Nhịp sống ngày càng vội vã nhưng lòng người có vẻ như đang chạy nhanh hơn những bước chân trở về nhà.
Tôi trở lại quê vào một chiều dịp lễ, khi mặt trời chỉ còn treo một vệt mỏng trên mái ngói. Mẹ đang cặm cụi rửa mớ rau bên cái chum nước quen thuộc. Nghe tiếng tôi gọi, mẹ ngẩng lên, nụ cười nở rất chậm, như sợ nếu cười nhanh quá sẽ làm khoảng cách bao năm bỗng trở nên rõ rệt.
Mẹ đặt rổ rau xuống, đi về phía tôi bằng những bước nhỏ chậm rãi, nhưng vòng tay thì mở rộng từ lúc còn cách tôi cả mấy mét.
“Về là được rồi” – mẹ nói, giọng run nhẹ như hơi lạnh thấm vào da.
Tôi ôm lấy mẹ, nhận ra mẹ gầy đi quá nhiều. Mùi áo mẹ vẫn vậy. Một thứ mùi phảng phất của nắng phơi ngoài hiên, của mồ hôi đã quen với gió đồng, của những đêm mẹ thức làm việc.
Mùi ấy, tôi đi xa bao nhiêu lâu cũng không thể tìm lại ở bất kỳ căn phòng ấm máy điều hòa nào.
Mọi thứ ngăn nắp đến quen thuộc. Tôi cởi áo khoác, chụp nhanh vài tấm ảnh định đăng mạng xã hội.
Nhưng tôi sững lại một chút. Thời công nghệ số đúng là tiện, nhưng cũng dễ làm người ta quên những chậm rãi thân thuộc. Khi mọi thứ chỉ còn là nội dung để đăng tải, những kỷ niệm đôi khi hóa thành đường truyền nhanh, sáng, nhưng không để lại hơi ấm.
Tối đó, cơm canh còn chưa dọn xong, điện thoại tôi đã liên tục đổ chuông. Tin nhắn công việc, tin từ bạn bè. Mẹ im lặng, chỉ ngồi xới cơm, cẩn thận gắp vào chén cho tôi những miếng ngon nhất.
“Con cứ làm việc đi” mẹ nói. Nhưng tôi thấy ánh mắt mẹ trôi về phía cửa sổ. Ánh mắt ấy buồn một cách hiền lành, như chấp nhận cả sự xa cách lẫn mong chờ.
Khi tôi vừa trả lời xong tin cuối thì mẹ đã dọn bữa xong từ lâu. Tôi vội xin lỗi. Mẹ chỉ đặt bàn tay gầy lên vai tôi: “Không sao đâu con. Thời nay ai cũng bận. Miễn là con còn nhớ đường về”.
Tin nhắn đến bằng những âm thanh điện tử. Điện thoại tôi lại sáng. Tôi định trả lời tin nhắn thì mẹ gọi í ới: “Ra sân ngồi với mẹ chút”.
Bên hiên, trời tối và thấp, bóng đêm như sắp rơi xuống mái nhà hàng xóm. Mẹ kéo tôi ngồi cạnh, đôi tay nắm lấy bàn tay tôi, lạnh nhưng vững chãi.
“Ngày xưa lúc con còn bé, cứ tối đến là cứ bám lấy mẹ, đòi bế hoài,” mẹ kể, giọng chìm vào gió. “Giờ lớn rồi, mẹ biết con có nhiều thứ phải lo. Nhưng mẹ vẫn thích có con ngồi bên cạnh”.
Tôi nhìn sang, thấy trong mắt mẹ loang loáng nước. Tôi lại trở về ký ức những ngày tôi còn nhõng nhẽo bên mẹ.
Hình như mẹ chẳng cần những lời chúc dài dòng, chẳng cần những món quà đắt giá, chẳng cần tấm hình lung linh để khoe với ai. Mẹ chỉ cần tôi ngồi cạnh, để mẹ biết mình vẫn còn giữ được một phần quan trọng nhất của cuộc đời.
Tôi bỏ điện thoại vào túi, tắt âm, rồi gối đầu lên vai mẹ như ngày còn bé. Mẹ cười, đôi vai khẽ run lên vì xúc động.
Tiếng thông báo tin nhắn vẫn rung từ túi áo, nhưng tôi không mở nữa. Điều duy nhất tôi muốn giữ lại, đó là hơi ấm từ bàn tay mẹ.
Làm sao mọi thứ có thể thay được cảm giác được truyền từ lòng bàn tay mẹ, ấm, run, và đầy tình thương?
Buổi chiều, tôi phụ mẹ thắp nhang lên bàn thờ. Mẹ đứng cạnh, miệng khấn rất chậm. Giọng mẹ run theo từng hạt bụi hương rơi xuống. Tôi biết mẹ đang xin cho con cái bình an, xin cho căn nhà này còn chỗ để chứa tiếng cười của tôi dù mai kia tôi lại đi làm xa mấy trăm cây số.
Tôi đặt tay lên vai mẹ. Mẹ ngước lên, đôi mắt đỏ hoe nhưng sáng rỡ.
“Lễ này con ở lại thêm với mẹ mấy ngày nhé?” mẹ hỏi.
Tôi gật đầu không cần nghĩ. Có những điều không thể dời sang dịp khác, cũng không thể chờ lúc rảnh rỗi. Tình thương của mẹ không chờ thông báo đến mới mở ra. Nó ở đó, lặng lẽ, như ngọn đèn dầu mẹ thắp mỗi cuối năm, không sáng chói, nhưng đủ để soi một đoạn đời người.
Trong căn nhà nhỏ của mẹ, hơi ấm không đến từ sóng Wi-Fi, mà đến từ bàn tay nắm rất chặt, từ nồi nước mùi già ủ lửa qua đêm, từ câu “về là được rồi” mà mẹ nói bằng cả một đời thương nhớ.
Giữa muôn vàn âm thanh điện tử, giữa những ánh sáng màn hình cứ nhấp nháy không ngừng, tôi hiểu ra một điều, rằng thế giới có thể đổi thay. Nhưng mẹ thì chỉ có một mong muốn duy nhất là được ôm lấy con mình, dù chỉ trong vài ngày ngắn ngủi nghỉ lễ.
Và đó là điều mà không một kết nối công nghệ nào có thể thay thế.
Sáng 8-5, Trường đại học Tôn Đức Thắng tổ chức Ngày hội tuyển dụng và kết nối doanh nghiệp lần thứ 1 năm 2026, thu hút hơn 60 doanh nghiệp trong và ngoài nước với hơn 5.000 sinh viên tham gia.
Đánh giá về thị trường lao động hiện nay, bà Phạm Ngọc Anh Thy - trưởng phòng hành chính nhân sự Tập đoàn Ree Corporation - cho biết trong bối cảnh nhiều doanh nghiệp liên tục mở rộng dự án, nhu cầu về nguồn nhân lực chất lượng đang ngày càng lớn. Tuy nhiên bài toán khó nhất hiện nay không chỉ là tuyển được người mà còn là giữ được nhân sự gắn bó lâu dài với doanh nghiệp.
Theo bà Thy, doanh nghiệp hiện ưu tiên tuyển dụng sinh viên mới ra trường đúng chuyên ngành, sau đó đào tạo và phát triển từ đầu để xây dựng đội ngũ có chuyên môn và khả năng gắn bó lâu dài.
“Kiến thức chuyên môn là điều kiện cần, nhưng chưa đủ. Điều doanh nghiệp quan tâm nhiều hơn là thái độ làm việc, khả năng thích nghi và tinh thần học hỏi của các bạn trẻ”, bà nói.
Theo bà Thy, môi trường làm việc thực tế đòi hỏi người trẻ phải có tính kỷ luật, sự kiên nhẫn và khả năng thích nghi với quy trình làm việc của doanh nghiệp. Trong khi đó, nhiều sinh viên hiện nay lại chịu ảnh hưởng từ tâm lý muốn thành công nhanh, dễ thay đổi công việc hoặc kỳ vọng thăng tiến trong thời gian ngắn.
“Đối với tôi, ba năm đầu sau khi ra trường là giai đoạn để học nghề, va chạm và tích lũy kinh nghiệm. Kiến thức trong nhà trường khi bước vào thực tế không thể áp dụng hoàn toàn ngay được”, bà Thy nhận định.
Bà Thy cũng cho rằng việc nhảy việc quá nhiều trong thời gian ngắn có thể khiến ứng viên khó tạo được niềm tin về sự ổn định và cam kết lâu dài. Theo bà, điều doanh nghiệp cần là người có thể làm được việc và sẵn sàng đồng hành cùng tổ chức.
Đối với sinh viên mới tốt nghiệp, ngoài chuyên môn phù hợp, yếu tố được đánh giá cao là thái độ nghiêm túc với nghề nghiệp, tinh thần cầu tiến và sự chủ động phát triển bản thân. Bởi điều doanh nghiệp muốn nhìn thấy là sự nghiêm túc với công việc và định hướng phát triển của các bạn.
Trước nhiều tranh luận của sinh viên về việc nên lựa chọn thực tập tại doanh nghiệp lớn với công việc chuyên biệt hay ở các công ty nhỏ để được trải nghiệm đa dạng vị trí, bà Nguyễn Hoàng Ánh Nhi - chuyên viên đối ngoại Công ty cổ phần JobsGo - cho rằng mỗi môi trường đều có ưu điểm riêng, quan trọng là phù hợp với nhu cầu và định hướng của từng sinh viên.
Các doanh nghiệp nhỏ thường có môi trường linh hoạt hơn, tạo điều kiện để sinh viên dễ cân bằng giữa lịch học và lịch làm việc. Trong khi đó, doanh nghiệp lớn thường có quy trình và thời gian làm việc cố định nên các bạn cần đảm bảo được tính kỷ luật và sự ổn định.
Ngoài ra hiện nay có không ít sinh viên sở hữu điểm số, GPA cao nhưng vẫn gặp khó khăn trong quá trình tìm việc sau khi ra trường, bà Nhi cho rằng đây không còn là trường hợp hiếm gặp nữa. Nhiều bạn tập trung quá nhiều vào kiến thức chuyên ngành mà quên trang bị các kỹ năng phục vụ cho môi trường làm việc thực tế.
Ngoài kiến thức chuyên môn, sinh viên cần chủ động rèn luyện kỹ năng mềm, kỹ năng giao tiếp, làm việc nhóm. Ngoài ra các bạn nên tham gia thêm các dự án cá nhân, hoạt động ngoại khóa hoặc làm cộng tác viên, thực tập từ sớm để tích lũy trải nghiệm thực tế.
“Điểm số đẹp chỉ phản ánh phần lý thuyết trên trường. Trong khi đó, doanh nghiệp đánh giá rất cao những trải nghiệm thực tế vì đó là cách thể hiện năng lực làm việc và khả năng thích nghi của ứng viên”, bà Ánh Nhi chia sẻ.
Tương tự, bà Lưu Thị Hồng Phúc - tổ trưởng tổ tuyển dụng, phòng tổ chức nhân sự Liên hiệp HTX thương mại TP.HCM (SaiGon Co.op) - cho rằng trong sinh viên cần bổ sung thêm ngoại ngữ, kỹ năng công nghệ, khả năng sử dụng các công cụ AI và phần mềm chuyên ngành. Đặc biệt, kỹ năng mềm như tư duy phản biện, giao tiếp hay giải quyết vấn đề là điều doanh nghiệp hiện nay rất quan tâm.
Theo bà, một trong những hạn chế phổ biến ở sinh viên hiện nay là sự thụ động trong quá trình học tập và làm việc. Nhiều bạn vẫn có tâm lý làm theo hướng dẫn thay vì chủ động tìm hiểu, đề xuất hoặc giải quyết vấn đề.
Trong khuôn khổ chương trình Hành trình Đỏ nghiên cứu, học tập của thanh niên tại Trung Quốc, các đại biểu Việt Nam có dịp tham quan Bắc Đại.
Cùng với Thanh Hoa đại học, đây là hai cơ sở giáo dục được xem là đỉnh cao của hệ thống đại học Trung Quốc, là mục tiêu mà hàng triệu thí sinh hướng tới mỗi năm trong kỳ thi cao khảo.
Theo bảng xếp hạng QS World University Rankings 2026, Bắc Đại xếp hạng 14 thế giới, còn Thanh Hoa đồng hạng 17.
Được thành lập năm 1898 với tên gọi Kinh Sư Đại học đường, Bắc Đại cũng là một trong những đại học hiện đại đầu tiên của Trung Quốc.
Khuôn viên hiện nay được hình thành trên nền các khu vườn hoàng gia thời Thanh, gắn với quần thể Viên Minh Viên nên vẫn giữ được cấu trúc cảnh quan mang đậm dấu ấn vườn cổ, với sự đan xen giữa không gian mở và hệ sinh thái cây xanh lâu đời.
Về quy mô, khuôn viên trường rộng khoảng 2,74km², với gần 50.000 sinh viên đang theo học. Trong đó sinh viên sau đại học chiếm hơn 60%.
Hệ thống đào tạo gồm hơn 100 ngành và chương trình trọng điểm quốc gia cùng mạng lưới viện nghiên cứu lớn, tạo nên mật độ học thuật cao bậc nhất Trung Quốc.
Không gian xanh tại Bắc Đại được đánh giá không tách rời khỏi hoạt động đào tạo mà trở thành một phần của đời sống học thuật.
Những khoảng lặng giữa cây xanh và mặt nước tạo điều kiện cho việc đọc, trao đổi và suy nghĩ độc lập, góp phần hình thành một môi trường học tập cân bằng giữa nghiên cứu chuyên sâu và trải nghiệm sống.
Đến tham quan khuôn viên Bắc Đại cùng bạn bè, bạn Trương Thần Doanh (24 tuổi) - học viên thạc sĩ Đại học Hạ Môn, hiện đang trao đổi tại Bắc Kinh - cho biết ấn tượng với không gian tại đây ngay từ lần đầu đặt chân đến.
"Không gian ở đây rất đẹp và yên tĩnh. Mỗi lần cảm thấy căng thẳng, mình thường tìm đến những nơi nhiều cây xanh như thế này để đi dạo hoặc ngồi đọc sách", bạn chia sẻ.
Theo Thần Doanh, việc được học tập hoặc đơn giản là có mặt trong một môi trường như vậy mang lại cảm giác thư thái, giúp việc học trở nên nhẹ nhàng hơn.
Mới đây, Bệnh viện Việt Nam - Thụy Điển Uông Bí (Quảng Ninh) vừa tiếp nhận và điều trị thành công một trường hợp hội chứng Lyell do dị ứng thuốc.
Bệnh nhân là phụ nữ 35 tuổi (Hải Phòng). Trước đó, sau khi ăn lẩu tại nhà và xuất hiện ban đỏ toàn thân, người bệnh tự ra hiệu thuốc mua thuốc dị ứng về uống. Tuy nhiên, sau 3 ngày, tình trạng không cải thiện mà còn diễn biến nặng hơn với các bọng nước lớn lan nhanh khắp cơ thể, kèm sốt cao và đau rát nhiều nên được đưa đến bệnh viện cấp cứu.
Khi nhập viện, bệnh nhân sốt cao, ban đỏ lan rộng toàn thân, xuất hiện nhiều bọng nước lớn ở ngực, bụng và lưng, da bong tróc từng mảng, niêm mạc miệng và mắt bị tổn thương nghiêm trọng, gây đau đớn và ảnh hưởng lớn đến sinh hoạt.
Sau thăm khám và làm các xét nghiệm cần thiết, các bác sĩ chẩn đoán người bệnh mắc hội chứng Lyell - một dạng dị ứng thuốc hiếm gặp nhưng đặc biệt nguy hiểm, có thể đe dọa tính mạng nếu không được điều trị kịp thời.
Tại bệnh viện, người bệnh được điều trị tích cực với nhiều biện pháp phối hợp như sử dụng kháng sinh để kiểm soát nhiễm trùng, truyền dịch, cân bằng điện giải, đồng thời chăm sóc tổn thương da và thay băng hằng ngày trong điều kiện vô khuẩn.
Các bác sĩ cũng theo dõi sát diễn biến toàn thân nhằm hạn chế tối đa biến chứng và hỗ trợ quá trình tái tạo da.
Đáng chú ý sau hơn hai tuần điều trị, tình trạng người bệnh cải thiện rõ rệt: Hết sốt, tổn thương niêm mạc dần hồi phục, da bắt đầu tái tạo. Các chỉ số xét nghiệm ổn định, người bệnh ăn uống tốt, sinh hoạt trở lại bình thường và được xuất viện.
Theo các chuyên gia, hội chứng Lyell có tiên lượng rất nặng, tỉ lệ tử vong lên tới 30 - 40%. Nguyên nhân tử vong thường do nhiễm khuẩn, rối loạn nước, điện giải hoặc suy đa tạng. Ngoài ra, người bệnh còn có thể gặp nhiều biến chứng nghiêm trọng như giảm thị lực, loét giác mạc không hồi phục dẫn đến mù lòa, tổn thương gan thận, suy thận cấp, chít hẹp thực quản, xuất huyết tiêu hóa, viêm màng não hay nhiễm khuẩn huyết.
Từ trường hợp trên, các bác sĩ khuyến cáo người dân tuyệt đối không tự ý sử dụng thuốc khi chưa có chỉ định của bác sĩ. Khi xuất hiện các dấu hiệu bất thường như sốt, nổi ban đỏ, phỏng nước sau khi dùng thuốc, cần đến ngay cơ sở y tế để được thăm khám và xử trí kịp thời, tránh những biến chứng nguy hiểm có thể đe dọa tính mạng.