Tôi biết rằng chốn định cư là quan trọng và chỉ cá nhân mới có thể đưa ra quyết định sáng suốt. Tuy nhiên, tôi cũng muốn nhờ bạn đọc tư vấn thử về vấn đề của mình.
Cách đây hai năm, vợ chồng tôi mua một lô đất ở Đà Nẵng với giá 1,6 tỷ đồng. Lô đất này thoáng mát, rộng rãi, cách trung tâm khoảng 5 km (diện tích 110 m2). Chỗ này chưa bao giờ ngập, trong khi khu trung tâm vẫn ngập nhẹ. Hiện tại giá đã lên khoảng 3,2 tỷ đồng, tức tăng gấp đôi so với lúc tôi mua (tôi đã tìm hiểu kỹ giá hiện tại). Và tôi biết, với địa thế như vậy, giá còn có thể tăng nữa.
Khi mua, tôi vay ngân hàng 600 triệu đồng. Hiện tại còn nợ 480 triệu đồng. Ngoài ra, tôi nợ người thân 300 triệu đồng nhưng đã trả hết. Gia cảnh của tôi hiện tại như sau: thu nhập vợ chồng khoảng 15 triệu đồng mỗi người. Vợ chồng tôi có làm thêm nhưng thu nhập không ổn định, có tháng tổng cộng thêm được 2 triệu đồng, có tháng 6-8 triệu đồng, cũng có tháng không có đồng nào.
Tiền trọ bao gồm điện nước khoảng 4,8 triệu đồng mỗi tháng. Xăng xe của hai vợ chồng khoảng một triệu đồng mỗi tháng. Tiền trả gốc và lãi ngân hàng mỗi tháng là 7,8 triệu đồng. Con tôi hai tuổi, mới đi học nên chi phí tháng khoảng 4,2 triệu đồng. Ngoài ra hàng tháng còn gửi về cho ông bà 2 triệu đồng. Chi phí ăn uống của cả nhà, bỉm sữa, vaccine cho con vẫn chưa tính. Trước khi con đi học, vợ chồng tôi tích góp được nhiều hơn nhưng giờ mỗi tháng chỉ dư khoảng 8 triệu đồng.
Tôi đang dự tính ba phương án:
Phương án thứ nhất: vay thêm để xây nhà cấp bốn, nền móng sẵn để lên tầng. Theo dự tính của nhà thầu là khoảng 750 triệu đồng hoặc trọn gói 900 triệu đồng.
Phương án thứ hai: vay thêm 200 triệu đồng để xây nhà cấp bốn cơ bản, diện tích nhỏ, lợp mái tôn khoảng 350 triệu đồng. Sau này nếu muốn làm nhà thì đập đi làm mới.
Phương án thứ ba: bán đất để vào gần trung tâm hơn, khoảng 3 km, tìm mua nhà trong ngõ xe máy 2,5 m (diện tích đất khoảng 35 m2). Phương án này đỡ gánh nặng kinh tế hơn, nhanh trả hết nợ ngân hàng hơn và quan trọng là có khoản dư để sinh thêm em bé (chắc khoảng 4-5 năm nữa). Sau này có tiền thì bán đi để mua lô đất thoáng hơn.
Ngoài ra, công ty vợ tôi đang lao đao, có thể phá sản bất cứ lúc nào. Công ty tôi ổn định hơn. Mong bạn đọc nhiệt tình chia sẻ cảm nghĩ. Biết đâu có ý tưởng nào đó tuyệt vời để tôi đưa ra quyết định sáng suốt hơn. Trân trọng cảm ơn.
Tôi và chồng kết hôn hơn nửa năm, sau 5 năm yêu nhau. Cuộc sống vợ chồng trẻ nhìn chung tạm ổn mặc dù nhiều lúc bất đồng quan điểm và tranh cãi gay gắt. Tôi khá ngang bướng nên những cuộc cãi vã thường kết thúc bằng sự im lặng của chồng. Chiến thuật của anh gần đây là im lặng, đợi tôi hết nóng rồi sẽ tự lành chứ không dỗ dành như ngày còn yêu. Ba tháng trước chúng tôi mở một cửa hàng dịch vụ nhỏ và đồng thời tôi chuyển sang cơ quan mới. Giai đoạn mới khai trương, tôi phải cáng đáng mọi việc kinh doanh, thích nghi với môi trường hoàn toàn mới nên bị stress nặng, bất đồng càng nhiều hơn.
Tôi là người cầu toàn, mọi việc phải được trau chuốt và hoàn hảo nhất có thể. Tính cách chồng ngược lại, anh chịu khó và ủng hộ công việc của tôi nhưng hời hợt, từ tốn nên nhiều lúc tôi không hài lòng. May thay, nhờ sự cố gắng và trời thương, việc kinh doanh của tôi khá tốt. Xin nói thêm, tôi là mẫu người ham công việc, chung thủy, chịu khó, được gia đình chồng yêu quý, mọi người nhận xét có vẻ ngoài dễ thương.
Một đêm chồng say, vô tình tôi thấy có tin nhắn: "Em nhớ anh, không hiểu sao mỗi khi say em đều nhớ đến anh, anh đừng im lặng như thế". Tôi tò mò, đóng vai chồng để nói chuyện xem sao. Qua cách nói chuyện, tôi đoán cô này chưa có gia đình, khuôn mặt trên mạng bình thường, luôn nói nhớ chồng tôi. Hôm sau anh tỉnh, tôi hỏi thì anh bảo không biết cô ta là ai, tự nhiên cứ nhắn tin cho anh, anh thấy có vẻ không bình thường nên chưa từng trả lời lại. Tôi hỏi tại sao tên trong chát trên mạng là em yêu, anh nói cô ta tự để thế chứ anh làm sao biết. Tôi tìm trong danh bạ điện thoại nhưng không thấy tên nào lưu như vậy thật, có điều tìm trên mạng xã hội bằng điện thoại khác lại không thể tìm ra cô đó.
Chồng nói chưa hề gặp nhưng trong quá trình giả vờ là anh để nói chuyện với cô ta, tôi bảo:" Từ nay đừng gặp nhau nữa vì anh đã có vợ rồi". Cô ta lại bảo đang khóc và đồng ý không gặp nữa. Lời cô ta và chồng tôi sao lại mâu thuẫn thế? Khi chat online tôi quen đưa biểu tượng cảm xúc mặt cười vào, lập tức cô ta bảo đó không phải anh Hoàng (tên chồng tôi). Tôi gửi lại hình động trong bộ sưu tập chồng hay dùng thì cô ta mới tiếp tục câu chuyện. Chứng tỏ cô ta quen cách trò chuyện của chồng tôi rồi.
Từ hôm đó, chồng tôi không có biểu hiện gì khác. Anh vẫn làm việc như thường, rảnh cũng ở nhà hoặc bên tôi. Tôi vốn không phải người đa nghi nhưng khi yêu nhau anh cũng say nắng và lừa dối tôi một lần, dù đã tha thứ nhưng tôi thực sự bị ám ảnh. Chính vì vậy, tôi thường dè dặt và không tin tuyệt đối anh. Tôi phải làm sao đây?
Tôi 23 tuổi, lớn lên trong một gia đình đầy mâu thuẫn: bạo lực, định kiến và thiếu thốn tình cảm. Tuổi thơ của tôi gắn với những lần chuyển trường từ Hà Nội vào TP HCM, rồi các tỉnh lân cận. Từ một đứa trẻ từng được yêu chiều, tôi dần trở nên chông chênh, phải tự học cách mạnh mẽ để bảo vệ bản thân và mẹ. Dù hoàn cảnh không dễ dàng, tôi vẫn luôn cố gắng học tập, tham gia hoạt động và giữ mình không sa ngã. Có lẽ vì những tổn thương từ nhỏ, khi bắt đầu biết rung động, tôi trở nên nhạy cảm, đa nghi và dễ bị chi phối bởi cảm xúc.
Năm 18 tuổi, tôi quen một chàng trai hơn mình 3 tuổi. Chúng tôi đến với nhau khá trong sáng, cùng động viên nhau học tập và hướng đến mục tiêu thi đại học. Anh thường xuyên qua lại, quan tâm tôi, khiến tôi tin tưởng và nhận lời yêu. Chỉ sau vài tháng, tôi bắt đầu cảm nhận sự xa cách từ anh. Đúng lúc đó, anh gặp tai nạn và hạn chế liên lạc. Tôi lo lắng nhưng vẫn tôn trọng, không làm phiền anh. Sau đó, tôi phát hiện anh có những mối quan hệ thân thiết với người con gái khác, một cô gái tôi từng rất tin tưởng. Từ những nghi ngờ và lời khuyên xung quanh, tôi quyết định chia tay trong im lặng.
Sau một thời gian, khi mọi chuyện lắng xuống, tôi quay lại với anh vì vẫn còn tình cảm. Lúc đó, anh thay đổi, quan tâm tôi nhiều hơn, chăm sóc từng chút khiến tôi cảm động. Thế nhưng niềm tin trong tôi không còn nguyên vẹn. Chỉ cần một dấu hiệu nhỏ, tôi lại nghi ngờ anh. Đúng như linh cảm, tôi phát hiện anh tiếp tục giấu tôi đi chơi với người khác. Dù anh xin lỗi và giải thích, tôi vẫn không thể bỏ qua. Áp lực từ học tập, công việc, tài chính và gia đình khiến tôi kiệt sức. Cuối cùng, tôi chọn chia tay dù trong lòng còn rất yêu.
Sau đó, tôi biết anh có mối quan hệ với người khác, thậm chí còn nói những điều khiến tôi buồn, rằng anh làm vậy vì bị tôi làm tổn thương trước đó, yêu người khác để trả thù tôi. Có lần tôi tận mắt chứng kiến anh thân mật với người con gái khác, cảm giác lúc đó khiến tôi gần như sụp đổ. Thời gian trôi qua, mọi thứ dần nguôi ngoai nhưng tình cảm của tôi dành cho anh vẫn chưa thể dứt. Chúng tôi vẫn liên lạc, anh muốn quay lại và cho rằng mọi chuyện xảy ra cũng một phần là lỗi của tôi. Tôi cũng tự hỏi, liệu lỗi có phải do mình đã không đủ tin tưởng? Điều khiến tôi bối rối nhất là dù biết anh không hoàn toàn đúng, tôi vẫn cảm nhận được anh từng thật lòng với mình. Có điều, sự tôn trọng và niềm tin đã không còn như trước. Một người nói yêu tôi nhưng lại khiến tôi tổn thương hết lần này đến lần khác, liệu có đáng để tiếp tục?
Tôi nhận ra bản thân bị ảnh hưởng rất nhiều từ quá khứ, những tổn thương khiến tôi sợ mất mát, sợ bị phản bội nên luôn phòng vệ quá mức. Cũng có thể vì tôi đã yêu quá nhiều nên không đủ tỉnh táo để nhìn nhận đúng sai. Xung quanh tôi không thiếu người tốt, nhưng tôi lại không thể mở lòng với ai. Tôi vùi mình vào học tập và công việc, vẫn không thể quên anh. Tôi đứng giữa hai lựa chọn: buông bỏ để bắt đầu lại hoặc tiếp tục níu giữ một mối quan hệ đầy nghi ngờ và tổn thương. Tôi thật sự không biết mình còn có thể tin vào tình yêu một lần nữa hay không.
Tôi sinh ra ở một vùng quê, đang sống và làm việc ở TP HCM. Tôi được mọi người nhận xét là tính cách tốt, ngoại hình dễ thương, trong công việc được sếp và đồng nghiệp đánh giá cao. Mọi thứ từ công việc tới cuộc sống đều bình thường, duy chỉ có tình duyên lận đận. Bạn trai đầu của tôi, trong một cuộc nhậu say xỉn đã gặp tai nạn giao thông rồi ra đi mãi mãi. Người thứ hai không được về ngoại hình lại thiếu trách nhiệm với tôi, không có khái niệm xây dựng một gia đình hạnh phúc. Yêu nhau được hai năm tôi quyết chia tay vì biết sẽ không thể thay đổi được anh.
Sau đó tôi dồn toàn bộ thời gian vào công việc rồi gặp anh qua bạn bè giới thiệu. Lúc đầu tôi chỉ nghĩ kết bạn cho vui, sau khi gặp mặt và những lần hẹn hò tiếp theo tôi cảm thấy anh là người đàn ông rất tốt, lại là thầy giáo. Hoàn cảnh của anh cũng rất đáng thương, bố mẹ mất từ khi hai anh em còn rất nhỏ, chắc đó là lý do tôi thương anh. Khi yêu, anh đưa tôi về nhà chơi, đi đám cưới bạn anh cũng dẫn đi cùng, rất tự hào với bạn bè về tôi. Anh hết lòng chăm sóc tôi.
Mới tuần trước chúng tôi còn bàn về đám cưới của chúng tôi vào cuối năm, lúc đó tôi đã rất hạnh phúc. Vậy mà vừa rồi anh lại bảo dừng lại đi, anh yêu người khác rồi, còn lấy điện thoại của người đó gọi cho tôi. Tôi tìm hiểu mới biết đó là người yêu cũ của anh, họ quay lại với nhau từ bao giờ? Tôi sốc thật sự, tưởng chừng mọi thứ sụp đổ dưới chân. Tại sao anh lại đối xử với tôi như vậy? Có phải anh chưa hề yêu tôi, chỉ coi tôi là người lấp chỗ trống khi cô đơn? Giờ cô ấy quay lại, anh sẵn sàng bỏ tôi luôn?