Từ việc rèn luyện kỹ năng, thay đổi suy nghĩ đến tập làm quen dần với các cuộc gọi, người trẻ có thể vượt qua nỗi sợ này và giao tiếp tự tin hơn.
Hơn 15 năm kinh nghiệm trong ngành nhân sự, anh Bùi Đoàn Chung (nhà sáng lập Cộng đồng Nghề nhân sự Việt Nam) cho rằng nhiều bạn trẻ mắc “hội chứng sợ nghe điện thoại” do không thoải mái khi giao tiếp hoặc không có kỹ năng giao tiếp qua điện thoại.
“Các bạn quen với việc nhắn tin hơn là trao đổi qua điện thoại. Không ít trường hợp có số điện thoại nhưng không gọi điện mà chỉ nhắn tin, và từ chối bắt máy. Một số khác cảm thấy áp lực khi giao tiếp qua điện thoại vì không đoán được đối phương đang nghĩ gì hoặc trông như thế nào”, anh Chung cho hay.
Anh Chung cho biết một số bạn sử dụng số điện thoại để nhắn tin hoặc kết bạn qua Zalo trước khi gọi, vì muốn biết người đó là ai, trông như thế nào. Nếu cảm thấy không phù hợp hoặc không tin tưởng, họ có thể từ chối gọi điện.
Anh Chung nói tắt chuông điện thoại khi đi làm là phép lịch sự tối thiểu để không ảnh hưởng tới người khác trong môi trường công sở, nhưng thói quen ngại giao tiếp qua điện thoại có thể khiến công việc bị ngưng trệ, thậm chí mất cơ hội do không nghe máy vì hội chứng sợ nghe điện thoại.
Do vậy, các bạn trẻ cần phải xác định rõ hơn về vai trò, nhiệm vụ của mình trong công việc. Nhất là các công việc cần phải nghe điện thoại như sales, dịch vụ khách hàng, tư vấn… để có cách ứng phó phù hợp.
Trường hợp không thoải mái nghe điện thoại thì có thể lựa chọn các công việc khác. Một số trường hợp nặng hơn do di chứng hoặc ám ảnh tâm lý thì cần đến cơ sở y tế để khám và điều trị.
Anh Chung còn khuyên nếu chưa có các kỹ năng giao tiếp qua điện thoại hoặc chưa tự tin, có thể học thêm phương pháp, cách thức, khóa học giao tiếp qua điện thoại. Việc này không chỉ giúp giải quyết công việc một cách nhanh chóng mà còn gây thiện cảm với người khác qua cách trò chuyện duyên dáng, giọng điệu ấm áp…
Tốt nghiệp loại xuất sắc ngành tâm lý học (Trường ĐH Sư phạm TP.HCM) cùng với các giải thưởng nghiên cứu khoa học và loạt bài báo khoa học được công bố trên các tạp chí có uy tín trong ngành, chị Lê Phan Thảo Nghi (hiện là giáo viên kỹ năng sống tại TP.HCM) cho rằng hội chứng xuất phát từ nỗi sợ bị đánh giá tiêu cực.
Khi nói chuyện qua điện thoại, người ta không nhìn thấy nét mặt hay cử chỉ của đối phương nên khó đoán họ đang nghĩ gì. Vì vậy, người nghe dễ hiểu sai hoặc tưởng tượng theo hướng tiêu cực, dẫn đến cảm giác như mình đang bị người khác đánh giá.
“Người trẻ có thể nghĩ: “Mình nói sai thì sao?”, “Người ta có đang khó chịu không?”. Đồng thời, áp lực phải phản hồi liền trong cuộc gọi cũng làm tăng tải nhận thức và cảm giác mất kiểm soát, đặc biệt ở những người có xu hướng lo âu hoặc cầu toàn”, Nghi cho hay.
Chị Nghi cho biết nhiều bạn trẻ hiện nay thích nhắn tin hơn vì họ có thời gian suy nghĩ, sửa lại câu chữ và kiểm soát nội dung trước khi trả lời. Còn khi gọi điện, mọi thứ diễn ra ngay lập tức nên dễ tạo cảm giác áp lực.
Bên cạnh đó, những trải nghiệm trước đây như nhận cuộc gọi báo tin xấu, lừa đảo, bị la mắng hoặc rơi vào tình huống khó xử cũng có thể khiến họ rơi vào hội chứng này.
Thảo Nghi khuyên áp dụng các kỹ thuật từ liệu pháp nhận thức – hành vi (CBT). Ví dụ, ta có thể tập nhận ra và điều chỉnh những suy nghĩ tiêu cực kiểu như “mình sẽ nói sai” hay “người ta đang đánh giá mình”.
Ngoài ra, ta nên tập làm quen với việc gọi điện bằng những cuộc gọi ngắn, ít áp lực trước, rồi dần dần tăng lên. Cách này giúp ta bớt sợ và không né tránh điện thoại nữa.
“Người trẻ nên chủ động rèn luyện giao tiếp qua điện thoại bằng cách chuẩn bị trước nội dung chính, luyện tập kịch bản hội thoại và học cách sử dụng giọng điệu, nhịp điệu lời nói một cách rõ ràng”, Nghi khuyên.
Ngoài ra, bạn trẻ nên thiết lập những “quy ước giao tiếp” trong công việc, như hẹn trước thời gian gọi hoặc xác định rõ những việc khẩn cấp rồi hẳn gọi để giảm áp lực tâm lý.
Các trường học và tổ chức nên chú trọng hơn đến việc rèn luyện kỹ năng giao tiếp thực tế, nhất là những kỹ năng cần dùng trong công việc. Đồng thời, việc tạo ra môi trường giao tiếp an toàn, ít phán xét giúp người trẻ tự tin hơn và giảm bớt lo lắng khi giao tiếp.
Ngày 2-5, thông tin từ Bộ đội biên phòng tỉnh An Giang cho biết lúc 17h30 ngày 1-5, trong quá trình tuần tra tại lộ nông thôn thuộc tổ 8, ấp Tân Bình, xã Khánh Bình, tổ công tác Đồn biên phòng cửa khẩu Long Bình có nhặt được 3 chỉ vàng (vàng 24K, với tổng trị giá hơn 45 triệu đồng).
Đơn vị sau đó phối hợp đơn vị liên quan ở xã Khánh Bình phát trên loa truyền thanh tìm người đánh rơi số vàng trên để trả lại.
Đến 20h15 cùng ngày, anh Sa Liêm (26 tuổi) cùng chị Rô Mi (vợ anh Liêm, ở xã Châu Phong, An Giang) đến Đồn biên phòng cửa khẩu Long Bình nhận lại số vàng trên.
Sau khi xác minh, đối chiếu và đặc điểm tài sản là đúng, thiếu úy Nguyễn Anh Kiệt (người nhặt được 3 chỉ vàng trên) - Đội trưởng vũ trang Đồn biên phòng cửa khẩu Long Bình - đã tiến hành trao trả cho vợ chồng anh Liêm.
Vợ chồng anh Liêm gửi lời cảm ơn đến lực lượng Đồn biên phòng cửa khẩu Long Bình.
Mở rộng mối quan hệ không chỉ gặp được nhiều người mới mà đó còn là cơ hội để bạn học hỏi, kiếm cơ hội mới cho mình.
Bảo Ngọc (27 tuổi, nhân viên văn phòng TP.HCM) kể một lần tham dự sự kiện dành cho các vị trí chủ chốt trong công ty, cô đã tình cờ bắt chuyện với CEO của một công ty đầu tư ngay trong thang máy.
Dù cảm thấy sự kiện không quá phù hợp và về sớm, nhưng chỉ một tuần sau, cô đã có buổi gặp riêng 1-1 với vị CEO này, từ đó mở ra thêm nhiều cơ hội mới. Người này cũng giới thiệu thêm cho cô hai mối quan hệ chất lượng khác.
Ngoài ra, Bảo Ngọc cũng chia sẻ một cách networking thú vị khác là thông qua hội phụ huynh của con. Từ khi con học mẫu giáo đến lớp 1, cô thường xuyên tham gia các hoạt động nên quen biết thêm được nhiều mối quan hệ chất lượng.
Còn với Gia Khang (25 tuổi, nhân viên marketing tại TP.HCM) kể nhiều năm đi làm, anh nhận ra phần lớn những cơ hội công việc chất lượng không xuất hiện trên các nền tảng tuyển dụng trên mạng xã hội, mà đến từ mạng lưới mối quan hệ của cá nhân.
“Nhiều người thường e ngại tạo mối quan hệ vì nghĩ rằng phải liên tục gặp gỡ, giao tiếp xã hội, tham gia sự kiện hay “chăm chỉ” tương tác trên LinkedIn”, Khang nhận xét.
Tuy nhiên, với một người tự nhận là “hướng nội bẩm sinh và chỉ hướng ngoại chọn lọc”, Khang cho rằng tạo mối quan hệ không nằm ở số lượng mà ở sự lâu dài, chân thành và chất lượng. Khi cần một việc gì thì các mối quan hệ tốt sẽ giúp mình rất nhiều trong công việc và cuộc sống.
Với kinh nghiệm làm chuyên viên nhân sự nhiều năm tại Huế, chị Nguyễn Thị Thanh Hằng cho rằng khi mới đi làm, điều quan trọng nhất để xây dựng mối quan hệ (networking) hiệu quả là biết cách hòa nhập nhưng vẫn giữ được bản sắc cá nhân.
“Các bạn trẻ nên chủ động tham gia làm việc nhóm, cởi mở trong giao tiếp và sẵn sàng hỗ trợ đồng nghiệp. Tạo mối quan hệ tốt không chỉ đến từ việc quen nhiều người, mà còn từ cách ứng xử chân thành, biết lắng nghe và tôn trọng người khác”, chị Hằng nói.
Bên cạnh đó, chị nhấn mạnh khi đã đi làm thì cần bớt lối sống quá cá nhân, cần học cách teamwork (làm việc nhóm). Tuy nhiên, điều này không đồng nghĩa với việc “hùa theo” số đông. Mỗi người vẫn cần có chính kiến riêng, biết bảo vệ quan điểm của mình một cách hợp lý và chuyên nghiệp.
Theo chị, một bạn trẻ có mối quan hệ mạnh sẽ có lợi thế lớn trong công việc như dễ tiếp cận cơ hội, được hỗ trợ khi cần và có khả năng học hỏi từ nhiều người khác nhau. Tuy nhiên, các mối quan hệ chỉ thực sự bền và lâu dài khi đi kèm với năng lực và thái độ làm việc tốt.
Chị Hằng khuyên để duy trì các mối quan hệ lâu dài và chân thành, điều quan trọng là cần thường xuyên trao đổi, giao tiếp và chia sẻ với nhau không chỉ trong công việc mà cả đời sống thường ngày.
“Các mối quan hệ bền vững thường được xây dựng từ sự hỗ trợ qua lại trong công việc, cùng nhau vượt qua khó khăn. Bên cạnh đó, những buổi gặp gỡ ngoài giờ làm như liên hoan, ăn uống hay tham gia các hoạt động kết nối cũng giúp mọi người hiểu nhau hơn”, chị Hằng nói.
Chị Hằng cũng cho rằng nên thẳng thắn góp ý, ghi nhận thiếu sót và cùng nhau vượt qua khó khăn. Ngoài ra, những hành động quan tâm nhỏ như mời nước, tặng quà hay thăm hỏi khi ốm đau cũng là cách “ghi điểm”.
Ngày 7/4, anh Aduo, con trai bà Jiang, kể lại câu chuyện tìm ân nhân của gia đình trên mạng xã hội.
Năm 1996, khi là nữ sinh trường y ở tỉnh Hồ Nam, bà Jiang quen ông Xu Xing, chủ một cửa hàng xe đạp ở tỉnh Giang Tô, qua thư từ. Do gia đình khó khăn, bà Jiang hỏi vay tiền đóng học phí. Ông Xu gửi cho bạn 1.200 nhân dân tệ, tương đương một phần tư số tiền tiết kiệm của ông thời điểm đó.
Khoản tiền giúp bà Jiang hoàn thành chương trình học. Bà dự định trả nợ khi có việc làm. Mức lương khởi điểm thấp cùng gánh nặng viện phí của mẹ khiến bà chưa thể thực hiện ý định. Sau nhiều lần chuyển nhà, hai người mất liên lạc từ năm 1998.
Suốt 28 năm, bà Jiang tìm cách liên lạc với ông Xu để trả nợ. Việc tìm kiếm bế tắc do bà không có địa chỉ hay số điện thoại của ân nhân. Đầu năm nay, bà Jiang đăng tin tìm người trên mạng xã hội. Bài đăng nhanh chóng lan truyền trong cộng đồng mạng hai tỉnh Hồ Nam và Giang Tô.
Ngày 11/2, ông Xu đọc bài viết và để lại bình luận: "Bao nhiêu năm qua cô vẫn chưa quên tôi sao?". Bà Jiang trả lời: "Tôi sẽ vô cùng hối tiếc nếu không thể trực tiếp cảm ơn ân tình của anh".
Ngay sau đó, cộng đồng mạng hỗ trợ kết nối hai người. Bà Jiang ngỏ ý gửi tặng ân nhân 20.000 nhân dân tệ (khoảng 77 triệu đồng) nhưng ông Xu từ chối.
Ông Xu nói: "Tình bạn luôn quý giá hơn tiền bạc".
Tháng 3, ông Xu cùng nhóm bạn đến thăm gia đình bà Jiang tại thành phố Vĩnh Châu, tỉnh Hồ Nam. Tại đây, bà Jiang ôm ông Xu thay cho lời cảm ơn.
Anh Aduo nói với ông Xu: "Thiếu số tiền của bác, cuộc đời mẹ cháu có lẽ đã rẽ sang hướng khác".