Cảnh tượng quen thuộc mỗi mùa Masters không bắt đầu trên sân golf, mà thành hình ngay ở bãi đỗ máy bay Augusta Regional. Hàng loạt chuyên cơ riêng xếp thành hàng dài, tạo nên một “bãi đỗ xa xỉ” hiếm thấy.
Theo ước tính, khoảng 4.000 máy bay cá nhân, từ khắp châu Âu, Mỹ và Trung Đông, sẽ đổ về Augusta trong tuần lễ diễn ra giải Masters. Lượng chuyên cơ quá lớn khiến sân bay địa phương không thể đáp ứng, buộc phải hình thành một hệ sinh thái dịch vụ riêng để phục vụ nhóm khách đặc biệt này.
Nhiều hành khách khách còn đưa những yêu cầu mang tính cá nhân cao, chẳng hạn máy bay có đủ chỗ để mang theo bộ gậy riêng. Chi phí cho những chuyến bay này không hề rẻ. Một hành trình khứ hồi trung bình bằng có giá khoảng 15.000 – 18.000 USD, trong khi các dòng máy bay lớn, giảm tiếng ồn, nhiều tiện ích khi đang bay có thể vượt mức giá 30.000 USD.
Ngoài ra, phí đỗ máy bay tại Augusta cũng tăng mạnh trong dịp giải Masters, dao động từ 150 đến 4.000 USD tùy kích cỡ máy bay và thời gian lưu trú. Đây được xem là mức giá “dễ chịu” so với những sự kiện lớn khác như Super Bowl, nơi chi phí có thể lên tới 20.000 USD cho mỗi lần hạ cánh.
Để tránh phí cao, một số CĐV chọn bay đến sớm vài ngày trước giải và rời đi ngay sau khi sự kiện kết thúc. Với họ, giải Masters không chỉ là bốn vòng đấu, mà là kỳ nghỉ kéo dài tới 10 ngày, kết hợp tham dự các sự kiện bên lề như Par 3 Contest hay giải nghiệp dư nữ Augusta National.
Nếu sân bay Augusta quá tải, một số chuyên cơ sẽ phải chuyển hướng sang các sân bay lân cận như Daniel Field, nơi có quy mô nhỏ hơn và mức phí “dễ chịu” hơn. Trong những tuần gần đây, việc chính phủ Mỹ đóng cửa khiến nhiều sân bay rơi vào tình trạng quá tải, hành khách phải xếp hàng chờ đợi hơn 4 tiếng mới có thể nhập cảnh.
Điều đó khiến một số nhóm lựa chọn bay chung bằng chuyên cơ riêng. Dĩ nhiên chi phí sẽ tăng, nhưng bù lại là thời gian. Thông thường, khách bay chuyên cơ chỉ cần đến trước 5 – 10 phút vì các thủ tục, giấy tờ hầu hết đã được kiểm tra và hoàn tất từ trước. Kể từ khi LIV Golf ra đời, lượng khách từ khu vực Trung Đông tăng lên đáng kể.
NetJets đang xây dựng nhà ga riêng, dự kiến hoàn thành trước Masters 2027. Công trình đang tiến hành giai đoạn đầu tiên, với bản thiết kế có phòng chờ, phòng họp và thêm nhiều vị trí đỗ máy bay. Năm ngoái, NetJets vận hành gần 600 chuyến bay đến và rời Augusta, tăng khoảng 430 chuyến so với năm 2024. Năm nay, con số này có thể lên tới 775 chuyến bay.
Thiết kế chỗ đỗ không phải mối bận tâm duy nhất của các công ty hàng không, họ còn tìm cách cá nhân hóa trải nghiệm ngay từ trên trời. Một số chuyến bay chuẩn bị sẵn áo vest xanh lá, biểu tượng của giải Masters, đặt trong cabin, hoặc thiết kế đồ ăn theo chủ đề golf như bánh mì xoắn hình gậy putter và bóng. Một trong những dịch vụ được yêu cầu phục vụ nhiều nhất là cocktail Azale, thức uống đặc trưng của giải Masters.
Các đơn đặt chỗ thường xuất hiện từ 6 tháng trước khi giải đấu khởi tranh. Tuy nhiên, vào ngày cất cánh, giới siêu giàu vẫn có thể đăng ký và đến sát giờ.
Hành trình tới Augusta xem golf giờ chỉ là một phần nhỏ trong trải nghiệm xa xỉ. Ở kỳ giải Masters 2026, các gói dịch vụ và tiếp đãi du khách bao gồm lớp học golf, tập phát bóng giờ đẹp tại sân địa phương, thử rượu vang, gặp gỡ các nhà vô địch Masters và ăn tối với đầu bếp riêng. Mức giá cao nhất cho các dịch vụ có thể lên tới gần 220.000 USD.
Khi đã tới Augusta, các dịch vụ cùng bầu không khí “thượng lưu” được nâng tầm. Công ty NetJets tổ chức các sự kiện riêng cho khách hàng, thường có sự góp mặt của các đại sứ thương hiệu như golfer số một thế giới Scottie Scheffler. Trong khi đó, chương trình dịch vụ khách hàng chính thức của giải Masters 2026 đưa ra gói “Private Home Program” dành cho 8 người, với giá khoảng 219.600 USD/tuần.
Theo Sports Business Journal, gói dịch vụ này bao gồm hai căn nhà (khoảng 98.000 USD), hai tài xế riêng (29.000 USD), một nhân viên phục vụ toàn thời gian (13.000 USD), các bữa tối do đầu bếp chuẩn bị (23.500 USD). Ngoài ra, những người mua phương án này sẽ được chơi nhiều vòng golf tại Augusta Country Club, kèm ăn trưa và thuê gậy, tương ứng với con số 13.500 USD.
Giải Masters cũng đưa ra nhiều lựa chọn khác, tùy thuộc nhu cầu, sở thích và mức độ chịu chi của khách hàng. Ví dụ, ban tổ chức đưa ra mức giá khoảng 17.000 USD cho phép vào sâu trong Augusta National trong cả tuần. Tại đây, họ được tiếp cận khu ẩm thực, cửa hàng lưu niệm, khu vườn và quầy bar thể thao.
Với những CĐV là golfer, họ có thể mua gói trải nghiệm cảm giác thi đấu. Không chỉ được vào trong sân, khu vực cao cấp Berckmans Place cung cấp kem, đồ ăn vặt và bánh chanh, họ còn được chơi golf điện tử, mô phỏng các green hố số 7, 14 và 16. Đáng chú ý, vị trí cắm cờ được thay đổi mỗi ngày để giống với sân thi đấu thực tế, gồm cả sự hỗ trợ từ các caddie của Augusta.
Những gói dịch vụ này chỉ tồn tại khi có khách sẵn sàng chi tiền. Thực tế hình ảnh tại sân bay Augusta cho thấy nhu cầu vẫn rất lớn.
Masters là một trong 4 major của làng golf thế giới, bên cạnh PGA Championship, US Open và The Open Championship. Masters diễn ra thường niên vào tháng 4 tại sân Augusta National Golf Club, thuộc bang Georgia, Mỹ. Ra đời từ 1934, giải nổi tiếng với truyền thống lâu đời, cảnh quan tuyệt đẹp và những nghi thức đặc trưng như “Green Jacket” – chiếc áo vest xanh lá – trao cho nhà vô địch. Masters cũng gắn liền với các biểu tượng như hố Amen Corner đầy thử thách và bảng điểm thủ công mang đậm dấu ấn lịch sử. Nhiều huyền thoại như Tiger Woods, Jack Nicklaus hay Arnold Palmer đã ghi dấu ấn sâu đậm tại đây.
Dù vậy, vai trò của chiến lược gia từng dẫn dắt đội tuyển Indonesia tại các giải đấu lớn sắp tới sẽ không phải là huấn luyện trực tiếp. Thay vào đó, ông Shin Tae-yong đảm nhận vị trí cố vấn kỹ thuật – tập trung vào định hướng chiến lược, xây dựng hệ thống và phát triển chuyên môn tổng thể, thay vì can thiệp vào các vấn đề cụ thể trên sân.
Ban huấn luyện đội tuyển bóng đá 7 người Indonesia vẫn do HLV trưởng Socrates Matulessy đứng đầu, cùng các cộng sự như Difa Aryandra Zhafran (trợ lý), Alfonsius Kelvan (HLV thủ môn) hay Reyhan Airlangga (thể lực).
CNN Indonesia nhấn mạnh: "Sự xuất hiện của HLV Shin Tae-yong được kỳ vọng sẽ mang đến cú hích lớn về chuyên môn lẫn hình ảnh cho đội tuyển bóng đá 7 người Indonesia".
Theo kế hoạch, đội tuyển bóng đá 7 người Indonesia sẽ tham dự Cúp Liên lục địa diễn ra tại Rome (Ý) từ ngày 30.7 đến 3.8.2026. Đây là giải đấu do FIF7 tổ chức, quy tụ nhiều đội tuyển mạnh trên thế giới.
Trước khi nhận lời trở lại Indonesia, HLV Shin Tae-yong từng có quãng thời gian để lại nhiều dấu ấn đậm nét với bóng đá nước này. Nhà cầm quân người Hàn Quốc được bổ nhiệm vào chức HLV trưởng đội tuyển Indonesia năm 2019, nhanh chóng giúp đội tuyển này “lột xác” với lối chơi kỷ luật và giàu thể lực.
Dưới thời ông Shin, Indonesia giành ngôi á quân AFF Cup 2020, đồng thời làm nên lịch sử ở U.23 châu Á 2024 khi vào đến bán kết. Không chỉ cải thiện thành tích, HLV Shin Tae-yong còn tạo nền tảng phát triển bền vững khi mạnh dạn trẻ hóa lực lượng, trao cơ hội cho nhiều cầu thủ trẻ và thay đổi tư duy thi đấu của bóng đá Indonesia.
Tuy nhiên, bất chấp những dấu ấn đó, ông vẫn phải nói lời chia tay đội tuyển Indonesia vào đầu năm 2025 sau màn thể hiện không mấy ấn tượng ở vòng loại thứ 2 World Cup 2026, cũng như bị loại sớm ở AFF Cup. Sau khi rời ghế nóng, ông Shin Tae-yong chuyển sang đảm nhiệm vai trò quản lý tại Liên đoàn Bóng đá Hàn Quốc, trước khi bất ngờ nhận lời quay trở lại Indonesia trong dự án bóng đá 7 người.
CNN Indonesia đánh giá: “Sự trở lại lần này, dù không còn ở sân chơi 11 người quen thuộc, vẫn mang nhiều ý nghĩa. Với những thành công và cả dư âm từ cuộc chia tay trước đó, HLV Shin Tae-yong được kỳ vọng sẽ tiếp tục đóng góp vào hành trình phát triển mới của bóng đá Indonesia theo một cách khác”.
TP.HCM có hai đội đua giàu truyền thống có tên là TP.HCM Vinama và TP.HCM New Group. Mùa giải Cúp truyền hình TP.HCM 2025, hai đội đua này hoàn toàn trắng tay ở tất cả danh hiệu.
Chỉ tính riêng danh hiệu áo vàng tổng sắp thì họ đã không thể giành được kể từ năm 2022. Không còn những cái tên như Javier Sarda Perez hay Igor Frolov, TP.HCM chỉ biết nhìn các tay đua của Tập đoàn Lộc Trời An Giang thống trị danh hiệu này.
Tuy nhiên năm nay vận mệnh đã thay đổi với xe đạp thành phố. Họ không chỉ giành 1 mà tới 3 danh hiệu lớn ở Cúp Truyền hình TP.HCM 2026. Trong đó, chiếc áo vàng đã trở lại, với người giành chiến thắng chung cuộc là Yarash Uladzislau của TP.HCM New Group. Tay đua người Belarus còn rất trẻ khi sinh năm 2005, là ngoại binh trẻ nhất ở giải năm nay.
Tuy nhiên, bản lĩnh thi đấu cùng sự hỗ trợ nhiệt tình của các đồng đội, đặc biệt là Mugisha Moise của TP.HCM Vinama, đã giúp anh chiến thắng chặng 10. Đó là chặng đua đi qua tới 3 con đèo là Phước Tượng, Phú Gia và Hải Vân. Khả năng leo đèo tốt giúp Uladzislau bỏ xa các đối thủ, đoạt áo vàng từ chặng này và bảo vệ thành công cho tới chặng cuối cùng vào sáng 30-4.
Còn với Mugisha Moise, anh cũng được tận hưởng niềm vui khi sở hữu áo đỏ cho "vua leo núi". Ở chặng 16, đoàn đua phải chinh phục ngọn đèo khó nhất giải là Khánh Lê. Tại đoạn đỉnh đèo, Moise có pha bứt phá bỏ xa mọi đối thủ, khiến ai cũng phải ngỡ ngàng. Nhờ đó mà anh giành được chiếc áo đỏ.
Ngoài hai danh hiệu cá nhân, xe đạp thành phố còn giành luôn giải đồng đội. Cụ thể, đội TP.HCM Vinama có thành tích tốt nhất, khi hơn đội về nhì là Công An TP.HCM 3 phút 30 giây.
Ngoài các danh hiệu, đội đua của thành phố còn để lại những hình ảnh đẹp. Đặc biệt là tay đua Mugisha Moise - người luôn sẵn sàng giao lưu, đùa giỡn và nhảy múa với người hâm mộ ở bất cứ nơi đâu.
Trận đấu ảnh hưởng lớn đến chức vô địch diễn ra căng thẳng và hấp dẫn, vượt kỳ vọng của người hâm mộ. Man City giành ba điểm quan trọng, để nắm quyền tự quyết khi giải còn năm vòng, qua đó hướng đến chức vô địch thứ bảy trong 10 mùa giải dưới thời Pep Guardiola.
Trước trận, Mikel Arteta đã hứa rằng Arsenal của ông sẽ chơi để thắng, không tử thủ. Họ đã chơi đúng như vậy. Mọi thứ có thể đã khác ở đầu hiệp hai, nếu cú cứa lòng của Eberechi Eze từ rìa vòng cấm đi chính xác hơn chỉ khoảng 15 cm. Thay vào đó, bóng dội mép trong cột dọc, lăn ngang vạch vôi rồi bị phá ra.
Chỉ vài phút sau, Man City lên bóng ở đầu sân bên kia và ghi bàn quyết định. Pha phối hợp khởi nguồn từ thủ môn Gianluigi Donnarumma, rồi Nico O’Reilly bật tường với Jeremy Doku trước khi tạt vào cho Rodri. Hàng thủ Arsenal bị hút về phía tiền vệ Man City và không ai kèm đủ sát Erling Haaland khi bóng bật ra, để tiền đạo Na Uy dứt điểm đưa tỷ số thành 2-1.
Mọi thứ chưa kết thúc sau bàn thắng đó và Arsenal có lẽ sẽ tự nhủ điều tương tự trong cuộc đua vô địch. Dù thua, màn trình diễn của họ tại Etihad sáng sủa hơn những trận kế trước và mang lại hy vọng. Phút 73, Gabriel Magalhaes đánh đầu chạm người đổi hướng trúng cột dọc. Rồi ở những phút bù giờ, sau quả tạt căng của cầu thủ vào sân thay người Leandro Trossard, Kai Havertz không bị ai kèm trước khung thành, nhưng cú đánh đầu của anh lại đi hơi cao.
Ở Etihad hôm 19/4, sự kịch tính hiện diện ở khắp nơi, những màn đối đầu cá nhân diễn ra dồn dập. Tiêu biểu là Haaland với Gabriel, va chạm rất nhiều và luôn tiềm ẩn nguy cơ vượt quá giới hạn. Trong hiệp hai, Gabriel kéo Haaland đến mức làm rách áo tiền đạo Man City. Đến phút 84, khi hai người áp trán nhau sau một pha tranh chấp, Gabriel húc đầu đầy hung hăng với đối thủ.
Gabriel không lấy đà trước, đó là một phần lý do anh chỉ nhận thẻ vàng. Một yếu tố khác giúp anh ở lại sân là Haaland không ngã xuống. Guardiola bên ngoài đường biên đã phản ứng rõ ràng rằng đó phải là thẻ đỏ cho Gabriel. Haaland cũng bị phạt thẻ, một quyết định có phần "cân bằng" nhưng gây tranh cãi.
Trận cầu rực lửa khởi đầu sôi động khi Rayan Cherki đưa Man City vượt lên ở phút 14 bằng một bàn thắng đẹp, trong không gian chật hẹp. Anh đi bóng cắt vào qua Gabriel rồi xuyên giữa Declan Rice trước khi dứt điểm lạnh lùng mở tỷ số.
Bàn gỡ ngay lập tức của Arsenal là một sai lầm tai hại của Donnarumma. Ngay đầu trận, thủ môn Arsenal David Raya suýt bị Haaland cướp bóng khi xử lý bằng chân, nhưng anh thoát hiểm. Trong tình huống tương tự, Donnarumma không thoát được. Khi nhận bóng bên phải khung thành, sát đường biên ngang, pha chạm bóng của anh hơi dài và Havertz lập tức áp sát. Cú tắc bóng thành công biến thành cú sút bay thẳng vào lưới.
Guardiola dự đoán Arteta sẽ điều chỉnh cách tiếp cận, và điều đó đã xảy ra. HLV Arsenal sử dụng Havertz đá số 9, để Viktor Gyokeres trên ghế dự bị, và cú hích trước trận là việc Martin Odegaard trở lại sau chấn thương và có tên trong đội hình xuất phát. Điều này đồng nghĩa Eze chơi lệch trái và Arsenal chơi sòng phẳng hơn ở bóng sống.
Man City có cơ hội trước khi ngay phút thứ 4, Cherki sút trúng mé trong cột dọc sau khi bóng chạm người Gabriel đổi hướng. Nhưng nửa đầu hiệp một vẫn nghiêng về Arsenal. Chỉ sau 10 phút, họ đã giành lại bóng ở 1/3 sân đối phương nhiều bằng hai lần gần nhất tới Etihad cộng lại.
Arsenal gây áp lực mạnh lên Donnarumma, với Declan Rice và Havertz luân phiên buộc anh phải phất dài, tạo điều kiện cho Gabriel và William Saliba tranh chấp bóng bổng với Haaland. Sau 23 phút, Arsenal đã có 41 lần gây áp lực ở 1/3 sân cuối, so với chỉ 5 của City. Trong bàn gỡ, Havertz đã bắt đầu pressing ngay khi bóng rời Matheus Nunes.
Man City, đội cần chiến thắng, tiếp tục dâng cao sau giờ nghỉ. Haaland sút trúng cạnh ngoài cột dọc từ một quả phạt góc, Semenyo xử lý lỗi ở tình huống đối mặt với Raya, còn Doku cũng thử thách thủ môn Tây Ban Nha.
Arsenal đáp trả mạnh mẽ, khiến sự bế tắc của họ trong tấn công ở những trận gần đây dường như bị lãng quên. Eze và Odegaard tạo ra cơ hội tuyệt vời cho Havertz trong pha phản công, nhưng Donnarumma thắng thế trong pha đối mặt. Sau đó, Eze xoay người dứt điểm nhưng bị cột dọc từ chối, trước khi Haaland định đoạt trận đấu.
Điều khiến Mikel Arteta thất vọng là Arsenal thực ra không làm gì sai nhiều. Thậm chí, họ còn chơi tốt hơn kỳ vọng. Trước trận, "Pháo thủ" chỉ thắng 1 trong 5 trận gần nhất trên mọi đấu trường. Trong khi đó, Man City đang có phong độ rất cao, đánh bại chính Arsenal, Liverpool và Chelsea. Với sự chênh lệch lớn về đà phong độ, đây vẫn là một trận đấu cân bằng và chỉ được quyết định bởi những khoảnh khắc đứng về phía Man City.