Sommaroy là một làng chài nhỏ nằm ở phía bắc Vòng Bắc Cực, cách thành phố Tromso khoảng 36 km. Hòn đảo rộng 0,41 km2 với hơn 300 cư dân với cơ sở hạ tầng khoảng 70 ngôi nhà, một khách sạn, một quán cà phê và một trường học. Thu nhập chính của người dân từ đánh bắt cá và dịch vụ du lịch.
Từ ngày 18/5 đến 26/7 hàng năm, mặt trời tại Sommaroy không lặn. Do trời sáng liên tục, nhịp sinh hoạt của người dân hoàn toàn thay đổi so với thông thường. Họ tổ chức đá bóng lúc 2-3h sáng, trẻ em đi câu cá từ tinh mơ và các cửa hàng mở cửa linh hoạt theo nhu cầu thực tế. Người dân ăn khi đói và ngủ khi mệt, thay vì tuân theo giờ giấc thông thường.
Tại trường học, học sinh có lịch học thay đổi theo thực tế và được nghỉ ngơi khi cần. Các sự kiện cộng đồng như đám cưới, lễ hội cũng thường được tổ chức dựa vào điều kiện thời tiết thay vì ngày tháng trên lịch. Một người dân địa phương cho biết thời gian ở đây chỉ dành cho du khách, còn với họ, đó chỉ là một khái niệm tham khảo.
Bà Marianne Solbakken, 67 tuổi, nói nhịp sống này là thực tế hàng ngày tại Sommaroy. “Người dân có xu hướng ra ngoài làm việc, vui chơi khi mặt trời vẫn tỏa sáng lúc 23h”, bà cho biết.
Ông Halvar Ludvigsen, cư dân thế hệ thứ tư, thường xuyên làm việc vào ban đêm. Những người hàng xóm của ông cũng duy trì thói quen làm việc trên trang trại cả ngày, sau đó đi câu cá và ăn uống vào nửa đêm.
Trái ngược với mùa hè, từ tháng 11 đến tháng 1 năm sau, hòn đảo bước vào chuỗi Đêm Cực (Polar Night) khi mặt trời biến mất dưới đường chân trời. Lúc này, người dân tận dụng bóng tối để quan sát cực quang – cảnh tượng thiên nhiên giúp hòn đảo thu hút lượng lớn khách du lịch quốc tế.
Năm 2019, Sommaroy gây chú ý khi người dân treo hàng chục đồng hồ lên cây cầu dẫn vào đảo để truyền tải thông điệp sống thuận tự nhiên, hướng tới việc trở thành “Khu vực không có thời gian”.
Ông Kjell Ove Hveding, người khởi xướng chiến dịch, cho biết áp lực từ đồng hồ là nguyên nhân gây căng thẳng trong xã hội hiện đại. “Chúng tôi muốn mang lại sự linh hoạt. Người dân có thể sơn nhà lúc 2h sáng hay đi bơi lúc 4h nếu muốn”, ông nói.
Dù chiến dịch này sau đó được truyền thông nhận định là một hình thức quảng bá du lịch hiệu quả của Na Uy, giáo sư Truls Egil Wyller từ Đại học Khoa học và Công nghệ Na Uy cho biết ý tưởng sống không phụ thuộc thời gian vẫn mang lại góc nhìn giá trị. Theo ông, con người mới bị chi phối bởi kỷ luật đồng hồ khoảng hai thế kỷ qua. Trước đó, các thế hệ tổ tiên vốn làm việc, ăn, ngủ theo nhu cầu tự nhiên của cơ thể.
Từ một cử nhân đại học, cô gái trẻ họ Qin ở Quảng Tây (Trung Quốc) đã quyết định rời thành phố, trở về quê nhà để cùng cha gây dựng trang trại nuôi hơn 60.000 con rắn độc một công việc vừa rủi ro cao, vừa mang lại thu nhập lên tới hàng tỷ đồng mỗi năm.
Qin, sinh năm 1995, quê ở Quế Lâm, Quảng Tây, Trung Quốc, đang là cái tên gây chú ý trên mạng xã hội sau khi câu chuyện của cô được lan truyền rộng rãi. Chỉ hai năm sau khi tốt nghiệp đại học, Qin quyết định trở về làng để hỗ trợ cha trong công việc nuôi rắn.
Hiện tại, cô đang trực tiếp chăm sóc khoảng hơn 60.000 con rắn, trong đó có hơn 50.000 con ngũ bộ xà và gần 10.000 con rắn hổ mang đều là những loài rắn có nọc độc mạnh, đòi hỏi kỹ thuật nuôi dưỡng nghiêm ngặt và sự cẩn trọng gần như tuyệt đối.
Ban đầu, cha của Qin phản đối việc con gái theo nghề nuôi rắn vì mức độ nguy hiểm quá lớn. Tuy nhiên, khi quy mô trang trại ngày càng mở rộng và vượt quá khả năng quản lý của một người, Qin dần thuyết phục được gia đình và bắt đầu tham gia điều hành trực tiếp, theo SCMP đưa tin.
Cô cho biết công việc này không hề đơn giản: người nuôi phải thường xuyên tiếp xúc gần với rắn và luôn đối mặt với nguy cơ bị tấn công. Dù đã quen với loài ngũ bộ xà từ nhỏ bởi cha cô đã nuôi chúng từ trước khi cô chào đời, Qin vẫn thừa nhận đây là nghề tiềm ẩn nhiều rủi ro.
Dù mạo hiểm, trang trại lại mang giá trị kinh tế rất cao. Các sản phẩm như rắn khô, mật rắn và dầu rắn được sử dụng trong y học cổ truyền, trong khi nọc độc được khai thác phục vụ nghiên cứu y học hiện đại.
Mỗi con ngũ bộ xà có thể được lấy nọc khoảng hai lần mỗi tháng, với giá dao động từ 40 đến 200 nhân dân tệ/gram (khoảng 150.000 – 770.000 đồng), tùy chất lượng.
Thịt rắn cũng đem lại nguồn thu đáng kể, dao động từ 200 đến 300 nhân dân tệ mỗi con, thậm chí những con lớn có thể vượt 1.000 nhân dân tệ.
Sau khi trừ chi phí vận hành và nhân công, trang trại của Qin vẫn mang lại lợi nhuận hơn 1 triệu nhân dân tệ mỗi năm (khoảng 3,8 tỷ đồng).
Nắm bắt thu hướng thị trường Quin không chỉ dừng lại ở mô hình kinh doanh, Qin còn chia sẻ kinh nghiệm nuôi rắn trên mạng xã hội. Cô được cộng đồng mạng biết đến với biệt danh "cô gái thu thập nọc rắn độc", hiện có hơn 22.000 người theo dõi.
Qin từng chia sẻ rằng nỗi đau do rắn độc gây ra là điều rất khó quên: "Nếu ai đó nói họ không sợ bị cắn, có lẽ họ chưa từng trải qua. Với rắn ngũ bộ xà, cơn đau có thể kéo dài và dữ dội đến mức ám ảnh".
Cô mô tả thêm rằng vết cắn không chỉ gây đau tại chỗ mà còn có thể lan rộng lên cánh tay, vai, thậm chí nửa cơ thể.
Một người theo dõi từng nói rằng cơn đau khủng khiếp đến mức họ thà chịu mất một phần cơ thể còn hơn trải qua lần thứ hai.
Câu chuyện của Qin nhanh chóng lan tỏa trên mạng xã hội Trung Quốc, thu hút sự chú ý lớn từ cộng đồng. Nhiều người không giấu được sự ngưỡng mộ trước lòng dũng cảm và ý chí bền bỉ của cô, đồng thời nhận định rằng đây là một công việc đòi hỏi bản lĩnh mà không phải ai cũng có thể theo đuổi.
Vị đắng của măng tươi đến từ hai nhóm hợp chất glycoside (taxiphyllin) và phenolic tập trung ở phần vỏ, kẽ mô và lớp thịt măng bao quanh lõi. Cả hai nhóm chất này đều tan trong nước muối loãng hoặc có tính acid nhẹ.
Chính vì vậy, nấu lâu không phải chìa khóa duy nhất để khử đắng. Điều quan trọng là tạo điều kiện cho các phân tử đắng thoát ra ngoài và trung hòa môi trường phù hợp.
Bộ ba tác động giúp măng tươi giảm đắng vẫn giòn ngon.
Thẩm thấu: Nước muối loãng đóng vai trò như một chiếc nam châm, kéo "chất đắng" từ măng ra ngoài nhanh hơn nhiều so với nước thường.
Môi trường acid nhẹ: Một chút chanh hoặc giấm sẽ làm nhiệm vụ bẻ gãy các liên kết phenolic, từ đó làm dịu đi cảm nhận vị chát trên đầu lưỡi.
Nhiệt độ vừa đủ: Chỉ cần chần măng ở mức nóng già đủ để các mô sợi mở đường cho hợp chất đắng thoát đi mà không làm măng bị mềm, mất đi độ giòn nếu luộc lâu.
Quy trình 10 phút khử đắng cho măng tươi
Chuẩn bị (3 phút): Măng sau khi thái miếng đem bóp nhẹ bằng nước muối loãng rồi ngâm khoảng 3 phút để thẩm thấu.
Luộc nhanh (3 phút): Luộc măng nhanh khoảng 3 phút, thêm 1-2 thìa giấm hoặc một chút nước cốt chanh.
Sốc lạnh (1 phút): Vớt măng ra xả ngay dưới vòi nước lạnh. Bước này không chỉ giúp măng giòn mà còn rửa trôi lớp nước đắng vừa được kéo ra.
Cân bằng vị (3 phút): Trước khi nấu, hãy ướp măng với chút muối hoặc nước mắm trong 5 phút. Vị mặn nhẹ sẽ giúp măng đậm đà trở lại, tạo nên sự cân bằng hoàn hảo sau quá trình khử đắng.
Nhiều kinh nghiệm dân gian xưa thực ra có cơ sở khoa học. Người nội trợ xưa thường ngâm măng với nước gạo vì loại nước này hơi có tính acid và chứa enzyme lên men tự nhiên, giúp giảm vị đắng. Một nhúm muối khi chần măng cũng dựa đúng nguyên lý thẩm thấu.
Một số vùng còn xào măng với dầu hoặc mỡ trước khi nấu canh. Việc này tạo lớp màng chất béo bao bọc phân tử đắng, giúp món ăn hài hòa hơn. Những mẹo truyền miệng này cho thấy người Việt hiểu nguyên lý "khử đắng bằng môi trường" từ rất lâu, dù không gọi tên bằng khoa học hiện đại.
Khi Sally-Anne Hawkins chật vật cài chiếc cúc trên cùng của chiếc quần jeans, cô cảm thấy không thoải mái.
Người phụ nữ đã phải vật lộn với tình trạng đầy hơi suốt nhiều tháng cũng như bụng ngày càng to lên đến mức bạn bè thường hỏi cô ấy liệu có đang mang thai hay không.
Ban đầu Sally-Anne chỉ đơn giản cho rằng đó là do tăng cân, nhưng cô sợ rằng có điều gì đó tồi tệ hơn đang xảy ra khi bắt đầu gặp tình trạng đau vùng xương chậu, cùng với việc phải đi vệ sinh cứ 15 phút một lần.
Để làm dịu cơ thể, người phụ nữ 39 tuổi đã chuẩn bị một bồn tắm nước nóng và bắt đầu thư giãn; cho đến khi một cơn đau dữ dội ập đến khiến Sally-Anne gục xuống sàn trong đau đớn. Hóa ra, một khối u đã vỡ ra khi cô đang ở trong bồn tắm.
"Tôi loạng choạng chạy xuống cầu thang và la hét cầu cứu," Sally-Anne, đến từ Portsmouth, Anh, kể với Need To Know.
"Tôi đau đớn và nôn mửa mỗi khi cử động."
"Tôi gần như không thể tin vào mắt mình."
"Tôi hoàn toàn bị sốc khi họ thông báo rằng tôi mắc ung thư"
"Tôi chưa bao giờ nghĩ đó có thể là sự thật; nhưng nhìn lại, tôi đã có cả 4 triệu chứng điển hình, mặc dù chưa bao giờ cho rằng đó là do bệnh này gây ra."
Ban đầu, Sally-Anne được chẩn đoán bị ngộ độc thực phẩm sau đó là chứng bàng quang hoạt động quá mức trước khi được đưa đến bệnh viện cấp cứu.
Tại bệnh viện, kết quả chụp CT cho thấy buồng trứng phải của cô bị xoắn và có một khối u kích thước bằng quả bưởi. Đó là ung thư buồng trứng.
Một tuần sau, ca phẫu thuật cắt bỏ buồng trứng phải của cô được tiến hành. Đáng buồn, có đến 75% khả năng khối u sẽ quay trở lại.
"Tôi không mong sẽ phải trải qua tất cả những điều đó một lần nữa", Sally nói.
"Tôi và bạn đời của mình, Andy, không muốn có con, vì vậy tôi đã quyết định cắt bỏ buồng trứng còn lại", Sally cho biết thêm.
"Khi họ phát hiện ra một khối u khác, tôi biết mình đã đưa ra quyết định đúng đắn."
Sally-Anne chia sẻ câu chuyện của mình để nâng cao nhận thức về căn bệnh ung thư buồng trứng cũng như khuyên mọi người không nên chủ quan trước những dấu hiệu bất thường như đầy hơi, rối loạn ăn uống, đau bụng và thay đổi thói quen đi vệ sinh
Hiện tại, Sally-Anne đang được kiểm tra sức khỏe định kỳ 6 tháng một lần.
Cô nói thêm: "Cuộc sống bây giờ rất tốt. Tôi có một cái nhìn mới về cuộc sống và đã đọc được một câu nói mà tôi tâm niệm: "Người ta nói bạn chỉ sống một lần, nhưng thực ra bạn sống mỗi ngày và chỉ chết một lần."
"Nhìn lại mọi chuyện, tôi ước mình đã lắng nghe cơ thể nhiều hơn."
"Hãy tiếp tục cố gắng vượt qua khó khăn. Chỉ có bạn mới hiểu rõ nhất cơ thể mình".