Như Thanh Niên đã thông tin, Sở Xây dựng TP.HCM vừa gửi văn bản lấy ý kiến các sở ngành liên quan nhằm cụ thể hóa chủ trương của Thường trực Thành ủy TP.HCM về việc miễn phí xe buýt. Sau đó, Sở Xây dựng sẽ làm việc với Ban Kinh tế – Ngân sách HĐND TP.HCM là cơ quan thẩm tra để hoàn thiện tờ trình. Dự kiến, trong tháng 4.2026, chính sách miễn vé xe buýt cho toàn bộ người dân được trình HĐND TP.HCM xem xét thông qua.
Hiện TP.HCM miễn phí xe buýt cho trẻ dưới 6 tuổi, người từ 60 tuổi trở lên, người có công, người khuyết tật, kinh phí khoảng 1.700 tỉ đồng/năm. Nếu miễn phí xe buýt cho toàn bộ người dân thì ngân sách thành phố chi khoảng 7.000 tỉ đồng/năm. Theo tính toán của Sở Xây dựng, với chính sách miễn phí xe buýt được thông qua, lượng khách sẽ tăng khoảng 30%.
Thông tin trên nhận được sự đồng thuận cao cùng nhiều góp ý, đề xuất của bạn đọc Thanh Niên. Bạn đọc Nguyễn Hoàng Minh nhìn nhận miễn phí là “chính sách rất tốt”, nhưng “nếu vẫn phải đợi 20-30 phút cho một chuyến xe, người đi làm khó có thể lựa chọn xe buýt thay cho phương tiện cá nhân”.
Bạn đọc Truc Tran cũng thẳng thắn: “Không phủ nhận đây là chính sách tốt, nhưng nếu chỉ miễn tiền vé thì chưa đủ để kéo người ta lên xe buýt. Đi làm mỗi ngày cần đúng giờ, mà xe buýt hiện nay nhiều khi trễ, hoặc phải chờ rất lâu”.
Bạn đọc Lê Thị Thanh thì đề cập vấn đề bất tiện khi phải đổi nhiều tuyến cho một hành trình: “Mỗi lần chuyển tuyến là thêm một lần chờ đợi, khiến tổng thời gian di chuyển kéo dài đáng kể. Nếu đi làm mà phải đổi 2 – 3 tuyến thì rất khó theo được”.
Tương tự, bạn đọc Mai Thảo Nguyên kể: “Hồi còn sinh viên, cũng từng thử đi xe buýt. Nhưng đi một thời gian thì thấy không phù hợp vì tuyến không thuận tiện, phải đi bộ khá xa mới tới điểm dừng. Có hôm chờ lâu mà xe vẫn chưa tới, nên trễ giờ học. Nếu miễn phí thì chắc chắn nhiều người sẽ thử đi lại, nhưng nếu trải nghiệm vẫn như vậy thì cũng chỉ đi một thời gian rồi thôi. Cần cải thiện tuyến đi qua khu trường học, ký túc xá, và tăng chuyến vào giờ cao điểm, chú trọng các tuyến kết nối khu dân cư với nơi làm việc, chạy đều và đúng giờ”.
Nhiều bạn đọc đưa ra các đề xuất cụ thể để hệ thống xe buýt tăng sức hút đối với hành khách. “Dưới góc độ một người làm công nghệ, tôi thấy hệ thống thông tin xe buýt hiện còn quá rời rạc. Nếu đã tính miễn phí thì thành phố nên làm lại luôn phần nền tảng, app (ứng dụng) tra cứu tuyến, thời gian xe đến, lộ trình rõ ràng theo thời gian thực. Người dùng chỉ cần mở điện thoại là biết đi tuyến nào, đợi bao lâu”, bạn đọc Lê Minh góp ý.
Bên cạnh yếu tố thời gian, văn hóa ứng xử của nhân viên xe buýt cũng là rào cản mà bạn đọc cho rằng, “khiến phương tiện công cộng mất điểm”. Bạn đọc Lien Nguyen Kim chia sẻ: “Chính sách quá tốt nhưng phải yêu cầu tài xế và tiếp viên thân thiện hơn. Tôi đã từng bị tài xế bỏ lại trạm khi nhìn thấy người già, còn khi lên được xe mà dùng thẻ miễn phí thì tiếp viên không vui rồi nói “bóng gió” nghe rất khó chịu, nên tôi đi… xe ôm”.
Bạn đọc Truong Hao gửi gắm: “TP.HCM nay đã bao gồm cả Bình Dương và Bà Rịa – Vũng Tàu (cũ) nhưng vẫn còn các tuyến xe buýt của hai nơi này trên xe không có máy lạnh hoặc có mà không sử dụng, toàn mở cửa sổ; khi chạy rất khói bụi và nóng. Mong mỏi Sở Xây dựng TP.HCM có chỉ đạo giúp người dân đi xe buýt ở khu vực Bình Dương cũ và Bà Rịa – Vũng Tàu cũ”.
Theo bạn đọc dongphuongdung87: “Mong rằng cùng với chính sách miễn phí, TP cũng tăng số lượng xe buýt phủ toàn bộ tuyến đường, và số lượng xe buýt được trợ giá; người bệnh đi khám bệnh khá nhiều, nhưng không có xe phù hợp. Xe buýt từ Củ Chi sang Đức Hòa vì không được trợ giá, doanh nghiệp tư nhân không chịu nổi, sau vài tháng hoạt động đã phải ngưng”.
bạn đọc Cao Thị Lan nhấn mạnh: “Miễn phí chỉ là bước khởi đầu, còn điều giữ chân người đi nằm ở chất lượng. Nếu xe buýt đúng giờ, dễ đi, ít phải chờ, thì dù không miễn phí hoàn toàn, người dân vẫn có thể lựa chọn. Miễn phí xe buýt chưa đủ, cần dịch vụ chất lượng, đúng giờ!”.
Ngày 28.4, tại phiên tòa sơ thẩm, TAND tỉnh Đắk Lắk xét xử vắng mặt bị cáo Nguyễn Đình Thắng (sinh năm 1958, nơi cư trú cuối cùng trước khi vượt biên ra nước ngoài ở 14/40C Kỳ Đồng, phường Nhiêu Lộc, TP.HCM; hiện đang sinh sống tại Mỹ) bị Viện KSND tỉnh Đắk Lắk truy tố về tội khủng bố.
Sau khi đánh giá tính chất, mức độ hành vi phạm tội của bị cáo, HĐXX đã tuyên phạt Nguyễn Đình Thắng 11 năm tù.
Theo cáo trạng, Nguyễn Đình Thắng là Chủ tịch kiêm Tổng giám đốc của tổ chức "Ủy ban cứu người vượt biển - BPSOS" có trụ sở tại Mỹ và văn phòng tại Thái Lan (Bộ Công an Việt Nam đã có thông báo tổ chức BPSOS liên quan đến khủng bố).
Theo cơ quan chức năng, Thắng là người chỉ đạo thành lập và quản lý, điều hành tổ chức "Người Thượng vì công lý - MSFJ" tại Thái Lan (Bộ Công an Việt Nam đã có thông báo tổ chức MSFJ là tổ chức khủng bố).
Thông qua các tổ chức này, Nguyễn Đình Thắng đã chỉ đạo, xúi giục, lôi kéo, giúp sức Y Quynh Bdăp chỉ đạo các đối tượng trong nước thực hiện hành vi khủng bố, giết người vào ngày 11.6.2023 tại xã Ea Ktur, Ea Tiêu (thuộc huyện Cư Kuin, Đắk Lắk cũ), gây hậu quả đặc biệt nghiêm trọng, động cơ nhằm gây ra tình trạng hoang mang lo sợ trong quần chúng nhân dân, xâm hại đến trật tự, an toàn công cộng tại Việt Nam.
Theo TAND tỉnh Đắk Lắk, bản án thể hiện sự nghiêm minh của pháp luật, việc xét xử là đúng người, đúng tội; quá trình điều tra, truy tố, xét xử, các cơ quan tiến hành tố tụng đã thực hiện đúng quy định của pháp luật.
Bộ Tư pháp vừa công bố hồ sơ thẩm định dự thảo Nghị định quy định biện pháp tổ chức quản lý người bị áp dụng biện pháp tư pháp bắt buộc chữa bệnh trong thời gian điều trị tại cơ sở khám bệnh, chữa bệnh.
Theo Bộ Y tế - cơ quan chủ trì soạn thảo, bắt buộc chữa bệnh là biện pháp tư pháp đặc thù tại bộ luật Hình sự, áp dụng đối với người thực hiện hành vi nguy hiểm cho xã hội trong tình trạng mất khả năng nhận thức hoặc khả năng điều khiển hành vi.
Số lượng người bị áp dụng bắt buộc chữa bệnh hiện có xu hướng tăng, ngày càng phức tạp. Thế nhưng, công tác quản lý, theo dõi, điều trị và phối hợp trong lĩnh vực này còn nhiều khó khăn, bất cập. Do đó, việc xây dựng nghị định quy định chi tiết là cần thiết.
Tại dự thảo, Bộ Y tế đề xuất chi tiết 2 nhóm điều kiện chỉ định cơ sở khám chữa bệnh thực hiện biện pháp tư pháp bắt buộc chữa bệnh.
Về chuyên môn, cơ sở phải có giấy phép hoạt động khám chữa bệnh theo hình thức tổ chức là bệnh viện; có khoa hoặc trung tâm hoặc viện tâm thần; có phạm vi hoạt động được cấp có thẩm quyền phê duyệt về khám chữa bệnh chuyên khoa tâm thần.
Về cơ sở vật chất, nơi thực hiện điều trị bắt buộc phải được bố trí trong viện hoặc trung tâm hoặc khoa tâm thần.
Khu vực điều trị phải thiết kế bảo đảm kiểm soát việc ra vào; có camera giám sát, có bảo vệ trực 24/24; có không gian phù hợp với đặc thù quản lý người bệnh (tự sát, bạo lực).
Cùng đó là hệ thống cửa 3 lớp gồm cửa phòng bệnh, cửa hành lang chung của các phòng bệnh và cửa chung của khoa hoặc khu điều trị nội trú có khóa chắc chắn.
Mỗi phòng bệnh phải có vệ sinh riêng tại phòng, có camera giám sát được toàn bộ phòng; đối với phòng bệnh chung có thể bố trí khu vệ sinh chung trong khuôn viên của khoa; khuyến khích sử dụng vật liệu, trang thiết bị không gây nguy hiểm...
Vẫn tại dự thảo, Bộ Y tế đề xuất quy định cơ sở khám chữa bệnh chỉ được tiếp nhận người bị áp dụng bắt buộc chữa bệnh để điều trị khi có đủ hồ sơ.
Nếu tại thời điểm tiếp nhận mà người bị áp dụng bắt buộc chữa bệnh mắc bệnh khác không thuộc chuyên khoa tâm thần và đang trong tình trạng cấp cứu, cơ sở được chỉ định chưa tiếp nhận mà liên hệ với cơ sở khám chữa bệnh có đủ khả năng điều trị phù hợp với tình trạng cấp cứu, nhằm đưa người bệnh đến đó điều trị trước khi tiếp nhận.
Sau khi tiếp nhận, cơ sở có trách nhiệm bố trí người bị áp dụng bắt buộc chữa bệnh tại nơi điều trị bắt buộc phù hợp với tình trạng thực tế của người bệnh.
Trường hợp người bị áp dụng bắt buộc chữa bệnh là người phạm tội giết người hoặc có nhiều tiền án, tiền sự, cơ sở phải bố trí vào phòng có sự giám sát trực tiếp 24/7 của nhân viên y tế và lực lượng bảo vệ.
Bộ Y tế cũng đề xuất áp dụng một hoặc đồng thời các biện pháp sau để bảo đảm an toàn cho người bị áp dụng bắt buộc chữa bệnh và nhân viên y tế: bố trí lực lượng bảo vệ tham gia hỗ trợ, tạm dừng việc vào thăm, cách ly với những người bệnh khác, khống chế và buộc rời khỏi cơ sở với người có hành vi gây rối…
Việc áp dụng các biện pháp phải đúng thẩm quyền, không xâm phạm trái pháp luật đến quyền, lợi ích hợp pháp của người bệnh.
Ngày 22.4, thông tin từ Chi cục Quản lý thị trường tỉnh Quảng Ninh cho biết, đơn vị này vừa phối hợp với Công an tỉnh Quảng Ninh, Hải quan Quảng Ninh đồng loạt kiểm tra 3 kho lạnh trên địa bàn, phát hiện, thu giữ hơn 25 tấn thực phẩm đông lạnh không rõ nguồn gốc.
Cụ thể, tại kho lạnh ở thôn Pò Hèn (xã Hải Sơn), do ông Nình A Dảu làm chủ, lực lượng chức năng phát hiện 10.500 kg chân gà đông lạnh được đóng trong 700 thùng carton, không có thông tin nhãn mác. Chủ hàng khai nhận toàn bộ số thực phẩm đông lạnh không rõ nguồn gốc này được mua trôi nổi để bán kiếm lời.
Tại kho lạnh ở khu phố Hải Xuân 12 (P.Móng Cái 1), do ông Sẻn Văn Lèng làm chủ, đoàn kiểm tra phát hiện 3.300 kg cánh gà đông lạnh chứa trong 220 bao tải dứa. Chủ cơ sở không xuất trình được hóa đơn, chứng từ, đồng thời thừa nhận thu mua số thực phẩm đông lạnh không rõ nguồn gốc từ nhiều nguồn khác nhau.
Cùng ngày, lực lượng chức năng tiếp tục kiểm tra kho lạnh khác tại thôn Pò Hèn, do ông Sằn A Sàu làm chủ, phát hiện 12.000 kg chân lợn cắt khúc đông lạnh chứa trong 600 bao tải. Toàn bộ số hàng này đều không có giấy tờ hợp pháp chứng minh nguồn gốc.
Tổng cộng, hơn 25,8 tấn thực phẩm đông lạnh không rõ nguồn gốc gồm chân lợn, chân gà, cánh gà đã bị phát hiện, thu giữ. Các chủ kho khai nhận mục đích thu gom, buôn bán kiếm lời, bất chấp nguy cơ ảnh hưởng đến sức khỏe người tiêu dùng.
Chi cục Quản lý thị trường tỉnh Quảng Ninh đang hoàn thiện hồ sơ xử lý vi phạm hành chính đối với các chủ hàng, đồng thời đề xuất tiêu hủy toàn bộ số thực phẩm đông lạnh không rõ nguồn gốc trên theo quy định.