Trình làng đúng dịp Giỗ Tổ Hùng Vương và lễ 30.4, ca khúc mà Kyo York kết hợp cùng Phúc Anh mang thông điệp sâu sắc về cội nguồn và khối đại đoàn kết dân tộc. Trong “chiếc áo” dân gian đương đại, bản phối mới là sự giao thoa nhịp nhàng giữa nhạc cụ truyền thống và tư duy xử lý hiện đại.
Đảm nhận vai trò chuyển ngữ, Kyo York cho biết thử thách lớn nhất không phải là dịch thuật mà là “giữ lửa” cảm xúc. “Tiếng Việt vô cùng đa sắc. Khi chuyển sang tiếng Anh, tôi phải cân bằng giữa giai điệu và ý nghĩa để người nghe quốc tế không chỉ hiểu mà còn phải “cảm” được linh hồn bài hát”, nam ca sĩ chia sẻ. Đặc biệt, đoạn điệp khúc liệt kê đầy đủ 54 dân tộc vẫn được giữ nguyên vẹn như một điểm nhấn tự hào.
Trái ngược với sự kỳ vọng về một MV dàn dựng hoành tráng, Phúc Anh lại chọn cách kể chuyện giản dị qua định dạng vlog. Theo chân các em nhỏ khiếm thính từ Lặng Art Cafe trong hành trình từ vùng cao về TP.HCM, MV chạm đến trái tim người xem bằng những khoảnh khắc đời thường: một ánh mắt tò mò, một tiếng cười trẻ thơ hay sự bỡ ngỡ trước nhịp sống đô thị.
Tại đây, Phúc Anh rũ bỏ hình ảnh nghệ sĩ để trở thành người đồng hành tận tụy. Sự hiện diện của các em nhỏ đặc biệt không chỉ nối dài tinh thần nhân văn của dự án mà còn tạo ra nguồn năng lượng tích cực. Tiếp xúc với thế giới không âm thanh của các em, Kyo York xúc động: “Tôi học được cách chậm lại và lắng nghe theo một cách rất khác”.
Sau chặng đường “đi và ghi nhận”, MV phiên bản tiếng Anh mở màn cho giai đoạn tiếp theo của dự án: Lan tỏa. Phúc Anh khẳng định hướng đi sắp tới sẽ tập trung đưa câu chuyện văn hóa Việt Nam vượt biên giới thông qua âm nhạc và các hoạt động cộng đồng bền bỉ, khẳng định dấu ấn riêng biệt của một nghệ sĩ trẻ tử tế.

Theo The Value, mức giá được ghi nhận trong phiên của Art Basel Hong Kong, diễn ra cuối tháng 3. Trước đây, kỷ lục thuộc về bức họa Bouquet de Fleurs của Marc Chagall với khoảng 11 tỷ won (hơn 192 tỷ đồng).
Tác phẩm Nothing about it mang dấu ấn đặc trưng của Yoshitomo Nara, là bức tranh khổ lớn hiếm hoi trong sự nghiệp của ông. Ông khắc họa cô bé với phần đầu quá khổ, đôi mắt to, không có biểu cảm. Nếu những sáng tác của ông từ những năm 1990 thường mô tả nhân vật với vẻ ngoài dễ thương nhưng gai góc, nổi loạn thì Nothing about it cho thấy khía cạnh mềm mại, trưởng thành hơn. Tokyo Weekender nhận định bức vẽ thể hiện ''cảm giác cô đơn trong thế giới hiện đại''.
Yoshitomo Nara, 66 tuổi, sinh tại tỉnh Aomori, Nhật Bản. Từ nhỏ, danh họa vốn sống trầm mặc, thích nhìn bầu trời, nói chuyện với chó mèo hoặc tâm sự với cây. Ông thường lảng tránh người khác, hay viết và vẽ linh tinh lên sách vở. Nara tốt nghiệp Đại học Fine Arts and Music Aichi ở Nhật, sau đó học ngành hội họa tại Kunstakademie Düsseldorf, Đức. 12 năm ở châu Âu, ấn tượng sâu đậm nhất của họa sĩ là nỗi cô độc.
Bước ngoặt lớn đối với Nara là trận động đất và sóng thần năm 2011 ở Nhật Bản. Thảm kịch xảy ra gần quê hương danh họa, khiến ông bị ảnh hưởng tâm lý, phải dừng vẽ vài tháng. Khi quay lại xưởng, phong cách sáng tác của ông đã thay đổi. Những biểu cảm sắc sảo trước đây của các bé gái chuyển sang trầm tư, điềm tĩnh hơn.
Nhân vật trong tranh Yoshitomo Nara như phản ánh các giai đoạn cuộc đời và ký ức của ông. Trả lời tạp chí Design Anthology, ông nói: "Tôi khát khao trở nên tốt đẹp trong mắt người khác, nhưng cũng luôn rụt rè, không dám được sống là chính mình. Vì thế, tôi biểu lộ điều đó trong tranh''.
Loạt tác phẩm cô bé đầu to, gương mặt bầu bĩnh, lúc phụng phịu, khi lạnh lùng của danh họa luôn được các nhà sưu tầm săn đón, có nhiều tranh đạt triệu USD. Trong đó, bức Knife Behind Back (2000) được Sotheby's Hong Kong gõ búa 24,9 triệu USD (598 tỷ đồng) hồi tháng 10/2019, giúp ông trở thành nghệ sĩ Nhật Bản đắt giá nhất.
Phương Linh (theo The Value, Tokyo Weekender)
Tin Gốc: https://vnexpress.net/tranh-be-gai-dau-to-lap-ky-luc-dau-gia-tai-han-quoc-5059060.html

Nắm lấy tay tôi là ca khúc nổi bật nằm trong album đầu tay mang tên Tầng sâu nhất - Love Core của Hoaprox. Trái với những nhịp điệu dồn dập quen thuộc, sản phẩm lần này mang âm hưởng sâu lắng, đánh trúng tâm lý "bên ngoài ổn định, bên trong rỗng và mệt" của giới trẻ hiện đại.
Nguyên Hà chia sẻ chính bản demo với phần âm nhạc và ca từ chạm đến cảm giác "lạc lõng giữa đám đông" đã thuyết phục cô gật đầu tham gia dự án này. Thậm chí, khi được hỏi điều gì ở hiện tại khiến bản thân tự hào nhất mà 5 năm trước chưa từng nghĩ mình sẽ làm được, Nguyên Hà không ngần ngại đáp: "Đó chính là sự kết hợp với Hoaprox".
Tuy nhiên, hành trình bước vào thế giới âm nhạc sôi động này không hề dễ dàng. Nữ ca sĩ thú nhận bản thân đã phải phá vỡ những thói quen cũ: "Sau khi thu âm, tôi nghe đi nghe lại nhiều lần và thấy mình hát không ổn lắm nên đã chủ động nhờ ê kíp thu lại lần hai, đồng thời thay đổi cách hát một chút. Tôi quen hát theo cách cũ và với bài hát này tôi phải tự làm mới”.
Đối diện với những bản phối điện tử hiện đại trong phòng thu không làm khó được nữ ca sĩ, ngược lại còn mang đến cho cô sự hào hứng. "Tôi thích cái mới, thích thử thách. Cảm giác khi trong phòng thu chỉ có giọng hát của mình và âm nhạc vang lên, tôi phải tìm cách để chúng hòa quyện với nhau", “chị đẹp” bộc bạch.
Nhiều người e ngại việc thử sức với EDM sẽ làm mất đi chất riêng, nhưng Nguyên Hà lại rất tự tin. Cô chia sẻ: "Bản sắc của mỗi ca sĩ nằm trong chất giọng. Giọng hát của tôi vẫn vậy, tôi chỉ thay đổi cách luyến láy cho phù hợp với từng loại nhạc thôi. Khán giả nghe tôi hát nhạc gì cũng vẫn có thể nhận ra được. Hơn nữa, mọi người đang mong chờ tôi hát thứ gì đó mới lạ nên tôi không lo ngại chuyện đó". Qua ca khúc này, nữ ca sĩ khẳng định không thích bị gắn mác "một màu", bởi cô tin rằng mình còn nhiều điều chưa bộc lộ.
Hiệu ứng mạnh mẽ từ chương trình Chị đẹp đạp gió rẽ sóng đã giúp Nguyên Hà bước ra khỏi “chiếc kén” an toàn. Cô thừa nhận mình trở nên "cởi mở và tự tin hơn trong việc tiếp nhận những phong cách âm nhạc mới mẻ cũng như trình diễn trên sân khấu".
Sự chú ý lớn từ công chúng mang đến cho Nguyên Hà nhiều yêu thương, nhưng đi kèm với đó là áp lực. "Tôi đọc bình luận của khán giả và nhận thấy họ rất kỳ vọng vào việc tôi sẽ mang đến điều gì đó mới và bất ngờ, nên tôi cũng cảm thấy áp lực mỗi khi ra sản phẩm. Nhưng tôi nghĩ mình không nên vội vàng. Tôi vẫn đang tìm thứ mà bản thân thật sự muốn làm mới", Nguyên Hà tâm sự.
Đầu năm 2025 đánh dấu một cột mốc thiêng liêng trong cuộc đời Nguyên Hà khi cô chính thức đón con đầu lòng. Vai trò mới này không chỉ thay đổi nhịp sống thường nhật mà còn vun vén thêm chiều sâu cho nữ ca sĩ khi hoạt động nghệ thuật. "Tôi thấy mình trở nên đằm thắm và kiên nhẫn hơn", cô mỉm cười chia sẻ.
Việc dung hòa giữa nhịp độ sáng tạo nghệ thuật và việc bỉm sữa vốn không dễ dàng, nhưng Nguyên Hà biết cách sắp xếp và có sự đồng hành từ gia đình. "Vì em bé còn nhỏ nên tôi vẫn ưu tiên thời gian cho gia đình nhiều hơn. May mắn là tôi có sự hỗ trợ từ chồng, mỗi ngày tôi đều dành ra khoảng 3 - 4 tiếng buổi chiều cho công việc và học", nữ ca sĩ cho biết. Thậm chí, khi ở nhà luyện thanh, nếu con cần, Nguyên Hà sẵn sàng gác lại công việc bởi "chỉ là tập hát thì tôi sẽ luôn ưu tiên con".
Tin Gốc: https://thanhnien.vn/chi-dep-nguyen-ha-toi-dam-tham-hon-sau-khi-sinh-con-18526040613004683.htm

Đặc biệt phim tài liệu The Greatest Night in Pop (2024) đoạt giải và được đề cử ở nhiều giải thưởng danh giá tại Mỹ, trong đó có Critics’ Choice Documentary Award 2024, Grammy, Primetime Creative Arts Emmy, Giải thưởng Hiệp hội Nhà sản xuất Mỹ...
Gần đây nhất, phim tài liệu âm nhạc BTS: The Return của Bảo Nguyễn được đánh giá cao, ghi lại hành trình trở lại của nhóm nhạc lớn nhất thế giới BTS sau bốn năm vắng bóng, tập trung vào quá trình họ thực hiện album mới nhất Arirang với nhiều băn khoăn, trăn trở.
* Nếu The Greatest Night in Pop nhìn lại những huyền thoại âm nhạc thế giới trong quá khứ, BTS: The Return ghi lại những siêu sao của âm nhạc thế giới đương đại. Sự khác biệt lớn nhất giữa hai chủ đề - quá khứ và hiện tại - là gì?
- Một trong những khác biệt lớn nhất là góc nhìn. The Greatest Night in Pop là câu chuyện nhìn ngược lại một khoảnh khắc biểu tượng đã đi vào lịch sử.
Căng thẳng trong bộ phim đó đến từ việc tái khám phá những huyền thoại và hé lộ phần nhân tính bên trong.
Còn với BTS: The Return, tôi đang ghi lại các nghệ sĩ ở thì hiện tại, trong lúc họ vẫn đang sống qua sự bất định, áp lực và những thay đổi theo thời gian thực.
Điều này tạo ra một năng lượng rất khác biệt. Có phim, lịch sử đã lắng đọng. Có phim, câu chuyện vẫn đang được viết tiếp.
Điều khiến tôi hào hứng với BTS là dù họ là những biểu tượng toàn cầu, họ vẫn đang đặt ra những câu hỏi rất con người: bây giờ chúng ta là ai, chúng ta nên giữ lại gì, thay đổi gì, và làm thế nào để cùng nhau bắt đầu lại?
Trailer BTS: The return
* Là một nghệ sĩ châu Á đã nỗ lực và gặt hái thành công ở Mỹ, dù gặp phải nhiều rào cản, điều gì khiến anh đồng cảm nhất với ban nhạc BTS?
- Tôi nghĩ điều tôi đồng cảm nhất là cảm giác phải gánh vác nhiều hơn chính bản thân mình. Khi là một nghệ sĩ châu Á làm việc trên sân khấu toàn cầu, bạn thường nhận thức rằng mọi người có thể đặt những giả định lên bạn, thu hẹp bạn hoặc yêu cầu bạn đại diện cho thứ gì đó lớn lao hơn khả năng gánh vác của bất kỳ cá nhân nào.
Điều khiến tôi xúc động về BTS là họ dường như rất ý thức về gánh nặng đó, nhưng họ biến nó thành mục đích. Họ tự hào khi mang bản sắc của mình và không làm phai nhạt chính mình để dễ được thấu hiểu hơn.
Là một nhà làm phim châu Á, tôi đồng cảm sâu sắc. Thật mạnh mẽ khi thấy các nghệ sĩ vẫn giữ được nét văn hóa riêng biệt và nhờ đó lại càng trở nên phổ quát hơn.
* Anh sinh ra ở Mỹ, có sự nghiệp ở Mỹ, nhưng các tác phẩm và thành tựu của anh vẫn được truyền thông ở Việt Nam quan tâm, anh cảm thấy thế nào?
- Tôi sinh ra và lớn lên ở Mỹ nhưng Việt Nam luôn là một phần quan trọng về mặt tình cảm và văn hóa trong cuộc sống của tôi. Vì vậy bất cứ khi nào tác phẩm của tôi được đón nhận ở Việt Nam, hoặc khi có sự quan tâm từ khán giả và truyền thông Việt Nam, tôi cảm thấy vô cùng biết ơn và gắn kết.
Ta lớn lên ở một nơi, nhưng một phần trí tưởng tượng, lịch sử và di sản của mình đến từ một nơi khác. Tôi luôn có mong muốn kết nối hai thế giới bằng cách nào đó. Nên việc tác phẩm của mình có thể quay trở lại Việt Nam và trở thành một phần của cuộc đối thoại ở đó có ý nghĩa rất lớn đối với tôi.
* Nhiều năm trước từng làm việc trong ngành điện ảnh ở TP.HCM, tại sao anh quyết định trở về Mỹ?
- Thời gian làm việc ở TP.HCM đã định hình rất nhiều cho tôi và tôi rất biết ơn. Điều đó giúp tôi hiểu sâu sắc hơn về Việt Nam không chỉ như một di sản mà còn là một đất nước sống động, luôn thay đổi, tràn đầy năng lượng, tham vọng. Tôi trở về Mỹ vì con đường sự nghiệp và những cơ hội vào thời điểm đó.
Mỹ là nơi tôi được đào tạo, nơi có phần lớn mạng lưới quan hệ chuyên nghiệp của tôi và nơi tôi nhìn thấy con đường xây dựng sự nghiệp làm phim mà tôi mong muốn. Nhưng tôi không nghĩ đó là việc chọn cái này hay cái kia. Tôi vẫn di chuyển giữa hai thế giới cả về mặt cảm xúc và sáng tạo.
* Mối liên hệ hiện tại của anh với điện ảnh Việt Nam là gì? Anh có nhiều bạn bè là nhà làm phim ở Việt Nam, anh có muốn trở lại đây làm phim không?
- Tôi vẫn rất gắn bó với điện ảnh Việt Nam và cộng đồng sáng tạo ở đó. Tôi có nhiều bạn bè ở Việt Nam là nhà làm phim, nhà sản xuất và nghệ sĩ và tôi vẫn luôn theo dõi công việc của họ với sự ngưỡng mộ sâu sắc. Tôi nghĩ điện ảnh Việt Nam đang ở trong một giai đoạn rất thú vị.
Thông qua EAST Films, tôi cũng tiếp tục phát triển các dự án ở Việt Nam với các đối tác của mình. EAST Films là một trong những công ty sản xuất đứng sau BTS: The Return và mối liên hệ xuyên Thái Bình Dương đó là yếu tố cốt lõi trong cách chúng tôi suy nghĩ về kể chuyện.
Chúng tôi đang giúp đạo diễn Nguyễn Võ Nghiêm Minh khởi quay bộ phim mới Picturehouse của anh ấy. Và vâng, tôi rất muốn trở lại Việt Nam để làm phim. Nếu có câu chuyện và hoàn cảnh phù hợp sẽ có ý nghĩa rất lớn đối với tôi.
* The Stringer là một tác phẩm rất đặc biệt của anh. Tại sao anh lại quyết định dấn thân vào chủ đề này?
- Tôi bị thu hút bởi The Stringer vì nó không chỉ nói về một bức ảnh hay một tranh luận lịch sử. Nó nói về quyền tác giả, ký ức và ai là người được nhìn nhận trong lịch sử. Những câu hỏi đó có ý nghĩa sâu sắc đối với tôi.
Tranh cãi là một phần lý do khiến câu chuyện trở nên quan trọng.
Tôi quan tâm đến tranh cãi không phải chỉ để gây chú ý, mà vì những câu hỏi khó và chưa được giải quyết thường hé lộ điều gì đó sâu sắc hơn về cách lịch sử được xây dựng.
Tôi cảm thấy nếu có cơ hội nhìn nhận lại một câu chuyện đã được chấp nhận và tạo không gian cho những tiếng nói bị bỏ quên, thì điều đó đáng được thực hiện một cách cẩn thận và nghiêm túc.
Đối với tôi, đó không chỉ là một động lực điều tra mà còn là một động lực về cảm xúc và đạo đức.
* Sự thật trong phim tài liệu khác với sự thật trong điện ảnh như thế nào? Anh theo đuổi điều gì khi làm phim?
- Tôi nghĩ cả phim tài liệu và phim hư cấu đều có thể chứa đựng sự thật nhưng chúng đạt được điều đó theo những cách khác nhau.
Phim tài liệu bắt đầu từ hiện thực, từ kinh nghiệm sống, từ những con người và sự kiện tồn tại ngoài trí tưởng tượng của nhà làm phim. Phim hư cấu có thể tạo ra các tình huống nhưng vẫn tiết lộ những sự thật về mặt cảm xúc hoặc triết học mà cảm giác vô cùng chân thực.
Điều tôi theo đuổi trong làm phim không chỉ là sự thật khách quan, mặc dù điều đó vô cùng quan trọng trong phim tài liệu. Tôi cũng đang theo đuổi sự thật về mặt cảm xúc.
Điều đó mang lại cảm giác như thế nào? Điều gì đang bị đe dọa? Tại sao nó lại quan trọng đối với những người đang trải qua nó? Dù làm phim tài liệu hay phim truyện, tôi luôn tìm kiếm sự thật sâu sắc hơn ẩn dưới vẻ bề ngoài.
Đồng thời tôi tin rằng làm phim mang một trách nhiệm lớn. Đặc biệt là trong phim tài liệu, bạn đang làm việc với những cuộc sống thực, những ký ức thực và những hậu quả thực. Vì vậy, đối với tôi, sự thật không chỉ là thông tin. Nó còn là sự quan tâm, sự trung thực và tính chính trực trong cách bạn kể câu chuyện.
Tin Gốc: https://tuoitre.vn/dao-dien-bao-nguyen-toi-tim-kiem-su-that-an-duoi-be-ngoai-20260410225524528.htm




