Vỏ cam giàu dinh dưỡng thiết yếu: Vỏ cam giàu vitamin C. Một khẩu phần khoảng 100 gram vỏ cam có thể chứa tới 45 mg vitamin C, tương đương khoảng 50% nhu cầu khuyến nghị hằng ngày cho người trưởng thành. Ngoài ra, vỏ cam còn giàu: Các hợp chất thực vật trong vỏ cam, như flavonoid và polyphenol, cũng có đặc tính chống viêm và chống oxy hóa, giúp giảm stress oxy hóa và bảo vệ tế bào.
Cung cấp nhiều chất xơ: Tương tự như phần thịt quả, vỏ cam cũng là một nguồn chất xơ phong phú. Trung bình, một vỏ cam nguyên có thể cung cấp khoảng 10,6 gram chất xơ – thậm chí nhiều hơn so với cùng một khẩu phần thịt quả cam. Đặc biệt, vỏ cam chứa nhiều pectin, một loại chất xơ hòa tan. Pectin giúp:
– Điều hòa nhu động ruột bằng cách làm chậm quá trình tiêu hóa.
– Tăng độ mềm và khối lượng phân, từ đó hỗ trợ phòng ngừa táo bón.
– Góp phần nuôi dưỡng hệ vi sinh đường ruột có lợi…
Theo khuyến nghị dinh dưỡng, người trưởng thành nên bổ sung khoảng 28 gram chất xơ mỗi ngày. Việc bổ sung thêm chất xơ từ các nguồn tự nhiên như vỏ cam có thể giúp bạn dễ dàng đạt được mức khuyến nghị này.
Giàu chất chống oxy hóa: Vỏ cam là nguồn cung cấp dồi dào chất chống oxy hóa, giúp bảo vệ cơ thể khỏi tổn thương tế bào do các gốc tự do gây ra. Nhiều nghiên cứu cho thấy hàm lượng polyphenol trong vỏ cam còn cao hơn so với nhiều loại trái cây họ cam quýt khác.
Các polyphenol này có đặc tính chống viêm và chống oxy hóa, có thể góp phần ngăn ngừa hoặc hỗ trợ kiểm soát nhiều bệnh tim mạch, bao gồm: Tiểu đường type 2; Một số loại ung thư; Suy giảm nhận thức do tuổi tác…
Ngoài ra, vỏ cam chứa nhiều limonene – một hợp chất thực vật đang được nghiên cứu với tiềm năng giảm nguy cơ ung thư da. Tuy nhiên, cần thêm nhiều bằng chứng lâm sàng để khẳng định rõ lợi ích này ở người.
Bảo vệ sức khỏe đường ruột: Vỏ cam là nguồn giàu prebiotic – loại carbohydrate đặc biệt có tác dụng nuôi dưỡng và thúc đẩy sự phát triển của các vi khuẩn “có lợi” trong ruột. Nhờ vậy, chúng góp phần duy trì sự cân bằng hệ vi sinh đường ruột, vốn rất quan trọng cho sức khỏe tiêu hóa.
Ngoài ra, sự kết hợp giữa polyphenol và prebiotic trong vỏ cam có thể mang lại lợi ích kép: Vừa giảm viêm trong đường ruột, vừa cải thiện môi trường vi sinh. Điều này không chỉ tốt cho tiêu hóa, mà còn hỗ trợ sức khỏe tổng thể vì hệ vi sinh đường ruột liên quan mật thiết đến miễn dịch, chuyển hóa và thậm chí cả sức khỏe tâm thần.
Thành phần vỏ cam: Vỏ cam chứa nhiều hợp chất sinh học quan trọng. Flavonoid như hesperidin và narirutin giúp chống oxy hóa, giảm viêm và hỗ trợ mạch máu.
Pectin là chất xơ hòa tan giúp làm chậm tiêu hóa, nuôi lợi khuẩn và kiểm soát đường huyết. Tinh dầu trong vỏ cam, đặc biệt là limonene, có khả năng kháng viêm và kháng khuẩn.
Carotenoid như beta-carotene giúp bảo vệ tế bào và hỗ trợ hệ miễn dịch. Hàm lượng các chất này trong vỏ cao hơn phần múi.
Lợi ích với tim mạch: Vỏ cam có thể giúp giảm mỡ máu xấu và hỗ trợ ổn định huyết áp. Những hợp chất trong vỏ còn góp phần cải thiện độ nhạy insulin và hạn chế tình trạng viêm.
Việc bổ sung flavonoid từ vỏ cam cũng giúp làm giảm nguy cơ mắc bệnh tim mạch.
Cách sử dụng vỏ cam: Bạn có thể bào nhỏ vỏ cam và thêm vào sữa chua, yến mạch. Phần cùi trắng bên dưới vỏ cam chứa nhiều pectin.
Ăn cam nguyên quả giúp giữ lại tối đa dưỡng chất vì nước ép thường loại bỏ phần vỏ và cùi. Vỏ cam có thể đem sấy khô hoặc làm mứt để dùng dần, vừa dễ ăn vừa tiện bổ sung dưỡng chất.
Việc đun vỏ cam sạch với nước nóng tạo thành trà, giúp chiết xuất các hợp chất có lợi.
Vỏ cam nhìn chung được coi là an toàn cho hầu hết người trưởng thành khỏe mạnh, tuy nhiên cần lưu ý một số điểm quan trọng khi sử dụng:
– Bắt đầu với lượng nhỏ: Vỏ cam có kết cấu dai, cứng và vị đắng, nên có thể khó ăn nếu chưa quen. Hãy thử với một lượng nhỏ trước để cơ thể thích nghi.
– Rửa sạch kỹ: Vỏ trái cây họ cam quýt, bao gồm cam, thường có thể chứa thuốc trừ sâu, hóa chất hoặc vi khuẩn trên bề mặt. Vì vậy, cần rửa thật sạch trước khi dùng, tốt nhất là chọn cam hữu cơ nếu có điều kiện.
– Ăn ở mức vừa phải: Dù giàu chất xơ, nhưng bổ sung quá nhiều vỏ cam cùng lúc có thể gây đầy hơi, chướng bụng hoặc đau dạ dày ở một số người.
– Cách sử dụng đa dạng: Có thể bào nhỏ vỏ cam để làm lớp phủ hoặc gia vị cho nhiều món ăn như bánh nướng, salad, đồ uống, cơm hoặc cocktail. Ngoài ra, vỏ cam cũng có thể được dùng để pha trà hoặc làm mứt.
Câu chuyện kỳ lạ về tiêu chí "kén vợ" và hành trình tìm bạn đời của ông nhanh chóng trở thành đề tài gây tranh cãi trên truyền thông quốc tế.
Ở vùng nông thôn Somerset yên bình của nước Anh, Benjamin Slade không phải là cái tên xa lạ. Ông là chủ nhân của một điền trang rộng lớn lên tới khoảng 5,2 triệu m² – một con số khiến nhiều người không khỏi choáng ngợp. Tuy nhiên, điều khiến vị triệu phú này thường xuyên xuất hiện trên các mặt báo lại không chỉ là khối tài sản đồ sộ, mà còn bởi câu chuyện tìm vợ đầy khác biệt của mình.
Dù đã bước sang tuổi 80, ông Slade vẫn nuôi mong muốn có con để duy trì dòng dõi và thừa kế gia sản. Trước đó, ông từng kết hôn nhưng cuộc hôn nhân không mang lại con cái. Chính vì vậy, trong nhiều năm qua, ông không ngần ngại công khai việc tìm kiếm một người vợ mới, với mục tiêu rõ ràng: sinh con nối dõi.
Điều gây tranh cãi là những tiêu chí chọn vợ mà ông đưa ra. Theo các nguồn tin, vị triệu phú này ưu tiên những phụ nữ trẻ, khỏe mạnh và có khả năng sinh con. Ông thậm chí từng sử dụng các cụm từ gây sốc khi nói về mong muốn tìm người "phù hợp để sinh người thừa kế". Không dừng lại ở đó, ông còn sẵn sàng đưa ra mức chu cấp hàng năm lên tới hàng chục nghìn USD cho người phụ nữ đồng ý gắn bó với mình.
Hành trình tìm vợ của ông Slade cũng không hề đơn giản. Ông từng thử nhiều cách khác nhau, từ việc đăng quảng cáo trên báo chí, tham gia các chương trình truyền hình cho đến sử dụng các ứng dụng hẹn hò trực tuyến. Tuy nhiên, dù đã gặp gỡ không ít ứng viên, ông vẫn chưa tìm được người phù hợp.
Chia sẻ với truyền thông, ông cho biết việc tìm kiếm một người phụ nữ vừa đáp ứng được tiêu chí cá nhân, vừa sẵn sàng chấp nhận cuộc sống trong một điền trang rộng lớn không phải là điều dễ dàng. Bên cạnh đó, khoảng cách tuổi tác quá lớn cũng là rào cản khiến nhiều mối quan hệ không thể tiến xa.
Câu chuyện của Benjamin Slade nhanh chóng thu hút sự chú ý của dư luận quốc tế. Một số người cho rằng đây là quyền cá nhân và là mong muốn chính đáng của một người đàn ông muốn có con nối dõi. Tuy nhiên, cũng không ít ý kiến chỉ trích cách tiếp cận của ông là thực dụng, thậm chí gây tranh cãi về mặt đạo đức.
Dù vậy, không thể phủ nhận rằng câu chuyện của vị triệu phú 80 tuổi đã phản ánh một góc nhìn đặc biệt về vấn đề thừa kế và áp lực duy trì dòng họ trong xã hội hiện đại. Khi tuổi tác ngày càng cao, mong muốn có người kế thừa không chỉ đơn thuần là câu chuyện cá nhân, mà còn gắn với danh tiếng, tài sản và cả truyền thống gia đình.
Hiện tại, hành trình tìm vợ của ông Slade vẫn chưa đi đến hồi kết. Dù gặp nhiều ý kiến trái chiều, vị triệu phú này vẫn kiên định với mục tiêu của mình.
Người phụ nữ 53 tuổi này cáo buộc bác sĩ phẫu thuật đã để lại dụng cụ sắc nhọn trong bụng khi cô trải qua ca phẫu thuật tại một phòng khám tư nhân vào tháng 10 năm ngoái.
Người phụ nữ hiện đã trình báo cảnh sát về bác sĩ phẫu thuật sau khi bị đau dữ dội do chiếc kéo bị bỏ quên.
Sau khi trải qua phẫu thuật tạo hình bụng, thường được gọi là phẫu thuật thu gọn bụng, tại một phòng khám ở Naples, Ý, bệnh nhân giấu tên cho biết cô trở về nhà trong tình trạng khó chịu nghiêm trọng.
Theo tờ báo L'Unione Sarda của Ý, người phụ nữ đã quằn quại trong đau đớn hàng giờ và thậm chí bất tỉnh sau ca phẫu thuật.
Cha mẹ cô nhanh chóng gọi số điện thoại cấp cứu trong khi các nhân viên y tế khuyên người phụ nữ quay lại bệnh viện để làm xét nghiệm.
Bác sĩ phẫu thuật nghi ngờ bệnh nhân chỉ đơn thuần đang trải qua các triệu chứng hậu phẫu, điều khá phổ biến sau các thủ thuật tạo hình bụng. Sau đó, ông tiến hành các xét nghiệm và kết quả cho thấy người phụ nữ bị nhiễm trùng. Người phụ nữ được kê đơn một đợt kháng sinh nhưng sức khỏe vẫn tiếp tục xấu đi.
7 tháng đầy đau đớn sau ca phẫu thuật ban đầu, người phụ nữ đến một phòng khám khác ở Naples để làm xét nghiệm chẩn đoán dạ dày. Các nhân viên y tế nhanh chóng tìm ra nguyên nhân gốc rễ của vấn đề - một chiếc kéo y tế bị hỏng.
Mặc dù đã tìm ra nguyên nhân gây đau đớn, người phụ nữ cho biết cô không được thông báo rằng mình có thể phải phẫu thuật khẩn cấp để lấy chiếc kéo ra.
Theo báo cáo của cảnh sát, bác sĩ mới của cô đã liên lạc với bác sĩ phẫu thuật ban đầu thực hiện ca mổ và thông báo cho ông ta về sai sót đã xảy ra.
Bệnh nhân kể với cảnh sát rằng sau đó bác sĩ phẫu thuật tạo hình bụng yêu cầu cô quay lại phòng khám để họ lấy chiếc kéo ra.
Theo truyền thông địa phương, người phụ nữ vô cùng lo lắng đã từ chối quay lại phòng khám.
Theo báo cáo của cảnh sát, người phụ nữ cho biết: "Vợ của bác sĩ phẫu thuật cũng gọi điện xin lỗi và khuyên tôi nên nhập viện lại tại cùng phòng khám tư nhân đó nhưng tôi đã từ chối. Tôi sẽ không bao giờ đặt chân vào đó nữa".
Hiện tại, cô đã tìm được người đại diện pháp lý và đang nhận được sự hỗ trợ từ Quỹ Domenico Caliendo.
Cảnh sát hiện đang điều tra vụ việc. Người phụ nữ dự định sẽ phẫu thuật vào thứ Hai để lấy chiếc kéo ra khỏi người.
Tôi hỏi con trai, sau này con muốn làm gì. Cậu con trai 8 tuổi, không cần nghĩ lâu, trả lời ngay: 'Con muốn làm chú bộ đội'.
Câu trả lời đến nhanh như một phản xạ, có lẽ bởi từ nhỏ, con đã nghe nội kể về những người lính - những con người đã đi qua chiến tranh bằng lòng yêu nước và sự hy sinh thầm lặng.
Tôi nhìn con, vừa thấy thương, vừa thấy trách nhiệm, bởi để nói với một đứa trẻ về chiến tranh và cả hòa bình không phải là chuyện dễ.
Tháng Tư, người lớn nhắc nhiều đến ngày đất nước thống nhất. Những câu chuyện lịch sử, những thước phim cũ, những ký ức được kể lại. Nhưng với một đứa trẻ 8 tuổi, "chiến tranh" là khái niệm rất xa. Con không biết thế nào là bom rơi, không hiểu cảm giác chia ly, càng không hình dung được cái giá của độc lập. Có lẽ, đó chính là điều may mắn nhất.
Tôi không muốn kể với con về chiến tranh bằng những hình ảnh đau thương mình gom nhặt suốt hơn 40 năm. Tôi chọn cách khác. Tôi nói với con rằng, ngày xưa, đất nước mình có lúc không được yên. Khi ấy, có những người đã phải rời gia đình, đi rất xa, để giữ cho đất nước này được bình yên như hôm nay. Họ không phải là những người thích đánh nhau, mà là những người muốn bảo vệ.
Nghe kể chuyện xưa, cậu con thường im lặng, chăm chú nghe, thi thoảng lại hỏi: "Vậy bây giờ mình còn phải đánh nhau không ba?". Tôi lắc đầu. "Không. Bây giờ là lúc mình giữ gìn hòa bình".
Con lại hỏi: "Giữ bằng cách nào?". Tôi chợt nhận ra, câu hỏi của con cũng chính là câu hỏi của người lớn, chỉ là chúng ta ít khi nói ra. Giữ hòa bình không chỉ là việc của những người lính. Giữ hòa bình còn là cách mỗi người sống với nhau mỗi ngày.
Tôi nói với con rằng nếu con muốn làm chú bộ đội thì trước hết con phải học cách không làm tổn thương người khác: không đánh bạn, không nói lời ác ý, không giành giật... Một người biết kiềm chế cơn giận của mình, biết nhường nhịn, biết lắng nghe - đó cũng là một người đang góp phần giữ hòa bình. Con có vẻ chưa hiểu hết, nhưng gật đầu.
Tôi kể thêm cho con nghe về ông cố. Rằng ngày xưa ông cũng từng là người lính. Ông không kể nhiều về những trận đánh, mà chỉ hay nhắc đến đồng đội, đến những ngày hành quân, đến cái đói, cái rét và cả niềm vui rất nhỏ khi được nhận một lá thư từ quê nhà. Ông cũng không nói nhiều về chiến thắng, mà nói nhiều về nỗi nhớ. Có lẽ, người đã đi qua chiến tranh thường không muốn kể lại sự khốc liệt. Họ chỉ mong những điều đó không lặp lại.
Thực ra, giáo dục lòng yêu nước cho con không phải là dạy con những điều lớn lao mà là dạy con sống tử tế, bởi tôi tin, mỗi người tử tế là một người biết tôn trọng người khác. Mỗi người tử tế là một người không gây tổn thương. Và khi đủ nhiều người tử tế, xã hội sẽ ít đi những xung đột, ít đi những mầm mống của bạo lực.
Yêu nước, ở một nghĩa rất bình dị là sống sao cho đất nước này trở nên tốt đẹp hơn, bắt đầu từ những điều rất nhỏ. Là không xả rác bừa bãi. Là biết nói lời cảm ơn, xin lỗi. Là không gian dối. Là biết giúp đỡ người khác khi có thể...
Tất cả những điều ấy nghe có vẻ không liên quan đến "hòa bình" nhưng thật ra đó chính là nền tảng của hòa bình.
Thật vậy, một xã hội đầy những người nóng giận, ích kỷ, thiếu trách nhiệm thì dù không có chiến tranh, cũng khó mà gọi là bình yên. Ngược lại, một xã hội nơi con người biết nghĩ cho nhau, biết dừng lại trước khi làm điều sai thì đó đã là một dạng hòa bình rất sâu chắc.
Buổi tối ít ỏi của chuyến về quê trước lễ, trước khi đi ngủ, con lại hỏi tôi: "Sau này con có được làm chú bộ đội không ba?". Tôi nói: "Được chứ. Nhưng dù con làm gì, con cũng có thể là người giữ hòa bình".
Con cười, có lẽ cậu chưa hiểu hết. Nhưng tôi tin, những điều này sẽ lớn dần trong con theo cách rất tự nhiên như tôi từng nghe ngoại kể chuyện hòa bình, thống nhất thuở ấu thơ.
Tháng Tư, với người lớn, là ký ức nhưng với con, tháng Tư nên là một lời nhắc nhở, rằng hòa bình không phải là điều sẵn có mãi mãi mà cần được giữ gìn, mỗi ngày, bằng cách chúng ta sống với nhau. Và nếu một ngày nào đó, con vẫn muốn trở thành một người lính, tôi sẽ nói thêm với con một điều là, người lính dũng cảm không chỉ là người biết cầm súng mà còn là người biết giữ cho lòng mình không có chiến tranh.