Bên lề “Ngày hội việc làm 2026” của Học viện Nông nghiệp Việt Nam sáng 15/5, PGS.TS Nguyễn Công Tiệp, Phó Giám đốc Học viện Nông nghiệp Việt Nam, cho biết lâu nay nhiều người vẫn có định kiến học nông nghiệp chỉ làm nông, “chân lấm tay bùn”.
Trong khi thực tế, nhiều ngành nghề thuộc khối ngành nông nghiệp luôn trong top cạnh tranh cao, mức lương trung bình 12-15 triệu đồng, thậm chí có ngành đạt khoảng 60 triệu đồng/tháng.
Top ngành nghề có mức lương cao như: Bác sỹ thú y, Công nghệ thực phẩm, Công nghệ thông tin, Công nghệ sinh học…
Theo ông, nhiều sinh viên chỉ mới học năm 3 đã làm bán thời gian cho doanh nghiệp và được trả lương. Nhiều trang trại, cơ sở sản xuất sẵn sàng trả lương cho sinh viên chưa ra trường nếu đáp ứng được yêu cầu, tỷ lệ này chiếm khoảng 30-40%.
Phó Giám đốc Học viện cho biết, qua khảo sát những năm gần đây cho thấy, khoảng 95-97% sinh viên của trường có việc làm ngay sau khi tốt nghiệp trong năm đầu, với mức lương 15-60 triệu đồng/tháng.
“Mức lương này không hề thua kém các ngành khác. Thậm chí nhiều doanh nghiệp liên quan đến nông nghiệp sẵn sàng chi trả mức lương cao nếu các em đáp ứng được yêu cầu”, ông khẳng định.
Bà Nguyễn Thị Trà My, chuyên viên tuyển dụng, Công ty TNHH SunJin ViNa, cho hay doanh nghiệp này luôn “khát” nhân lực, nhất là ngành Chăn nuôi thú y.
Sinh viên ngành này thậm chí có việc làm ngay cả khi chưa ra trường. Nhiều em vừa tốt nghiệp đã được chào đón vào công ty với mức lương hấp dẫn.
Cũng theo bà Trà My, khác với định kiến của nhiều người, SunJin nói riêng và nhiều doanh nghiệp liên quan đến nông nghiệp nói chung, luôn “khát” nhân lực, “Hầu hết sinh viên ngành Chăn nuôi Thú y vừa ra trường đã được tuyển dụng ngay và có mức lương hấp dẫn, trung bình 18-20 triệu đồng/tháng, thậm chí cao hơn nhiều, tùy vị trí. Ngoài lương, công tác phí, nhân sự ngành này còn được thưởng cao nếu làm tốt.
Các vị trí cần tuyển dụng nhất là: Nhân viên kỹ thuật, nhân viên kinh doanh, nhân viên phát triển trang trại…
Nông nghiệp không chỉ làm nông
PGS.TS Nguyễn Công Tiệp cho rằng, cần xóa bỏ định kiến cũ và thay đổi cách nhìn về ngành nông nghiệp. Hiện nay học nông nghiệp không chỉ làm nông mà đa ngành, đa giá trị.
Ở đó không chỉ thuần túy đào tạo đơn ngành về trồng trọt, chăn nuôi, sinh viên được tích hợp nhiều môn học.
Họ là nông dân số, nắm chắc các công nghệ lõi để áp dụng trong nông nghiệp. Vậy nên xu hướng nhà trường cũng đào tạo thêm một số ngành khác để bổ trợ cho các khối ngành liên quan đến nông nghiệp.
Thay vì làm ruộng, nông nghiệp hiện nay theo hướng hiện đại (Agri-tech), ứng dụng công nghệ cao, tự động hóa…, nên các em rất cần cả kỹ thuật, công nghệ thông tin.
“Việc đào tạo đơn ngành đã lỗi thời nên nhà trường phải theo hướng đa ngành. Chẳng hạn học thực phẩm phải biết thêm công nghệ và chuyển đổi số. Học kinh tế phải biết cả kỹ thuật để chuyển sản xuất nông nghiệp sang kinh tế nông nghiệp.
Làm sao để sản phẩm nông nghiệp được liên hoàn, từ thu hái đến người tiêu dùng là cả một chuỗi. Các trường khối ngành nông nghiệp cần đào tạo để các em đủ kỹ năng thích ứng trong thời đại số”, theo ông Tiệp.
“Với sự cọ xát của sinh viên với doanh nghiệp qua các ngày hội việc làm, nhà trường mong muốn nâng tỷ lệ thực hành của sinh viên ở các doanh nghiệp, sao cho đạt khoảng 60%.
Hiện con số này ở mức khoảng 40%. Các em cần cọ xát để hoàn thiện kỹ năng và đáp ứng nhu cầu doanh nghiệp”, ông Tiệp cho hay.
Sau giờ đứng lớp tại trường THCS Phong Thủy, xã Lệ Thủy, thầy Hảo lại cặm cụi bên bàn làm việc, xoắn và uốn những sợi dây nhôm mảnh thành đủ mọi dáng thế bonsai.
Thầy cho biết công việc bắt đầu như một thú vui lúc nhàn rỗi, nhưng nay đã trở thành nghề tay trái ổn định.
Ngày nhỏ, thầy Hảo thường tìm các cây nhỏ trong vườn hoặc ven đường mang về trồng trong chậu. Niềm yêu thích ấy dần hình thành sự hiểu biết về thế cây và cách tạo hình bonsai.
Năm 2020, khi dịch Covid-19 bùng phát, thầy Hảo phải ở nhà nhiều hơn. Trong lúc lướt mạng xã hội, thầy tình cờ thấy hình ảnh những cây bonsai được uốn từ dây đồng và dây nhôm.
"Tôi thấy lạ và đẹp nên muốn thử làm xem có được không", thầy kể.
Với 100.000 đồng, thầy mua lại vài động cơ quạt điện, máy bơm nước từ tiệm phế liệu rồi tháo ra lấy dây kim loại bên trong. Những sợi dây được gỡ ra, duỗi thẳng rồi xoắn lại thành thân cây.
Tuy nhiên, những sản phẩm đầu tiên nhìn khá cứng, các nhánh, chi tiết chưa được tự nhiên. Có khi vừa uốn xong, thầy đành tháo ra làm lại từ đầu.
"Có lúc ngồi cả buổi mà vẫn chưa ra được hình cây, dây rối tung. Nhưng vì tò mò nên tôi vẫn kiên trì làm tiếp", thầy nói.
Để tạo dáng chuẩn hơn, thầy Hảo tìm kiếm các video hướng dẫn trên Internet, xem cách tạo thân, tán, rễ và phân bố cành. Sau nhiều lần thử nghiệm, những cây bonsai đầu tiên từ dây đồng và nhôm bắt đầu có hình dáng rõ ràng hơn. Từ một thân dây xoắn đơn giản, thầy dần tạo được các nhánh tỏa ra cân đối, mềm mại.
Khi đã quen với kỹ thuật cơ bản, thầy bỏ hơn một triệu đồng mua dây nhôm để uốn bonsai. Loại dây này được nhập khẩu từ Trung Quốc, đã qua xử lý nên có độ bền cao và nhiều màu sắc.
Theo thầy Hảo, công đoạn khó nhất là kết hợp hàng chục sợi dây nhỏ thành một thân cây hoàn chỉnh. "Từng sợi dây phải xoắn theo cùng chiều để tạo độ chắc, nhưng lực xoắn phải vừa phải. Nếu mạnh quá thân cây bị thô, còn nhẹ quá thì cây không đứng được", thầy giải thích.
Sau khi tạo thân chính, những nhánh nhỏ được tách ra từ các sợi dây còn lại. Thầy Hảo tỉ mỉ uốn cong nhẹ để chúng tạo cảm giác tự nhiên. Ban đầu, những cây bonsai được thầy làm ra chỉ để trang trí trong nhà. Nhưng khi đăng ảnh lên mạng xã hội, nhiều người bắt đầu hỏi mua.
Theo thầy Hảo, một cây bonsai nhỏ có thể hoàn thành trong khoảng 15 phút và bán với giá khoảng 50.000 đồng. Tuy nhiên, những cây lớn, có nhiều tán và dáng thế phức tạp có thể mất tới ba ngày, giá lên tới 3,5 triệu đồng.
Ban ngày, thầy Hảo lên lớp giảng dạy. Buổi tối, sau khi hoàn thành việc soạn giáo án, thầy mới bắt đầu ngồi vào bàn làm bonsai. Một góc nhỏ trong nhà được dành riêng cho công việc này. Trên bàn là kìm, kéo, cuộn dây nhôm cùng những cây bonsai đang làm dở. Sau vài năm, đôi tay của thầy trở nên thuần thục. Nhiều khi vừa xem tivi, thầy vẫn có thể xoắn dây tạo dáng cây mà không cần nhìn quá lâu.
Hiện mỗi tháng thầy Hảo làm khoảng 50 sản phẩm, thu về hơn 10 triệu đồng. Vào dịp Tết, thầy thuê thêm 5 người phụ giúp những công đoạn đơn giản như cắt dây hoặc xoắn nhánh.
Theo ông Lê Đình Lý, Hiệu trưởng trường THCS Phong Thủy, thầy Hảo là giáo viên dạy giỏi cấp huyện môn Toán, có chuyên môn vững vàng và tận tâm.
"Thầy luôn trách nhiệm và gần gũi với học sinh. Ngoài chuyên môn, thầy còn tích cực tham gia các hoạt động xây dựng cảnh quan trường học", ông Lý nhận xét.
Ngày 29-4, Nhà xuất bản Giáo Dục Việt Nam cho biết giá sách giáo khoa năm học 2026 - 2027 từ lớp 1 đến lớp 12 được điều chỉnh, giảm bình quân 13,3% so với năm học trước.
Về việc sử dụng sách giáo khoa, ngoài các sách giáo khoa được in mới trong năm 2026, toàn bộ sách giáo khoa, sách bài tập đã được in từ năm 2025 trở về trước (trừ các tên sách thuộc danh mục sách giáo khoa đã được chỉnh sửa, phê duyệt năm 2026) hiện đang lưu hành trong các nhà trường, thư viện, đơn vị phát hành, gia đình học sinh… tiếp tục được sử dụng và tái sử dụng bình thường để phục vụ công tác giảng dạy và học tập của giáo viên, học sinh.
Đối với một số sách giáo khoa có nội dung cập nhật, điều chỉnh theo địa giới hành chính mới và số liệu thống kê kinh tế - xã hội... Nhà xuất bản Giáo Dục Việt Nam đã tổ chức rà soát, hoàn thiện và công bố bản cập nhật dưới dạng PDF trên hệ thống trực tuyến. Bạn đọc, giáo viên, học sinh và các cơ sở giáo dục có thể truy cập, tra cứu và sử dụng miễn phí các bản sách giáo khoa đã được cập nhật tại địa chỉ: https://taphuan.nxbgd.vn.
Năm 2026, Bộ Giáo dục và Đào tạo đã phê duyệt 11 sách giáo khoa được chỉnh sửa theo Thông tư số 17/2025/TT-BGDĐT ngày 12-9-2025, gồm: Lịch sử và Địa lý 4, Lịch sử và Địa lý 5, Lịch sử và Địa lý 6, Lịch sử và Địa lý 7, Lịch sử và Địa lý 8, Lịch sử và Địa lý 9, Lịch sử 10, Chuyên đề học tập Lịch sử 10, Giáo dục Kinh tế và Pháp luật 10, Địa lý 12, Chuyên đề học tập Địa lý 12.
Nhà xuất bản Giáo Dục Việt Nam sẽ tổ chức in và phát hành các sách giáo khoa trong danh mục nêu trên trong năm 2026. Đối với các sách cùng tên đã in từ năm 2025 trở về trước, Nhà xuất bản Giáo Dục Việt Nam không tiếp tục phát hành. Tuy nhiên, giáo viên và học sinh vẫn có thể sử dụng các bản sách này làm tài liệu tham khảo.
Định hướng của TP.HCM là từ năm 2027 sẽ tính toán mở rộng khu vực xét tuyển, học sinh không phải thi lớp 10 nhằm giảm áp lực thi cử.
Khi các loại hình trường đảm bảo thực hiện chủ trương, Sở sẽ nghiên cứu xây dựng các tiêu chí xét tuyển không chỉ đảm quyền lợi của học sinh mà còn để các trường THPT tuyển chọn được học sinh có nguyện vọng, phù hợp với định hướng phát triển của mỗi nhà trường.
Trước thông tin này, đã có nhiều luồng ý kiến và phân tích bày tỏ quan điểm nên hay không nên thi lớp 10.
Theo bạn đọc Nguyễn Tuyến, học tập là quyền lợi của tất cả trẻ em. Chúng ta nên xây dựng đủ trường lớp cho các cháu được học ở trường gần nhà nhất.
Đồng tình với phương án xét tuyển lớp 10, một phụ huynh cho hay: "Còn thi tuyển là còn mệt mỏi và dạy thêm tràn lan. Con tôi năm nay bước vào lớp 9. Bắt đầu từ hè và cả năm lớp 9 tới cháu sẽ chỉ đi học thêm 3 môn thi tuyển để đấu vào trường điểm cháu chọn. Giờ bậc phụ huynh như tôi biết phải làm sao? Cấm thì không ổn, mà để theo kế hoạch của cháu thì không đành. Vậy là năm nay không được nghỉ hè!".
Trong khi đó, một giáo viên dạy toán gửi ý kiến đến Báo Thanh Niên bày tỏ quan điểm, nếu hệ thống giáo dục đáp ứng được hết nhu cầu học tập thì nên xét tuyển. Nếu không thì thi lớp 10 vẫn là giải pháp công bằng nhất, đánh giá theo học bạ hoàn toàn chưa đáng tin.
Một phụ huynh học sinh gửi ý kiến đến thanhnien.vn: "Tôi thấy hình thức xét tuyển nhìn thì nhẹ cho học sinh nhưng thực thế thì học sinh phải học nhiều hơn, học đều hơn và vất vả hơn, không còn vừa học vừa chơi nữa" (?).
Bạn đọc này đưa ra ví dụ: Nếu thi tuyển, học sinh lớp 6-7-8 học tầm tầm vừa học vừa chơi, lên lớp 9 cố gắng và tập trung học thi. Còn giờ xét tuyển học bạ thì học sinh sẽ phải học chăm chỉ từ lớp 6 đến lớp 9 để được thành tích cao mới xét tuyển được vào trường tốt. Điều này gây nên áp lực cho học sinh và phụ huynh nhiều hơn, học sinh đi học thêm sẽ nhiều hơn.
“Còn ai nói bây giờ nhà trường chạy theo thành tích nên học bạ điểm cao thì có con đi học mới biết được. Học sinh lớp 6, lớp 7 bây giờ bắt buộc phải biết vi tính, làm poster, canva một cách thuần thuật rồi trong khi thời tôi đi học, sinh viên năm nhất còn chưa biết làm Powerpoint. Đề thi bây giờ các con trắc nghiệm nhiều hơn (nhưng cũng chiếm không quá 70% điểm) thì để đạt điểm cao cần học rộng hơn. Còn các câu hỏi tự luận không hề dễ nên muốn có điểm cao các môn không dễ như phụ huynh nghĩ”, phụ huynh trên nêu quan điểm.
Để bảo vệ quan điểm đồng tình với việc thi tuyển lớp 10, bạn đọc Trí Điền nói, trước hết chúng ta cần hiểu rõ học tập ở đây không có nghĩa là chỉ học tập văn hóa, mà còn có học tập nghề nghiệp. Ở độ tuổi bước vào cấp THPT, các em bắt đầu có sự phân tầng, phân hóa rất rõ, sở trường, sở đoản được hình thành. Có những em cảm thấy học văn hóa như một cực hình, nhưng học nghề thì lại rất đam mê, và ngược lại... Vì vậy ở độ tuổi này không nhất thiết chỉ đào tạo văn hóa.
Bạn đọc trên tiếp tục đặt ra các vấn đề nếu xét tuyển vào lớp 10: Thử nghĩ xem một đất nước chỉ toàn là thầy hoặc toàn là thợ thì sẽ thế nào? Nếu như bỏ thi chuyển cấp thì liệu các em có cần học, cần phấn đấu không, khi biết chắc mình tự nhiên có chỗ học lớp 10? Liệu tình trạng "sáng 6 chiều 1" có tái hiện không? Và liệu có thầy cô tiêu cực giúp các em "chạy điểm" để được xét tuyển không?".
Còn bạn đọc Q.V, phụ huynh học sinh Trường THCS Nguyễn Gia Thiều (P.Tân Hòa, TP.HCM), bày tỏ quan điểm, phổ cập là chủ trương đúng nhưng cần cho học sinh đăng ký dựa trên nhu cầu và nguyện vọng lớp 10. Những học sinh nào có nhu cầu đăng ký không thi tuyển thì TP phân tuyến. Đồng thời cần có trường hoặc lớp phải tổ chức thi với đề chung toàn thành phố, để có sự đánh giá công bằng, minh bạch nếu học sinh muốn đăng ký vào học trường, lớp mình mong muốn.
Bên cạnh đó, vị phụ huynh này cũng cho biết, nếu xét bằng học bạ vào lớp 10 còn có thể nảy sinh các tiêu chí phụ vì có nhiều học sinh có điểm học bạ bằng nhau. Vì vậy đảm bảo chủ trương nhân văn thì vẫn cần có những phương án sao cho đảm bảo việc phổ cập nhưng học sinh vẫn có quyền lợi học tập theo nguyện vọng.