Video được Eric Daugherty – phóng viên đi cùng đoàn tháp tùng Tổng thống Donald Trump tới Trung Quốc – đăng tải trên nền tảng X.
Người này hài hước viết: “Người hâm mộ thường tiếp cận Musk để xin chụp ảnh cùng, ông ấy liên tục làm những khuôn mặt hài hước”.
Chỉ sau vài giờ đăng tải, video đã thu hút hơn 1,9 triệu lượt xem cùng hàng chục nghìn lượt chia sẻ và bình luận. Điều khiến nhiều người chú ý là “người hâm mộ” xin chụp ảnh cùng Elon Musk thực tế lại là một trong những doanh nhân quyền lực nhất Trung Quốc hiện nay – Lôi Quân – với khối tài sản ước tính hơn 27 tỷ USD.
Là người sáng lập kiêm CEO của Xiaomi, Lôi Quân đã biến một startup (công ty khởi nghiệp) non trẻ thành “ông lớn” về điện thoại di động với hàng trăm triệu người dùng. Ông còn trở thành biểu tượng cho tinh thần khởi nghiệp, sáng tạo và đổi mới công nghệ Trung Quốc trong kỷ nguyên số.
Từ chàng kỹ sư trẻ đến người kiến tạo đế chế Xiaomi
Lôi Quân (SN 1969) trong một gia đình lao động bình thường tại tỉnh Hồ Bắc (Trung Quốc). Ngay từ nhỏ, ông đã bộc lộ niềm đam mê với khoa học và công nghệ. Cha mẹ luôn khuyến khích con trai học tập, nhưng điều kiện kinh tế gia đình không mấy dư dả.
Trong những bài chia sẻ sau này khi thành công, Lôi Quân từng nhắc lại những ngày tháng học tập dưới ánh đèn dầu khi điện còn hiếm hoi tại làng quê. Chính những trải nghiệm này đã hình thành tính kỷ luật và tinh thần tự lập ở ông.
Lôi Quân tốt nghiệp Đại học Hồ Nam, chuyên ngành Kỹ thuật phần mềm, và tiếp tục theo đuổi công nghệ thông tin. Trong những năm đầu sự nghiệp, Lôi Quân gia nhập Kingsoft, một trong những công ty phần mềm hàng đầu Trung Quốc.
Tại môi trường này, ông trải qua nhiều vị trí, từ lập trình viên đến giám đốc điều hành, đóng góp quan trọng vào việc đưa Kingsoft trở thành tên tuổi lớn trong ngành phần mềm Trung Quốc.
Những năm tháng làm việc tại Kingsoft cũng giúp Lôi Quân học được kỹ năng quản lý đội nhóm, phát triển sản phẩm và cách cân bằng giữa kỹ thuật và kinh doanh. Đây đều là những bài học quý giá ông áp dụng cho Xiaomi sau này.
Hành trình lập nghiệp và thành lập Xiaomi
Năm 2010, ở tuổi 41, Lôi Quân chính thức sáng lập Xiaomi với tầm nhìn rõ ràng: “Tạo ra những sản phẩm chất lượng cao, trải nghiệm tuyệt vời nhưng vẫn hợp lý về giá, để ai cũng có thể sở hữu công nghệ tiên tiến”.
Khởi đầu, Xiaomi chỉ là một startup nhỏ với vài chục nhân viên và nguồn vốn hạn chế. Tuy nhiên, với chiến lược khôn ngoan là bán hàng trực tuyến và xây dựng cộng đồng người dùng trung thành, Lôi Quân đã đưa doanh nghiệp của mình chạm tay vào thành công liên tiếp.
Khác với các hãng điện thoại di động lớn, Xiaomi chú trọng vào trải nghiệm người dùng và lắng nghe phản hồi từ cộng đồng. Ông nói: “Hãy làm sản phẩm như thể bạn đang tặng nó cho người thân của mình”. Triết lý kinh doanh này phản ánh tầm nhìn của Lôi Quân về chất lượng và sự tận tâm, đây là yếu tố khiến ông tiếp cận với phần lớn người tiêu dùng tại Trung Quốc.
Trong những năm đầu, Xiaomi đối mặt vô vàn thử thách. Công ty từng rơi vào tình trạng “tiền sắp cạn”, nhân viên phải làm việc liên tục với cường độ cao. Tuy nhiên, Lôi Quân không ngừng khích lệ đội ngũ: “Thành công không đến ngay lập tức, nhưng nếu kiên trì và không ngừng học hỏi, chúng ta sẽ tạo ra điều khác biệt”.
Dưới sự dẫn dắt của Lôi Quân, Xiaomi không chỉ dừng lại ở điện thoại di động. Ông mở rộng sản phẩm sang TV, tai nghe, robot hút bụi, camera an ninh, hệ sinh thái “nhà thông minh”. Mỗi sản phẩm đều hướng đến trải nghiệm người dùng hoàn hảo và giá cả hợp lý.
Chiến lược này giúp Xiaomi trở thành một trong những thương hiệu điện tử tiêu dùng lớn nhất thế giới, cạnh tranh trực tiếp với Apple và Samsung. Tính đến nay, Xiaomi xuất khẩu sản phẩm sang hàng chục quốc gia, chiếm thị phần lớn tại Ấn Độ, Đông Nam Á và châu Âu.
Không chỉ phát triển về sản phẩm, Xiaomi còn mở rộng sang các dịch vụ trực tuyến, bao gồm nền tảng phần mềm MIUI, cửa hàng ứng dụng, dịch vụ thanh toán và dịch vụ đám mây, tạo nên hệ sinh thái khép kín giúp người dùng gắn bó lâu dài với thương hiệu.
Thành tích nổi bật và vị thế toàn cầu
Dưới bàn tay của Lôi Quân, Xiaomi đạt nhiều cột mốc quan trọng. Năm 2014, công ty trở thành startup giá trị nhất thế giới với vốn hóa hơn 45 tỷ USD, liên tiếp lọt top 5 thương hiệu điện thoại thông minh hàng đầu toàn cầu.
Lôi Quân nhiều lần được các tạp chí danh tiếng như Forbes và Fortune vinh danh là nhà lãnh đạo kinh doanh ảnh hưởng nhất châu Á. Xiaomi trở thành hình mẫu cho mô hình “Internet + sản phẩm chất lượng giá rẻ”, mở ra hướng đi mới cho ngành điện tử tiêu dùng Trung Quốc.
Bên cạnh kinh doanh, Lôi Quân tích cực tham gia hoạt động từ thiện và đầu tư vào các startup công nghệ, hỗ trợ thế hệ doanh nhân trẻ và thúc đẩy đổi mới sáng tạo tại Trung Quốc.
Đời tư kín tiếng và triết lý sống
Lôi Quân khá kín tiếng về đời tư. Ông kết hôn và có gia đình, nhưng hiếm khi chia sẻ trước truyền thông. Phong cách sống của ông phản ánh triết lý làm việc và lãnh đạo, đó chính là kỷ luật, giản dị và tập trung vào giá trị cốt lõi.
Một trong những châm ngôn nổi tiếng của Lôi Quân là: “Nếu bạn muốn đi nhanh, đi một mình. Nếu muốn đi xa, đi cùng mọi người”. Với suy nghĩ này, ông thường nhấn mạnh tầm quan trọng của đội ngũ và cộng đồng người dùng. Theo Lôi Quân, sự gắn kết giữa công ty, nhân viên và người dùng là chìa khóa để tạo ra sản phẩm thành công và bền vững.
Ông cũng tin tưởng vào triết lý kiên trì và học hỏi từ thất bại: “Không ai thành công chỉ nhờ may mắn. Nỗ lực, kiên nhẫn và khả năng học hỏi từ thất bại sẽ đưa bạn đến đích”.
Triết lý này được Lôi Quân áp dụng trong từng quyết định kinh doanh, từ việc mở rộng sản phẩm, chiếm lĩnh thị trường quốc tế cho tới cách xây dựng văn hóa doanh nghiệp tại Xiaomi.
Lôi Quân đã trở thành minh chứng sống động cho tinh thần khởi nghiệp dám nghĩ dám làm, kiên trì và đổi mới không ngừng. Doanh nhân người Trung Quốc không chỉ tạo ra sản phẩm công nghệ xuất sắc mà còn truyền cảm hứng cho hàng triệu doanh nhân trẻ trên toàn cầu.
Sarah Danh, 27 tuổi và Luke Gradl, 28 tuổi, kết hôn hôm 21/3 tại Spring Branch, bang Texas (Mỹ).
Chú rể Luke cho biết đây là đám cưới trong mơ của cả hai, trong đó cô dâu Sarah đã dành hơn một năm chuẩn bị tỉ mỉ từng chi tiết.
Ngay sau lễ cưới, cặp vợ chồng mới cưới tới Tokyo (Nhật Bản) để hưởng tuần trăng mật kéo dài 16 ngày. Tuy nhiên, chỉ tới ngày thứ hai của chuyến đi, mọi thứ bất ngờ biến chuyển theo hướng tồi tệ.
“Khi tới khách sạn chiều 8/4, cô ấy cảm thấy không khỏe nên chúng tôi quyết định nghỉ ngơi vì còn rất nhiều thời gian ở Nhật”, Luke nhớ lại.
Chỉ sau một ngày, tình hình chuyển theo chiều hướng xấu rất nhanh. Cô được chồng đưa tới bệnh viện lúc nửa đêm. Sau đó Sarah phải nhập khoa cấp cứu rồi chuyển thẳng vào phòng chăm sóc đặc biệt vì sức khỏe suy giảm đe dọa tính mạng.
Theo Luke, vợ anh xuất hiện hàng loạt triệu chứng nghiêm trọng như vàng da, nôn ói, sốt, đau nhức cơ thể và bệnh não gan ở mức cực kỳ nghiêm trọng.
Tình trạng của vợ khiến anh hoàn toàn sốc vì trong lễ cưới trước đó, Sarah không hề có dấu hiệu bất thường nào về sức khỏe.
Trước đó, cô là y tá khoa sản tại bệnh viện ở thành phố San Antonio, bang Texas. Cô tốt nghiệp chưa đầy 2 năm và dành phần lớn thời gian để chăm sóc bệnh nhân trước khi bản thân rơi vào hoàn cảnh nguy kịch.
Sau khi nhập viện, cô được chẩn đoán suy gan cấp cùng nhiều biến chứng nguy hiểm. Vài tuần sau khi nhập viện, cô gái gốc Việt được sắp xếp chuyến bay y tế khẩn cấp để trở về Mỹ.
Trong suốt khoảng thời gian vợ nguy kịch nơi đất khách, Luke gần như một mình xoay xở mọi việc. Anh cho biết viện phí tại Nhật phải được thanh toán đầy đủ trước khi bệnh nhân được xuất viện, khiến gia đình phải lập trang GoFundMe để kêu gọi hỗ trợ tài chính.
Khi trở về Texas vào ngày 21/4, Sarah vẫn trong tình trạng hôn mê. Các bác sĩ phát hiện cô bị tổn thương não nghiêm trọng ở cả hai bán cầu và cảnh báo gia đình rằng, cô có thể sẽ không bao giờ tỉnh lại hoặc hồi phục bình thường.
Quá trình phục hồi như phép màu
Tuy nhiên cô dâu trẻ đã phục hồi ngoài dự đoán của giới y khoa.
Mới đây vào ngày 11/5, chú của cô đã chia sẻ thông tin mới nhất. Đó là khoảnh khắc cô tỉnh táo, tươi cười trên giường bệnh. Nhiều người gọi sự phục hồi này giống như phép màu.
"Sức khỏe của con bé tiến triển nhanh hơn tất cả dự đoán. Gia đình vô cùng biết ơn sự chăm sóc tận tình của đội ngũ y bác sỹ", chú ruột của cô nói.
Theo gia đình, hiện cô có thể nhận ra, ghi nhớ và giao tiếp với những người xung quanh. Gan của cô ở trạng thái ổn định, dù vẫn còn một số biến động trong dự đoán của bác sỹ.
Dù hồi phục tích cực, hành trình phía trước của Sarah vẫn còn dài. Theo đại diện gia đình, cô sẽ được chuyển tới trung tâm phục hồi chức năng ở Houston để tiếp tục vật lý trị liệu và phục hồi nhận thức chuyên sâu.
Đại diện gia đình cũng chia sẻ, họ rất biết ơn tất cả những người đã cầu nguyện và động viên gia đình suốt thời gian qua. Thời gian tới, gia đình sẽ tiếp tục đồng hành với sự lạc quan vào chặng đường phía trước.
Có những bậc thềm không cao, nhưng đủ để một người phải dừng lại. Đôi khi, bậc thềm ấy không chỉ nằm trước một cánh cửa - mà nằm ngay trên con đường dẫn đến sự hòa nhập.
Tôi từng đứng trước nhiều "bậc thềm" như thế - không chỉ ngoài phố, mà trong cả hành trình học tập, làm việc và sống giữa cộng đồng. Là một người khuyết tật vận động, tôi hiểu cảm giác khi con đường phía trước không hẳn là không có, nhưng lại chưa thực sự dành cho mình.
Muốn kể với mọi người 1 kỷ niệm gần đây khiến tôi nhớ mãi.
Tháng 1-2026, tôi được mời tham dự một hội thảo về thúc đẩy giáo dục hòa nhập cho trẻ khuyết tật. Đó là một cơ hội tôi rất trân trọng.
Nhưng hội trường lại ở tầng 5 - và không có thang máy.
Tôi đã lưỡng lự. Có một khoảnh khắc, tôi nghĩ mình nên dừng lại. Nhưng rồi, tôi vẫn quyết định đi tiếp - nhờ sự hỗ trợ của mọi người.
Hôm đó, tôi phải nhờ hai người đỡ hai bên mới có thể lên được. Khi bước vào hội trường, tôi đã thực sự mệt.
Tôi ngồi đó, lắng nghe những chia sẻ rất tâm huyết về "xóa bỏ rào cản", nhưng không khỏi chạnh lòng.
Bởi ngay cả trong những không gian nói về hòa nhập, thì còn đó những "bậc thềm" cần được nhìn lại.
Và tôi nghĩ đến những người sử dụng xe lăn.
Nếu là họ, có lẽ họ đã phải dừng lại từ rất sớm - ngay từ cơ hội được tham gia.
Tôi là một nghệ nhân may thêu thủ công. Công việc của tôi bắt đầu từ những mảnh vải nhỏ, những đường kim tỉ mỉ - và trở thành cách tôi kể câu chuyện của mình.
Song song đó, tôi tham gia công tác xã hội trong lĩnh vực người khuyết tật, gặp gỡ nhiều người với những hoàn cảnh và dạng tật khác nhau.
Tôi nhận ra một điều rất rõ: Người khuyết tật không thiếu ý chí, không thiếu khả năng. Chúng tôi thường thiếu một môi trường phù hợp để phát huy.
Một bậc thềm, một cầu thang, một ánh nhìn ái ngại… Những điều tưởng như rất nhỏ, lại có thể giữ một người đứng lại rất lâu, thậm chí là dừng bước, dừng mong muốn, khát vọng.
Trong công việc của mình, tôi đã gặp nhiều người khuyết tật rất giỏi. Nhưng có người chưa từng đi xin việc, vì sợ bị từ chối. Có người đã thử, nhưng dừng lại sau vài lần không được nhìn nhận đúng.
Đôi khi, điều chúng tôi cần tưởng như vô cùng cơ bản nhưng lại hóa xa vời như một cơ hội được thử, một người nào đó tin rằng chúng tôi có thể làm được; một môi trường không khiến mình cảm thấy mình là gánh nặng.
Những điều đó giống như cách cộng đồng sẽ cùng giúp sức bỏ đi một "bậc thềm vô hình" trong cách nhìn nhận về chúng tôi
Và chúng tôi - cũng đang từng bước đi lên. Tôi hiểu cảm giác tự ti. Tôi cũng từng nghi ngại chính mình. Nhưng tôi chọn bước tiếp - từng chút một. Không phải vì con đường đã bằng phẳng, mà vì tôi tin rằng mỗi bước đi của mình cũng là một cách làm cho những "bậc thềm" phía trước thấp xuống.
Những chính sách hỗ trợ người khuyết tật ở Việt Nam đã và đang được cải thiện. Nhưng điều cần thiết hơn là sự thay đổi trong cách thực hiện, để từ "làm cho có" sang "làm để dùng được"; từ "hỗ trợ" sang "trao quyền".
Một hội trường có thang máy. Một con đường có thể đi qua. Một lớp học có phiên dịch ngôn ngữ ký hiệu. Một phương tiện giao thông công cộng tiếp cận. Một cơ hội việc làm công bằng.
Những điều đó không lớn - nhưng đủ để một người không phải dừng lại.
Nhiều người thắc mắc, khắp Tử Cấm Thành bao trùm tường đỏ, mái vàng, riêng một ngôi nhà có ngói màu đen, vậy tại sao trong tên gọi của nó lại có chữ Tử nghĩa là tím? Lý do rất đơn giản. Bên cạnh phong thuỷ, người Trung Quốc xưa còn rất coi trọng các hiện tượng thiên văn và thuyết âm dương. Xuất xứ của từ Tử Cấm Thành có liên quan với học thuyết Hoàng Viên (chòm sao) cổ đại.
Năm 1402, Minh Thành Tổ Chu Đệ lên ngôi hoàng đế và quyết định dời đô từ Nam Kinh về Bắc Kinh. Tại đây, Minh Thành Tổ trực tiếp chỉ đạo xây dựng Tử Cấm Thành. Hàng triệu nhân công đã làm việc trong suốt 14 năm để hoàn thành việc công trình phức tạp và tốn kém này.
Năm 1421, hoàng đế chuyển vào sống trong quần thể cung điện và Bắc Kinh trở thành thủ đô mới. Từ đây, Tử Cấm Thành lần lượt được cai trị bởi 24 vị vua (giữa nhà Minh đến cuối nhà Thanh). Năm 1912, hoàng đế cuối cùng của Trung Quốc thoái vị.
Tử Cấm Thành có diện tích rộng lớn với 9.999 gian phòng. Đây là một trong những công trình kiến trúc cổ xưa nổi tiếng nhất Trung Quốc và được UNESCO công nhận là Di sản thế giới vào năm 1987.
Trong hơn 5 thế kỷ, Tử Cấm Thành là nơi ở của 24 hoàng đế nhà Minh và nhà Thanh. Vị vua cuối cùng trong lịch sử phong kiến Trung Hoa sống bên trong Tử Cấm Thành là Phổ Nghi và đã thoái vị vào năm 1912. Tính đến thời điểm hiện nay, Tử Cấm Thành vẫn là cung điện lớn nhất thế giới.
Đến nay Tử Cấm Thành là một bí ẩn với dân thường vì không phải ai cũng được phép ra vào. Ngày nay, Cố cung thu hút khoảng 20.000 du khách tham quan mỗi ngày.
Đáng chú ý từ trên cao nhìn xuống, Tử Cấm Thành (Trung Quốc) là một mảng màu lộng lẫy vì phần lớn các toà nhà đều được xây bằng gạch đỏ và lợp mái vàng. Tuy nhiên, có một tòa nhà rất đặc biệt vì nó sử dụng ngói đen.
Toà nhà có ngói khác biệt ở Tử Cấm Thành này chính là Văn Uyên Các - thư viện hoàng gia lớn nhất. Nơi đây lưu trữ bộ sưu tập sách quý, bao gồm cả bộ T ứ khố toàn thư - bộ bách khoa toàn thư đồ sộ nhất lịch sử phong kiến Trung Quốc, công trình mất 14 năm để hoàn thành.
Theo các chuyên gia việc sử dụng màu sắc trong Tử Cấm Thành cũng đều dựa trên nguyên tắc ngũ hành. Người Trung Quốc xưa tin vào ngũ hành và liên kết chúng với màu sắc. Ví dụ, hành Thổ (đất) nằm ở trung tâm, có màu vàng. Do đó, màu vàng trở thành biểu tượng của quyền lực, dần dần trở thành màu sắc dành riêng cho hoàng đế.
Thời xưa mọi thứ vua chạm vào hay mặc lên người đều là màu vàng, từ y phục, giường chiếu, gạch lát sàn đến bát đũa ăn hàng ngày. Đó là lý do vì sao các mái ngói trong Tử Cấm Thành đều có màu vàng.
Bên cạnh đó theo phong thuỷ, màu đỏ tượng trưng cho lửa (hoả). Trong văn hóa Trung Hoa, màu đỏ cũng mang ý nghĩa của sự sinh sôi nảy nở và là màu của may mắn, vì thế tất cả cung điện và tường thành đều có màu đỏ.
Khắp Tử Cấm Thành được bao bọc bởi màu vàng (hành Thổ) và màu đỏ (hành Hoả). Thế nên, khi xây dựng Văn Uyên Các, các hoàng đế Trung Quốc đã yêu cầu sử dụng mái ngói màu đen.
Theo ngũ hành, màu đen tượng trưng cho hành Thủy. Việc lợp mái bằng ngói màu đen là để cầu mong Thủy sẽ dập tắt Hỏa, để sách quý không bị hỏa hoạn thiêu rụi.
Tử Cấm Thành là biểu tượng xa hoa của các hoàng đế Trung Hoa, đồng thời thể hiện rõ nét kiến trúc cung đình truyền thống của đất nước này, ảnh hưởng đến sự phát triển văn hóa, kiến trúc ở Đông Á cũng như nhiều nơi khác.
Đặc biệt, với giá trị ước tính hơn 70 tỷ USD, Tử Cấm Thành trở thành cung điện và phần bất động sản đắt đỏ nhất trên toàn thế giới.