và chịu trách nhiệm đối với số tiền hơn 297,8 tỷ đồng.
Quá trình điều tra, bà Loan cho rằng hoàn toàn không biết hồ sơ liên quan đến việc chuyển giao khu đất giai đoạn đầu bị lập khống. Do thấy hồ sơ pháp lý dự án không có rủi ro nên đã nhận chuyển nhượng và đóng thuế đầy đủ.
Chi tiền hối lộ loạt quan chức
Quá trình thâu tóm khu đất trước khi bán lại cho bà Loan, nhà chức trách xác định Linh và Dừa đã hối lộ hàng loạt quan chức TP HCM thời điểm đó. Do có mối quan hệ từ trước, Linh và Dừa đã gặp gỡ và nhờ bà Đào Thị Lan Hương (khi đó là Ủy viên thường trực Ban chỉ đạo 09 sắp xếp tài sản thuộc sở hữu Nhà nước) để nhờ sắp xếp khu đất nói trên cho Công ty Phú Việt Tín. Bà Lan không nhận tiền nhưng được Dừa hứa cho một căn hộ sau khi dự án hoàn thành.
Đồng thời, Dừa cũng tìm cách tiếp cận bà Nguyễn Thị Hồng (khi đó là Phó chủ tịch UBND TP HCM) thông qua chồng bà, tạo quan hệ bằng các buổi ăn uống rồi hai lần đưa tổng cộng 60.000 USD (10.000 USD và 50.000 USD) để "cảm ơn" việc ký văn bản giao đất.
Năm 2022, khi C03 trưng cầu định giá quyền sử dụng khu đất 39-39B Bến Vân Đồn tại hai thời điểm năm 2013 và 2014 để xác định thiệt hại, Dừa và Linh được xác định đã tìm cách can thiệp vào quá trình này.
Theo cơ quan điều tra, hai người nhận thức rõ giá trị khu đất càng cao thì mức độ thất thoát của Nhà nước càng lớn, kéo theo trách nhiệm hình sự nghiêm trọng hơn. Dù đang bị cấm xuất cảnh và biết cơ quan điều tra đẩy nhanh tiến độ, Dừa và Linh vẫn tiếp cận những người có liên quan trong Hội đồng định giá thuộc Bộ Tài nguyên và Môi trường nhằm tác động, làm giảm giá trị khu đất. Mục đích là khiến kết quả định giá thấp hơn thực tế, qua đó giảm thiệt hại và trách nhiệm pháp lý.
Tháng 6/2023, thông qua Ngô Xuân Trường (Chuyên viên Cục Quy hoạch và Phát triển tài nguyên đất), Lê Y Linh tiếp cận ông Đoàn Ngọc Phương tại trụ sở Bộ Tài nguyên và Môi trường, đặt vấn đề nhờ "tạo điều kiện" trong quá trình định giá khu đất 39-39B Bến Vân Đồn.
Linh và Dừa đã hai lần đưa tiền cho Phương 10.000 USD và 200 triệu đồng nhằm "chạy tội" nhưng bất thành.
Hải Duyên
Tin Gốc: https://vnexpress.net/ba-nguyen-thi-nhu-loan-ra-toa-5059219.html

