Theo cáo trạng, tháng 8.2018, thời điểm này Trần Thị Mười Bảy đang là Phó chủ tịch Hội Chữ thập đỏ tỉnh Bình Dương đã vay tiền của bà Nguyễn Thị Tâm (59 tuổi, ở phường Phú Lợi, TP.HCM).
Cùng thời điểm 2018, ông T.V.Q (69 tuổi, ở TP.HCM) có nhu cầu bán 2 thửa đất ở thành phố Bến Cát (Bình Dương cũ, nay là TP.HCM) nên đã nhờ Trần Thị Mười Bảy môi giới để bán.
Lợi dụng danh nghĩa Phó chủ tịch Hội Chữ thập đỏ tỉnh, Trần Thị Mười Bảy đã mượn 2 cuốn sổ đỏ bản chính của ông Q. với lý do để giới thiệu cho người mua, nhưng sau đó Bảy đã đi photocopy in phun màu rồi dùng 2 bản sổ giả này cầm cố cho bà Nguyễn Thị Tâm nhiều lần lấy tổng gần 1,5 tỉ đồng.
Năm 2019, do Bảy mất khả năng trả nợ, bà Tâm khởi kiện Bảy ra tòa, sau đó TAND thành phố Thủ Dầu Một (Bình Dương cũ, nay là TAND Khu vực 15, TP.HCM) đã buộc Bảy phải trả cho bà Tâm gần 1,5 tỉ đồng.
Đến năm 2020, Trần Thị Mười Bảy xin nghỉ việc tại Hội Chữ thập đỏ Bình Dương và bỏ trốn khỏi nơi cư trú trong khi vẫn chưa thực hiện thi hành án, trả nợ cho bà Tâm.
Đến tháng 9.2024, Cơ quan CSĐT Công an tỉnh Bình Dương (cũ) đã ra quyết định khởi tố vụ án, khởi tố bị can đối với Trần Thị Mười Bảy về hành vi lừa đảo chiếm đoạt tài sản và làm giả con dấu, tài liệu của cơ quan tổ chức (Thanh Niên đã thông tin). Đến nay, Viện KSND TP.HCM đã hoàn tất cáo trạng, truy tố Trần Thị Mười Bảy ra tòa cùng về 2 hành vi kể trên.
Tin Gốc: Thanh Niên

Đứng sau bảng thành tích lẫy lừng và những công trình thay đổi cách nhìn của thế giới về rác thải là một người con đất Việt. Với ông, đỉnh cao của nghiên cứu khoa học nằm ở chỗ nó có thể ứng dụng phục vụ cuộc sống mỗi ngày cho người dân.
Nhìn vào hành trình học tập, nghiên cứu hơn 26 năm qua của PGS-TS Dương Minh Hải, nhiều người không khỏi ngưỡng mộ. Thế nhưng, ít ai biết điểm xuất phát của ông vô cùng bình dị. Ông sinh ra và lớn lên tại Việt Nam trong một gia đình không dư dả điều kiện vật chất. Chính những năm tháng tuổi thơ thiếu thốn lại là "phòng thí nghiệm" đầu tiên của ông.
Ngày ấy mỗi khi gặp vấn đề trong cuộc sống, thay vì có sẵn giải pháp, ông và các bạn phải tự mày mò, tìm cách thử nghiệm những cái mới. Chính tinh thần vượt khó ấy đã hun đúc trong ông niềm tin rằng tri thức phải để tìm hiểu và giải quyết các vấn đề của đời sống, thay đổi cuộc sống tương lai.
Từ nền tảng giáo dục tại Việt Nam, ông đã viết nên hành trình học thuật đáng kinh ngạc. Năm 2000, chàng trai Minh Hải xuất sắc nhận học bổng tiến sĩ toàn phần tại ĐH Melbourne (Úc). Đó cũng là khởi đầu cho hành trình rời quê hương lập nghiệp xứ người của ông. Sau đó là nghiên cứu sau tiến sĩ tại Viện Công nghệ Massachusetts (Mỹ), ĐH Cambridge (Anh), ĐH Tokyo (Nhật Bản) và vị trí giáo sư thỉnh giảng tại ĐH Stanford (Mỹ). Từ năm 2010 đến nay, ông là giảng viên của ĐH Quốc gia Singapore.
PGS-TS Dương Minh Hải chia sẻ bước ngoặt lớn nhất trong đời ông không phải là nhận được học bổng hay chức danh giáo sư mà là lúc ông nhận ra giá trị thực của nghiên cứu khoa học. Trong những năm tháng tại các trung tâm nghiên cứu hàng đầu thế giới, ông chứng kiến cách một ý tưởng trong phòng thí nghiệm có thể trở thành công nghệ ngoài đời thực, giúp tiết kiệm năng lượng và xử lý ô nhiễm. Từ đó, ông tâm niệm không làm khoa học chỉ để công bố bài báo mà làm để tạo ra giải pháp.
"Trong quá trình học tập và làm việc ở nước ngoài, tôi có cơ hội trực tiếp chứng kiến và tham gia những dự án mà ở đó một ý tưởng trong phòng thí nghiệm có thể được phát triển thành công nghệ ngoài đời, giúp tiết kiệm năng lượng, xử lý ô nhiễm, hay biến rác thải thành những vật liệu có giá trị cho sản xuất và đời sống. Những trải nghiệm đó đã thay đổi căn bản cách tôi nhìn về khoa học", TS Hải chia sẻ.
Từ đó, ông quyết định dấn thân vào lĩnh vực vật liệu bền vững và tái chế chất thải. Đã có nhiều đêm trắng trong phòng thí nghiệm, đã có những lần thất bại và những bài báo bị từ chối, những dự án chưa đạt kỳ vọng hay những giai đoạn ông Hải phải đối diện với áp lực rất lớn. Tuy vậy, ông không bao giờ bỏ cuộc mà coi đó là một phần tất yếu của sự phát triển. Thành tựu đầu tiên khiến ông nhớ nhất không phải là các danh hiệu, mà là khoảnh khắc công nghệ do mình phát triển lần đầu được ứng dụng vào thực tế.
Tại ĐH Quốc gia Singapore - một trong những môi trường nghiên cứu học thuật cao cấp, nơi mỗi nhà khoa học phải chứng minh năng lực bằng kết quả thực thụ - PGS-TS Hải đã khẳng định vị thế của người trí thức Việt. Ông đã đạt nhiều giải thưởng quốc tế về đổi mới sáng tạo, được cấp nhiều bằng sáng chế, đưa các công nghệ từ phòng thí nghiệm ra sản xuất thực tế.
Ngoài ra, còn phải kể đến các giải thưởng sáng tạo quốc tế ở Mỹ, Anh và nhiều nước châu Á, hơn 100 công bố khoa học, nhiều bằng sáng chế được công nhận và thương mại hóa thành công.
Dù làm việc trong môi trường toàn cầu, trái tim PGS-TS Dương Minh Hải luôn hướng về cội nguồn. Ông chia sẻ: "Trong thời gian làm việc ở nước ngoài, có những khoảnh khắc khiến tôi cảm nhận rất rõ mình là một người Việt Nam. Đó là khi tôi thấy công nghệ mà mình tham gia phát triển được ứng dụng để giải quyết vấn đề rất cụ thể ở Việt Nam, giúp giảm ô nhiễm môi trường, tiết kiệm năng lượng, hay tạo ra việc làm cho người lao động. Những lúc đó, cảm xúc của tôi không chỉ là niềm vui của một nhà khoa học mà khi nhìn thấy kết quả nghiên cứu được ứng dụng, tôi cảm nhận được niềm tự hào rất sâu sắc về nguồn gốc của mình".
Cũng từ đó, ông nhìn nhận việc đóng góp cho quê hương là một trách nhiệm tự nhiên, là sự thôi thúc từ lòng biết ơn đối với nơi đã nuôi dưỡng mình khôn lớn. Theo ông, đóng góp không nhất thiết phải là trở về sinh sống toàn thời gian. Trong kỷ nguyên số, sự cống hiến của kiều bào như ông có thể là chuyển giao công nghệ, đào tạo thế hệ trẻ, kết nối nguồn lực quốc tế hay hỗ trợ các dự án phát triển bền vững tại Việt Nam.
Và ông đã và đang nỗ lực làm những việc như vậy. Cụ thể hơn, từ năm 2018, ông đã trở về hỗ trợ các trường đại học trong nước chuyển giao công nghệ, đào tạo nhiều thế hệ sinh viên. Ông luôn trăn trở về việc xây dựng một hệ sinh thái khoa học minh bạch, ổn định trong nước để tài năng có thể hội tụ và nỗ lực được ghi nhận công bằng.
Lần trở về gần nhất của ông Hải là để tham gia đoàn đại biểu kiều bào thăm Trường Sa hồi giữa tháng 4 mới đây. Đứng giữa biển khơi, chứng kiến sự hy sinh thầm lặng của những người lính và nhân dân giữa điều kiện khắc nghiệt nơi máu thịt của Tổ quốc, ông hiểu rằng sự bình yên của đất nước được đổi bằng trách nhiệm và lòng yêu nước vô bờ. Chuyến đi không chỉ mang lại cảm xúc mà còn là lời nhắc nhở mạnh mẽ về vai trò của khoa học đối với biển đảo quê hương.
Dưới góc nhìn của một chuyên gia vật liệu, ông nhận thấy rác thải tại Trường Sa có tiềm năng lớn. Từ nhựa lốp xe, vải vụn, hoàn toàn có thể biến thành vật liệu cách nhiệt, lọc nước hay thu ẩm từ không khí để tạo nước ngọt. Từ đó, PGS-TS Hải nảy ra ý tưởng nghiên cứu đưa công nghệ ra Trường Sa giúp lính đảo cải thiện cuộc sống. Theo ông, giải pháp này được xây dựng dựa trên 3 nguyên tắc: đơn giản - bền - dùng được ngay. Ông không chỉ muốn chuyển giao mà muốn cùng các chiến sĩ "đồng tạo giải pháp" để công nghệ có thể tự vận hành lâu dài trên đảo.
"Tình yêu đất nước không chỉ là một cảm xúc mà là một cam kết hành động lâu dài. Với tôi, giá trị lớn nhất của khoa học nằm ở chỗ giúp con người sống tốt hơn, an toàn hơn và vững vàng hơn, dù đó là trong những phòng thí nghiệm hiện đại ở Singapore hay nơi đầu sóng ngọn gió của Tổ quốc", PGS-TS Dương Minh Hải chia sẻ.
Tin Gốc: Thanh Niên

Sáng 18.4, HĐND TP.HCM thông qua nghị quyết dừng đầu tư Cung thiếu nhi TP.HCM bằng ngân sách, chuyển sang hình thức BT, doanh nghiệp đầu tư nhưng không yêu cầu thanh toán.
Dự án Cung thiếu nhi TP.HCM với tổng mức đầu tư hơn 1.100 tỉ đồng, khởi công hồi tháng 10.2025 trên khu đất gần 40.000 m2 ở Khu đô thị mới Thủ Thiêm, phường An Khánh.
Đến nay, dự án đã triển khai một số hạng mục như bao che hàng rào, lập lán trại, đắp bờ bao và san lấp mặt bằng, chuẩn bị thử tĩnh tải cọc, san lấp mặt bằng đạt 100%.
Đầu tháng 4.2026, tập thể Thường trực UBND TP.HCM thống nhất chuyển hình thức đầu tư các dự án Cung thiếu nhi TP.HCM và Nhà hát Giao hưởng, Nhạc và Vũ kịch từ đầu tư công sang phương thức đối tác công tư.
Ngày 7.4, Công ty cổ phần đầu tư xây dựng Bcons có công văn đề xuất nghiên cứu đầu tư dự án xây dựng Cung thiếu nhi TP.HCM theo hợp đồng BT không yêu cầu thanh toán. Tập đoàn này sẽ sử dụng nguồn vốn của mình để thực hiện dự án, bao gồm thiết kế, thi công và bàn giao theo hình thức "chìa khóa trao tay". Chi tiết hợp đồng sẽ được làm rõ trong quá trình phối hợp với các cơ quan chức năng của TP.HCM.
Về tiến độ, thời gian thiết kế dự án khoảng 3 tháng, sau khi có giấy phép xây dựng sẽ hoàn thành trong 12 tháng.
Sau đó, TP.HCM thống nhất tiếp nhận công trình do Tập đoàn Bcons xây dựng, tài trợ theo thiết kế và quy hoạch được duyệt. UBND TP.HCM đánh giá việc chuyển từ đầu tư công sang hợp đồng BT không yêu cầu thanh toán mang lại hiệu quả cao hơn về tài chính, kinh tế - xã hội.
Ngoài dự án Cung thiếu nhi TP.HCM, các đại biểu HĐND TP.HCM cũng biểu quyết thông qua việc dừng dự án Nhà hát Giao hưởng, Nhạc và Vũ kịch theo hình thức đầu tư công.
Phó chủ tịch HĐND TP.HCM Huỳnh Thanh Nhân cho biết việc tạm dừng 2 dự án này theo hình thức đầu tư công nhằm mục đích chuyển đổi phương thức đầu tư. Cung thiếu nhi và Nhà hát Giao hưởng, Nhạc và Vũ kịch TPHCM sẽ được xây dựng trong dự án trung tâm chính trị - hành chính mới của thành phố tại Thủ Thiêm với hình thức đối tác công tư (PPP).
Bên cạnh đổi hình thức đầu tư, Cung thiếu nhi TP.HCM cũng chuyển sang vị trí mới, tại khu đất ký hiệu 1.K5.1.VH, rộng 2,8 ha, cũng ở Khu đô thị mới Thủ Thiêm. Việc hoán đổi này giúp công trình có khuôn viên tương đối độc lập, thuận lợi để tổ chức các hoạt động đặc thù cho thiếu nhi và gắn liền với không gian cây xanh, mặt nước, không gian công cộng.
Với thiết kế mở, các em thiếu nhi sẽ có nhiều không gian để hoạt động hơn so với phương án cũ, các em cũng có thể sử dụng những không gian, tiện ích trong khu vực Trung tâm hành chính TP.HCM.
Tin Gốc: Thanh Niên

Làng du lịch cộng đồng Gò Cỏ (P.Sa Huỳnh, tỉnh Quảng Ngãi) nằm sát biển với diện tích khoảng 105 ha, cách QL1 khoảng 1,5 km về hướng đông. Làng nằm trên địa hình núi đồi nên độ cao không đồng đều, chênh nhau từ 20 - 50 m so với mực nước biển. Đá nơi đây nhiều vô kể, được sử dụng làm vật liệu xây dựng từ thuở xa xưa.
Gò Cỏ có con đường lát đá nối làng với biển. Nhiều nhà nghiên cứu khẳng định đây là con đường có từ khi người Chăm cư trú nơi này. Họ đi bộ từ làng ra bãi cát vàng mịn màng rồi chèo thuyền nhỏ dập dềnh trên sóng nước đánh bắt cá ở vùng biển gần bờ.
Trong làng còn có những con đường đá gập ghềnh bước chân qua. Họ cũng xếp đá tạo thành mương dẫn nước tưới mát ruộng vườn ngày khô hạn. Họ đào sâu xuống cát rồi xếp đá tạo thành những giếng nước ngọt lành qua cả ngàn năm. Địa hình núi đồi nhấp nhô, chen chúc đá lớn nhỏ nên việc lập vườn, dựng nhà làm nơi trú ngụ vô cùng gian khó. Họ xếp từng viên đá lên nhau thành kè ngăn nước mưa trôi đất làm nên khu vườn nhỏ lưng chừng núi. Họ dùng đá xây móng cho căn nhà thêm vững chắc.
Trong hành trình nam tiến, người Việt định cư ở vùng đất này. Dần dà, họ hòa huyết cùng người Chăm và chung tay xây dựng xóm làng yên vui. Người làng cần mẫn cày cấy những thửa ruộng bên chân núi, vun trồng trên mảnh đất gò đồi. Trời yên biển lặng, trai tráng chèo thuyền ra biển buông - kéo lưới đánh bắt cá tôm. Hải sản vớt lên từ biển hiện diện ở chợ quê được nhiều người ưa thích. Họ thừa hưởng các công trình bằng đá từ những bậc tiền nhân nhọc nhằn gầy dựng.
Đồi núi nhấp nhô tựa bức tường thành vững chắc che chắn cuồng phong từ biển thổi vào bờ. Qua bao mùa mưa gió, kè đá vẫn vững chãi khiến cho hậu thế phải nghiêng mình thán phục. "Kè đá vườn nhà tôi từ xưa truyền lại, lâu lắm rồi nhưng chẳng sạt lở gì cả. Và những bờ kè đá trong làng này đều như thế...", bà Bùi Thị Sen (61 tuổi) nói.
Bảy năm trước, Hợp tác xã du lịch cộng đồng làng Gò Cỏ san ủi mặt bằng trước khi dựng nhà tranh vách đất làm nơi đón khách tham quan. Các tảng đá lớn xếp chồng lên nhau tạo thành bờ kè giữ đất khá vững chắc. Những viên đá nhỏ được xếp thành hình chữ nhật rồi đổ đất vào trong tạo thành nền nhà. Những ngôi nhà tranh vách đất được dựng trên nền đất nâu cùng các vật dụng đơn sơ đậm chất thôn quê dân dã. Những người thợ còn khéo léo dùng đá tạo thành hòn non bộ và lối đi lại trong khuôn viên trung tâm đón tiếp du khách vô cùng đẹp mắt.
Người làng cũng dùng tranh, tre, đất, đá sẵn có dựng những căn nhà xinh xinh làm nơi lưu trú cho du khách tham quan. Nghỉ ngơi trong ngôi nhà đơn sơ, dù thiếu tiện nghi nhưng được hòa mình vào không gian làng quê khiến nhiều người thích thú. Nhiều du khách xuýt xoa khen ngợi khi thưởng thức các món ăn đậm đà hương vị chế biến từ những sản vật địa phương. Và quan trọng hơn, chính tính cách thật thà của người dân quê chất phác đã thay lời mời gọi du khách quay lại chốn này.
"Nhiều du khách thích thú khi tìm hiểu về kè đá, đường đá, mương đá. Nhiều nhà nghiên cứu cũng đến đây tìm hiểu các công trình bằng đá liên quan đến 3 nền văn hóa: Sa Huỳnh - Champa và Đại Việt...", chị Trần Thị Thu Thủy, Giám đốc Hợp tác xã du lịch cộng đồng làng Gò Cỏ, cho biết.
Trẻ thơ làng Gò Cỏ lẫm chẫm những bước đi đầu tiên trên con đường đá có từ thuở xa xưa. Mặt đường gồ ghề khiến bé vấp ngã và khóc òa... Rồi khi lớn hơn, trẻ cắp sách tung tăng trên con đường đá đến trường học hỏi bao điều mới lạ.
Sau giờ đến lớp, vài ba đứa trẻ lượm những viên đá nhỏ kiên trì mài thành viên bi tròn vo, nhẵn bóng. Chúng cùng nhau bắn bi trên khoảnh đất bên đường. Chán chê, bọn trẻ lượm những viên sỏi tròn rồi chụm đầu chơi trò đi ô (ô ăn quan), cười vui thích thú. Đôi lúc, chúng cãi nhau chí chóe rồi dàn hòa và lát sau đã cùng cười ngặt nghẽo.
Trai gái bước trên con đường đá gập ghềnh đến tụ họp tại ghềnh đá nằm giữa làng và biển vào đêm trăng sáng vằng vặc. Họ vui vẻ nói cười, trêu ghẹo hay trao nhau những lời tình tứ, và bao đôi lứa đã nên duyên vợ chồng. Cuộc sống yên ả trôi. Khi đói lòng nhưng chưa đến bữa cơm, người làng lượm vài lát củ lang khô phơi trên phiến đá phẳng cạnh nhà ăn lót dạ.
Cá, tôm, mực đánh bắt từ biển ăn không xuể, bán chẳng hết, họ phơi trên đá trong nắng trưa dành để ăn dần hay làm quà cho người thân. Những sản vật ấy chế biến thành món ăn thơm ngon với hương vị đặc trưng, phảng phất hương nắng gió đất trời.
Khi quê hương chìm trong khói lửa chiến tranh, đá che chở cho dân làng giữa cơn nguy biến. Những khe đá, hầm đá che chắn đạn pháo nã vào làng. Người làng ôm con trẻ chạy trốn vào những hang đá bên biển để tránh các cuộc càn quét. Có hang đá nhiều lần bị đối phương thả hóa chất tạo khói cay vào vì nghi dân làng cùng du kích trú ẩn nên gọi là hang Mù Cay. Những thanh niên bịn rịn chia tay người thân bước trên đường đá rời làng đi cầm súng bảo vệ quê hương.
Đất nước thanh bình, người làng dùng đất, đá, tranh, tre dựng lại mái nhà do bom đạn tàn phá. Họ ra sức làm lụng cho cuộc sống no đủ, cửa nhà yên vui. Những người con làm ăn phương xa luôn hướng về quê nhà, nhớ con đường và kè đá thân thương. "Tui đánh bắt cá trên vùng biển phía bắc, lâu lâu mới về nhà. Đi xa nhớ quê lắm. Nhớ ngày còn nhỏ chơi cùng bạn bè trên đường đá, kè đá và bên giếng Chăm. Vui lắm. Bà con trong làng sống hiền hòa và thân thiện...", anh Trần Văn Công (47 tuổi) tâm sự.
Gò Cỏ, ngôi làng cổ vô vàn đá khiến nhiều người tò mò, thích thú. Con đường đá gập ghềnh được tạo thành từ sự khéo léo của tiền nhân. Kè đá rêu phong sau bao mùa mưa nắng, mang dấu tích cổ xưa, khơi gợi sự tò mò của khách phương xa. Họ sờ nắn từng viên đá, tâm trí như đang mơ màng tìm về thuở xa xưa.
Tin Gốc: Thanh Niên

