Khoảng 20h50 ngày 25/4, anh Phạm Anh Thái, chủ một cửa tiệm bánh thuộc phường Sài Gòn (TPHCM), ra trông coi cửa hàng, thấy một vị khách ngoại quốc ghé vào mua. Thời điểm này, quán chuẩn bị tới giờ đóng cửa.
Tại đây, khách lựa chọn vài loại bánh ngọt gồm tiramisu, brownie (bánh nướng ngọt) và mousse xoài (loại bánh lạnh không cần lò nướng) với tổng hóa đơn khoảng 200.000 đồng.
Khi thanh toán, vị khách không mang theo tiền mặt, chỉ có thẻ ngân hàng. Trong khi đó, cửa tiệm chưa hỗ trợ quẹt thẻ. Vị khách bối rối, định rời đi với vẻ mặt ngại ngần xen lẫn chút tiếc nuối. Thấy vậy, anh Thái đề nghị khách mang bánh về, hôm khác quay lại thanh toán sau.
Vị khách ngoại quốc rất bất ngờ với quyết định này. Anh cảm ơn chủ tiệm rồi mang bánh ra về.
Hôm sau, các nhân viên cho biết vẫn chưa thấy khách quay lại khiến anh Thái thoáng chút suy nghĩ rằng, có thể đây là khách du lịch và đã rời Việt Nam để về nước.
Tuy nhiên, đúng thời điểm cửa hàng chuẩn bị đóng cửa, vị khách nước ngoài lại xuất hiện. Anh thanh toán đầy đủ hóa đơn hôm trước và mua thêm nhiều loại bánh khác. Tổng hóa đơn khoảng 500.000 đồng.
Trong lúc trò chuyện, vị khách biết anh Thái là chủ tiệm nên đã gừi lời khen ngợi bằng tiếng Anh “Amazing shop” (tạm dịch: cửa hàng tuyệt vời), thể hiện sự ấn tượng với trải nghiệm tại đây.
Chia sẻ với phóng viên Dân trí, anh Thái cho biết đây không phải là lần cửa tiệm bán chịu hàng cho khách.
Trước đó, khi còn hoạt động tại cơ sở cũ trên đường Mạc Đĩnh Chi, cửa tiệm cũng từng nhiều lần linh hoạt xử lý những tình huống tương tự với những khách quên không mang tiền mặt.
“Với những trường hợp mua chịu, lần nào khách cũng quay lại gửi tiền và thậm chí nhiều người trong số đó còn trở thành khách quen”, chủ tiệm trao đổi.
Mới đây, anh Thái chia sẻ câu chuyện của mình lên trang cá nhân, thu hút hàng chục nghìn lượt yêu thích và bình luận. Trong đó, nhiều người cho rằng cách giữ chân khách hàng bằng lối ứng xử tinh tế, linh hoạt là điều nên học hỏi.
“Đây là điều những người làm dịch vụ cần có. Sự tin tưởng, thiện chí và cách giải quyết tình người của chủ tiệm góp phần tạo nên hình ảnh đẹp, thân thiện trong mắt khách nước ngoài”, tài khoản Phương Xuân nhận xét.
Tin Gốc: Dân Trí

Chương trình do Bộ Y tế phối hợp với Bộ Quốc phòng (Trung tâm Hành động quốc gia khắc phục hậu quả chất độc hóa học và môi trường), Bộ Văn hóa, Thể thao và Du lịch (Ủy ban Paralympic Việt Nam), UBND TP.HCM, Đại sứ quán Mỹ tổ chức, có hơn 500 vận động viên khuyết tật cùng gia đình và 800 học sinh, sinh viên.
Bà Nguyễn Thị Liên Hương - Thứ trưởng Bộ Y tế - nói định hướng giảm số người khuyết tật là nhiệm vụ của cả hệ thống chính trị, từ chăm sóc sức khỏe bà mẹ - trẻ em, kiểm soát an toàn giao thông, an toàn lao động, phòng, chống bệnh tật, kiểm soát môi trường, bảo đảm an toàn thực phẩm, an toàn trong trường học, khu dân cư và nơi làm việc.
“Xây dựng, hoàn thiện chính sách, pháp luật đối với người khuyết tật chuyển từ y tế - chăm sóc sang tiếp cận xã hội - hòa nhập hướng đến việc loại bỏ định kiến, giảm bất bình đẳng, mở rộng cơ hội và trao quyền cho người khuyết tật. Tiếp tục nghiên cứu các giải pháp mạnh mẽ để mọi trẻ khuyết tật đều được phát hiện sớm, được đến trường, học tập và hòa nhập”, bà Hương nói.
Ngoài ra nghiên cứu, bổ sung các giải pháp thiết thực để mở rộng cơ hội việc làm, sinh kế cho người khuyết tật. Thực hiện các giải pháp căn bản về hạ tầng - giao thông - công trình công cộng - dịch vụ công trực tuyến thân thiện, dễ tiếp cận hơn đối với người khuyết tật.
Bà Hương nói cần đẩy mạnh ứng dụng công nghệ trợ giúp và chuyển đổi số để nâng cao chất lượng cuộc sống cho người khuyết tật; tiếp tục nghiên cứu các giải pháp phòng ngừa, phát hiện và xử lý bạo lực, bỏ rơi, phân biệt đối xử đối với người khuyết tật; tăng cường truyền thông và nâng cao nhận thức xã hội, lan tỏa tinh thần tôn trọng, sẻ chia, đồng hành cùng người khuyết tật.
Dịp này chương trình đã trao tặng 65 suất quà cho trẻ em khuyết tật và các nạn nhân bị ảnh hưởng bởi chất độc da cam/dioxin. Cùng với đó là phát động phong trào thể dục, thể thao dành cho người khuyết tật
Ông Nguyễn Mạnh Cường - Phó chủ tịch UBND TP.HCM - nói những năm qua, TP.HCM luôn xác định công tác trợ giúp người khuyết tật là nhiệm vụ ý nghĩa nhân văn, thể hiện rõ sự quan tâm của cả hệ thống chính trị và truyền thống nghĩa tình của TP.
Trong đó phong trào thể dục thể thao người khuyết tật đã trở thành một điểm sáng nổi bật, nâng cao sức khỏe, đời sống tinh thần, ý chí vươn lên và khả năng hòa nhập xã hội của người khuyết tật.
“Thể thao không chỉ rèn luyện thân thể mà còn khơi dậy niềm tin, ý chí, khát vọng sống và vượt lên nghịch cảnh. Mỗi vận động viên người khuyết tật là một câu chuyện truyền cảm hứng; mỗi thành tích là niềm vui cá nhân, gia đình, đội tuyển, niềm tự hào của TP.HCM và đất nước”, ông Cường bày tỏ.
Ông Cường tin tưởng người khuyết tật TP.HCM sẽ tiếp tục phát huy nghị lực, sự tự tin, tinh thần lạc quan và ý chí vươn lên; tiếp tục bứt phá giới hạn của bản thân, theo đuổi ước mơ và tỏa sáng bằng chính tài năng, nỗ lực của mình.
Chủ tịch Ủy ban Paralympic Việt Nam Huỳnh Vĩnh Ái kêu gọi mỗi người khuyết tật trên khắp mọi miền đất nước: Hãy bắt đầu ngay hôm nay! Hãy lựa chọn cho mình một môn thể thao, một hình thức tập luyện phù hợp với khả năng của mình. Dù là nhỏ nhất, nhưng sự bắt đầu ấy chính là bước ngoặt của thay đổi - thay đổi sức khỏe, thay đổi tinh thần, thay đổi tương lai.
"Thể thao không phân biệt hoàn cảnh. Thể thao mở ra cơ hội để mỗi người khuyết tật vượt qua giới hạn, khẳng định giá trị bản thân và sống một cuộc đời tích cực, tự tin hơn", ông Ái nói.
Vận động viên Lê Văn Công (đội tuyển quốc gia người khuyết tật Việt Nam) nói trong thể thao, giới hạn không nằm ở đôi chân, đôi tay hay đôi mắt. Giới hạn nằm ở ý chí và nghị lực của con người.
Anh Công vẫn nhớ những ngày đầu làm quen với bộ môn cử tạ của người khuyết tật, với những lần tập luyện về hai tay đau buốt, ê ẩm cả người, với những giọt mồ hôi rơi xuống sàn tập và cả những khi tự hỏi: "Liệu mình có làm được không?".
“Khoảnh khắc chúng ta quyết định đứng dậy sau mỗi lần vấp ngã, chính là lúc chúng ta đã bứt phá giới hạn của bản thân và chiến thắng chính mình. Khuyết tật có thể làm hạn chế một phần cơ thể, nhưng không bao giờ có thể giam cầm được tâm hồn và khát khao chinh phục của chúng ta”, anh Công bày tỏ.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ
Gia Đình
Người khuyết tật khát khao tiếp cận giáo dục hiện đại, môi trường tiện ích, cơ hội công bằng

Khoa công tác xã hội - nhân học - xã hội học (Trường đại học Khoa học xã hội và Nhân văn, Đại học Quốc gia TP.HCM) phối hợp tổ chức với Dự án Vượt Sóng (thuộc Nhà văn hóa Thanh niên.
PGS.TS Lê Minh Công (Trường đại học Khoa học xã hội và Nhân văn - Đại học Quốc gia TP.HCM) nói người khuyết tật có tỉ lệ trầm cảm, lo âu cao gấp 2-3 lần, do tác động của nghèo đói, thất nghiệp và hạn chế trong tiếp cận dịch vụ.
Người khuyết tật chịu gánh nặng về sức khỏe tâm thần như trầm cảm, lo âu, rối loạn giấc ngủ và căng thẳng. Tuy nhiên chỉ 27,8% được sàng lọc, tầm soát có hệ thống. Ngoài ra thiếu nhân sự tâm lý và công tác xã hội, hạn chế ngân sách và kỳ thị.
Ông Công đề xuất mô hình can thiệp theo hướng phân tầng. Tầng 1 tập trung vào phòng ngừa và sàng lọc sớm tại cộng đồng, thông qua trạm y tế, Đoàn Thanh niên… kết hợp truyền thông để giảm kỳ thị.
Tầng 2-3 triển khai các can thiệp tâm lý - xã hội tại phòng chức năng, phòng khám và cơ sở tâm lý thông qua tư vấn cá nhân và can thiệp gia đình. Tầng 4 là điều trị chuyên khoa tại bệnh viện tâm thần như chẩn đoán, điều trị bằng thuốc và các liệu pháp tâm lý chuyên sâu.
ThS Lê Thị Hương Giang (Đại học RMIT) đề xuất xây dựng dịch vụ hỗ trợ tiếp cận giáo dục đại học cho sinh viên khuyết tật, điển hình tại Đại học RMIT được hỗ trợ của Phòng Thúc đẩy bình đẳng và Tiếp cận giáo dục.
Năm 2025, có 286 sinh viên khuyết tật được hỗ trợ, tăng 25%. Nhóm cao nhất là vấn đề sức khỏe tinh thần và đa dạng thần kinh (56,3%) trải đều các chương trình và khoa/ngành học, từ đó nhu cầu hỗ trợ học tập đa dạng, cơ hội thực tập và việc làm.
Đại học RMIT hỗ trợ sinh viên thông qua các biện pháp cá nhân hóa, cụ thể là bản kế hoạch học tập cá nhân cho sinh viên khuyết tật. Bản này sẽ mô tả tình trạng sức khỏe và mức độ ảnh hưởng đến việc học tập, từ đó đưa ra các điều chỉnh phù hợp trong dạy và học. Kế hoạch được cập nhật mỗi học kỳ và chia sẻ đến các giảng viên phụ trách giảng dạy sinh viên đó.
Ngoài ra trong suốt quá trình học, sinh viên còn được hỗ trợ bởi các chuyên viên như tư vấn cho giảng viên về cách áp dụng kế hoạch học tập, cung cấp tài liệu cần thiết, cũng như hỗ trợ trực tiếp trong lớp học, thực hành, thi cử và các hoạt động thực địa thông qua Student Aid Program.
Trường cũng thúc đẩy hợp tác liên đơn vị, như giới thiệu và chuyển gửi sinh viên giữa các bộ phận tham vấn tâm lý, tuyển sinh, học bổng… Đồng thời tổ chức các hoạt động nâng cao nhận thức như workshop, tập huấn, chia sẻ kinh nghiệm.
Giáo dục người khuyết tật dù khó khăn cũng phải tiên tiến, có chuẩn riêng và tích hợp công nghệ
Cô Nguyễn Thị Thân, Hiệu trưởng Trường khiếm thính Hy vọng Bình Thạnh, nói học sinh khiếm thính cần được hỗ trợ sử dụng ngôn ngữ ký hiệu, hình ảnh trực quan và thiết bị trợ thính trong lớp học, thay vì chỉ tập trung vào phát triển ngôn ngữ nói.
Cô Thân nói thêm việc giảng dạy cần cá nhân hóa, với giáo trình được điều chỉnh phù hợp với khả năng nhận thức và ngôn ngữ của từng em. Lớp học hòa nhập cần có sĩ số hợp lý, đủ ánh sáng để đọc hình miệng, đồng thời các thiết bị công nghệ hỗ trợ.
Đối với giáo viên dạy học sinh hòa nhập, yêu cầu đặt ra là phải có kiến thức về giáo dục đặc biệt, có giáo viên trợ giảng, đồng thời cần sự kiên nhẫn, thấu cảm trong quá trình giảng dạy. Những học sinh còn khả năng nghe thông qua thiết bị trợ thính có thể phát triển ngôn ngữ tốt hơn nếu được hỗ trợ phù hợp.
Ngoài ra các em cần được rèn luyện sự tự tin trong giao tiếp và nhận được sự đồng hành từ gia đình, tài liệu học tập cũng cần được điều chỉnh theo năng lực của từng học sinh.
Ông Cao Tiền Vị - người sáng lập ASIF Foundation - nói dù đã có luật, việc triển khai và hướng dẫn thực hiện còn nhiều bất cập, cần tiếp tục hoàn thiện. Ví dụ việc cấp thẻ chứng nhận khuyết tật còn phức tạp, cần ứng dụng công nghệ để đơn giản hóa thủ tục.
Đồng thời các quy định về công trình công cộng, y tế, vệ sinh… cần được thiết kế phù hợp. Một ưu tiên cấp bách khác là đào tạo nghề và tạo việc làm cho người khuyết tật.
Phó chủ tịch Hội Bảo trợ trẻ em TP.HCM Nguyễn Văn Tính nói cần thay đổi nhận thức và cách tiếp cận, chuyển từ cách nhìn mang tính từ thiện, thương hại sang tiếp cận dựa trên quyền con người. Hỗ trợ người khuyết tật không chỉ dừng ở lòng tốt cá nhân, mà phải đảm bảo họ có đủ các quyền và chính sách đáng được hưởng.
Bên cạnh đó, cách hiểu về các mức độ khuyết tật (nhẹ, nặng, đặc biệt nặng) còn chưa thống nhất. Nhiều nơi vẫn cho rằng “đặc biệt nặng” là phải liệt hoàn toàn, trong khi pháp luật đã quy định rõ, gây ảnh hưởng quyền lợi và chế độ của người khuyết tật.
Hiện nay, giáo dục chuyên biệt chủ yếu chỉ dừng ở cấp tiểu học, nên khi lên THCS, học sinh buộc phải chuyển sang môi trường hòa nhập. Tuy nhiên nhiều em chưa được chuẩn bị đầy đủ về kỹ năng, tâm lý và định hướng, dẫn đến khó khăn trong học tập, hòa nhập và gây lúng túng cho cả giáo viên lẫn học sinh.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Ngày 7/4, Tập đoàn Quốc tế Phú Hoa phát cáo phó Chủ tịch danh dự, Giám đốc Bảo tàng Gỗ Tử đàn Trung Quốc Trần Lệ Hoa đã qua đời ngày 5/4 tại Bắc Kinh, thọ 85 tuổi. Bà từng là nữ tỷ phú giàu nhất Trung Quốc nhưng nhiều người chỉ biết đến với danh hiệu "vợ Đường Tăng" Trì Trọng Thụy.
Bà là người Mãn Châu, thuộc dòng dõi quý tộc, lớn lên ở Di Hòa Viên - cung điện mùa hè của các triều đình phong kiến. Từ khi bà còn nhỏ, gia cảnh đã sa sút. Bà bỏ học từ cấp ba làm thợ may, sau đó chuyển sang sửa chữa đồ gỗ cho một xưởng nội thất.
Giữa hoàn cảnh khó khăn, bà vẫn thường làm bánh chia cho lối xóm và luôn có mặt khi người khác cần giúp đỡ. Những đức tính này giúp bà kết giao được nhiều mối quan hệ và nắm bắt nhiều thông tin kinh doanh độc quyền.
Đầu năm 1980, Trần Lệ Hoa phát hiện nhiều bàn ghế cũ làm từ gỗ tử đàn, kim tơ nam mộc, hoàng hoa lê, bị bỏ đi trong một xưởng nội thất. Nhờ kinh nghiệm sống tại Di Hòa Viên, bà nhận ra giá trị của những món đồ này. Bà mua lại với giá rẻ, tự sửa chữa rồi bán ra với giá cao. Thương vụ đầu đời mang về cho bà một số vốn lớn.
Năm 1981, bà sang Hong Kong, mua 12 căn biệt thự và bán lại khi thị trường bất động sản tăng giá, thu lãi hàng chục triệu USD. Năm 1988, bà lập Tập đoàn Quốc tế Phú Hoa.
Đầu thập niên 1990, bà trở về Bắc Kinh mua khu đất sát quảng trường Thiên An Môn, chi hơn 60 triệu USD xây Tòa nhà Trường An và thành lập Câu lạc bộ Trường An dành cho giới siêu giàu. Đến nay, đây vẫn là một trong bốn câu lạc bộ cao cấp của Bắc Kinh, với các thành viên là những tỷ phú như Lý Gia Thành, Hoắc Anh Đông, Quách Bỉnh Tương.
Năm 2000, bà đầu tư 555 triệu USD cải tạo Phố Kim Bảo ở Vương Phủ Tỉnh. Dự án yêu cầu di dời 2.100 hộ dân, được bà hoàn tất ký hợp đồng giải tỏa trong 28 ngày. Khoản đầu tư biến khu nhà cũ nát thành đại lộ với khách sạn, trung tâm mua sắm và câu lạc bộ đua ngựa, mang về hàng trăm triệu USD tiền thuê mỗi năm.
Năm 2016, bà Trần Lệ Hoa là nữ tỷ phú giàu nhất Trung Quốc với tài sản 7,11 tỷ USD. Dù quản lý 1,5 triệu m2 bất động sản thương mại, bà duy trì chi phí sinh hoạt cá nhân ở mức khoảng 1,4 USD một ngày. Thức ăn chính của bà là cơm trộn nước nguội và rau xào.
Đối với nhân viên, bà áp dụng nguyên tắc không nợ lương, cung cấp 4 bữa ăn mỗi ngày. "Nhân viên làm việc là đang giúp đỡ bạn, tương đương với việc bạn có thêm một cánh tay, nợ tiền nhân viên là không hợp lý", bà từng nói.
Nửa sau cuộc đời, bà Trần Lệ Hoa tập trung cho nghệ thuật điêu khắc gỗ tử đàn. Năm 1999, bà trực tiếp sang Ấn Độ và Myanmar tìm gỗ tử đàn nguyên khối. Bà chi 28 triệu USD xây dựng Bảo tàng Gỗ Tử đàn Trung Quốc rộng gần 10.000 m2 tại Bắc Kinh. Tại đây, bà cùng các thợ thủ công dùng cấu trúc mộng ngàm không đinh phục dựng 16 cổng thành và 10 tháp canh Bắc Kinh xưa.
Dù tiền bán vé không đủ trả chi phí vận hành, Trần Lệ Hoa từ chối mọi đề nghị mua lại bộ sưu tập. "Tuy tôi là thương nhân, nhưng toàn bộ tài sản nên đặt vào nơi này để lưu giữ cho đất nước", bà nói.
Bảo tàng là nơi giao lưu văn hóa, đón tiếp nhiều chính khách và người nổi tiếng như cựu Thủ tướng Đức Helmut Kohl, Công chúa Thái Lan Sirindhorn, Chủ tịch Quốc hội Sri Lanka Chamal Rajapaksa.
Sau chuyến tham quan năm 2018, cựu Ngoại trưởng Mỹ Henry Kissinger viết tặng bà: "Người phụ nữ huyền thoại, một kỳ tích vĩ đại!". Đại học Nghệ thuật và Thiết kế Savannah (Mỹ) trao bà danh hiệu "Tiến sĩ danh dự về nhân văn" và chọn ngày 25/5 hằng năm làm "Ngày Trần Lệ Hoa". Năm 2012, tạp chí Time đưa bà vào danh sách 100 người có ảnh hưởng nhất thế giới.
Trần Lệ Hoa làm việc liên tục đến những năm cuối đời. Bước qua tuổi 80, bà vẫn thức dậy lúc 6h30 và đến xưởng điêu khắc lúc 7h30.
"Tôi chưa bao giờ nghĩ đến việc đứng trên người khác, càng không muốn trở thành người bị kẻ khác coi thường. Bất kể làm gì, miễn là việc chân chính thì cứ làm, nỗ lực rồi sẽ thành công", Trần Lệ Hoa nói.
Bảo Nhiên (Theo QQ/Paper)
Tin Gốc: https://vnexpress.net/hanh-trinh-xay-dung-de-che-ty-usd-cua-doanh-nhan-vo-duong-tang-5060406.html

