Chỉ cần gọi điện thoại 1-2 phút là có thể giải quyết xong công việc, nhưng nhiều người vẫn chọn “có gì nhắn tin cho mình…” và kiên quyết không nghe, chẳng muốn bắt máy.
Nhật Nguyên (21 tuổi, nhân viên marketing tại Huế) thừa nhận sợ chuông điện thoại và cuộc gọi từ công việc. Nguyên kể cứ nghe tiếng chuông, kể cả không phải từ điện thoại của mình, anh cũng giật mình.
“Mỗi khi thấy sếp hoặc đồng nghiệp gọi, trong đầu mình thường mặc định “chắc lại có chuyện rồi”, nên hiếm khi bắt máy ngay, mà chờ một lúc hoặc đợi cuộc gọi kết thúc rồi chủ động gọi lại sau”, Nguyên kể.
Nhật Nguyên cho biết đôi khi bạn lo âu quá mức, suy diễn mắc lỗi gì trong công việc được giao hay quên deadline. Vì vậy, khi thấy cuộc gọi bạn thường hồi hộp và căng thẳng.
Đi làm cả ngày, tuy không phải lúc nào cũng để điện thoại ở chế độ im lặng, nhưng vào ngày nghỉ hoặc khi bị stress vì công việc, Nguyên tắt luôn chuông điện thoại hoặc bật chế độ không làm phiền.
Chính vì nỗi sợ đó, Nguyên thừa nhận có lần bị sếp mắng ngay trong cuộc gọi. Cậu chỉ biết im lặng lắng nghe và “dạ… vâng” cho qua chuyện.
Bảo Ngọc (26 tuổi, nhân viên văn phòng tại TP.HCM) nói trong văn phòng cô có khá nhiều người ngại gọi hoặc nghe điện thoại, kể cả cô.
Có những việc rất gấp, chỉ cần gọi trao đổi 1-2 phút là có thể giải quyết luôn vấn đề, nhưng nhiều bạn vẫn chọn nhắn tin, chứ không gọi điện.
“Chỉ những việc thật sự khẩn cấp mới nên gọi điện. Còn nếu việc gì cũng gọi, thậm chí giao cả trăm đầu việc qua điện thoại thì bực mình lắm. Vì phải dừng ngay công việc đang làm để nghe rồi ghi chú lại đủ thứ”, Ngọc kể.
Làm nhân viên truyền thông, thường xuyên “onset” với ê kíp làm chương trình, Ngọc Như (23 tuổi, TP.HCM) thừa nhận sợ nghe điện thoại, thậm chí tắt luôn chuông. Như nói, nếu có việc cần thì mọi người cứ nhắn tin trước, nếu cô không phản hồi trong khoảng 2-3 tiếng thì lúc đó hãy gọi điện, trừ khi là việc thật sự gấp.
Sau khi xong việc, Như sẽ chủ động gọi lại.
“Không nghe điện thoại, dễ bị hiểu lầm là mình đang né tránh hoặc không muốn nghe, trong khi thực tế là mình đang bận”, Như bày tỏ.
Cô nói thêm khi phải trả lời các vấn đề trong công việc mà chưa kịp chuẩn bị qua điện thoại, rất dễ nói sai hoặc thiếu ý. Vì vậy, nhắn tin trước cho chắc ăn, trừ trường hợp thật sự khẩn cấp hãy gọi.
Còn Gia Bảo (25 tuổi, nhân viên chăm sóc khách hàng tại TP.HCM) nói dù công việc đòi hỏi phải giao tiếp và trao đổi qua điện thoại với nhiều người, nhưng anh luôn ưu tiên nhắn tin thay vì gọi điện.
“Đơn giản vì nhắn tin không làm gián đoạn hay “chen ngang” luồng công việc, giúp mình giữ tập trung và làm việc hiệu quả hơn”, Bảo nói.
Anh nói thêm, tin nhắn có lịch sử ghi lại toàn bộ nội dung rõ ràng nên rất dễ xem lại, rà soát khi cần. Trong khi đó, khối lượng công việc thường nhiều, đầu việc nhỏ lẻ từ nhiều deadline khác nhau thì rất dễ sót.
Giữa lúc đang đi dạo và ngắm cảnh chiều muộn, nhiều người bất ngờ phát hiện một hiện tượng kỳ lạ xuất hiện trên bầu trời, tạo nên khung cảnh vừa choáng ngợp vừa rợn người. Những hình ảnh hiếm gặp nhanh chóng khiến mạng xã hội bùng nổ vì quá bí ẩn và khác thường.
Sự việc xảy ra ở Trung Quốc. Người dân liên tiếp chứng kiến 2 hiện tượng thiên nhiên đặc biệt hiếm gặp: "mây cầu vồng" phủ kín bầu trời Giang Tô và cây bồ đề cổ thụ 1.500 năm tuổi bất ngờ bung nở rực rỡ tại Hà Nam. Những hình ảnh kỳ ảo nhanh chóng lan truyền mạnh mẽ trên mạng xã hội, khiến nhiều người không khỏi trầm trồ và xem đây là điềm lành hiếm có.
Ngày 8/5, bầu trời tại nhiều thành phố thuộc tỉnh Giang Tô như Giang Âm, Thường Châu, Túc Thiên và Nam Kinh bất ngờ xuất hiện những dải mây óng ánh nhiều màu sắc. Dưới ánh nắng mặt trời, các lớp mây mỏng phản chiếu thành từng mảng sắc màu chuyển đổi rực rỡ, tạo nên khung cảnh đẹp như tranh vẽ.
Đặc biệt, ở một số khu vực, mây còn mang hình dáng tựa những chiếc lông vũ khổng lồ với các đường vân hiện rõ, khiến nhiều người thích thú dừng lại ngắm nhìn và ghi hình.
Theo các chuyên gia khí tượng, đây là hiện tượng quang học được gọi là "mây ngũ sắc" hay "mây cầu vồng". Hiện tượng này xảy ra khi ánh sáng mặt trời đi qua các đám mây ở tầng cao chứa vô số tinh thể băng hoặc giọt nước siêu nhỏ. Chúng hoạt động như một "lăng kính tự nhiên", tán xạ ánh sáng thành nhiều gam màu nổi bật trên nền trời xanh.
Không dừng lại ở đó, trong cùng ngày, bầu trời Nam Kinh còn xuất hiện thêm hào quang mặt trời và những dải cung ánh sáng sát đường chân trời các hiện tượng quang học vốn rất hiếm gặp, càng khiến khung cảnh trở nên huyền ảo hơn bao giờ hết.
Điều thú vị trong khi người dân Giang Tô say mê trước màn trình diễn kỳ diệu của thiên nhiên, thì tại Lạc Dương (tỉnh Hà Nam), một "báu vật sống" hơn nghìn năm tuổi cũng bước vào khoảnh khắc đẹp nhất trong năm.
Cây bồ đề cổ thụ nằm tại khu vực Trùng Độ Câu bất ngờ nở hoa đúng thời điểm mùa mẫu đơn vừa kết thúc. Cây cao hơn 30 mét, thân to đến mức nhiều người trưởng thành dang tay vẫn không ôm xuể. Những chùm hoa nhỏ mang sắc màu thanh nhã nổi bật giữa tán lá xanh um đã thu hút đông đảo du khách và người dân tìm đến chiêm ngưỡng.
Theo người dân địa phương, cây chỉ nở hoa trong khoảng nửa tháng mỗi năm, khiến khoảnh khắc này càng trở nên quý hiếm và đặc biệt.
Bao quanh cây cổ thụ là câu chuyện được truyền lại suốt nhiều thế hệ. Tương truyền, tổ tiên họ Ngưu từng cứu giúp một vị sư lâm bệnh nặng khi ông ghé qua vùng này. Sau khi bình phục, vị sư đã trồng cây bồ đề trước nhà để bày tỏ lòng biết ơn. Từ đó, gia tộc họ Ngưu luôn duy trì truyền thống làm việc thiện, từng nhiều lần phát cháo cứu đói cho người nghèo dưới chính gốc cây này trong những năm mất mùa.
Điều đáng nói sự xuất hiện đồng thời của 2 hiện tượng đặc biệt bầu trời ngũ sắc và cây cổ thụ nghìn năm nở hoa khiến nhiều người tin rằng đó là biểu tượng của may mắn, bình an và những điều tốt đẹp. Đồng thời, đây cũng được xem là minh chứng cho vẻ đẹp kỳ diệu mà thiên nhiên vẫn luôn âm thầm tạo nên qua dòng chảy của thời gian.
Darwin nằm sâu trong sa mạc thuộc hạt Inyo, cạnh Công viên quốc gia Thung lũng Chết. Thị trấn này từng rất sầm uất vào cuối thế kỷ 19 khi các mỏ bạc và chì được phát hiện, với dân số khoảng 3.500 người. Tuy nhiên, sự thịnh vượng lụi tàn khi quặng cạn kiệt và các tuyến đường chính thay đổi hướng. Đến thập niên 1970, những khu mỏ cuối cùng đóng cửa, dân số sụt giảm nghiêm trọng.
Darwin nay còn một số ngôi nhà cũ nằm rải rác giữa xương rồng. Thị trấn cách đường cao tốc gần nhất hơn 8 km, không có cửa hàng tạp hóa, nhà hàng hay bệnh viện. Nước là tài nguyên quý giá nhất, được dẫn bằng hệ thống ống từ một con suối xa.
Cộng đồng hiện chủ yếu là người già với độ tuổi trung bình 66. Trước nguy cơ thị trấn bị xóa sổ, người dân kêu gọi người trẻ chuyển đến sinh sống.
Một số bất động sản đang được rao bán thấp hơn khoảng 70% so với trung bình bang California. Một căn nhà ba phòng ngủ có tầm nhìn hướng núi được chào giá 245.000 USD, trong khi mức giá trung bình bang là 861.725 USD. Một căn trang trại cũ khác được rao bán chỉ 85.000 USD.
Dù giá rẻ, nơi này vẫn khó thu hút cư dân vì vị trí xa xôi và hạ tầng thiếu thốn. Bà Kathy Goss, người sống tại đây gần 30 năm, cho biết nhiều người già trong vùng đã qua đời. Bà từng treo biển "Có người đang sống ở đây" khắp thị trấn để nhắc về sự tồn tại của cộng đồng.
"Chúng tôi không muốn du khách đến quay video như một thị trấn ma", bà nói. "Chúng tôi muốn người trẻ thực sự sống ở đây, gắn bó lâu dài và cùng duy trì cộng đồng".
Anh Nico Georis, 43 tuổi, một trong những cư dân trẻ nhất, cho biết đang tìm lao động trẻ để tiếp nối việc vận hành thị trấn. Áp lực lớn nhất nằm ở hệ thống nước. Nguồn nước dẫn từ suối qua đường ống trọng lực, cần người bảo trì thủ công thường xuyên. Nhóm tình nguyện viên lớn tuổi hiện nay khó duy trì công việc này.
Một số người từ Las Vegas hay San Francisco bắt đầu chuyển đến để tìm không gian yên tĩnh. Tuy nhiên, tương lai của Darwin vẫn bỏ ngỏ khi lực lượng lao động tiếp tục thu hẹp.
Buổi đối thoại chủ đề "Kể tốt câu chuyện hữu nghị Việt - Trung" trong khuôn khổ chương trình "Hành trình đỏ - Nghiên cứu, học tập của thanh niên" tại Trung Quốc với 192 đại biểu thanh niên, thiếu nhi Việt Nam hiện có mặt tại Trung Quốc.
Anh Vương Tử Triệu - phát thanh viên hạng I, Ủy viên Hội Liên hiệp thanh niên tỉnh Quảng Đông - mở đầu phần chia sẻ bằng chuyến đi đến TP.HCM.
Anh kể trong một lần di chuyển, gặp khó khăn trong việc tìm đường đã gặp một tài xế xe ôm dành hơn một giờ dẫn đường cho anh.
Khi đưa anh đến nơi cần tìm, người này không nhận tiền mà chỉ để lại một câu nói: "Chào mừng đến Việt Nam".
Cũng trong chuyến đi đó, tại một quán cà phê anh tình cờ gặp một ca sĩ người Việt. Hai người bắt đầu trò chuyện và sau đó cùng hát bài Bằng hữu, một bài hát khá nổi tiếng của Trung Quốc. Chỉ với một bài hát quen thuộc, không cần nhiều lời giải thích, khoảng cách giữa hai bạn trẻ Việt - Trung dường như được rút ngắn.
Anh Triệu nói những trải nghiệm này giúp anh ghi nhớ cách thể hiện sự thiện chí trong đời sống thường ngày, từ những hành động cụ thể và trực tiếp.
Cũng lựa chọn cách kể từ những chi tiết nhỏ, chị Chu Anh Thụy, MC Đài phát thanh - truyền hình Quảng Châu, thường kể lại những câu chuyện bạn bè của chị khi đến Việt Nam. Một người lớn tuổi khi biết họ là người Trung Quốc đã chủ động chào bằng tiếng Trung dù chưa thật trôi chảy.
Theo chị, khi kể câu chuyện hữu nghị, điều quan trọng nằm ở lựa chọn cách thể hiện đủ gần để người nghe có thể cảm nhận.
Anh Lê Minh Đức - Bí thư Đoàn Thanh niên Thông tấn xã Việt Nam - nhắc đến những chi tiết thường gặp trong đời sống của thanh niên hai nước như quan tâm đến ẩm thực, phim ảnh hay các hoạt động giao lưu, học tập và làm việc.
Những yếu tố này có thể thành chất liệu xây dựng nội dung truyền thông. Anh Đức cho rằng sự phát triển của AI đang tạo ra nhiều công cụ hỗ trợ người làm báo và sáng tạo nội dung từ sản xuất, phân phối đến cá nhân hóa thông tin.
Các nền tảng số và công nghệ mới có thể được tận dụng để xây dựng những sản phẩm truyền thông phù hợp hơn với thói quen tiếp nhận của người trẻ.
Chị Nguyễn Bích Hà, nhà sáng tạo nội dung số của Schannel Network, bật mí mình có cảm hứng bắt đầu làm video từ nhà sáng tạo nội dung Lý Tử Thất nổi tiếng của Trung Quốc. Chị lựa chọn ghi lại và chia sẻ hình ảnh văn hóa, con người Việt Nam.
Trùng hợp, người bạn quốc tế đầu tiên của chị cũng đến từ Trung Quốc, bắt đầu từ việc xem các video về du lịch, ẩm thực Việt Nam trên nền tảng TikTok. Hai người kết nối từ phần bình luận, sau đó tiếp tục trao đổi và giữ liên lạc.
Từ một video về bánh mì Việt Nam, câu chuyện giữa hai người dần mở rộng sang những nội dung khác về đời sống. Trong những chuyến đi sau đó, chị tiếp tục ghi nhận những trải nghiệm tương tự.
Khi đến khu vực cửa khẩu Hà Khẩu, chị sử dụng Tiểu Hồng Thư - một nền tảng mạng xã hội của Trung Quốc - để tìm kiếm địa điểm và nhận thấy nhiều bạn trẻ Trung Quốc chia sẻ về Việt Nam.
Tại Hoàng Sơn, một chủ quán bánh nướng truyền thống cho biết cửa hàng của ông được nhiều bạn trẻ Việt Nam biết đến qua mạng xã hội.
"Những trải nghiệm này hoàn toàn có thể làm thành các sản phẩm chung giữa nhà sáng tạo nội dung hai nước như video song ngữ, vlog trải nghiệm hoặc các cuộc trò chuyện giữa người trẻ để đăng tải trên các nền tảng quen thuộc", chị Hà nói.