Hàng trăm tài xế bị CSGT xử phạt vì chạy chậm trên cao tốc TP.HCM – Vân Phong. Trong đó, xe container và xe tải chiếm phần lớn số trường hợp vi phạm.
Ngày 15.5, Đội CSGT đường bộ cao tốc số 6 (Phòng 6, Cục CSGT) cho biết từ ngày 15.4 đến 11.5, đơn vị đã xử lý 187 trường hợp điều khiển phương tiện chạy dưới tốc độ tối thiểu trên các đoạn cao tốc có quy định tốc độ tối thiểu thuộc tuyến TP.HCM – Vân Phong.
Trong số này có 103 xe container, 80 xe tải và 4 xe con. Theo quy định hiện hành, hành vi điều khiển xe chạy dưới tốc độ tối thiểu trên đoạn đường bộ có quy định tốc độ tối thiểu sẽ bị phạt tiền từ 800.000 đồng đến 1 triệu đồng.
Theo lực lượng CSGT, nhiều tài xế thường nghĩ chạy chậm trên cao tốc là an toàn. Tuy nhiên, việc lưu thông dưới tốc độ tối thiểu có thể khiến dòng xe phía sau phải giảm tốc đột ngột hoặc chuyển làn liên tục để vượt, làm tăng nguy cơ va chạm, đặc biệt với các tuyến có lưu lượng xe lớn.
Ngoài lỗi chạy dưới tốc độ tối thiểu, Đội CSGT đường bộ cao tốc số 6 cũng xử lý 374 trường hợp chạy quá tốc độ quy định trong cùng thời gian.
Trong đó có 217 xe con, 91 xe container, 51 xe tải và 15 xe khách.
Tuyến TP.HCM – Vân Phong gồm nhiều đoạn cao tốc đã đưa vào khai thác như TP.HCM – Long Thành – Dầu Giây, Phan Thiết – Dầu Giây, Cam Lâm – Vĩnh Hảo, Vĩnh Hảo – Phan Thiết, Nha Trang – Cam Lâm và Vân Phong – Nha Trang. Trên các tuyến này đều có quy định tốc độ tối thiểu nhằm đảm bảo dòng phương tiện lưu thông ổn định và an toàn.
Theo CSGT, ngoài việc chú ý giới hạn tốc độ tối đa, tài xế khi đi cao tốc cũng cần quan sát biển báo tốc độ tối thiểu để tránh vi phạm và hạn chế nguy cơ gây mất an toàn giao thông.
Thời gian qua, lực lượng chức năng tăng cường sử dụng camera nghiệp vụ, thiết bị ghi hình và tuần tra lưu động để phát hiện các hành vi vi phạm trên cao tốc, nhất là các lỗi tiềm ẩn nguy cơ tai nạn như chạy quá tốc độ, đi chậm dưới tốc độ tối thiểu, chuyển làn không đúng quy định hoặc dừng, đỗ sai quy định.
Thú thực là khi đứng giữa lòng Sài Gòn - TP.HCM rực rỡ của năm 2026 này, nhìn những bảng hiệu LED lấp lánh trên phố đi bộ Nguyễn Huệ (TP.HCM), trong đầu tôi lại hiện lên một hình ảnh chẳng liên quan chút nào. Đó là mùi dầu hỏa nồng hắc từ "chiếc đèn Huê Kỳ" và tiếng lạch cạch của chiếc quạt nan cũ kỹ giữa trưa hè oi ả. Với những đứa trẻ sinh ra ngay sau ngày đất nước thống nhất như tôi, ký ức về thành phố không bắt đầu bằng những tòa nhà chọc trời. Nó bắt đầu bằng bóng tối và những sự chờ đợi.
Trở lại cái thời cắt điện luân phiên ấy gian khó thật nhưng cũng đầy tình nghĩa. Hễ điện tắt là cả xóm lại kéo nhau ra vỉa hè hóng gió, tiếng máy nổ "bạch bạch" của mấy nhà khá giả vang lên xé toạc cái tĩnh lặng của đêm đen.
Và trong ánh đèn lờ mờ ấy, hình ảnh những chú thợ điện vai vác thang tre, len lỏi qua từng con hẻm nhỏ với bộ đồ bảo hộ sờn cũ đã trở thành một phần của tuổi thơ tôi. Họ không chỉ đi sửa dây điện chằng chịt như mạng nhện đâu. Tôi cảm giác họ đang chắt chiu từng tia sáng để nối lại niềm hy vọng cho một thành phố vừa đi qua bão táp chiến tranh.
Rồi Sài Gòn chuyển mình. Thập niên 90 và những năm đầu thế kỷ 21 chứng kiến một sự lột xác ngoạn mục. Những trạm biến áp 110 kV, 220 kV mọc lên, đóng vai trò như những "trái tim" khổng lồ bơm sức sống cho vùng đất năng động nhất cả nước này. Tôi vẫn nhớ cảm giác choáng ngợp khi lần đầu thấy đèn cao áp rực sáng dọc đại lộ Đông Tây. Chao ôi, nó đẹp lạ lùng! Nhưng có một cuộc cách mạng khác, lặng lẽ hơn mà có lẽ ít người để ý: Chiến dịch ngầm hóa lưới điện.
Chưa kể đến việc an toàn, cái hay nhất là nhìn lên bầu trời thành phố hôm nay, bạn sẽ không còn thấy những "búi dây" đen kịt che lấp màu xanh của mây trời nữa. Những hàng cột điện thô kệch đã lùi bước, nhường chỗ cho không gian kiến trúc thông thoáng. Dòng điện bây giờ đã được giấu kín vào lòng đất, trở thành những mạch máu ngầm bền bỉ, mặc kệ những cơn mưa rào bất chợt hay giông bão phương Nam, ánh sáng vẫn chưa bao giờ lỗi nhịp.
50 năm ngành điện thành phố - một nửa thế kỷ, một hành trình dài dằng dặc từ việc phải đóng cắt điện bằng tay cho đến lúc làm chủ công nghệ 4.0. Giờ đây, ngồi trong một quán cà phê nhỏ ven sông, tôi có thể thanh toán hóa đơn điện chỉ bằng một cái chạm nhẹ trên smartphone. Tiện lợi đến mức đôi khi mình quên mất sự hiện diện của nó. Không còn cảnh nhân viên cầm sổ gõ cửa từng nhà, thay vào đó là hệ thống đo xa và trung tâm điều khiển từ xa cực kỳ hiện đại. Thậm chí, nhiều khi sự cố được xử lý xong xuôi trong tích tắc trước cả khi khách hàng kịp nhận ra.
Thế nhưng, dù hiện đại đến đâu, cái "chất" của người thợ điện Sài Gòn - TP.HCM vẫn vậy. Vẫn là màu áo cam rực rỡ đó, nhưng giờ họ là những "kỹ sư số", âm thầm gác đêm cho ánh sáng của những tòa nhà chọc trời và các dây chuyền sản xuất công nghệ cao.
Đêm nay, đứng từ trên cao nhìn xuống, Sài Gòn hiện ra như một dải ngân hà lộng lẫy. Tôi chợt nhận ra sự vĩ đại đôi khi chẳng nằm ở những tượng đài sừng sững, mà nằm chính ở mạch điện ngầm đang lặng lẽ chảy dưới chân mình.
Kỷ niệm 50 năm ngày thành lập Tổng công ty Điện lực TP.HCM (EVNHCMC), tôi muốn gửi một lời cảm ơn chân thành đến "những người giữ lửa" thầm lặng. Ánh điện hôm nay không chỉ thắp sáng những ngôi nhà, mà còn thắp sáng cả khát vọng vươn tầm quốc tế của một đô thị đặc biệt. Sài Gòn - TP.HCM năm 2026, ánh sáng vẫn lung linh trên dòng kênh Nhiêu Lộc, viết tiếp một hành trình 50 năm kiên cường và rực rỡ của EVNHCMC.
Mạng xã hội lan truyền đoạn clip ghi lại hình ảnh chú mèo cụt 2 chân trước tại TP.HCM. Dù khiếm khuyết về ngoại hình, nó vẫn có thể di chuyển bằng 2 chân sau mà không cần bất kỳ dụng cụ hỗ trợ nào.
Sở hữu bộ lông nâu trắng, chú mèo loạng choạng giữ thăng bằng, đôi lúc ngơ ngác quan sát xung quanh, tạo nên hình ảnh vừa đáng thương vừa dễ mến, khiến nhiều người không khỏi xúc động.
Chia sẻ với Thanh Niên, anh K.B, chủ một quán cà phê tại TP.HCM, đồng thời là người chăm sóc chú mèo cho biết nó là giống đực, có tên là Kangaroo.
Anh nhận nuôi nó cách đây ít tháng, khi tiếp nhận, cả 2 chân trước của Kangaroo đã gãy lìa, phần xương lộ ra ngoài. Tình trạng khi đó rất nghiêm trọng, gần như không còn khả năng cứu chữa do vết thương bị hoại tử nặng sau thời gian dài không được can thiệp, nhiễm trùng lan sâu vào xương, bên trong đã mục nát.
"Điều ám ảnh nhất với tôi không chỉ là vết thương mà là việc nó đã chịu đựng nhiều đau đớn trước khi được phát hiện. Dù đau nhưng nó vẫn cố lết từng bước, dùng chính đôi chân đã gãy hở xương để chống xuống đất di chuyển", anh K.B chia sẻ.
Sau đó Kangaroo được đưa đến bệnh viện thú y để điều trị. Tại đây, các bác sĩ buộc phải cắt 2 chân trước để giữ mạng cho nó. Dù không muốn nhưng đó là lựa chọn duy nhất của anh K.B và các bác sĩ để nó tiếp tục được sống.
"Sau nhiều ngày điều trị, Kangaroo đáp ứng điều trị tốt, chỉ số nhiễm trùng giảm và nó được tôi đón về nhà nuôi cùng những con mèo bị bỏ rơi khác. Hiện dù Kangaroo không có 2 chân trước nhưng nó vẫn tự giữ thăng bằng, biết đi vệ sinh đúng chỗ, thậm chí còn biết lấp cát sau khi đi vệ sinh", anh K.B chia sẻ.
Việc chăm sóc Kangaroo đòi hỏi nhiều kiên nhẫn và thời gian hơn so với những con mèo bình thường, từ việc theo dõi sức khỏe, giữ vệ sinh đến hỗ trợ trong những ngày đầu tập thích nghi.
Từ chú mèo bị bỏ mặc với những tổn thương nghiêm trọng, Kangaroo đã có cơ hội sống tiếp nhờ sự cưu mang và kiên nhẫn của người chủ.