Anh Phú Vinh, chủ đại lý vé số Phú Vinh ở phường Trà Vinh, Vĩnh Long cho biết có khách đổi thưởng tờ vé số trúng độc đắc cách đây không lâu. Cụ thể, tờ vé có dãy số 451670 thuộc đài An Giang mở thưởng xổ số miền Nam ngày 23 tháng 4 trúng 2 tỉ đồng (chưa trừ thuế).
“Dù có kết quả xổ số ngày 23 tháng 4 có mấy ngày trước nhưng gần đây vị khách mới đến đại lý đổi thưởng. Người phụ nữ mua ủng hộ người bán dạo khi đi chợ không ngờ trúng độc đắc. Người này nhận toàn bộ tiền trúng số bằng tiền mặt và sẽ gửi vào ngân hàng để tiết kiệm”, anh Phú Vinh chia sẻ.
Hình ảnh tờ vé số trúng độc đắc được đăng tải lên mạng xã hội thu hút sự quan tâm của mọi người. Ai nấy đều gửi lời chúc mừng đến chủ nhân, không quên “xin vía” để bản thân sớm trúng số.
Gần đây, đại lý vé số Khắc Duy ở Vĩnh Long (Bến Tre cũ) cho biết có khách trúng 6,35 tỉ đồng khi mua 10 tờ xổ số miền Nam. Cụ thể, 3 tờ có dãy số 212947 thuộc xổ số Đà Lạt ngày 26 tháng 4 trúng độc đắc trị giá 6 tỉ đồng (chưa trừ thuế). 7 tờ còn lại có dãy số 912947 cũng thuộc đài này trúng an ủi trị giá 350 triệu đồng (chưa trừ thuế).
“Người đàn ông mua vé số khi đang ngồi uống cà phê, bất ngờ có số tiền lớn sau khi dò kết quả xổ số ngày 26 tháng 4. Vị khách đã đến đại lý đổi thưởng và nhận toàn bộ tiền trúng số qua hình thức chuyển khoản”, đại lý vé số Khắc Duy chia sẻ.
Tin Gốc: Thanh Niên

LTS: Phía sau những chuồng thú ở Thảo Cầm Viên đông khách giữa lòng TP.HCM, có một thế giới khác ít khi được nhìn thấy.
Ở đó, ngày bắt đầu từ rất sớm, bằng tiếng dao chạm thớt, mùi cỏ tươi và những bước chân đi một vòng quen thuộc để nhìn từng con thú. Không chỉ là cho ăn hay dọn chuồng, người chăm phải học cách đọc những điều rất nhỏ - từ ánh mắt, dáng đi cho đến những dấu hiệu mà con vật để lại.
Tuyến bài "Hậu trường chăm thú ở Thảo Cầm Viên Sài Gòn" ghi lại những công việc lặp lại mỗi ngày, những mối gắn bó không lời và những câu chuyện phía sau một nơi tưởng như đã quá quen thuộc với nhiều người.
6 giờ 30, phía sau những tán cây cổ thụ của Thảo Cầm Viên, một ngày đã bắt đầu. Không phải bằng tiếng bước chân du khách, mà là tiếng dao chạm thớt, tiếng kéo cỏ xào xạc và mùi thức ăn lan ra trong không khí ẩm của buổi sớm.
Trong khu chế biến, những bó rau và cỏ xanh còn đẫm sương được chất thành từng đống lớn, cao ngang người. Rau, củ, trái cây nằm thành từng rổ. Ở một góc khác, thịt vừa rã đông được cắt, chia nhỏ. Mùi cỏ tươi, mùi cám và mùi thịt cá trộn lẫn vào nhau - thứ mùi có thể khiến người lạ chùn bước, nhưng với những người làm việc ở đây, đã thành quen.
Ít ai hình dung, để vận hành khu vườn thú hơn 160 năm tuổi này, mỗi ngày cần chuẩn bị khoảng 3 tấn thức ăn cho gần 1.400 cá thể động vật.
Chị Phạm Hoàng Quỳnh Anh (27 tuổi, nhân viên khu chế biến) bắt đầu công việc từ 6 giờ 30. Nhưng với chị, buổi sáng thường đến sớm hơn.
Một số loại cỏ lá, rau được chuyển lên từ xí nghiệp ở Củ Chi, các loại củ, trái cây được mua từ các đơn vị uy tín, có kiểm định từ trước đó. Chị Quỳnh Anh và các thành viên khu chế biến sẽ kiểm tra chất lượng, loại bỏ phần hư, rồi mới rửa, cắt, phân loại.
"Chúng tôi làm giống như chuẩn bị đồ ăn ở nhà. Mình ăn sao thì mình làm cho các bạn thú ăn vậy. Rau chỉ lấy phần tươi xanh, củ quả rửa qua sau đó phần hư dập thì cắt bỏ", chị nói, tay vẫn thoăn thoắt lặt rau.
Một buổi sáng ở đây được "cân" bằng những con số nặng trĩu: gần 3 tấn rau, củ, cỏ và khoảng 100 kg thịt, cá, chia cho 23 khu chuồng.
Trong đó, có những bó cỏ voi dài quá đầu người, nặng trĩu, được kéo xuống rồi chất thành từng lớp. Riêng khu voi mỗi ngày đã "ăn" khoảng 400 - 500 kg cỏ lá, chưa kể thêm chuối, bắp, cà rốt, bí đỏ, bánh mì; khu dê cừu khoảng 130 kg cỏ voi; khu hươu cao cổ thì có thêm lá keo…
Thức ăn được chia và chuyển về 23 khu chuồng
ẢNH: VŨ PHƯỢNG
Tất cả khối lượng đó ở Thảo Cầm Viên được xử lý bởi khoảng 5 người, trong vài giờ buổi sáng. "Khó nhất là vận chuyển. Cỏ nhiều, nặng, mà phải chia đi nhiều khu nên tốn thời gian nhất", chị Quỳnh Anh nói.
Ở đây, không có chuyện "ước chừng". Mỗi khẩu phần đều được cân đo theo định mức từ bộ phận dinh dưỡng và thú y, dựa trên loài, độ tuổi và tình trạng sức khỏe của từng con.
"Không thể cho đại được. Con nào ăn bao nhiêu đều được tính sẵn và theo dõi mỗi ngày", cô gái 27 tuổi nói, đồng thời cho biết tổng chi phí thức ăn mỗi ngày khoảng hơn 40 triệu đồng. Dù gần đây, giá thực phẩm có biến động, khẩu phần của thú vẫn giữ nguyên.
Cách khu chế biến không xa, anh Phạm Thanh Bình - người phụ trách chăm sóc khu hươu cao cổ, ngựa vằn đã gắn bó 17 năm với công việc chăm sóc thú thì có mặt từ 6 giờ sáng.
Một ngày của anh không bắt đầu bằng việc cho thú ăn mà là đi một vòng tỉ mỉ nhìn từng ngóc ngách ở khu chuồng.
"Sáng nào tôi cũng phải đi một vòng trước. Xem chuồng trại, điện nước, rồi nhìn từng con coi có trầy xước hay dấu hiệu gì lạ không vì ban đêm tụi nó vận động nhiều, nên sáng ra phải kiểm tra lại hết, không thể chủ quan", anh kể.
Ở khu hươu cao cổ và linh dương, nơi anh Bình phụ trách, mỗi ngày tiêu thụ hơn 200 kg thức ăn. Nhưng với người chăm, con số đó không quan trọng bằng việc… chúng có ăn hay không.
Hiện anh Bình đang phụ trách chăm sóc 8 con hươu cao cổ, trong đó, con đực trưởng thành có thể nặng từ 1 - 1,2 tấn, con cái từ 800 - 900 kg. Thời gian mang thai của hươu cao cổ là 15 tháng. Hươu cao cổ không chỉ là loài động vật trên cạn cao nhất hiện nay mà còn là loài có chiếc lưỡi dài trên 50 cm. Lưỡi hươu cao cổ có thể vươn ra xa, cuộn lại để tuốt thức ăn là lá cây.
Nhìn chăm chú những con hươu cao cổ đang uyển chuyển bước đi dưới gốc cây trong khu chuồng, anh Bình cho biết anh luôn phải để ý xem biểu hiện của con thú thế nào, có ăn hết lượng cỏ trong ngày không.
"Chỉ cần nó ăn ít đi là mình biết có vấn đề, phải báo liền để điều chỉnh", anh nói. Mùa mưa, cỏ ướt là hươu cao cổ không thích ăn. Nắng quá thì lá khô, cũng không ăn. Tôi chọn lại loại lá, treo thức ăn lên cho phù hợp", anh chia sẻ.
Làm việc lâu năm, mối quan hệ giữa người và thú dần thay đổi. Mỗi khi anh Bình lên tiếng, hươu cao cổ và ngựa vằn đều nhìn về phía anh. Có con lại gần, ngửi, quan sát khi thấy người quen. Cũng có những con chỉ ăn khi đúng người chăm.
"Làm riết thành quen. Đi đâu thấy cây gì nó thích là nhớ đem về cho nó ăn", anh cười. Một câu nói nhẹ, nhưng chứa cả quãng thời gian gắn bó.
Ngựa vằn ở chung chuồng với hươu cao cổ khá hòa thuận, tuy nhiên thỉnh thoảng ngựa vằn cũng "len lén" cắn chân hàng xóm để chọc ghẹo
Khoảng 7 giờ 30, khi khách bắt đầu vào tham quan, nhiều người chỉ thấy những con thú đang thong thả ăn, nằm nghỉ hoặc vận động trong chuồng. Ít ai biết rằng, phía sau sự bình yên đó, buổi sáng đã đi được nửa chặng.
Hơn 3 tấn thức ăn đã được chuẩn bị. Hàng chục khu chuồng đã được phân chia. Mỗi con thú đã được kiểm tra, theo dõi.
Ở khu chế biến của Thảo Cầm Viên, những bó cỏ đã vơi đi một nửa. Không khí bớt ồn hơn lúc đầu giờ. Quỳnh Anh đứng lại vài giây, nhìn về phía khu chuồng, nơi những con thú đang cúi xuống ăn chậm rãi. "Thấy tụi nó ăn, mình vui", chị nói.
Rồi lại quay vào trong, chuẩn bị những phần việc còn lại cho buổi chiều và cho ngày mai, khi một buổi sáng khác lại bắt đầu, cũng từ những bó cỏ đầu tiên.
Tin Gốc: Thanh Niên

Nhân vật trong câu chuyện là anh Huỳnh Phú Tiến (40 tuổi), sống tại xã Mỹ Phước, Cần Thơ (Sóc Trăng cũ). Các video flycam ghi vẻ đẹp miền Tây do anh thực hiện thời gian qua liên tục thu hút hàng triệu lượt xem, gợi nhớ ký ức quê nhà cho nhiều người xa xứ.
Đó là dòng mô tả giản dị trên trang cá nhân có hơn 44.000 người theo dõi của anh Tiến, cũng chính là điều anh kiên trì thực hiện suốt thời gian qua.
Trong các clip, miền Tây hiện lên mộc mạc mà cuốn hút: cánh đồng lúa xanh rì, kênh rạch êm đềm, rặng dừa nước rì rào, đàn vịt chạy đồng hay những chiếc vỏ lãi len lỏi trên sông… tạo nên một bức tranh đời sống quen thuộc, gần gũi.
Chính sự chân thực ấy khiến nhiều người xem cảm thấy bình yên. Không ít người xa quê để lại bình luận xúc động khi nhớ lại ký ức tuổi thơ, trong khi những người chưa từng đến miền Tây lại bày tỏ mong muốn một lần được đặt chân đến vùng đất này.
Chia sẻ với Thanh Niên, anh Tiến cho biết: "Ban đầu mình chỉ quay vì thích, không nghĩ sẽ có nhiều người xem như vậy".
Ý tưởng bắt đầu từ giữa năm 2024 khi anh mua flycam và tự học quay phim. Sinh ra và lớn lên ở miền Tây, gắn bó với ruộng đồng từ nhỏ, anh muốn lưu giữ những hình ảnh quen thuộc của quê hương theo một cách khác - từ trên cao.
"Thời gian đầu clip chưa có nhiều người xem. Sau đó mình rút kinh nghiệm, quay chỉn chu hơn, dần dần tạo được phong cách riêng nên mọi người bắt đầu chú ý", anh kể.
Mỗi khi có thời gian rảnh, anh lại rong ruổi qua nhiều địa phương như Vĩnh Long, Cà Mau… để ghi lại những khoảnh khắc ấn tượng.
Trước đây, anh Tiến cùng gia đình sinh sống và làm việc tại TP.HCM. Năm 2022, anh quyết định về quê để tiện chăm sóc cha mẹ và tiếp quản việc kinh doanh phụ tùng máy nông nghiệp của gia đình.
Những ngày đầu rời phố thị, anh chưa quen với nhịp sống chậm. Nhưng theo thời gian, sự bình yên và không khí trong lành nơi quê nhà dần trở thành điều khiến anh gắn bó. "Năm ngoái, sau khi tía mất, mình ở nhà nhiều hơn để chăm má nên không đi xa quay được. Nhưng ngay cả những clip quay quanh nhà cũng được mọi người đón nhận", anh chia sẻ.
Vợ anh, chị Nguyễn Thị Ngọc Xuyến (35 tuổi), cùng con trai Huỳnh Phú Khang (học lớp 6) đều ủng hộ đam mê của anh. Thậm chí, hai mẹ con còn xuất hiện trong một số video. "Con rất vui khi được lên clip của cha và khoe với bạn bè", cậu bé nói.
Theo anh Tiến, điều làm nên dấu ấn trong các video của mình chính là sự mộc mạc, chân thật của đời sống miền Tây.
Thời gian tới, anh Tiến dự định tiếp tục hành trình ghi lại vẻ đẹp miền Tây ở nhiều tỉnh thành hơn, như một cách lưu giữ và lan tỏa tình yêu quê hương.
Tin Gốc: Thanh Niên


