Ngay sau đó ông và 15 người trong gia đình quyết định bỏ trốn khỏi Bogotá (Colombia).
Theo trang web điều tra Insight Crime (Mỹ), băng Tren de Aragua ra đời trong nhà tù Tocorón ở bang Aragua (Venezuela) khoảng năm 2013 do Héctor Rusthenford Guerrero Flores (biệt danh Niño Guerrero) cầm đầu.
Hắn sa chân đường tội phạm năm 2005 vì sát hại sĩ quan cảnh sát. Năm năm sau, hắn bị bắt lần đầu và bị truy tố ba vụ giết người, sau đó bị giam tại nhà tù Tocorón. Hai năm sau hắn trốn thoát. Năm 2013, hắn bị bắt lại đưa về nhà tù Tocorón thụ án 17 năm tù vì tội giết người và buôn ma túy.
Lúc bấy giờ để giảm bớt tình trạng hỗn loạn và bạo lực trong các nhà tù quá tải, chính quyền thỏa thuận giao các băng nhóm tội phạm có tổ chức (pranatos) trong tù một số việc tự quản, bù lại chúng giúp đỡ giám thị kiểm soát nhà tù tốt hơn.
Thỏa thuận được gọi là hệ thống pranatos. Nhân cơ hội này, đại ca Niño Guerrero đã lập ra băng Tren de Aragua, tuyển mộ phạm nhân làm đàn em rồi biến nhà tù Tocorón thành trung tâm chỉ huy hoạt động tội phạm.
Băng Tren de Aragua đã áp dụng bàn tay sắt trong nhà tù. Phạm nhân muốn sống yên thân phải nộp tiền bảo kê. Ai không đưa tiền, lần thứ nhất bị bắn cổ tay, lần thứ hai bị bắn mắt cá chân và lần thứ ba xem như chết chắc.
Với nguồn thu nhập bảo kê, băng Tren de Aragua biến nhà tù Tocorón thành khu ăn chơi với nhà hàng, hộp đêm, hồ bơi, sân chơi, phòng tập thể dục, sở thú, kể cả sòng bạc đua ngựa. Đại ca Niño Guerrero sống phè phỡn trong ngôi nhà hai tầng. Hắn và đàn em tự do ra vào nhà tù. Gia đình phạm nhân ra vào thăm viếng phạm nhân như đi chợ. Toàn bộ lính canh đều bị mua chuộc.
Sau khi kiểm soát nhà tù Tocorón, băng Tren de Aragua mở rộng ảnh hưởng bên ngoài, đầu tiên là bảo kê khu phố San Vicente gần đó. Chúng còn lập tổ chức từ thiện để tiếp nhận nguồn lực hỗ trợ từ nhà nước. Một số băng nhóm tội phạm ở bang Aragua không muốn đụng độ băng Tren de Aragua phải bắt tay ký thỏa thuận với chúng.
Những năm tiếp theo, băng Tren de Aragua mở rộng mạng lưới sang các bang khác bằng liên minh các băng nhỏ hơn. Năm 2018, băng Tren de Aragua bắt đầu bành trướng quốc tế bằng cách lập chỗ đứng tại địa bàn biên giới giữa bang Táchira của Venezuela và tỉnh Norte de Santander của Colombia.
Chúng sẵn sàng chơi tay đôi với các băng nhóm lớn của Colombia như băng vùng Vịnh để giành quyền kiểm soát các cửa khẩu biên giới tập trung nhiều hoạt động kinh tế phi pháp như buôn ma túy, buôn hàng cấm, buôn lậu người di cư.
Giữa giai đoạn năm 2018-2023, băng Tren de Aragua đã xây dựng thành công mạng lưới tội phạm xuyên quốc gia với nhiều chi nhánh thường trú ở Colombia, Peru, Chile và hiện diện ở Ecuador, Bolivia, Brazil.
Trước đà bạo lực lan nhanh, vào ngày 20-9-2023, 11.000 cảnh sát và binh sĩ Venezuela có xe bọc thép hỗ trợ đã tấn công nhà tù Tocorón, phá hủy các tiện nghi xây dựng trái phép trong đó và chuyển phạm nhân sang các nhà tù khác.
Tuy nhiên, trùm Niño Guerrero kịp thời đào tẩu. Nhiều súng bắn tỉa, lựu đạn và súng phóng lựu được thu giữ bên trong nhà tù. Hiện không ai biết Niño Guerrero ở đâu. Mỹ cho rằng hắn đang lẩn trốn ở Colombia.
Báo El Universal (Venezuela) nhận xét từ nhóm giang hồ vô danh tiểu tốt ở Venezuela, chỉ thời gian hơn 10 năm băng ma túy Tren de Aragua đã trở thành tổ chức tội phạm mạnh nhất Venezuela và là băng ma túy duy nhất của Venezuela mở rộng ảnh hưởng ra nước ngoài thành công.
Chúng buôn bán ma túy khá ít mà đa dạng hóa hoạt động tội phạm để tăng thêm nguồn thu từ bắt cóc, buôn người, buôn lậu hàng cấm, tống tiền và sẵn sàng giết người theo hợp đồng như trường hợp ông Cristian Cortés ở Colombia đã nêu ở đầu bài.
So với các tổ chức tội phạm xuyên quốc gia khác như băng vùng Vịnh hay băng Sinaloa ở Mexico, ban đầu băng Tren de Aragua ở Venezuela ít được biết đến. Do đó các cơ quan thực thi pháp luật và các chuyên gia tội phạm gặp không ít khó khăn trong quá trình nghiên cứu phương thức hoạt động của chúng.
Băng Tren de Aragua chỉ bắt đầu lên trang nhất các báo trong vài năm gần đây, chủ yếu trên báo chí dùng tiếng Tây Ban Nha. Dù mở rộng địa bàn sang các quốc gia khác nhưng băng Tren de Aragua vẫn duy trì cấu trúc tổ chức như cũ với thủ lĩnh Niño Guerrero cầm đầu và hỗ trợ cho hắn là hai phó tướng. Do đó chúng được gọi tên chung là “ba bố già”.
Theo kết quả điều tra báo chí, dấu ấn đặc trưng của băng Tren de Aragua là sử dụng bạo lực để duy trì kỷ luật nội bộ và thể hiện quyền lực thống trị. Một khi đã trở thành tổ chức tội phạm xuyên quốc gia, chúng vẫn áp dụng chiến thuật bàn tay sắt như thời còn trong nhà tù Tocorón.
Một báo cáo của cảnh sát lưu tại văn phòng tổng chưởng lý Colombia nhận xét: “Băng Tren de Aragua sẵn sàng sử dụng bạo lực quá mức để chứng tỏ quyền lực. Bất kỳ ai phản bội hoặc không tuân lệnh đều bị giết để làm gương”.
Từ năm 2022, cảnh sát Colombia, Peru và Chile đã tiến hành nhiều chiến dịch quy mô lớn nhằm truy quét Tren de Aragua. Trên tạp chí Small Wars Journal (Mỹ), TS luật sư Baily Martin cho biết các báo cáo đã ghi nhận tại Mỹ, băng Tren de Aragua đã hoạt động tại ít nhất 10 bang.
Vào tháng 7-2024, Bộ Tài chính Mỹ chỉ định băng Tren de Aragua là tổ chức tội phạm xuyên quốc gia. Đến tháng 2-2025, Bộ Ngoại giao Mỹ chỉ định tám băng nhóm là tổ chức khủng bố nước ngoài (FTO) và tổ chức khủng bố quốc tế được chỉ định đặc biệt (SDGT), trong số đó có băng Tren de Aragua.
Bộ đang treo thưởng 12 triệu USD cho người cung cấp thông tin dẫn đến bắt giữ ba thủ lĩnh hàng đầu của băng này, trong đó tiền thưởng cho Niño Guerrero lên tới 5 triệu USD.
——————-
Trước đây các băng ma túy ở Mỹ Latin chỉ mua bán ma túy. Còn hiện nay chúng đã biết đa dạng hóa thị trường, tăng lợi nhuận bằng nhiều cách.
Ông Mojtaba Khamenei bị thương ở lưng và đầu gối trong cuộc không kích đã làm cha ông và cũng là người tiền nhiệm, ông Ali Khamenei thiệt mạng vào ngày đầu xung đột 28.2, theo tờ The Wall Street Journal ngày 10.5. Từ đó đến nay, ông Mojtaba chưa hề xuất hiện công khai.
Hãng thông tấn Fars dẫn lời quan chức phụ trách nghi lễ Mazaher Hosseini của Văn phòng Lãnh tụ tối cao Iran cho biết ông Mojtaba Khamenei bị nhiều chấn thương trong cuộc tấn công của Mỹ và Israel vào khu nhà của lãnh đạo Iran vào ngày 28.2, theo đài TRT World.
Bản thân ông Hosseini cũng có mặt tại khu nhà vào thời điểm đó. Vị quan chức cho hay nhiều địa điểm đã bị san phẳng, gồm nơi cố Lãnh tụ tối cao Ali Khamenei thiệt mạng.
Ngôi nhà của ông Mojtaba Khamenei cũng bị tấn công, khiến vợ ông thiệt mạng. Vụ nổ thổi văng ông Mojtaba xuống đất khi ông đang chạy tới ngôi nhà, làm ông bị thương ở đầu gối và lưng.
"Chấn thương ở lưng đã cải thiện và chấn thương ở xương bánh chè cũng sẽ sớm lành. Ông ấy đang hoàn toàn khỏe mạnh", ông Hosseini nói, bác bỏ tin đồn rằng lãnh đạo bị thương ở trán. Ông cho hay vị lãnh đạo chỉ bị một vết rách nhỏ sau tai nhưng đã được điều trị.
Đây là lần đầu tiên Iran công khai tình hình thương tích của Lãnh tụ tối cao Mojtaba Khamenei. Ông Mojtaba Khamenei được chọn làm Lãnh tụ tối cao Iran vào ngày 9.3 sau khi cha ông qua đời. Từ khi nắm quyền, tân lãnh tụ chỉ liên lạc với công chúng qua các văn bản.
Tổng thống Iran Masoud Pezeshkian ngày 7.5 tiết lộ đã có cuộc gặp Lãnh tụ tối cao Mojtaba Khamenei. Ông Pezeshkian cho biết ông Mojtaba Khamenei "mang tinh thần giản dị, khiêm tốn, chân thành và tôn trọng lẫn nhau".
Phái đoàn Iran do Chủ tịch Quốc hội Mohammad Bagher Ghalibaf dẫn đầu hạ cánh xuống đường băng một căn cứ không quân gần thủ đô Islamabad đêm 10/4, được Tổng tham mưu trưởng quân đội Pakistan Asim Munir đón tiếp.
Trong phái đoàn Iran còn có Ngoại trưởng Abbas Araqchi, Thống đốc Ngân hàng Trung ương Abdolnaser Hemmati, Thư ký Hội đồng An ninh Quốc gia Tối cao Ali Akbar Ahmadian và người phát ngôn Bộ Ngoại giao Esmaeil Baghaei.
Phái đoàn Mỹ với khoảng 300 thành viên do Phó tổng thống JD Vance dẫn đầu hạ cánh xuống căn cứ Nur Khan sau đó, nơi đặc phái viên Mỹ Steve Witkoff và con rể Tổng thống Donald Trump là Jared Kushner đã có mặt từ trước. Tướng Munir cũng ra sân bay đón phái đoàn Mỹ.
Theo hãng thông tấn Tasnim của Iran, phái đoàn nước này gặp riêng Thủ tướng Pakistan Shahbaz Sharif lúc 13h (15h giờ Hà Nội). Ông Sharif cũng sẽ họp riêng với phái đoàn Mỹ để trao đổi thông điệp.
Nếu phía Mỹ chấp nhận các điều kiện mà Iran đưa ra, cuộc đàm phán sẽ bắt đầu tại khách sạn Serena ở Islamabad từ chiều 11/4.
Tuy nhiên, hai bên hiện còn nhiều bất đồng và hoài nghi. "Chúng tôi có thiện chí, nhưng không có lòng tin", ông Ghalibaf nói sau khi hạ cánh.
Về phía Mỹ, Phó tổng thống Vance cho biết Washington sẵn sàng đối thoại nếu Iran thực sự thiện chí. "Chúng tôi sẵn sàng chìa tay nếu Iran muốn đàm phán nghiêm túc", ông nói trước khi rời Mỹ, cảnh báo nếu phía Iran không thiện chí, phái đoàn Mỹ sẽ không nhượng bộ.
Ngoại trưởng Pakistan Ishaq Dar kêu gọi hai bên tham gia đối thoại "một cách xây dựng", tái khẳng định mong muốn của Islamabad trong vai trò trung gian hỗ trợ các bên hướng tới một giải pháp lâu dài, bền vững.
Nơi tiếp đón phái đoàn Mỹ và Iran là khách sạn Serena lớn nhất thành phố, nằm gần Bộ Ngoại giao Pakistan trong Vùng Đỏ.
Ngoại trưởng Dar, người đã tham gia nỗ lực ngoại giao con thoi trong suốt thời gian xung đột diễn ra, dự kiến trực tiếp điều phối các cuộc đàm phán. Theo kế hoạch, phái đoàn Mỹ và Iran sẽ ngồi ở hai phòng riêng biệt, trong khi các quan chức Pakistan đảm nhiệm việc chuyển thông điệp qua lại giữa hai bên.
Việc Phó tổng thống Vance tham gia đàm phán được xem là diễn biến đáng chú ý, bởi ông vốn có quan điểm phản đối Mỹ can thiệp quân sự tại Trung Đông.
Thủ tướng Pakistan Sharif, người đóng vai trò then chốt trong việc đưa hai bên trở lại bàn đàm phán, thừa nhận chặng đường phía trước sẽ rất khó khăn, nhấn mạnh đây là "thời điểm có thể quyết định thành công hay thất bại".
Hiện chưa rõ thời điểm cụ thể các cuộc đàm phán sẽ bắt đầu. An ninh tại Islamabad đã được siết chặt, với lực lượng cảnh sát, quân đội được triển khai dày đặc. Nhiều tuyến đường quanh khu vực Vùng Đỏ và khách sạn Serena đã bị phong tỏa.
Từ mùa thu năm 2024 đến tháng 11/2025, quân đội Nga đã tiến hành hơn 30 cuộc tấn công phối hợp quy mô lớn nhằm vào cơ sở hạ tầng đường sắt Ukraine. Các mục tiêu chính bao gồm:
Trạm biến áp: Cung cấp điện cho đầu máy điện, đây là mục tiêu "phẫu thuật nội soi" gây mất điện trên hàng chục km đường ray. Máy biến áp 25 kilovolt là mặt hàng độc nhất, sản xuất mất hàng tháng và chủ yếu từ châu Âu.
Ga giao nhau và bãi tập kết: Shepetivka, Kozyatyn, Hrechany, Znamenka, Lozovaya, Kupyansk và Zdolbuniv. Tấn công vào đây không chỉ gián đoạn dịch vụ mà còn ảnh hưởng đến khả năng phân phối lại luồng hàng hóa và định tuyến lại các chuyến tàu.
Kho bảo dưỡng: Nơi đặt và bảo trì đầu máy và đoàn tàu tự hành. Việc phá hủy kho bảo dưỡng làm tê liệt toa xe, việc khôi phục còn khó khăn hơn sửa chữa máy biến áp.
Nga sử dụng đa dạng vũ khí, từ tên lửa hành trình Kalibr, Kh-101, Iskander-K cho các mục tiêu kiên cố và xa, đến UAV Geran-2/3 để bao phủ các mục tiêu khu vực và trạm biến áp. Điều này cho thấy một kế hoạch tấn công bài bản, có chọn lọc.
Bí quyết giúp hệ thống đường sắt Ukraine không sụp đổ
Hệ thống đường sắt Ukraine, dài khoảng 22.000km, được các kỹ sư Liên Xô thiết kế từ những năm 1950-1970 với mục đích đối phó với chiến tranh. Các nguyên tắc thiết kế bao gồm:
Thứ nhất, mật độ đường ray cao: Ở các khu vực phía tây và trung tâm.
Thứ hai, nhiều tuyến chính dự phòng: Đảm bảo giao thông không bị gián đoạn khi một tuyến bị hư hại.
Thứ ba, tuyến đường vòng quanh các đầu mối quan trọng: Chuyển hướng giao thông khi một nút giao bị vô hiệu hóa.
Thứ tư, trạm điện phân tán và đi ngầm: Giảm thiểu thiệt hại khi bị tấn công.
Khoảng 47% mạng lưới đường sắt Ukraine đã được điện khí hóa, nhưng vẫn còn một lượng lớn đầu máy diesel sẵn sàng thay thế khi hệ thống cung cấp điện bị hỏng. Tính dự phòng này cho phép mạng lưới tiếp tục hoạt động ngay cả trong kịch bản thảm khốc nhất, như việc đối phương sử dụng vũ khí hạt nhân.
Phía Ukraine thừa nhận thiệt hại đáng kể, với hàng trăm cơ sở hạ tầng đường sắt bị hư hại và hàng chục trạm biến áp cần thay thế. Một số tuyến đường phải tạm thời chuyển sang sử dụng đầu máy diesel, dẫn đến giảm công suất và tăng tiêu thụ nhiên liệu. Sự thiếu hụt máy biến áp công suất lớn là một điểm nghẽn, do thời gian sản xuất kéo dài.
Tuy nhiên, các đội sửa chữa Ukraine đã làm việc hiệu quả. Hư hỏng đường ray và đường dây điện được khắc phục trong vài giờ hoặc vài ngày. Trạm biến áp được sửa chữa trong vài ngày hoặc vài tuần, tùy thuộc vào sự sẵn có của thiết bị dự phòng và nguồn cung từ EU.
Các tuyến đường chính vẫn hoạt động, giao thông vận tải hàng hóa và hành khách tiếp tục. Những huyết mạch vận chuyển hàng xuất khẩu và nhập khẩu của Ukraine qua biên giới phía tây vẫn hoạt động bình thường.
Chiến dịch tấn công đường sắt của Nga được đánh giá là một hoạt động quy mô lớn, có phương pháp và kỹ thuật hoàn thiện. Tuy nhiên, hệ thống đường sắt Ukraine, được thừa hưởng từ trường phái kỹ thuật Xô Viết, đang trụ vững nhờ khả năng phục hồi vốn có, các dịch vụ sửa chữa được tổ chức tốt và sự hỗ trợ từ bên ngoài.
Điều này một lần nữa chứng minh rằng các tính toán kỹ thuật đã tồn tại lâu hơn cả quốc gia đã tạo ra chúng, và khả năng phục hồi là yếu tố then chốt trong chiến tranh hiện đại.