Bị cáo Bá Minh Trí (SN 1979, quê tỉnh Khánh Hòa) cùng với các cá nhân khác là các ông Hoàng Văn Thiết và Nguyễn Quốc Phong là cổ đông sáng lập Công ty Cổ phần xây dựng phát triển địa ốc Trường Thịnh Phát (Công ty Trường Thịnh Phát). Ngành nghề kinh doanh: Tư vấn, môi giới, đấu giá bất động sản, đấu giá quyền sử dụng đất.
Công ty Cổ phần đầu tư xây dựng phát triển địa ốc Danh Tiến (Công ty Danh Tiến) có các cổ đông sáng lập gồm Nguyễn Quốc Phong, Nguyễn Hoàng Phạm Thái, Đỗ Bá Chiến, Hoàng Văn Thiết, Nguyễn Anh Kiệt. Người đại diện theo pháp luật là Nguyễn Quốc Phong.
Cuối năm 2021, ông Đỗ Bá Chiến thỏa thuận nhận chuyển nhượng 07 lô đất, thuộc thửa đất số 1260, diện tích 2.637m2 của ông Nguyễn Thế Lộc và thửa đất 1452, diện tích 1.871,2m2 của ông Lê Văn Thành và bà Trần Thị Hạnh. Cả hai thửa đất trên đều thuộc xã Lộc Hưng, huyện Lộc Ninh, tỉnh Bình Phước (nay là xã Lộc Hưng, tỉnh Đồng Nai).
Quá trình thực hiện thủ tục phân lô, tách thửa, ông Chiến giao cho ông Nguyễn Quốc Phong và ông Hoàng Văn Thiết tìm kiếm khách hàng để chuyển nhượng cho khách mua.
Do có quan hệ quen biết, cùng hợp tác kinh doanh với Bá Minh Trí nên ông Nguyễn Quốc Phong thỏa thuận miệng cho Trí môi giới chuyển nhượng các lô đất thuộc thửa đất số 1260 và 1452 nêu trên của ông Chiến.
Theo thỏa thuận, Trí có quyền tìm kiếm khách hàng, nhận tiền đặt cọc và chuyển cho đại diện Công ty Danh Tiến; khi làm xong thủ tục tách thửa và được cấp giấy chứng nhận quyền sử dụng đất đại diện Công ty Danh Tiến sẽ thông báo cho Trí biết, đưa khách hàng đến Văn phòng Công chứng ký hợp đồng chuyển nhượng, thanh toán đủ tiền.
Dựa trên sơ đồ phân lô do ông Phong cung cấp, Trí đặt tên các lô đất thuộc thửa đất số 1260 là Khu dân cư Lộc Hưng 3 và các lô đất thuộc thửa đất số 1452 là khu dân cư Lộc Hưng 4, rồi triển khai cho các nhân viên của Công ty Trường Thịnh Phát quảng cáo tìm kiếm khách hàng.
Qua tìm hiểu, ông Phạm Văn Nghiêm và ông Lê Thế Cầu biết Công ty Trường Thịnh Phát môi giới chuyển nhượng các lô đất nên đến gặp Trí thỏa thuận đặt cọc mỗi người 100 triệu đồng; riêng bà Ngô Thị Lệ Mi đặt cọc 200 triệu đồng để mua 2 lô đất.
Đồng thới Trí hứa ký hợp đồng chuyển nhượng với các cá nhân này và các cá nhân phải đóng thêm tiền, tổng cộng 95% giá trị hợp đồng.
Mặc dù ông Chiến chưa làm xong thủ tục tách thửa đất số 1260 nhưng Trí vẫn thông báo cho bà Mi, ông Cầu, ông Nghiêm đến văn phòng công chứng ký hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng đất.
Tiếp đó, Trí dẫn bà Mi và ông Cầu, ông Nghiêm về trụ sở Công ty Trường Thịnh Phát yêu cầu thanh toán thêm tiền theo thỏa thuận hợp đồng đặt cọc.
Tổng số tiền Trí nhận của bà Mi, ông Cầu, ông Nghiêm là 2.355.000.000 đồng, Trí đã sử dụng tiêu xài và chi cho hoạt động của Công ty Trường Thịnh Phát.
Đến tháng 4/2022, sau khi làm xong thủ tục tách thửa, ông Hoàng Văn Thiết thông báo cho Trí chuẩn bị tiền để thanh toán và ký hợp đồng chuyển nhượng các lô đất Trí đặt cọc, Trí xác nhận không có tiền để nhận chuyển nhượng các lô đất và bỏ tiền đặt cọc.
Quá thời hạn cam kết nhưng Trí không giao giấy chứng nhận quyền sử dụng đất cho bà Mi, ông Cầu, ông Nghiêm nên họ yêu cầu trả lại tiền, nhưng Trí chỉ trả lại cho bà Mi 70.000.000 đồng; hiện còn chiếm đoạt là 2.285.000.000 đồng.
Ngoài các hành vi trên, bị cáo Bá Minh Trí còn thừa nhận, vào năm 2022, Trí còn đại diện Công ty Trường Thịnh Phát ký hợp đồng đặt cọc chuyển nhượng lô một lô đất thuộc thửa đất số 37, Tờ bản đồ 44, tại Ấp 9, xã Lộc Thái, huyện Lộc Ninh, tỉnh Bình Phước (nay là xã Lộc Ninh, tỉnh Đồng Nai) với bà Nguyễn Thị Chuyên với tổng trị giá là 595.000.000 đồng. Bà Chuyên đặt cọc cho Trí 100.000.000 đồng.
Bà Chuyên đã chuyển cho Trí tổng cộng 515 triệu đồng nhưng sau đó không được Trí tiếp tục thực hiện các thủ tục để chuyển nhượng cho bà Chuyên, cũng không trả lại tiền cho người này.
Tổng số tiền bị cáo Bá Minh Trí chiếm đoạt của các bị hại là gần 2,9 tỷ đồng.
Tại phiên tòa, bị cáo Trí thừa nhận hành vi phạm tội như trên, đồng thời cho biết không còn khả năng hoàn trả lại tiền cho các bị hại. Tuy nhiên, bị cáo Trí vẫn mong được pháp luật khoan hồng, tuyên mức án nhẹ.
Sau khi nghị án, HĐXX nhận định hành vi của bị cáo Trí đặc biệt nghiêm trọng, cố ý xâm phạm đến quyền sở hữu tài sản hợp pháp của bị hại được pháp luật bảo vệ; làm ảnh hưởng đến tình hình trật tự an toàn xã hội nên có có mức án nghiêm khắc.
Ngày 11-4, Công an tỉnh Lào Cai cho biết Cơ quan cảnh sát điều tra Công an tỉnh đã bắt giữ khẩn cấp đối với Bùi Toàn Thắng (41 tuổi, ở phường Tam Chúc, tỉnh Ninh Bình) để điều tra về hành vi giết người và hủy hoại tài sản.
Trước đó ngày 10-4, do mâu thuẫn sau ly hôn, Thắng đi từ nhà ở Ninh Bình đến chợ ở phường Văn Phú (tỉnh Lào Cai) mua 2 con dao với mục đích tìm giết chị Đỗ Thị Nguyệt A. (38 tuổi, ở phường Văn Phú, là vợ cũ của Thắng, đã ly hôn năm 2021) và anh Vũ Văn Q. (45 tuổi, chồng chị A.).
Khi đến nhà hàng lẩu cua sông ở phường Văn Phú - nơi vợ chồng chị A. làm việc, Thắng cầm dao lao vào chém anh Q. khiến nạn nhân bị thương ở cổ và vai.
Khi anh Q. bỏ chạy, Thắng tiếp tục tìm chị A. nhưng không thấy nên đi vào khu vực bếp giật và cắt dây 2 bình gas, sau đó dùng bật lửa đốt làm cháy nhà hàng và cháy lan sang 3 nhà dân liền kề.
Anh Q. bị thương phải đi cấp cứu tại Bệnh viện Đa khoa số 1 tỉnh Lào Cai.
Ngay sau khi tiếp nhận vụ việc, Giám đốc Công an tỉnh Lào Cai đã chỉ đạo Công an tỉnh trực tiếp cùng các đơn vị nghiệp vụ khẩn trương đến hiện trường huy động lực lượng, phương tiện phối hợp với các lực lượng chức năng, người dân tổ chức chữa cháy. Đến 18h15 cùng ngày, đám cháy đã được dập tắt hoàn toàn.
Đồng thời, các đơn vị nghiệp vụ của Công an tỉnh Lào Cai tiến hành điều tra và bắt giữ Thắng khi đang ở trên một quả đồi gần nơi xảy ra vụ việc.
Hiện cơ quan công an đang tiếp tục điều tra làm rõ vụ việc.
Ngày 12/5, thông tin từ Bệnh viện Đa khoa Long An (Tây Ninh) cho biết, Nguyễn Tấn Phú (37 tuổi, ngụ xã Vĩnh Công) - nghi phạm sát hại vợ, con trai 2 tháng tuổi và làm cha mẹ ruột bị thương nặng - đã tử vong tại bệnh viện. Theo chẩn đoán ban đầu, Phú tử vong do suy đa tạng.
Liên quan vụ việc, nhiều người thắc mắc khi nghi phạm tử vong thì cơ quan điều tra sẽ xử lý vụ án ra sao; đồng thời trách nhiệm dân sự, bồi thường cho bị hại sẽ được giải quyết như thế nào.
Làm rõ vấn đề này, trao đổi với phóng viên Dân trí, luật sư Nguyễn Hùng Quân (Đoàn Luật sư TPHCM) cho biết, trong trường hợp nghi phạm tử vong sau khi thực hiện hành vi phạm tội như thông tin báo chí phản ánh, cơ quan công an vẫn tiếp tục điều tra để làm rõ nguyên nhân, động cơ, mục đích phạm tội và xem xét có đồng phạm hay không nhằm tránh bỏ lọt tội phạm.
Sau quá trình điều tra, nếu xác định không có đồng phạm hoặc không phát sinh thêm yếu tố tội phạm khác, cơ quan điều tra sẽ không khởi tố vụ án hình sự hoặc ra quyết định đình chỉ điều tra. Nội dung này được quy định tại khoản 7, Điều 157 và khoản 1, Điều 230 Bộ luật Tố tụng hình sự năm 2015.
Về trách nhiệm dân sự, luật sư Quân cho biết, khoản 1, Điều 584 Bộ luật Dân sự năm 2015 quy định: Người nào có hành vi xâm phạm tính mạng, sức khỏe, danh dự, nhân phẩm, uy tín, tài sản hoặc quyền, lợi ích hợp pháp khác của người khác mà gây thiệt hại thì phải bồi thường, trừ trường hợp pháp luật có quy định khác.
Tuy nhiên, trong vụ việc này, nghi phạm đã tử vong. Nếu người này có để lại tài sản thì theo khoản 1, Điều 615 Bộ luật Dân sự năm 2015, những người thừa kế có trách nhiệm thực hiện nghĩa vụ bồi thường thiệt hại trong phạm vi di sản mà người chết để lại.
Trường hợp người thực hiện hành vi phạm tội không để lại tài sản, những người thừa kế không có nghĩa vụ bồi thường, trừ khi họ tự nguyện khắc phục hậu quả thay cho người đã chết.
Trước đó, khoảng 12h ngày 3/5, người dân tại ấp Kỳ Châu, xã Vĩnh Công phát hiện ông K. và bà C. bị thương, chạy từ trong nhà ra đường trong tình trạng bê bết máu để kêu cứu. Hai người cho biết con trai mình là Nguyễn Tấn Phú đã sát hại vợ và con ruột.
Sau khi bị bắt giữ, Phú có biểu hiện kích động và được đưa về trụ sở công an để làm việc. Công an tỉnh Tây Ninh sau đó ra quyết định tạm giữ Nguyễn Tấn Phú để điều tra về hành vi giết người.
Trong quá trình làm việc, nghi phạm xuất hiện dấu hiệu bất thường về sức khỏe nên được đưa đến cơ sở y tế theo dõi, điều trị dưới sự giám sát chặt chẽ của lực lượng chức năng.
Có một câu nói quen thuộc, của những người nuôi chó, là "Nó hiền lắm, không bao giờ cắn ai". Câu nói ấy, nghe qua tưởng là lời bảo vệ, nhưng thực chất lại là một dạng ngụy biện nguy hiểm, nhất là khi con chó cắn người.
Suy cho cùng, con chó dù được nuôi trong tình thương vẫn là một loài vật có bản năng. Dĩ nhiên, thứ gọi là bản năng thì không cần xin phép vẫn tự phát tác.
Những ngày qua, dư luận chứng kiến một câu chuyện trớ trêu ở một khu chung cư, chỉ vì nhắc nhở đeo rọ mõm cho chó, một thành viên ban quản trị đã bị hành hung.
Vụ việc này, oái ăm ở chỗ không phải con chó tấn công người, mà là chủ chó tấn công người để bảo vệ cái "quyền" được tin rằng con chó mình nuôi vô hại, không cần phải nhắc nhở.
Ở đây, vấn đề không nằm ở con chó. Nó nằm ở chủ nuôi. Người luôn tin tưởng nó hiền lành, vô hại. Nó không phải "vấn đề".
Tôi thấy, người nuôi chó vì yêu thương con vật, thường có một niềm tin rất mạnh: con chó của họ "hiền". Nhưng sự "hiền" ấy chỉ tồn tại trong một phạm vi rất hẹp, đó là người chủ nuôi mình.
Ra khỏi vòng tròn quen thuộc, con chó phản ứng theo bản năng của một con vật cảnh giác, phòng vệ, thậm chí tấn công. Một đứa trẻ, một người lạ, một tiếng động bất ngờ… tất cả đều có thể trở thành tác nhân kích hoạt bản năng trong nó.
Chính bản năng khó lường "hiền đó hung đó", nên pháp luật không quy định "rọ mõm cho chó dữ", mà quy định "rọ mõm chó khi ra nơi công cộng". Nhưng ở nhiều nơi, quy định ấy bị xem nhẹ, thậm chí bị thách thức.
Không khó để bắt gặp hình ảnh chó thả rông ở công viên, chung cư, khu dân cư. Điều ấy vừa gây sợ hãi, vừa tiềm ẩn nguy cơ cắn người. Và dĩ nhiên, những người nuôi chó thường không nhìn thấy nguy cơ đó. Họ chỉ nhìn thấy đây là thú cưng, thân thiện, và "không bao giờ cắn ai".
Cho đến khi nó cắn, thì nó sử dụng tất cả bản năng của mình, hạ gục người khác bằng thú tính của tạo hóa.
Không thiếu những vụ việc mà nạn nhân chính là người thân của chủ nuôi. Mới đây tại Quảng Ngãi, một em bé 5 tuổi bị chó nuôi của gia đình cắn, vết rách dài ở đầu, lộ cả hộp sọ.
Cha mẹ cháu bé giờ đau khổ, họ không ngờ con chó hiền lành mình nuôi, lại cắn con mình dã man.
Những vụ việc như thế, khiến câu "nó hiền lắm" trở thành một lời giải thích muộn màng, hoặc đau khổ.
Cái nguy hiểm nhất của lòng yêu chó, không phải là yêu quá mức, mà là yêu trong sự phủ nhận thực tế. Khi người ta nhân danh tình cảm để phủ nhận rủi ro, họ đang đặt người khác vào nguy hiểm mà không ý thức được.
Và khi bị nhắc nhở, phản ứng không phải là hợp tác, mà là chống đối, thậm chí bạo lực. Vụ việc ở chung cư vừa rồi cho thấy một nghịch lý: quy định tồn tại, nguy cơ hiển hiện, nhưng người thực thi lại trở thành nạn nhân.
Đó là dấu hiệu của một xã hội mà kỷ luật bị xem nhẹ, còn cái tôi cá nhân được đặt cao hơn an toàn cộng đồng.
Pháp luật đã có quy định xử phạt hành vi thả rông chó, không rọ mõm, để chó gây thương tích... Nhưng thực tế cho thấy, mức xử phạt còn nhẹ, việc thực thi còn lỏng lẻo. Hệ quả là những vi phạm lặp lại, từ công viên đến chung cư, từ nông thôn đến đô thị.
Đã đến lúc phải nhìn nhận lại vấn đề này một cách nghiêm túc hơn.
Thứ nhất, cần tăng mức xử phạt đối với hành vi vi phạm quy định nuôi chó nơi công cộng, đặc biệt là khi gây hậu quả về sức khỏe. Không thể để một vết cắn có thể dẫn đến bệnh dại, thậm chí tử vong chỉ được xử lý như một lỗi hành chính nhẹ.
Thứ hai, cần quy trách nhiệm rõ ràng cho chủ nuôi. Con chó không có ý thức pháp luật, nhưng chủ của nó thì có. Mọi hành vi gây hại của vật nuôi phải được xem là trách nhiệm trực tiếp của người nuôi.
Thứ ba, cần thay đổi nhận thức xã hội. Yêu chó không đồng nghĩa với việc miễn trừ nghĩa vụ. Một người nuôi chó văn minh không phải là người khẳng định "chó tôi hiền", mà là người "có biện pháp chắc chắn" đảm bảo nó không thể gây nguy hiểm cho người khác.
Bởi vì, trong một xã hội đông đúc, quyền nuôi thú cưng không thể đứng trên quyền được an toàn của cộng đồng.
Con chó có thể chỉ hiền với chủ. Nhưng xã hội thì không thể vận hành dựa trên niềm tin chủ quan ấy của một vài người.