Ngày 16.4, một lãnh đạo Phòng Cảnh sát giao thông Công an tỉnh Đắk Lắk cho biết, vụ tai nạn khiến một nam sinh lớp 12 tử vong trên quốc lộ 29 đang được cơ quan điều tra tiếp nhận.
Trước đó, khoảng 11 giờ 30 phút ngày 15.4, một nam sinh lớp 12 lái xe máy với tốc độ cao trên quốc lộ 29 (đoạn qua địa bàn xã Cư Pơng) thì bất ngờ lao xuống mương nước phía chiều ngược lại và tử vong tại chỗ.
Theo một lãnh đạo UBND xã Cư Pơng, sau khi xảy ra vụ việc, đơn vị đã báo với cơ quan chức năng để điều tra làm rõ. Chính quyền địa phương đã đến thăm hỏi, động viên gia đình nạn nhân.
Vụ tai nạn khiến nam sinh lớp 12 tử vong đã được ghi lại bởi camera an ninh của người dân và được đăng tải lên mạng xã hội. Theo nội dung clip, nam sinh điều khiển xe máy chạy với tốc độ cao, lao xuống mương nước ở chiều ngược lại.
Theo hình ảnh clip ghi lại, vào thời điểm xảy ra vụ việc, có một chiếc xe mô tô chạy phía sau xe nam sinh lớp 12 nói trên, đã quay đầu rời khỏi hiện trường và 1 người đàn ông khác lái xe máy chạy ở chiều ngược lại cũng không dừng xe ứng cứu.
Tin Gốc: Thanh Niên

Văn phòng Chính phủ ngày 14/5 thông báo kết luận của Thủ tướng Lê Minh Hưng tại phiên họp Ban Chỉ đạo của Chính phủ về phát triển khoa học, công nghệ, đổi mới sáng tạo, chuyển đổi số và Đề án 06.
Người đứng đầu Chính phủ giao Bộ Xây dựng xây dựng danh mục phát triển sản phẩm lĩnh vực hạ tầng giao thông, đường sắt tốc độ cao, đường sắt đô thị, đô thị thông minh, giao thông thông minh, hoàn thành trong tháng 6.
Bộ Công an chịu trách nhiệm phát triển VNeID thành nền tảng số quốc gia, mở rộng tiện ích phục vụ dịch vụ công, nhất là lĩnh vực y tế, giáo dục, giao thông, tư pháp, thi hành án, đấu giá tài sản và an sinh xã hội.
Tính đến cuối năm 2025, toàn quốc có hơn 65 triệu tài khoản VNeID đã kích hoạt, với 6 nhóm giấy tờ được đưa lên ứng dụng, trong đó có 18,7 triệu giấy phép lái xe, 7 triệu đăng ký xe.
Hiện ứng dụng đã tích hợp nhiều loại giấy tờ của công dân như thẻ căn cước, thẻ bảo hiểm y tế, số điện thoại, bảo hiểm, bằng cấp, chứng chỉ, học bạ, vé giao thông, điểm của giấy phép lái xe, giấy phép lái xe, thông tin cư trú, người phụ thuộc, bảo hiểm xã hội, hộ chiếu, thông tin thuế, tình trạng hôn nhân...
Người dân có thể sử dụng VNeID để xuất trình giấy tờ tùy thân cần thiết khi làm dịch vụ, thay vì sử dụng văn bản giấy như trước đây. Đồng thời, ứng dụng cho phép công dân tự cập nhật, tích hợp các loại giấy tờ cần thiết.
Tin Gốc: Vnexpress

Ngày 21/4, Trạm Y tế phường Tân Hải (TPHCM) phát cảnh báo khẩn về tình trạng chó dại, nghi dại cắn người trên địa bàn.
Theo ghi nhận trong tháng 4, địa phương có 7 trường hợp bị chó cắn tại khu phố Phước Thành và khu phố Phước Tấn.
Đáng chú ý, riêng tại tổ 6, khu phố Phước Thành, có 6 người bị một con chó tấn công. Con vật sau đó chết; mẫu xét nghiệm do Trạm Chăn nuôi và Thú y khu vực 7 thực hiện cho kết quả dương tính với virus dại.
Trường hợp còn lại xảy ra tại khu phố Phước Tấn. Con chó liên quan đã chết và đang được theo dõi, đánh giá nguy cơ.
Tương tự, tại xã Long Sơn, trong tháng 4 ghi nhận 3 ổ nghi dịch bệnh dại tại các khu vực khác nhau.
Cụ thể, ngày 7/4, tại tổ 6, thôn 1, một người bị chó cắn (con chó còn sống). Ngày 12/4, tại tổ 7, thôn 5, một trường hợp khác bị chó cắn, con vật đã chết. Ngày 19/4, tại tổ 6, thôn 7, một người bị chó thả rông tấn công (con chó vẫn còn sống).
Ngoài ra, tại phường Phước Thắng, những ngày qua cũng ghi nhận nhiều trường hợp người dân bị chó nghi dại cắn, địa phương đã lập các tổ xác minh, xử lý.
Cụ thể, ngày 12/4, ông Q. (ngụ khu phố 7) bị một con chó lạ xông vào nhà cắn. Con vật được giữ lại theo dõi, sau đó xuất hiện biểu hiện bỏ ăn, hung dữ và chết vào ngày 19/4.
Ngày 17/4, UBND phường Phước Thắng tiếp nhận thông tin một con chó tại khu phố 6 cắn nhiều người và vật nuôi. Con chó này được nuôi nhiều năm nhưng chưa tiêm phòng dại, gần đây trở nên hung dữ và đã chết sau đó.
Lãnh đạo Trạm Y tế phường Phước Thắng cho biết, bệnh dại có tỷ lệ tử vong gần như 100% khi đã phát bệnh. Do đó, người nuôi cần tiêm phòng định kỳ hàng năm cho vật nuôi, rọ mõm khi đưa ra nơi công cộng.
Khi bị chó, mèo cắn, người dân cần rửa vết thương bằng xà phòng dưới vòi nước chảy ít nhất 15 phút, sau đó đến cơ sở y tế để tiêm vắc xin kịp thời, tuyệt đối không tự chữa bằng mẹo dân gian.
Thời gian tới, Trạm Y tế phường Phước Thắng sẽ tăng cường kiểm tra, tuyên truyền nhằm chấm dứt tình trạng chó thả rông. Việc tiêm phòng định kỳ cho vật nuôi được xác định là giải pháp quan trọng nhất để bảo vệ cộng đồng, phòng chống bệnh dại.
Tin Gốc: Dân Trí

Trong ký ức của tôi, một buổi sớm mai cách đây chừng 25 năm, ở vùng quê nghèo Hà Tĩnh, nơi khi ấy chuyện lo cái ăn còn nhọc nhằn, nói chi đến nhu cầu giải trí, bỗng có chiếc xe máy chạy vèo qua con đường trước nhà. Trên yên xe máy gắn chiếc loa nhỏ, tiếng rao vang lên đầy thôi thúc: "Chỉ một đêm duy nhất...". Chỉ chừng ấy thôi cũng đủ khiến đám trẻ con chúng tôi nôn nao cả ngày. Tối nay, có đoàn lô tô về làng.
Vào những năm cuối thập niên 1990, đầu những năm 2000, ở nhiều vùng quê như quê tôi, mỗi lần nghe tin có hội chợ, có gánh hát lô tô là người lớn, trẻ con đều háo hức. Người đi làm đồng về sớm hơn thường lệ, trẻ nhỏ ăn cơm thật nhanh để được theo cha mẹ ra sân vận động thị trấn. Đó là những đêm hiếm hoi cả làng cùng bước vào một không gian rực rỡ ánh đèn, náo nhiệt tiếng cười, khác hẳn nhịp sống lam lũ thường ngày.
Nếu khách đông, đoàn có thể ở lại vài đêm, thậm chí nửa tháng. Khi ấy, những tấm bạt dựng tạm, vài dãy ghế nhựa, sân khấu ghép bằng ván gỗ cũng đủ trở thành trung tâm vui chơi của cả vùng.
Ngày nay, những gánh lô tô về quê đã thưa dần, nhiều bãi đất trống từng sáng đèn hội chợ nay đã im lìm. Nhưng ở một chiều ngược lại, lô tô không biến mất; nó đang chuyển mình mạnh mẽ ở các đô thị lớn, đặc biệt tại khu vực miền Tây Nam bộ và TP.HCM, nơi loại hình này đang tìm lại sức sống mới.
Tên gọi "lô tô" được cho là bắt nguồn từ tiếng Pháp - loto, vốn có gốc xa hơn từ tiếng Ý - lotto. Đây là một dạng trò chơi dựa trên việc rút số ngẫu nhiên và dò số trên thẻ của người chơi.
Theo nhiều tài liệu, trò chơi này xuất hiện tại Ý từ khoảng thế kỷ 16. Ban đầu, nó mang tính giải trí cộng đồng và dần phổ biến tại nhiều quốc gia châu Âu. Khi lan sang các nước khác, lô tô được biến đổi về luật chơi và cách tổ chức để phù hợp với văn hóa bản địa.
Tại Pháp, hình thức lô tô từng khá phổ biến trong các buổi sinh hoạt cộng đồng. Ở Mỹ, một biến thể tương tự là Bingo xuất hiện rộng rãi vào đầu thế kỷ 20 và trở thành trò chơi quen thuộc tại nhà thờ, hội chợ, trường học hoặc các buổi gây quỹ.
Khi du nhập vào Việt Nam trong giai đoạn giao thoa văn hóa thời thuộc địa, trò chơi này dần được người Việt tiếp nhận rồi cải biên theo cách rất riêng. Nếu ở nhiều nước, đây đơn thuần chỉ là trò chơi may rủi mang tính giải trí, thì tại Việt Nam, lô tô được "sân khấu hóa", gắn với ca hát, diễn xuất và ngôn ngữ dân gian. Đó cũng là lý do lô tô Việt Nam trở nên khác biệt và có bản sắc riêng.
Lô tô phát triển mạnh tại miền Nam Việt Nam, đặc biệt khu vực Tây Nam bộ từ khoảng thập niên 1970 đến 1990. Nơi đây có truyền thống sinh hoạt cộng đồng sôi nổi, đời sống chợ phiên, lễ hội phong phú nên lô tô nhanh chóng tìm được chỗ đứng.
Không giống kiểu dò số im lặng ở nhiều nơi khác, lô tô Việt Nam hấp dẫn nhờ người "rao số" hoặc "kêu số". Người quản trò sẽ bốc ngẫu nhiên từng con số trong lồng cầu rồi hát, hò hoặc đọc những câu nói lái, câu vè, câu đố để gợi mở con số ấy.
Thay vì nói thẳng "số bảy", người gọi số có thể ngân nga:
"Con số gì ra, con số gì ra, cờ ra con mấy...
Chị ong nâu nâu nâu nâu
Chị bay đi đâu đi đâu
Chú gà trống mới gáy, ông mặt trời mới dậy
Mà trên những cành hoa em đã thấy chị bay
Con số bảy (7), con số bảy (7)".
Hay số khác lại được gắn với thành ngữ, tên món ăn, chuyện đời sống, khiến khán giả vừa dò số vừa cười nghiêng ngả.
Chính sự ứng biến linh hoạt, dí dỏm và đậm màu sắc địa phương đã khiến lô tô trở thành một hình thức giải trí đại chúng. Nhiều người đi xem lô tô không hẳn vì giải thưởng, mà vì thích nghe cách kêu số duyên dáng, thích tiếng cười rộn ràng và bầu không khí đông vui. Ở nhiều vùng quê miền Tây, mỗi khi có đoàn lô tô về gần như là sự kiện văn hóa nhỏ của cả xóm.
Từ nhu cầu giải trí ấy, hàng loạt gánh hát lô tô hình thành. Họ rong ruổi từ tỉnh này sang tỉnh khác, dựng sân khấu tạm ở bãi đất trống, chợ đêm, hội chợ xuân hoặc sân vận động huyện, xã.
Một nét đặc biệt của lô tô Việt Nam là nhiều đoàn do người chuyển giới nữ hoặc nam giả nữ biểu diễn. Với họ, sân khấu lô tô không chỉ là nơi kiếm sống mà còn là không gian hiếm hoi để được thể hiện bản thân trong bối cảnh xã hội trước đây còn nhiều định kiến.
Ánh đèn sân khấu rực rỡ là vậy, nhưng phía sau lại là đời sống nhiều nhọc nhằn. Không ít đoàn ăn ngủ ngay dưới sàn diễn, quần áo treo lẫn với đạo cụ, bữa cơm tối nấu vội bên hông rạp. Hôm nào bán vé khá thì cả đoàn vui, hôm nào mưa gió vắng khách lại thấp thỏm lo tiền xăng xe, tiền cơm gạo.
Bốn chữ "đi hát lô tô" vì thế từng gắn với thân phận lênh đênh của rất nhiều con người sống nhờ tiếng cười khán giả.
Cùng với thời gian, lô tô từng chịu không ít định kiến. Có người cho rằng đây chỉ là trò đỏ đen, thiếu giá trị nghệ thuật. Có thời điểm, một số nơi tổ chức tự phát, thiếu kiểm soát, nội dung phản cảm hoặc lợi dụng yếu tố nhạy cảm để câu khách, càng khiến hình ảnh lô tô trở nên méo mó.
Bên cạnh đó, khi truyền hình, internet và các hình thức giải trí hiện đại bùng nổ, lô tô kiểu cũ dần mất khán giả. Nhiều đoàn tan rã, nghệ sĩ bỏ nghề, sân khấu lưu động cũng thưa vắng. Không ít người tưởng rằng lô tô sẽ chỉ còn trong ký ức.
Nhưng vài năm trở lại đây, lô tô bước vào một giai đoạn mới. Nhiều nghệ sĩ trẻ lựa chọn làm lại từ đầu: chỉn chu sân khấu, đầu tư âm thanh, ánh sáng, tiết chế yếu tố gây tranh cãi, nâng chất lượng biểu diễn và đưa thêm thông điệp nhân văn vào chương trình.
Lô tô hôm nay không còn đơn thuần là mua vé dò số. Khán giả đến xem để nghe hát, xem biểu diễn, thưởng thức hài duyên dáng, tương tác cùng nghệ sĩ và tận hưởng một không gian cộng đồng rất đặc biệt.
Tại TP.HCM, đoàn lô tô Sài Gòn Tân Thời là một trong những cái tên góp phần làm mới hình ảnh lô tô. Thay vì chỉ dựng sân khấu lưu động như xưa, đoàn xây dựng chương trình theo hướng chuyên nghiệp, có kịch bản, có đầu tư trang phục, âm nhạc và câu chuyện văn hóa.
Người đứng đầu đoàn là Lộ Lộ (43 tuổi). Chia sẻ với PV Thanh Niên, cô cho biết nhiều năm qua, cô theo đuổi mục tiêu đưa lô tô đến gần công chúng trẻ, đồng thời xóa dần những định kiến cũ bám lấy loại hình này. Nhờ mạng xã hội, nhiều trích đoạn biểu diễn lan tỏa rộng rãi. Khán giả trẻ vốn chưa từng biết lô tô, hội chợ cũng bắt đầu tò mò, tìm đến rạp xem trực tiếp.
Mỗi lần nghe tiếng nhạc mở màn lô tô, tôi lại nhớ về buổi sáng năm nào ở quê nghèo Hà Tĩnh, khi chiếc loa trên xe máy chạy ngang và lũ trẻ con chúng tôi reo lên vì tối nay có hội.
Thứ ánh sáng của đêm lô tô ngày ấy không rực rỡ như sân khấu hiện đại bây giờ. Nhưng nó từng soi sáng một vùng quê thiếu thốn niềm vui, từng đem đến tiếng cười cho những con người lam lũ sau một ngày dài.
Hôm nay, lô tô đã khác, chuyên nghiệp hơn, văn minh hơn, trẻ trung hơn. Nhưng ở tầng sâu nhất, nó vẫn giữ nguyên giá trị cũ: mang niềm vui đến cho đám đông. Từ tiếng rao "chỉ một đêm duy nhất" của ngày xưa đến sân khấu chỉn chu của hôm nay, lô tô đã đi qua nhiều thăng trầm để tồn tại.
Và hành trình ấy, suy cho cùng, không chỉ là câu chuyện của một trò chơi dân gian, mà là câu chuyện về sức sống của văn hóa bình dân Việt Nam - thứ tưởng mong manh nhưng chưa bao giờ mất đi.
Tin Gốc: Thanh Niên

