Hyperion là tên gọi của cây cao nhất thế giới (115,5 m), thuộc loài gỗ đỏ vùng ven biển. Loài cây này mọc trong Công viên Quốc gia và bang Redwood ở California. Tuy nhiên, vị trí chính xác của cây cao nhất vẫn là bí ẩn.
Cục Công viên Quốc gia (NPS) cho biết nhiều người cố gắng xâm nhập khu vực này để tìm cây Hyperion, gây thiệt hại nặng nề cho hệ thực vật xung quanh. Việc giữ bí mật vị trí nhằm bảo vệ cây và các sinh vật trong vùng, thay vì mục đích “huyền bí hóa” như nhiều người lầm tưởng.
Đây là phương pháp bảo tồn phổ biến tại các vùng thiên nhiên nhạy cảm. NPS thường cấm du khách đến những điểm nóng về môi trường nếu tình trạng du lịch quá mức gây tổn hại hệ sinh thái.
Các nhà nghiên cứu về “quá tải du lịch” cảnh báo hệ sinh thái tại những nơi mỏng manh không thể chống lại sự bùng phát du lịch từ sự nổi tiếng trên Internet.
Quy trình phục hồi tự nhiên luôn chậm hơn nhiều so với tốc độ suy thoái.
Loài gỗ đỏ duyên hải vốn đã nổi tiếng với tầm vóc ấn tượng nhưng Hyperion vượt xa tất cả về chiều cao. Dù to lớn, loài cây này lại khá yếu. Nhiều người tin cây to lớn sẽ có bộ rễ đâm sâu vào lòng đất. Sự thật là những cây gỗ đỏ như Hyperion có hệ thống rễ nông, lan rộng theo chiều ngang chứ không phải chiều dọc dưới mặt đất.
Chính vì vậy, lớp đất xung quanh đóng vai trò sống còn trong việc đảm bảo sức khỏe và tuổi thọ của cây. Các hoạt động liên tục của con người có thể phá hủy hệ thống đất nhạy cảm này nhanh hơn nhiều.
Cây gỗ đỏ phụ thuộc vào nhiều điều kiện, bao gồm khí hậu ẩm ướt, mặt đất không bị xáo trộn và thành phần đất phù hợp. Bất kỳ sự thay đổi nào đối với hệ sinh thái này cũng có thể dẫn đến sự suy thoái các điều kiện sống cần thiết. Do đó, các nhân viên kiểm lâm tiếp cận cây như đối tượng đang bị đe dọa tuyệt chủng.
Theo NPS, những du khách nóng lòng muốn tìm thấy cây thường có xu hướng đi chệch khỏi các lối mòn quy định và băng qua những bụi rậm dày đặc. Cuối cùng, họ gây ra tình trạng xói mòn đất, hư hại cây cối xung quanh và làm nén chặt lớp đất ở gốc cây.
Vấn đề du lịch trở nên cấp bách đến mức các nhà chức trách bắt đầu tích cực ngăn cản người dân thực hiện các cuộc tìm kiếm. Họ cảnh báo để tiếp cận Hyperion, du khách buộc phải di chuyển ngoài các tuyến đường mòn, băng qua những môi trường sống vốn không được thiết kế để đón tiếp quá nhiều người đi bộ cùng một lúc.
Nalini Nadkarni, nhà sinh thái học chuyên nghiên cứu về tán cây, đã nhiều lần lưu ý những tác động tiêu cực đến các khu rừng già có thể dẫn đến hậu quả nghiêm trọng về lâu dài. Trong một chương trình phát thanh, bà đề cập rừng già được hình thành rất chậm qua hàng trăm năm. Vì vậy, bất kỳ sự xáo trộn nào cũng có thể dẫn đến những thay đổi vĩnh viễn cho hệ sinh thái.
Sự hiếu kỳ là cảm xúc thuần túy của con người. Mọi người muốn tận mắt chứng kiến những nơi hoặc đồ vật đang nắm giữ kỷ lục thế giới. Tuy nhiên, Hyperion không chỉ đơn thuần là một thứ để đo đạc. Nó mang ý nghĩa biểu tượng khi sinh vật lớn nhất hành tinh lại mong manh dù đã sống hàng trăm năm và cao hàng trăm mét. Chính sự trớ trêu đó đã khiến câu chuyện về Hyperion trở nên thú vị.
Ý tưởng đằng sau việc bảo vệ vị trí của nó không phải là để ngăn cản sự tò mò. Du khách có thể chiêm ngưỡng rất nhiều cây gỗ đỏ to lớn tương tự trong các công viên của California. Tuy nhiên, thông tin vị trí chính xác của Hyperion được giấu kín để bảo tồn khỏi mối nguy hiểm từ những người muốn tiếp cận quá gần.
Joaquemin, chuyên gia địa lý, sống tại bang Redwood, từng đến được chỗ của Hyperion. Khi đứng dưới chân Hyperion, Joaquemin không khỏi kinh ngạc trước sự mâu thuẫn giữa vẻ ngoài vĩ đại và sự mong manh về sinh học của nó. Anh quan sát thấy Hyperion luôn có một “người bạn” đồng hành đứng cạnh chỉ cách vài mét và lưu ý rằng nền đất xung quanh đang bị xói mòn nghiêm trọng bởi bước chân của những người tìm kiếm trước đó.
“Nếu chỉ nhìn mắt thường, bạn sẽ khó nhận ra nó vì Hyperion không mang lại cảm giác quá khác biệt so với những cây lân cận”, anh nói. Tuy nhiên, Joaquemin đã xóa các bài đăng liên quan đến vị trí của cây sau những khuyến cáo từ NPS.
Hyperion tồn tại trong một trong những hệ sinh thái rừng gỗ đỏ già cỗi cuối cùng còn sót lại trên thế giới. Trong quá khứ, rừng gỗ đỏ duyên hải từng trải dài khắp bờ biển phía bắc California.
Ngày nay, các công viên gỗ đỏ đóng vai trò là các khu bảo tồn nhằm gìn giữ những cánh rừng già. Hệ sinh thái này xứng đáng nhận được sự quan tâm không kém cây khổng lồ kia.
“Đôi khi, cách tốt nhất để bảo tồn thiên nhiên là giữ cho một số nơi nằm ngoài tầm tay của con người”, tờ Times of India bình luận.
Hình ảnh cặp cá voi săn mồi tại vùng biển ở Cù Lao Mái Nhà, xã Ô Loan (Đắk Lắk) khi cùng tung mình lên khỏi mặt nước săn mồi, tạo nên màn trình diễn sống động.
Chị Trần Thị Mỹ Hà, một hướng dẫn viên du lịch tại địa phương, là người quay được khoảnh khắc kỳ thú này vào khoảng 9h45 ngày 15-5, trong lúc chị đưa khách đi tham quan đảo Cù Lao Mái Nhà.
"Hai con cá voi, một con dài khoảng 10m, một con khoảng 6-7m. Cả hai liên tục nổi lên rồi lặn xuống đớp mồi. Ngay từ trong bờ người lái ca nô đã phát hiện nên tôi bảo tăng tốc để đưa khách đến gần để xem.
Du khách rất thích, có nhiều người quay video, chụp ảnh lại, nhất là khoảnh khắc cá voi há miệng cho chim biển lao xuống để ăn cá, rồi cá voi đột ngột khép miệng nuốt cá, lặn xuống biển, vẫy đuôi tung bọt trắng xóa", chị Hà nói.
Theo chị Hà, khu vực Cù Lao Mái Nhà từng xuất hiện cá voi săn mồi nhiều lần. Trước đó, vào tháng 7-2025, chị Hà cũng quay được cảnh hai mẹ con cá voi săn mồi ở Cù Lao Mái Nhà. Tuy nhiên lần này cá vào gần bờ hơn.
Theo Chi cục Thủy sản và Biển đảo Đắk Lắk, cá voi thường di cư săn mồi theo luồng cá, nên thông thường thời điểm này vùng biển Bình Định - Phú Yên cũ hay xuất hiện cá voi. Đây cũng là minh chứng cho môi trường biển ở đây rất tốt, nguồn thức ăn dồi dào.
Chi cục này cũng khuyến cáo người dân và du khách khi gặp cá voi cần giữ khoảng cách an toàn, không tiếp cận quá gần để tránh ảnh hưởng đến tập tính săn mồi của chúng và đảm bảo an toàn trên biển.
Tu viện Huyền Không được xem là một công trình độc đáo bậc nhất nhờ kỹ thuật xây dựng “thách thức trọng lực”.
Theo trang China Culture, chùa treo nằm dưới chân núi Hằng Sơn - một trong “Ngũ nhạc” linh thiêng của Trung Quốc - cách thành phố Đại Đồng khoảng 80km.
Công trình được xây dựng vào cuối thời Bắc Ngụy, khoảng thế kỷ VI, và gắn với truyền thuyết về một nhà sư tên Liễu Nhiên.
Điểm khiến Tu viện Huyền Không trở nên nổi tiếng là toàn bộ công trình gần như “treo lơ lửng” trên vách đá cao khoảng 75m so với mặt đất.
Phần lớn kết cấu được giữ bằng các thanh xà gỗ sồi cắm sâu vào hốc đá khoét trong núi, trong khi hệ thống chịu lực chính lại được giấu bên trong vách đá. Công trình còn được gia cố bằng xích sắt và dầm gỗ để tăng độ ổn định.
Nhìn từ xa, ngôi chùa giống như dính chặt vào sườn núi. Các hành lang gỗ nhỏ hẹp nối liền khoảng 40 gian điện và đình, tạo nên cảm giác vừa mong manh vừa kỳ vĩ. Vị trí đặc biệt này không chỉ nhằm tạo cảnh quan mà còn giúp công trình tránh được mưa lớn, ánh nắng trực tiếp và đá lở từ trên núi.
Bên trong chùa có các tượng thờ của Đức Phật, Khổng Tử và Lão Tử cùng tồn tại trong một không gian duy nhất. Đây được xem là biểu tượng cho tư tưởng “tam giáo hợp nhất” từng phổ biến trong lịch sử Trung Quốc.
Trải qua hơn 1.400 năm, sau nhiều đợt trùng tu, ngôi chùa dần mở rộng quy mô và trở thành một trong những công trình kiến trúc trên vách đá hiếm có của Trung Quốc cổ đại.
Dù tồn tại qua hàng chục thế kỷ, Tu viện Huyền Không vẫn khiến giới kỹ sư và kiến trúc sư hiện đại kinh ngạc. Các chuyên gia cho rằng người xưa đã tận dụng địa hình tự nhiên cực kỳ khéo léo. Phần mái đá nhô ra phía trên giúp chắn mưa, trong khi vị trí nằm trong hẻm núi hạn chế tác động của ánh nắng và gió mạnh.
Ngày nay, Tu viện Huyền Không là một trong những điểm du lịch nổi tiếng nhất khu vực Đại Đồng, cùng với quần thể hang đá Vân Cương.
Để đến được địa điểm này, từ Bắc Kinh, du khách có thể đi tàu cao tốc đến Đại Đồng trong khoảng 2-2,5 giờ
Từ trung tâm Đại Đồng, Tu viện Huyền Không nằm cách khoảng 65-80km, thời gian di chuyển khoảng 1,5 giờ bằng ô tô. Du khách có thể đi xe buýt từ ga tàu hoặc bến xe Đại Đồng đến huyện Hồn Nguyên (Hunyuan), sau đó bắt taxi hoặc xe trung chuyển vào khu thắng cảnh.
Theo trang China Highlights, hiện có cả tuyến xe buýt trực tiếp từ khu phố cổ Đại Đồng đến trung tâm du khách của chùa treo, giá khoảng 39 nhân dân tệ/người. Từ đây, khách tiếp tục đi các chuyến xe buýt để vào khu vực tham quan chính.
Việc gọi xe qua ứng dụng công nghệ là lựa chọn thuận tiện nhất nếu đi theo nhóm hoặc muốn chủ động thời gian.
Một số du khách khuyên nên đến sớm vào buổi sáng vì lượng khách rất đông, đặc biệt vào mùa du lịch cao điểm.
Theo các trang du lịch địa phương, vé tham quan khu vực bên dưới chùa khoảng 15 nhân dân tệ (khoảng 58.000 đồng), trong khi vé leo vào bên trong công trình khoảng 100 nhân dân tệ (khoảng 387.000 đồng) do giới hạn số lượng khách mỗi ngày nhằm bảo tồn di tích.
Khi phố phường bắt đầu lên đèn cũng là lúc vỉa hè tấp nập hàng quán buôn bán. Đây cũng là thời điểm người dân, du khách tràn tới ăn uống, mua sắm và trải nghiệm văn hóa bản địa. Ghi nhận từ khu vực trung tâm thành phố cho tới phường xã lân cận, nhiều hàng quán đông nghịt khách tới nửa đêm.
"Kinh tế vỉa hè" là đặc thù riêng, hấp dẫn, thu hút cả người dân và du khách của TP.HCM nói riêng và các địa phương trên cả nước nói chung. Vấn đề còn lại là quy hoạch thế nào để vừa giữ được dấu ấn riêng, vừa kiểm soát được chất lượng, giá cả và bảo đảm mỹ quan đô thị.