Tôi 39 tuổi, chồng 41 tuổi, kết hôn được 9 năm, có bé trai 7 tuổi và bé gái 4 tuổi, cả hai bé đi học ở trường gần nhà. Khi quen biết, chúng tôi không ở gần nhau, tôi làm ở thành phố, anh ở tỉnh, chỉ cuối tuần anh mới về thành phố để gặp nhau. Anh cũng ở nhờ nhà người quen tại thành phố trong những ngày cuối tuần đó, vì năm tháng anh rời quê vào thành phố làm việc thì nhà người quen đó cũng là nơi anh ở. Về công việc, tôi làm văn phòng, lúc đó đang là leader, anh làm kho ở tỉnh.
Trong thời gian quen, tôi cũng không hỏi nhiều về bằng cấp chuyên môn, học hành ra sao, vì yếu tố tôi quan tâm là có đạo (tôi cũng theo đạo), rồi tính cách và đạo đức trước hết. Đến khi gặp người thân của tôi, mọi người hỏi và tôi được biết anh học trung cấp. Chắc không hoàn thành chương trình học nên anh không lấy được bằng. Suốt 9 năm chung sống, tôi chưa bao giờ nhìn thấy cái bằng tốt nghiệp, chưa nghe anh nói về ngày thi tốt nghiệp hay lễ tốt nghiệp. Đó là sai lầm và thiếu sót của tôi khi bắt đầu một mối quan hệ, cho đến hiện tại tôi thấy nó ảnh hưởng lớn đến cuộc sống.
Chúng tôi tìm hiểu nhau 6 tháng thì kết hôn; một phần tôi đồng ý vì anh bảo yêu nhiều, quen dài dài cũng chỉ để kết hôn, cưới luôn để còn tập trung làm ăn; một phần vì lúc đó tôi 30 tuổi, mẹ luôn nhắc đến việc cưới xin, chỉ mong tôi có gia đình riêng để mẹ yên tâm vì độ tuổi không còn trẻ (ở quê cứ 30 tuổi là các bà nói già lắm rồi). Đây là sai lầm thứ hai của tôi khi hôn nhân lại chiều theo ý mẹ và để mẹ yên lòng. Về ngoại hình, tôi được mọi người nhận xét là ưa nhìn dù không cao lắm, chỉ 1m56. Tôi cũng có người theo đuổi nhưng vì muốn lấy người có đạo như mình, nên không tiến xa hơn với họ, chỉ dừng ở mối quan hệ bạn bè. Chồng tôi về ngoại hình tương đối ổn, cao ráo, tổng thể nhìn được. Sau khi cưới được 2 tháng, tôi mới thấy rõ bản chất con người thật của anh.
Khi đang quen, anh nói cho dù sau này có cãi nhau sẽ không bao giờ xưng mày tao, sẽ luôn “anh em” dù tôi nóng giận. Vậy mà mới cưới 2 tháng, anh đã xưng mày tao khi mâu thuẫn. Chúng tôi ở trọ, chung với chủ nhà, anh gào lên như xé toang cả khu trọ, tôi không đối đáp lại trong cơn thịnh nộ của anh. Anh nói gì tôi kệ, như người điếc không nghe, vậy mà anh lại bóp miệng tôi lại và bảo: “Tao hỏi mà mày khong trả lời, bị câm à”. Sau đó còn nhiều lần anh mày tao, nói giọng côn đồ, chợ búa với tôi, thậm chí lấy đồ do tôi làm đập ra nhà. Anh hoàn toàn không thể kiểm soát được ngôn từ và sự nóng giận. Không vừa ý cái gì là anh lại buông lời cay nghiệt, sỉ nhục tôi.
Có lần tôi đi làm về, tâm trạng rất chán vì đang cãi lộn trước đó, không muốn về phòng luôn, tôi rủ bạn gái học cùng lớp cấp 3 đi uống cà phê và ăn tối cho khuây khỏa. Tầm 21h tối tôi về, chồng không mở cửa phòng dù tôi gõ cửa rất nhiều lần. Thấy tôi gọi nhiều, chủ trọ lên tiếng, anh ta mới mở cửa phòng cho tôi. Tôi bước vào, chồng kiếm chuyện, chửi rủa tôi không thiếu thứ gì, nói tôi đi làm đĩ nên mới về giờ này, không ai đi làm mà về giờ đó. Trong khi tôi đã nhắn tin trước đó là tối nay đi với bạn. Tôi có lòng tự trọng, chưa từng bị ai xúc phạm từ khi còn đi học đến khi đi làm bằng những ngôn từ đó.
Lúc đó tôi chưa có bé, xác định ly hôn để giải thoát khỏi cuộc hôn nhân này. Sống chung mấy tháng mà tôi thấy bản chất con người anh thật kinh khủng, khác xa so với mình nghĩ. Đã là đàn ông có gia đình rồi nhưng bất kể chuyện lớn nhỏ gì giữa vợ chồng, anh đều điện thoại kể lể với mẹ, như kiểu anh là người bị hại và tôi luôn là người sai. Anh còn thêm thắt, dựng thêm chuyện để kể cho mẹ và mọi người, ai cũng nghĩ tôi xấu, anh thật tội nghiệp.
Mẹ chồng gọi điện xúi anh làm đơn ly hôn. Tôi nghe được và nói bản thân cũng đồng ý chia tay, làm đơn đi tôi ký, thế nhưng anh không làm. Mẹ đẻ lại bảo tôi cố nhịn, chưa có con nên chồng mới thế, có con sẽ khác. Từ lúc lấy nhau đến lúc mẹ chồng xúi con trai ly hôn là tầm 5 tháng.
Chúng tôi cùng theo đạo. Tôi thấy những người có đạo, theo đạo mà tôi biết, họ có đạo thật và sống theo đạo. Hơn nữa lấy người cùng niềm tin, tốt hơn người khác đạo, nên mỗi lần vợ chồng tôi gây gổ, mọi người trong đạo lại khuyên nhủ, giảng hòa để chúng tôi bình tâm lại. Tôi cũng muốn cho bản thân cơ hội để không vội vã đánh giá người khác xấu, vì thế tiếp tục ở với anh. Rồi tôi có bầu, sinh bé đầu, lỡ kế hoạch lại sinh bé thứ hai, đến nay cuộc hôn nhân này đã kéo dài được 9 năm, khoảng thời gian vô cùng mệt mỏi cả tinh thần lẫn thể xác. Lúc vướng con nhỏ tôi chưa đi làm được, chỉ bán hàng online, kể cả thời gian dịch Covid cũng thế, đó là thu nhập chính để trang trải cuộc sống gia đình. Khi có bé thứ hai, tôi vẫn bán online nhưng lại bị chồng chửi là ăn bám.
Ngay cả khi mới cấn bầu đứa thứ hai, tôi nghén không chịu được mùi đồ ăn, ngửi là bị ói, lúc đó dịch nên cách ly xã hội, anh ở nhà không đi làm, phụ nấu cho tôi mấy bữa khi tôi nghén mùi thôi mà chửi tôi thậm tệ. Người ở phòng trọ kế bên nghe chửi rát tai quá nên bênh tôi, họ thấy anh sai với tôi quá, anh mới chịu dừng, không chửi tôi nữa. Đến lúc tôi bầu bé thứ hai được 7 tháng, bé lớn gần 3 tuổi, anh bị Covid, một tay tôi ngày 3 lần nấu ăn cho anh ta, bê đến tận buồng cách ly (lúc đó chuyển sang thuê nhà, có phòng ngủ, anh nằm riêng 1 phòng). Ngày 3 lần tôi nấu nước xông cho anh, anh chỉ ăn ngủ và xông hơi suốt một tuần trời. Cũng lúc đó bé lớn bệnh, tôi vừa chăm con vừa chăm chồng. Sau đó, tôi mệt, chồng chỉ buông câu: “Có làm gì đâu mà mệt”.
Tôi bị sốt xuất huyết khi sinh bé thứ hai được gần 3 tháng, anh không phụ tôi bế con trong khi tay chân tôi rã rời vì nhức mỏi, không cho đi bệnh viện khám mà kêu ra phòng khám thôi. Đến khi tôi bị nặng, xuất huyết tiêu hóa, chồng mới cho đến bệnh viện và bác sĩ yêu cầu nhập viện luôn. Trong đêm tôi nhập viện, anh liên tục gọi điện khủng bố và gào thét với tôi khi con khóc. Khi bé thứ hai được 23 tháng, tôi gửi con để đi làm. Đến hiện tại, tôi đã đi làm lại được hai năm, như vậy tôi đã ở nhà 5 năm và sinh hai bé.
Khi tôi đi làm, anh mới thay tôi cho con ăn sau khi đón các bé ở trường về, nhưng lại luôn kể với mọi người rằng tôi không làm gì. Trong khi đó, công việc của tôi làm giờ hành chính, còn anh làm tự do về đêm. Ban ngày, các bé đi học thì anh ngủ, đến khoảng 16h30 chiều mới dậy đón con và nấu bữa tối. Bé lớn học lớp một bán trú; những hôm không bán trú thì đón về buổi trưa. Anh đón con, rồi hai bố con ăn ngoài hoặc nấu ở nhà nếu có thể, đến khoảng 17h thì đón bé nhỏ. Bữa sáng tôi nấu ở nhà, cho bé lớn ăn xong rồi đi học; tôi mang cơm theo để ăn trưa tại chỗ làm. Tối về, nếu chưa có cơm, tôi lại nấu ăn, tắm cho con, dọn dẹp nhà cửa và dạy con học. Hầu như tối nào cũng gần 22h tôi mới được nghỉ, sáng 5h30 đã dậy lo bữa sáng cho con và chuẩn bị đồ mang đi làm.
Tôi không tiêu xài hoang phí, luôn chắt chiu dành dụm, chưa từng làm ảnh hưởng đến tài chính gia đình. Tôi sống giản dị, thuộc típ phụ nữ truyền thống. Thế nhưng, chỉ cần một trong 10 việc tôi làm không vừa ý, chồng lại kiếm chuyện gây gổ. Các con nay đã lớn nhưng anh thường xuyên chửi tục, văng bậy trước mặt con, thậm chí dạy con gọi mẹ bằng “nó”. Mỗi lần cãi vã, anh dùng những lời lẽ ngày càng tệ hơn, thậm chí nguyền rủa tôi ra đường gặp tai nạn, đi đâu cũng chết, dựa vào việc tôi phải đi làm xa hơn 13km để nói những lời độc ác đó. Tôi từng tự hỏi liệu anh có vấn đề về tâm lý hay không. Những lúc bình thường, tôi nhẹ nhàng góp ý, mong anh đừng chửi tục trước mặt con, đừng dạy con cách nói hỗn, anh cũng hoàn toàn không để tâm.
Mẹ mất sau hơn hai năm tôi kết hôn, từ đó tôi không biết chia sẻ cùng ai, mọi chuyện chỉ giữ trong lòng. Bạn bè hay anh chị em, tôi cũng không thể trút bầu tâm sự. Suốt 9 năm, tôi đã chịu đựng quá nhiều. Tôi từng làm đơn ly hôn, muốn chấm dứt tất cả, nhưng mỗi lần nhìn hai con chơi đùa với nhau, tôi lại chùn bước, không biết mình có ích kỷ khi chia cắt chúng hay không. Tôi không biết nên ly thân một thời gian để cả hai nhìn lại hay dứt khoát ly hôn. Các con ngày càng lớn, trong khi môi trường sống đầy bạo lực ngôn từ và tinh thần như hiện tại rõ ràng không tốt.
Bây giờ, tôi gần như không còn muốn giao tiếp với chồng. Dù anh chửi rủa, tôi cũng im lặng, không đáp lại, vì tôi biết càng phản ứng thì mọi chuyện càng tệ, con cái lại chịu ảnh hưởng. Hiện tại, tôi chỉ tập trung vào công việc, chăm sóc con và bản thân, thế nhưng tôi thật sự rất mệt mỏi. Tôi cảm thấy chồng sống hai mặt, bên ngoài không ai nghĩ anh lại cư xử với vợ con tệ bạc. Tôi phải làm gì để thoát khỏi hoàn cảnh này?
Nhiều người có xu hướng đặt nặng tình cảm trong cuộc sống. Họ có thể dành toàn bộ tâm trí và cảm xúc cho đối phương, sẵn sàng hy sinh nhiều thứ và đồng thời cũng mong muốn nhận lại sự đáp ứng tương xứng. Chính vì vậy, khi mối quan hệ gặp vấn đề, họ thường rơi vào trạng thái mất phương hướng trong một thời gian dài. Trong thực tế, tôi có quen một số người như vậy. Đời sống tình cảm của họ khá phức tạp và thường đi kèm với nhiều khổ đau. Tuy nhiên, không thể vì khía cạnh tình cảm mà đánh giá toàn diện con người họ. Ở những phương diện khác, họ vẫn là những người tốt: sống sòng phẳng, rộng rãi về tài chính và luôn sẵn sàng giúp đỡ khi cần.
Về phần mình, nhiều người nhận xét tôi thuộc kiểu phụ nữ lý trí hoặc sắt đá. Trong hôn nhân, tôi không đặt nặng yếu tố cảm xúc mãnh liệt mà coi trọng sự tôn trọng, đồng hành và xây dựng cuộc sống chung. Chúng tôi cùng nhau chăm lo gia đình, nuôi dạy con cái và cố gắng duy trì sự hài hòa trong sinh hoạt cũng như sở thích cá nhân. Khi chồng mệt, tôi chăm sóc; khi anh bận, tôi chủ động gánh vác công việc. Mục tiêu của tôi khá đơn giản: trong khoảng thời gian còn ở bên nhau, cả hai có thể sống vui vẻ và thoải mái nhất.
Trong giao tiếp hàng ngày, nếu chồng có lúc nóng nảy hoặc nói những lời không dễ nghe, tôi thường chọn cách giữ bình tĩnh và làm cho anh vui vẻ trở lại. Tôi hiểu rằng giữa nam và nữ luôn tồn tại những khác biệt nhất định về tâm lý và cách biểu đạt cảm xúc. Về cuộc sống hàng ngày, nếu anh ốm tôi sẽ hết lòng chăm chút, đi đâu thấy gì đẹp cũng mua cho anh, luôn động viên anh có những chuyến đi nghỉ riêng để trải nhiệm những điều anh muốn. Tôi cũng không có xu hướng kiểm soát đời sống cá nhân của chồng. Khi anh đi chơi hoặc giao lưu bạn bè, tôi không đặt ra những câu hỏi như đi với ai hay khi nào về, cũng không yêu cầu anh phải nộp lương hay gánh vác tài chính. Tôi có tiền, sẽ lo hết. Tôi hết tiền, sẽ báo rằng em không còn.
Đối với các mối quan hệ xã hội của anh, kể cả với nữ giới, tôi không dành thời gian để ý hay suy đoán, vì điều đó không cần thiết. Do môi trường làm việc và các mối quan hệ xung quanh, chồng thường xuyên tiếp xúc với những câu chuyện tiêu cực về ngoại tình, đôi khi anh có tâm lý thiếu tin tưởng. Trước những tình huống như vậy, tôi không phản ứng mạnh, nhìn nhận đó là hệ quả của môi trường và trải nghiệm của anh. Tôi cũng chia sẻ quan điểm rằng những câu chuyện như vậy không nên lan truyền hay bàn luận, vì đó là những vấn đề riêng tư và thường gắn với nhiều đau khổ, là nhân của người này nhưng quả của người kia. Tôi chỉ chia sẻ cùng anh rằng nếu có thể bàn luận về chuyện này, hoặc vô tình thấy ai đó mình quen đang có vợ chồng mà đi khách sạn với người khác, hãy chỉ nguyện cho họ mau mau tỉnh ngộ và dành toàn bộ những gì có thể để bù đắp, hoàn trả cho đối phương.
Nhờ có môi trường bạn bè và các mối quan hệ lành mạnh, tôi không hình thành sự nghi ngờ trong hôn nhân. Khi ở bên nhau, tôi sống chân thành, vui vẻ và thoải mái. Còn khi xa nhau, tôi không đặt nặng cảm xúc nhớ nhung, chỉ giữ cho mình trạng thái ổn định và cân bằng, tiếp tục đời sống cá nhân luôn tràn đầy năng lượng. Tôi đã đi tới nửa đời người, có thể những năm tháng đầu hôn nhân, anh từng nhậu quên lối về, từng ngồi vui bên bạn không biết thời gian, có những tư tưởng gia trưởng. Tôi chưa từng một lần nào giận hay thấy cần thay đổi, tranh luận phản biện với anh, một người đàn ông lớn lên ở một xã hội có mấy nghìn năm nho giáo, những huân tập của họ chắc chắn không ít, chưa kể xu hướng giới tính luôn khiến họ chứng minh bản lĩnh. Đối với tôi, dù anh thế nào, dù anh nói ra sao, vẫn là thái độ nguyên vẹn vui vẻ như chưa từng có gì, không bới móc, không dằn vặt, không đào bới sai lầm của nhau.
Cuộc đời nếu đến cả bạn đời, con cái, anh em ruột thịt mà chúng ta không thể cho nhau những niềm vui chân thật thì những thứ ngoài kia chỉ là diễn, là trăng trong nước mà thôi. Kết luận dễ dàng, tôi nhận ra các mối quan hệ khá nhẹ nhàng và không ràng buộc. Tôi có nhiều bạn bè nhưng không phụ thuộc vào họ. Khi họ gặp khó khăn, họ chia sẻ, tôi lắng nghe và giúp họ cảm thấy nhẹ lòng hơn trong khả năng của mình. Các mối quan hệ anh chị em trong gia đình cũng diễn ra êm ấm, tôn trọng lẫn nhau, không so đo hay để ý. Trong đời sống hôn nhân, chồng tôi có những buổi gặp gỡ bạn bè nhưng luôn giữ chừng mực, không sa đà và chủ động về nghỉ ngơi đúng giờ. Về tài chính, tôi chưa từng đặt nặng việc kiểm soát hay hỏi han chi tiết, anh luôn sẵn sàng hỗ trợ khi cần.
Đối với bản thân và gia đình, tôi không đặt áp lực phải đạt được một mức sống cố định. Khi có điều kiện, tôi sử dụng những dịch vụ tốt hơn; khi tài chính hạn chế, tôi sẵn sàng điều chỉnh xuống mức phù hợp. Tôi không quá quan trọng việc hình thức hay giá trị vật chất, miễn là cuộc sống gọn gàng, sạch sẽ và phù hợp với hoàn cảnh. Với nhiều người có thể tôi là một dạng điển hình của thất bại, tôi không có tài sản tích lũy. Tuy nhiên, ở góc độ khác, tôi lại thấy mình may mắn: có công việc ổn định đủ để chăm lo cho con cái, bản thân và gia đình, đồng thời vẫn có khả năng giúp đỡ người khác bất cứ khi nào. Tôi cũng không quá bận tâm đến những giả định về tương lai như bệnh tật, tuổi già hay sự phụ thuộc vào con cái. Những điều đó, với tôi, không phải là trọng tâm để suy tính hay lo lắng từ trước. Tôi lựa chọn sống đơn giản, tập trung vào hiện tại.
Ngoài ra, môi trường sống của tôi khá lành mạnh, mọi người xung quanh chân thành và tử tế, tôi ít khi phải tiếp xúc hay suy nghĩ về những câu chuyện phức tạp trong xã hội. Khi gặp những người đang gặp khó khăn hoặc rắc rối, tôi hiểu rằng họ đang ở trong trạng thái không ổn định. Tôi không thể thay họ giải quyết vấn đề nhưng mang lại cho họ tiếng cười hoặc vật chất khi cần thiết. Nếu trong cách sống và cách nhìn nhận của mình có phần nào chưa phù hợp hoặc có thể bị hiểu là thiếu thực tế, ngạo mạn, tôi xin được mọi người tha lỗi cho sự lôi thôi viển vông của mình. Xin chân thành cảm ơn.
Tôi là nhân viên y tế, trước đây đi làm hơn bốn năm ở phòng khám và bệnh viện. Hai năm gần đây, tôi học lên tiếp theo diện cơ quan cử đi học và được hỗ trợ. Tôi vẫn cố gắng từng ngày để cuộc sống tốt hơn. Tôi không phải kiểu người khéo léo, càng không giỏi đoán ý người khác nhưng luôn tin chỉ cần mình sống tử tế, chân thành thì sẽ được đối xử lại bằng sự tử tế. Đó là điều tôi đã tin trước khi lấy chồng.
Ngày về làm dâu, tôi mang theo rất nhiều hy vọng. Tôi tự nhủ sẽ sống, đối xử thật tốt với bố mẹ chồng. Tôi cố gắng từ những điều nhỏ nhất, chỉ sợ mình làm sai, sợ người lớn không hài lòng nhưng rồi tôi nhận ra có những thứ không phải cứ cố là được.
Bố mẹ chồng ở quê. Vợ chồng tôi làm việc trên thành phố, thuê nhà trọ riêng, thỉnh thoảng lễ Tết, có việc, được nghỉ làm mới về. Mỗi lần về, tôi đều cố gắng dậy sớm nhưng có những hôm mệt, hơn 6 giờ, thậm chí gần 7 giờ tôi mới dậy. Những lúc đó, tôi chào mẹ chồng, bà không trả lời, khuôn mặt khó chịu. Tôi cảm thấy như mình vừa làm sai điều gì đó rất lớn. Có lần, tôi xuống bếp nấu đồ ăn sáng cho cả nhà. Bố chồng thấy gần xong, gọi mẹ vào ăn nhưng bà quát lớn: "Đã nấu xong đâu mà ăn". Sau đó không ai nói thêm gì nữa. Không khí trong căn bếp hôm đó khiến tôi nhớ mãi.
Từ những chuyện rất nhỏ như vậy, tôi bắt đầu hiểu cảm giác tủi thân là thế nào. Tôi vẫn làm mọi thứ như một thói quen: dậy sớm nấu ăn, đi chợ, lo bữa sáng, bữa trưa, bữa tối. Tôi nghĩ chỉ cần mình cố gắng hơn một chút, mọi thứ sẽ khác. Nhưng dần dần, tôi nhận ra những điều mình làm trở thành hiển nhiên. Còn những điều tôi chưa làm được lại trở thành lý do để bị để ý.
Mẹ chồng hay kể chuyện ngày xưa làm dâu vất vả thế nào. Bà nói: Ngày xưa khổ lắm, không như bây giờ. Rồi bà nói: Lấy vợ, lấy chồng cho chúng mày là hết trách nhiệm. Ngày xưa đẻ anh em chồng, bà nội cũng không phải chăm, toàn cụ chăm. Tôi nghe mà không biết nói sao.
Tết năm đầu tiên, tôi và chồng về ngoại vào mồng hai, chiều tối mồng ba quay lại. Nhưng hôm đó nhà nội có tiễn cụ mà tôi không được báo trước. Khi vào nhà, tôi thấy rõ sự không vui trên gương mặt của bố mẹ chồng. Không ai nói gì nhưng tôi vẫn thấy mình kiểu có lỗi.
Có lần vợ chồng tôi xin phép đi thăm em con cậu mới sinh. Lúc đó trong nhà có bố mẹ chồng và chị chồng. Vừa ra đến cổng thì trời mưa, chúng tôi quay vào nhà, mẹ chồng bảo sao không đi đi. Không khí lúc đấy tôi thấy nặng nề như mình đang đi vào không đúng lúc. Tôi để ý, mỗi lần chị chồng về, mẹ luôn chuẩn bị đồ, gói ghém cái nọ cái kia mang ra tận xe. Còn vợ chồng tôi, mọi thứ nhẹ hơn rất nhiều. Tôi không so đo nhưng cảm nhận được sự khác biệt.
Có những lần bố chồng nói về chuyện đất đai, tiền bạc nhưng lại nói với tôi, không phải với chồng tôi. Tôi mang chuyện đó nói lại, chồng bảo tôi suy nghĩ nhiều. Dần dần, tôi không biết nên chia sẻ với ai nữa. Tôi vẫn làm tất cả bằng tấm lòng của mình: mỗi lần về đều mua đồ thắp hương, thấy gì ngon cũng nghĩ đến bố mẹ chồng, lễ Tết biếu tiền, mua quà, mua thuốc, đưa bà đi khám. Tôi không tính toán, chỉ nghĩ mình là con trong nhà thì nên làm như vậy. Ngay cả những chuyện rất nhỏ, tôi cũng muốn làm cho trọn vẹn.
Những lúc được chú thím, họ hàng mời sang ăn cơm hay ăn cỗ, trong đầu tôi lúc nào cũng nghĩ nên mua chút hoa quả hay ít quà mang sang cho phải phép, vì tôi muốn thể hiện sự tôn trọng và quan tâm. Nhưng lần nào nói ra, chồng tôi cũng gạt đi: "Không cần thiết đâu". Tôi không biết bản thân quá cầu kỳ, nhạy cảm không. Cảm giác như những gì tôi cho là "nên làm" lại không được coi trọng.
Tôi làm dâu hai năm, còn chị dâu là mười năm. Ngay từ đầu, chị đã nói: "Về nhà này là phải lo hết". Tôi im lặng vì thực tế, tôi vẫn tự lo cho cuộc sống của mình. Tôi đi làm, đi học và tự đứng trên đôi chân của mình. Nhưng không hiểu vì sao, đôi lúc tôi vẫn có cảm giác mọi người nghĩ tôi đang dựa vào chồng. Điều khiến tôi mệt nhất là tủi thân nhưng không thể nói ra; cảm thấy mình cố gắng rất nhiều nhưng không ai nhìn thấy; là những lúc cần một người hiểu mình nhưng chồng lại chỉ nói: Em nghĩ nhiều rồi.
Đến giờ, tôi vẫn đang cố gắng sống tốt, vẫn giữ sự tử tế như trước đây tôi từng tin nhưng không còn chắc liệu sống tốt có được đối xử công bằng trong một gia đình không. Có khi nào mình im lặng và chịu đựng lại khiến người khác nghĩ mình không hề tổn thương?
Tôi 40 tuổi, làm ngân hàng. Tôi từng có một đời vợ và con trai riêng 10 tuổi. Tôi lấy vợ hiện tại được 6 năm, có con trai gần 6 tuổi. Tôi đang nuôi con riêng, bé ngoan và tự giác học tập. Tôi có thu nhập ổn định. Vợ tôi 32 tuổi, chỉ ở nhà nội trợ. Về cơ bản, vợ tôi chu đáo với hai bên nội ngoại, biết đối nhân xử thế ngoài xã hội.
Có một nhược điểm là vợ không hề biết nhận lỗi với chồng, tôi nói 10 câu thì cãi đủ 10 câu dù sai lè. Trước đây, vợ thường xuyên tụ tập bạn bè. Tôi nhắc nhở nhiều lần vợ không nghe, lại còn bỏ nhà đi khi tôi có ý kiến, để tôi chăm con. Tôi nghĩ con còn nhỏ nên chẳng hơn thua gì với vợ, còn năn nỉ vợ về. Từ khi lấy nhau tới giờ, vợ bỏ nhà đi nhiều lần rồi.
Mỗi lần vợ bỏ đi là tôi đau lòng vì con luôn hỏi mẹ đâu. Vợ tôi chẳng nghe lời một ai, kể cả mẹ ruột, vì thể không ai có thể khuyên em. Vợ tôi ngang bướng, cho dù có nói nhỏ nhẹ thì em vẫn cãi lại. Hơn 6 năm sống chung, vợ chưa một lần biết xin lỗi và nhận sai. Tôi đã đổ vỡ một lần rồi nên rất sợ con cái sẽ khổ khi không có mẹ. Vì vậy tôi cố gắng nhịn và chịu đựng để sống vì hai con. Thế nhưng tôi không biết có thể nhịn được đến bao giờ khi vợ chẳng chịu thay đổi tính nết. Tôi phải làm sao đây?