Phan Văn Hùng (26 tuổi), nhà sáng tạo nội dung tại Hà Nội, là một trong những người trẻ chọn quay về với thiên nhiên như cách để “giải nhiệt” cuộc sống.
Hùng cho biết một ngày làm việc thường bắt đầu từ khoảng 9 giờ 30 và kéo dài đến 21 giờ. Buổi sáng dành cho việc chuẩn bị, lên kế hoạch; buổi chiều quay chụp; buổi tối là thời gian viết nội dung, đăng bài và tiếp tục nghĩ ý tưởng mới. Công việc lặp lại trong một vòng xoay quen thuộc. “Có những lúc mình thấy mệt nhất là khi mọi thứ dồn lại, nhưng vẫn phải tự mình chạy hết các khâu”, Hùng chia sẻ.
Giữa guồng quay ấy, thiên nhiên trở thành lựa chọn được Hùng tìm đến mỗi khi cần một khoảng lặng. Không phải quán xá hay trung tâm thương mại, những chuyến đi về với cảnh sắc tự nhiên mang lại cảm giác chân thật và thư thái hơn. “Chỉ cần đến một nơi đẹp, ngồi nhìn những gì trước mắt, tự nhiên thấy nhẹ đi rất nhiều”, anh kể.
Có chuyến đi, anh chỉ ngồi bên một hồ nước từ sáng đến chiều, nhìn ánh sáng thay đổi theo từng khoảnh khắc. Không quay chụp nhiều, cũng không cố tạo ra trải nghiệm đặc biệt. “Ban đầu mình nghĩ phải đi nhiều nơi mới đáng, nhưng sau vài lần, mình thấy chỉ cần ngồi yên là đủ”, Hùng chia sẻ.
Với anh, hành trình không nằm ở việc di chuyển bao xa, mà ở việc có thể dừng lại đủ lâu để cảm nhận.
Nguyễn Dương Khánh (35 tuổi) và Võ Phụng (27 tuổi), sống tại Vĩnh Long, lại tìm về thiên nhiên theo cách khác. Họ lần theo các làng nghề truyền thống ở miền Tây và nhiều địa phương khác, những nơi không xuất hiện trên bản đồ du lịch quen thuộc.
Những chuyến đi bắt đầu từ rất sớm, có khi từ 3, 4 giờ sáng. Họ băng qua những con đường vắng, đi ghe vào sâu trong các xóm nhỏ, đến các làng dệt chiếu, làm hủ tiếu, nấu đường thốt nốt.
Ở đó, họ không chỉ ghi hình mà còn tham gia vào nhịp sống: phụ nhóm bếp, thử làm nghề, ăn cơm cùng gia đình chủ nhà, ngồi nghe kể chuyện. Có lúc, họ dừng quay, chỉ để quan sát.
“Thiên nhiên không phải lúc nào cũng là cảnh lớn. Đôi khi chỉ là ánh sáng buổi sớm, mùi khói bếp hay tiếng gió”, Khánh nói.
Qua từng chuyến đi, họ chọn cách chậm lại, ở lâu hơn, làm ít hơn. “Mỗi lần rời đi, tụi mình thấy như mang theo một phần ký ức của nơi đó”, Phụng chia sẻ.
Việc lựa chọn gắn bó với làng quê và thiên nhiên đến từ cảm giác được sống thật của cả hai. “Ở đó hai đứa thấy mình thật nhất. Ngồi dưới mái hiên nhà cổ, nghe tiếng lạch cạch của khung cửi hay mùi bùn đất, mùi khói rơm… tự nhiên thấy lòng mình nhẹ hẳn”, Khánh chia sẻ.
Với Điêu Minh Trí (30 tuổi, Hà Nội), những chuyến đi về với thiên nhiên thường gắn với vận động. Sau những ngày làm việc vất vả, anh chọn trekking những cung đường ngắn, leo lên điểm cao để nhìn toàn cảnh, hoặc tìm một bãi biển vắng để ở lại cả buổi.
Một ngày về với thiên nhiên của anh Trí có thể bắt đầu bằng việc đi bộ trong rừng, buổi chiều ngồi nhìn cảnh, tối đến chỉ đơn giản là nằm nghe âm thanh xung quanh. “Có lúc mình không làm gì, nhưng lại thấy đủ”, Trí nói.
Cảm giác rõ nhất sau mỗi chuyến đi là sự nhẹ đi, khi những áp lực cuộc sống vẫn còn đó, nhưng cách nhìn đã khác: tích cực và nhẹ nhàng hơn.
Nguyễn Phan Quang Huy (27 tuổi, sống tại Hà Nội) cũng chọn những điểm đến gần như vùng ven đô, cánh đồng hay dòng sông yên tĩnh. Đấy cũng là cách Huy giải tỏa bớt căng thẳng cuộc sống.
Anh dành thời gian đi bộ, đạp xe, hoặc ngồi hàng giờ quan sát xung quanh. Trong những chuyến đi, anh hạn chế dùng điện thoại, để ý nhiều hơn đến cảnh sắc thiên nhiên.
“Có những chuyện trước đó nghĩ mãi không ra, tự nhiên lại thấy nhẹ đi”, Huy nói. Với anh, thiên nhiên là nơi đủ yên để suy nghĩ rõ ràng hơn.
Nguyễn Phương Thảo (30 tuổi, sống tại Nghệ An), một Freelancer (người làm việc tự do), giữ cho nhịp sống của mình ở trạng thái nhẹ nhàng. Thảo thường xen kẽ những chuyến đi ngắn đến biển, đồi thấp hoặc vùng ngoại ô nhiều cây xanh.
Trong những ngày đó, Thảo dậy sớm đón bình minh, đi bộ, đọc sách hoặc chỉ ngồi yên nghe sóng và gió. “Có những chuyến đi mình gần như không làm gì nhiều, chỉ là ở đó và cảm nhận”, Thảo chia sẻ.
Chính những khoảng lặng ấy giúp Thảo nhìn lại công việc và bản thân rõ ràng hơn. Từ trải nghiệm cá nhân, Thảo nhận thấy ngày càng nhiều người trẻ tìm về thiên nhiên như một cách sống chậm, khi trekking, leo núi hay sống xanh dần trở thành lựa chọn quen thuộc.
Hoàng Thị Kim Duyên (26 tuổi), ngụ ở đường Lái Thiêu 17, P.Lái Thiêu, TP.HCM; trước là P.Lái Thiêu, TP.Thuận An, Bình Dương), cho biết: "Tôi đã có một trải nghiệm mua sắm khó quên, khi đặt mua áo sơ mi nữ nhưng nhận áo công nhân nam", Duyên nói và cho biết: "Sự việc này khiến tôi vừa mất số tiền hơn thu nhập của 1 ngày làm việc, vừa mất niềm tin".
Duyên kể vào ngày 15.4 có đặt mua qua Facebook một áo sơ mi hoa nhí cổ bèo dành cho nữ giá 369.000 đồng của một cửa hàng thời trang ở Hà Nội. Hình ảnh sản phẩm là mẫu áo ren nhẹ, kiểu dáng nữ tính. Sau khi xác nhận đơn, Duyên chờ giao hàng.
Theo Duyên, chiều tối 17.4 đã nhận điện thoại của shipper nói nhận hàng. "Tôi nhìn tên, số điện thoại, địa chỉ đều trùng khớp. Shipper thông báo đúng tên sản phẩm. Tôi tin rằng đây là đơn của mình nên thanh toán 399.000 đồng (tính cả 30.000 đồng tiền phí giao hàng – PV)", Duyên kể.
Tuy nhiên, Duyên cho hay: "Gói hàng được bọc trong túi ni lông đen, dán nhãn vận chuyển đầy đủ. Trên đó ghi rõ nội dung là "sơ mi hoa nhí cổ bèo", có mã vận đơn, mã vạch, thời gian tạo đơn như thật. Thậm chí còn có ký hiệu viết tay bên ngoài, nhìn rất giống hàng từ cửa hàng thời trang gửi. Nhưng khi mở ra, bên trong lại là một chiếc áo sơ mi nam màu xanh nhạt, kiểu dáng công nhân, chất liệu thô, nhìn áo rất dơ bẩn, hoàn toàn không liên quan".
Duyên cho biết sự khác biệt "một trời một vực" giữa món hàng đã đặt và món hàng nhận được khiến cô lúc đó mới nhận ra mình bị lừa. Khi liên hệ lại cửa hàng, cô càng bất ngờ vì đơn hàng thật vẫn chưa được gửi. "Tôi cũng liên hệ shipper để xin hoàn lại gói hàng nhưng không được chấp nhận. Shipper lý giải do đơn đã bị bấm "hoàn thành", buộc người nhận phải chịu", Duyên kể.
Trường hợp Duyên gặp phải không cá biệt. Chị Lưu Thị Nguyên Nhung (33 tuổi, ngụ ở P.Bình Hòa, TP.HCM; trước là P.Bình Hòa, TP.Thuận An, Bình Dương) cho biết vào ngày 9.4 có đặt mua váy giá 600.000 đồng. Đến ngày 11.4, chị Nhung nhận được gói hàng trong đó là một chiếc… giẻ lau đã cũ.
Chị Nhung cho hay, tôi có chia sẻ câu chuyện của mình lên Facebook và nhiều bạn bè cũng kể đã từng rơi vào trường hợp tương tự, bị lừa tiền khi mua món hàng này nhưng được giao món hàng khác.
Anh Trần Tiến Bảo (31 tuổi), thành viên diễn đàn chongluadao.vn, cho biết sự việc chị Nhung hay Duyên gặp phải là hình thức lừa đảo dựa trên việc khai thác dữ liệu người mua hàng.
"Thay vì lừa ngẫu nhiên, các đối tượng lừa đảo hiện nay nhắm trực tiếp vào những đơn hàng chưa thanh toán (COD). Khi có được thông tin đơn hàng, kẻ gian nhanh chóng tạo một đơn giả với nội dung tương tự rồi giao đến trước. Do chưa thanh toán, người nhận thường không có cơ sở đối chiếu, chỉ cần thấy đúng tên, địa chỉ, sản phẩm là dễ dàng trả tiền", anh Bảo nói.
Theo anh Bảo: "Cũng đã có những phản ánh về chiêu lừa tương tự. Theo đó, gói hàng giả được chuẩn bị kỹ lưỡng như có thông tin người nhận chính xác, ghi đúng tên sản phẩm đã đặt, giả mạo tên shop, in mã vận đơn hay mã vạch giống thật… Chỉ cần người mua thanh toán, kẻ lừa đảo đã hoàn tất hành vi, trong khi đơn thật vẫn đang trên đường".
Sau khi bị lừa tiền, đặt mua áo sơ mi nữ nhưng nhận… áo công nhân nam, Duyên không hiểu vì sao kẻ lừa đảo biết rõ về thông tin đơn hàng?
Anh Đặng Khánh Duy (32 tuổi), kỹ sư bảo mật (security engineer), Công ty TNHH Công nghệ Kết nối số (P.Thông Tây Hội, TP.HCM; trước là P.11, Q.Gò Vấp, TP.HCM), nói: "Điều khiến nhiều người lo ngại không chỉ là mất tiền, mà là việc kẻ gian dường như "biết hết" đơn hàng. Khi kẻ gian biết chính xác sản phẩm, tên shop và thời điểm đặt mua, thì khả năng cao dữ liệu đơn hàng đã bị rò rỉ ở mức chi tiết. Đây không còn là hành vi lừa đảo đơn lẻ, mà là một kịch bản có tổ chức, tận dụng thông tin thật để tạo niềm tin với người nhận".
Lý giải vì sao thông tin đơn hàng bị lộ, anh Duy phân tích: "Để thực hiện được kiểu lừa đảo này, dữ liệu không thể chỉ dừng ở tên hay số điện thoại mà kẻ gian cần tiếp cận cả thông tin sản phẩm và đơn hàng. Nhiều "điểm rò rỉ" có thể xảy ra. Dù đơn hàng chưa được tạo vận đơn, chưa chuyển sang đơn vị giao hàng, nhưng dữ liệu vẫn bị lộ. Rủi ro có thể xuất hiện ngay từ lúc khách hàng nhắn tin đặt mua. Toàn bộ nội dung trao đổi, từ tên sản phẩm, địa chỉ đến số điện thoại… thường được lưu trên các nền tảng trung gian như mạng xã hội, hoặc phần mềm quản lý tin nhắn… Nếu các hệ thống này bị truy cập trái phép hoặc tồn tại lỗ hổng bảo mật, dữ liệu có thể bị khai thác ngay từ khâu trò chuyện, trước cả khi đơn hàng được tạo".
"Cũng có thể rò rỉ từ hệ thống hoặc đối tác của shop. Sau khi chốt đơn, nhiều cửa hàng sẽ nhập thông tin khách vào hệ thống nội bộ hoặc phần mềm quản lý. Nếu sử dụng công cụ bên thứ ba, phân quyền lỏng lẻo hoặc bảo mật kém, dữ liệu khách hàng, bao gồm cả sản phẩm đã đặt, có thể bị đánh cắp hoặc sao chép", anh Duy phân tích thêm.
Anh Trần Tiến Bảo cũng cho biết: "Đừng nghĩ chỉ khi có vận đơn thì dữ liệu mới "chạy ra ngoài". Thực tế, thông tin có thể lộ ngay từ lúc khách vừa đặt hàng, chưa cần tới bước giao vận".
"Không thể loại trừ khả năng rò rỉ từ chính người của shop. Khi nhân viên xử lý đơn, người trực fanpage bán hàng, cộng tác viên bán hàng chụp lại thông tin khách đặt mua và bán data (dữ liệu – PV) cho bên ngoài", anh Bảo nói.
Trước các thủ đoạn lừa đảo ngày càng tinh vi, tình trạng bị lừa khi mua online nhưng nhận sai hàng dù thông tin giao nhận vẫn đúng ngày càng phổ biến, anh Bảo khuyên: "Luôn yêu cầu shop cung cấp mã vận đơn chính thức. Chỉ nhận hàng khi mã vận đơn trùng khớp. Cảnh giác với đơn giao quá sớm so với dự kiến. Kiểm tra kỹ trước khi thanh toán. Từ chối nhận hàng nếu có dấu hiệu bất thường".
Để chặn được hình thức lừa đảo này, theo anh Duy, cần sự vào cuộc của nhiều bên. "Khách hàng phải cẩn thận, cảnh giác. Shop phải tăng cường bảo mật dữ liệu. Đơn vị vận chuyển cần kiểm soát chặt thông tin đơn hàng. Hệ thống trung gian phải đảm bảo an toàn thông tin. Vì chỉ một lỗ hổng nhỏ trong chuỗi xử lý đơn hàng cũng có thể khiến người tiêu dùng trở thành nạn nhân của một kịch bản lừa đảo được dàn dựng tinh vi", anh Duy nói.
Cơ duyên của anh Dương Bá Hưng với màu áo xanh tình nguyện của chương trình Tiếp sức mùa thi không bắt đầu từ vai trò một người hỗ trợ, mà từ chính trải nghiệm của một sĩ tử "lều chõng" đi thi.
Ngược dòng thời gian về kỳ thi đại học, cao đẳng năm 2013, chàng trai trẻ Dương Bá Hưng cùng cha từ quê lên Hà Nội ứng thí. Giữa không khí lo lắng và bỡ ngỡ nơi bến xe Giáp Bát, hình ảnh những anh chị sinh viên tình nguyện trong màu áo xanh đã để lại một ấn tượng sâu đậm trong lòng anh.
Dù lúc đó chưa hiểu hết ý nghĩa công việc họ làm, nhưng anh đã vô cùng cảm phục trước sự nhiệt tình, trách nhiệm khi thấy các anh chị không quản ngại nắng hè oi ả để phân luồng giao thông, hỗ trợ tại các quầy nước miễn phí và giúp đỡ các thí sinh. Hình ảnh đẹp đẽ và đầy cảm hứng đó đã gieo vào lòng anh một hạt mầm thiện nguyện.
Ngay sau khi đỗ vào Viện đại học Mở Hà Nội, anh đã không ngần ngại tìm hiểu và đăng ký tham gia đội tình nguyện của trường. Từ một người được giúp đỡ, anh đã chính thức trở thành người trao đi sự hỗ trợ, khoác lên mình màu áo xanh mà anh từng ngưỡng mộ.
Mùa thi năm 2014, với tư cách là sinh viên năm hai, anh lần đầu tiên tham gia chương trình. Chính cuộc gặp gỡ tình cờ và đầy ý nghĩa tại bến xe năm xưa đã mở ra hành trình hơn 1 thập kỷ cống hiến, biến ký ức về những "thiên thần áo xanh" trở thành một phần quan trọng và không thể thiếu trong cuộc đời anh.
Nhớ lại những ngày đầu khoác lên mình chiếc áo xanh, anh Hưng bồi hồi kể về mùa Tiếp sức mùa thi năm 2014. Đó là những ngày mà cả đội thức dậy từ 5 giờ sáng, vượt quãng đường 15 - 17 km từ nội thành đến tận điểm thi ở Tây Mỗ.
Dù phải đi từ tờ mờ sáng và đối mặt với nhiều vất vả, nhưng không khí trong đội lúc nào cũng hừng hực khí thế. Các tình nguyện viên chia nhau mỗi người một việc, phối hợp nhịp nhàng với địa phương và nhà trường để hỗ trợ vòng ngoài cho kỳ thi.
Một trong những kỷ niệm khiến anh Hưng nhớ mãi là khoảnh khắc giao lưu cùng các bậc phụ huynh. Đứng đợi con trước cổng trường thi, tâm lý chung của các cha mẹ là sự lo âu, bồn chồn, nét mặt ai nấy đều căng thẳng.
Thế nhưng, bằng sự chân thành và sức trẻ, các tình nguyện viên đã đến trò chuyện, mời nước và động viên. Từ những người xa lạ ngồi lặng lẽ ở một góc, các bậc phụ huynh đã hòa mình vào không khí của tuổi trẻ, cùng vỗ tay, cùng hát vang những bài ca sinh viên với đội tình nguyện.
Những lời khen ngợi, động viên từ các cô chú phụ huynh chính là món quà tinh thần vô giá, giúp anh Hưng nhận ra công việc mình đang làm thực sự có ý nghĩa và mang lại giá trị nhân văn to lớn cho cộng đồng.
Thông thường, với nhiều người, công tác tình nguyện thường khép lại khi họ rời ghế nhà trường, bắt đầu guồng quay của công việc và cuộc sống mưu sinh. Thế nhưng, với anh Dương Bá Hưng, ngọn lửa đam mê chưa bao giờ tắt.
Sau khi tốt nghiệp, anh không chọn cách dừng lại mà quyết định tiếp tục gắn bó với phong trào thanh niên của thành phố. Anh tham gia và hiện đang đảm nhiệm vai trò Phó chủ nhiệm thường trực Câu lạc bộ Tình nguyện viên thủ đô.
Từ năm 2015 đến nay, khi kỳ thi chuyển đổi hình thức sang thi tốt nghiệp THPT quốc gia tại các địa phương, công tác Tiếp sức mùa thi cũng có nhiều thay đổi. Không còn tập trung giải tỏa áp lực ở các bến xe lớn, đội hình của anh Hưng chuyển hướng sang hỗ trợ trực tiếp tại các điểm thi.
Với vai trò ban chủ nhiệm, anh Hưng cùng các cộng sự không ngừng đổi mới các hoạt động để hỗ trợ thiết thực nhất cho thí sinh. Các đội hình được tổ chức bài bản hơn: từ phân luồng giao thông, đảm bảo an ninh trật tự, đến việc thành lập các đội "xe ôm miễn phí" sẵn sàng đưa đón những thí sinh gặp sự cố, quên giấy tờ hay đi lạc đường.
Bên cạnh đó là những gian hàng cung cấp nước uống, đồ dùng học tập, quạt mát và cả những món quà handmade nhỏ xinh kèm lời chúc may mắn để cổ vũ tinh thần cho các sĩ tử.
"Có những em học sinh đi thi trong tâm trạng rất lo lắng, phụ huynh cũng bối rối không biết xử lý tình huống ra sao khi quên đồ. Những lúc ấy, sự có mặt và hỗ trợ kịp thời của tình nguyện viên giúp họ giải tỏa tâm lý rất nhiều. Nhìn thấy các em bước ra khỏi phòng thi với nụ cười rạng rỡ, chạy òa về phía tình nguyện viên để khoe làm được bài, kể những câu chuyện trong phòng thi..., cảm giác ấy thực sự rất hạnh phúc", anh Hưng chia sẻ.
12 năm - 12 mùa thi đi qua, thứ mà anh Dương Bá Hưng nhận lại được không phải là vật chất, mà là sự trưởng thành của bản thân và một mạng lưới những người bạn chung chí hướng. Anh tự hào vì qua mỗi mùa thi lại thấy được sự lan tỏa mạnh mẽ của tinh thần thiện nguyện.
Điều khiến anh Hưng tâm đắc nhất là tính "kế thừa" của chương trình. Rất nhiều bạn học sinh từng là sĩ tử được các anh chị tình nguyện viên giúp đỡ, động viên trong những ngày thi căng thẳng, để rồi vài năm sau, lại khoác lên mình màu áo xanh, đứng tại vị trí đó để tiếp sức cho thế hệ đàn em. Vòng tuần hoàn của sự tử tế ấy cứ thế được tiếp nối, tạo nên một giá trị bền vững cho xã hội.
Năm 2001, khi vừa chân ướt chân ráo bước vào khoa Cơ khí, Trường ĐH Bách khoa TP.HCM, chàng tân sinh viên Nguyễn Duy Bảo quyết định đăng ký tham gia chương trình Tiếp sức mùa thi. Hành trình bắt đầu từ mong muốn đơn giản là học hỏi kỹ năng giao tiếp và trải nghiệm hoạt động cộng đồng, nhưng lại trở thành cơ duyên gắn bó với anh suốt gần một thập kỷ.
Địa điểm trực đầu tiên của anh Bảo là bến xe Chợ Lớn (P.Chợ Lớn; trước đây là Q.5). Thời điểm ấy, chương trình vẫn còn khá mới mẻ, cơ sở vật chất hỗ trợ sinh viên tình nguyện chỉ vỏn vẹn một chiếc bàn, một cây dù và vài chiếc ghế đặt ngay trước cổng bến. Không khí bến xe tấp nập, lộn xộn với tiếng còi xe, tiếng chèo kéo của cánh xe ôm khiến chàng sinh viên năm nhất không khỏi choáng ngợp.
"Thời đó chưa có điện thoại di động thông minh, thí sinh từ quê lên phố bỡ ngỡ vô cùng. Chúng tôi tự đặt ra tiêu chí là phải rèn được "con mắt nhìn người". Thường các thí sinh vừa xuống xe sẽ không di chuyển ngay mà đứng ngơ ngác nhìn quanh. Bắt được khoảnh khắc đó, chúng tôi tiến lại gần hỏi thăm: 'Chào bạn, bạn có phải là thí sinh lên thi đại học không?'. Nhiều bạn ban đầu còn e dè lắc đầu vì sợ người lạ, nhưng khi nghe giải thích về đội sinh viên tình nguyện hỗ trợ nhà trọ, chỉ đường miễn phí, các bạn mới mở lòng", anh Bảo nhớ lại.
Sau năm đầu bỡ ngỡ, đến năm thứ hai anh Bảo được giao nhiều nhiệm vụ hơn, công việc không chỉ dừng lại ở việc đón thí sinh mà còn là những chuỗi ngày đạp xe miệt mài từ Gò Vấp ra bến xe Chợ Lớn, rồi lại rong ruổi đi khảo sát hàng chục khu nhà trọ mỗi ngày để tìm chỗ ở an toàn, giá cả hợp lý cho các bạn trẻ.
Anh Bảo kể, kỷ niệm đáng nhớ nhất là những buổi chiều muộn khi ca trực sắp kết thúc. Có lần, một thí sinh xuống bến lúc gần 18 giờ nhưng không liên lạc được với người thân, trên tay chỉ cầm một mẩu giấy ghi địa chỉ. Không chần chừ, anh đã bắt xe buýt dẫn thí sinh đi từ Q.5 sang tận Q.8, vòng vèo tìm kiếm qua những con hẻm lạ mãi đến gần 20 giờ tối mới đưa được bạn đến nơi an toàn.
Thời sinh viên tình nguyện ngày ấy còn là những bữa ăn vội vàng bằng ổ bánh mì không, là những đêm về lại Trung tâm hỗ trợ học sinh, sinh viên TP.HCM cùng nhau lục tìm, chia nhau những gói mì tôm còn tồn trong kho để lót dạ. "Khó khăn là thế, nhưng sáng hôm sau, ai nấy trong đội hình áo xanh vẫn có mặt từ sớm tinh mơ, tràn đầy năng lượng", anh Bảo bật cười.
Trực ở bến xe, những sinh viên tình nguyện phải đối mặt với vô vàn áp lực. Việc nhiệt tình đón thí sinh đôi khi khiến những tài xế xe ôm bên ngoài bến hiểu lầm là giành khách, dẫn đến những lời mắng chửi, khó chịu.
"Để trụ lại, chúng tôi phải rèn cho mình một tinh thần thép. Khi bị mắng, anh em tự nhủ với nhau rằng mình đang làm việc tốt, giúp đỡ người khác nên cứ bỏ qua.
Anh thường gọi vui nhóm của mình ngày ấy là "biệt đội trâu bò Chợ Lớn", một thế hệ sinh viên sẵn sàng làm tình nguyện quần quật, bất chấp thời tiết.
Anh Bảo bồi hồi: "Có những lúc trời mưa tầm tã, các anh em cùng chui rúc dưới một cây dù. Chúng tôi phải hạ dù xuống thấp nhất có thể để không ướt bàn thông tin, chân thì ngâm trong dòng nước chảy xối xả. Nhưng hễ thấy xe buýt tới là anh em bất chấp mưa gió, cầm dù chạy ào ra che cho thí sinh".
Tình yêu với màu áo xanh mãnh liệt đến mức, ngay cả khi đã ra trường đi làm vào năm 2004, anh Bảo vẫn tiếp tục bám trụ với Tiếp sức mùa thi đến tận năm 2008 tại bến xe Ngã tư Ga.
"Những ngày làm ca đêm, tôi tranh thủ ban ngày ra bến trực cùng các em sinh viên khóa sau, cùng nhau ăn bữa cơm chỉ có giá 3.000 đồng, hái rau dại quanh bến xe để nấu canh rộn rã tiếng cười, ấy vậy mà lại vui", anh Bảo kể lại.
Gửi gắm đến thế hệ tình nguyện viên hôm nay, anh Bảo nhắn nhủ: "Hãy chuẩn bị cho mình một tinh thần cống hiến hoàn toàn. Khi bước ra khỏi cánh cửa giảng đường để làm tình nguyện, các bạn sẽ đối diện với nhiều thành phần trong xã hội. Đó là cơ hội tuyệt vời để học cách giao tiếp, cách nhìn người và cách thấu cảm. Những bài học dầm mưa dãi nắng ấy chính là tài sản vô giá làm hành trang cho các bạn bước vào đời".
Nhìn lại hành trình 25 năm của Tiếp sức mùa thi, anh Bảo không giấu được niềm tự hào. Theo anh Bảo chương trình đã phát triển mạnh mẽ hơn, được truyền thông xã hội biết đến rộng rãi, nhận được nhiều nguồn lực hỗ trợ. Công nghệ cũng giúp việc kết nối, tư vấn, hỗ trợ thí sinh thuận tiện hơn rất nhiều. Anh mong chương trình sẽ ngày càng phát triển và giúp đỡ được cho nhiều thí sinh hơn nữa.