Như Tuổi Trẻ Online đã đưa tin, ông Vũ Minh Châu, cựu Tổng giám đốc Công ty TNHH Bảo Tín Minh Châu, cùng con trai bị khởi tố với cáo buộc vi phạm quy định về kế toán trong quá trình kinh doanh.
Theo thông tin của Tuổi Trẻ Online, Bảo Tín Minh Châu ghi nhận xu hướng mở rộng quy mô rõ rệt trong giai đoạn 2019 – 2023 trong bối cảnh giá vàng tăng mạnh, kéo theo nhu cầu đầu tư, tích trữ loại kim loại quý này của thị trường gia tăng.
Báo cáo cho thấy nếu như năm 2019, doanh thu của Bảo Tín Minh Châu ở mức hơn 530 tỉ đồng, thì sang tới 2023 đạt hơn 1.400 tỉ đồng, tương đương gần gấp 2,6 lần.
Lợi nhuận sau thuế chưa phân phối của doanh nghiệp đã chuyển từ trạng thái âm sang dương. Tuy nhiên quy mô lợi nhuận năm 2023 vẫn ở mức khiêm tốn, chỉ đạt khoảng 4,5 tỉ đồng, dù doanh thu ghi nhận nghìn tỉ.
Xét trên báo cáo, có thể thấy giá vốn hàng bán của Bảo Tín Minh Châu duy trì ở mức rất cao. Như năm 2023, giá vốn đạt khoảng 1.365 tỉ đồng, tương đương hơn 97% doanh thu, qua đó khiến lợi nhuận gộp chỉ đạt khoảng 36 tỉ đồng.
Tuy nhiên theo thông tin từ cơ quan điều tra công bố hôm nay (6-4), trong giai đoạn 2020-2023, doanh thu thực tế của Công ty TNHH Bảo Tín Minh Châu đạt khoảng 13.700 tỉ đồng, chênh lệch so với báo cáo thuế khoảng 9.700 tỉ đồng, gây thiệt hại ngân sách nhà nước khoảng 150 tỉ đồng.
Bảo Tín Minh Châu là một trong những doanh nghiệp có quy mô đáng chú ý trong lĩnh vực kinh doanh và chế tác vàng bạc đá quý tại Việt Nam.
Sau hơn 30 năm hoạt động, doanh nghiệp hiện sở hữu 3 cơ sở kinh doanh tại Hà Nội cùng mạng lưới khoảng 200 đại lý trên toàn quốc.
Từ tên gọi “Bảo Tín”, nhiều thương hiệu như Bảo Tín Minh Châu, Bảo Tín Mạnh Hải, Bảo Tín Thanh Vân, Bảo Tín Hoàng Long… đã ra đời.
Các thương hiệu này đều được điều hành bởi con của bà Lương Thị Điểm – doanh nhân tiên phong trong ngành kim hoàn tại Hà Nội.
Ông Vũ Minh Châu (sinh năm 1953) là con cả của bà Điểm. Ông thành lập thương hiệu vàng Bảo Tín Minh Châu vào năm 1989. Đây cũng là doanh nghiệp nổi tiếng, đông khách trong số các công ty “họ” Bảo Tín.
Theo dữ liệu từ hệ thống đăng ký kinh doanh quốc gia, đến tháng 5-1995, Công ty TNHH Bảo Tín Minh Châu chính thức được thành lập trên cơ sở nâng cấp từ một cửa hàng vàng đặt tại đường Trần Nhân Tông, quận Hai Bà Trưng, Hà Nội.
Đến năm 2018, doanh nghiệp có vốn điều lệ 100 tỉ đồng, trong đó ông Vũ Minh Châu nắm giữ 90,17% vốn, phần còn lại thuộc về ông Vũ Phương Nam là con trai cả của ông Châu.
Ông Vũ Minh Châu đảm nhiệm vai trò Tổng giám đốc kiêm người đại diện pháp luật của doanh nghiệp từ khi thành lập. Tuy nhiên đến tháng 10-2024, vị trí người đại diện pháp luật đã được chuyển sang bà Phạm Lan Anh (sinh năm 1976), hiện là Giám đốc công ty.
Cập nhật mới nhất từ Phòng Đăng ký kinh doanh Hà Nội, Bảo Tín Minh Châu đã tăng vốn điều lệ từ 300 tỉ đồng lên gần 400 tỉ đồng.
Trong đó ông Vũ Minh Châu góp thêm 390 tỉ đồng, tỉ lệ sở hữu 97,5%, trong khi tỉ lệ của ông Vũ Phương Nam góp 9,83 tỉ đồng.
Ngoài ra Bảo Tín Minh Châu đã đăng ký thêm ngành nghề kinh doanh bất động sản, quyền sử dụng đất thuộc chủ sở hữu, chủ sử dụng hoặc đi thuê.
Doanh nghiệp cũng cập nhật và mở rộng một số lĩnh vực hoạt động khác như kiểm tra và phân tích kỹ thuật (dịch vụ thử nghiệm xác định hàm lượng vàng), đại lý môi giới, đấu giá hàng hóa, bán lẻ vàng bạc, đá quý và đồ trang sức, cũng như bán lẻ nước rửa trang sức.
Theo báo cáo tài chính kiểm toán mới công bố, Công ty Lương thực thực phẩm Colusa - Miliket (gọi tắt là Comifood) ghi nhận doanh thu tăng 8% so với cùng kỳ, lên hơn 800 tỷ đồng, cao nhất từ trước đến nay. Phần lớn nguồn thu đến từ thị trường nội địa, chỉ khoảng 90 tỷ đồng nhờ xuất khẩu.
Dù áp lực cạnh tranh lớn, sản lượng và doanh số vẫn tăng đều đặn nhờ các hoạt động tiếp thị gợi nhớ thương hiệu "hai con tôm", cộng thêm mở kênh bán hàng mới và đa dạng danh mục sản phẩm. Công ty duy trì vị thế ổn định trong các phân khúc ngách, đặc biệt kênh phân phối truyền thống như chợ và quán ăn.
Năm ngoái, giá nguyên vật liệu tăng vọt khiến tỷ suất lợi nhuận gộp giảm xuống dưới 27%. Điều này đồng nghĩa với mỗi 100 đồng doanh thu, công ty lãi khoảng 27 đồng trước khi trừ chi phí bán hàng, lương thưởng nhân viên...
Công ty báo lãi trước thuế đạt 26 tỷ đồng, giảm 11% so với năm trước và không hoàn thành kế hoạch 29 tỷ đồng đề ra trước đó. Đây là mức thấp nhất trong 4 năm trở lại đây, còn nếu loại trừ kết quả kinh doanh năm 2021 do ảnh hưởng bởi dịch bệnh thì mức này thấp nhất 8 năm. Biến động chủ yếu do công ty nộp hơn 6 tỷ đồng tiền thuê đất bổ sung cho giai đoạn 2015-2020.
Colusa - Miliket là doanh nghiệp sở hữu thương hiệu mỳ gói "hai con tôm". Nhãn hiệu này có mặt trên thị trường từ trước năm 1975 với bao bì bằng giấy kraft được người tiêu dùng ưa chuộng và có thời điểm gần như độc chiếm thị phần nội địa. Giá trị lớn nhất của công ty được một đơn vị tư vấn mua bán sáp nhập nhận định nằm ở thương hiệu hoài niệm, gắn liền với ký ức của nhiều thế hệ, tạo được lòng tin và sự trung thành từ một tệp khách hàng đặc thù.
Nói về tình hình kinh doanh năm ngoái, ông Trần Hoàng Ngân - Tổng giám đốc Comifood cho biết năng lực sản xuất của công ty đã đạt ngưỡng tối đa. Trong khi các đối thủ cạnh tranh liên tục mở rộng quy mô, công ty nhiều thời điểm phải từ chối đơn hàng.
Nguyên nhân chính của việc này là nhà máy duy nhất của công ty tại Thủ Đức (TP HCM) đã khai thác hết công suất, nhưng không thể tăng thêm sản lượng.
Tại phiên họp cổ đông bất thường cuối tháng 3, ông Ngân nói xây dựng nhà máy mới là việc cấp thiết. Công ty đã có chủ trương từ giai đoạn 2018-2022, nhưng gần đây mới rốt ráo thực hiện. Sắp tới, công ty cũng cân nhắc xây nhà máy ở miền Bắc để tối ưu chi phí vận chuyển và tăng thị phần.
Nhà máy mới có tổng mức đầu tư khoảng 800-900 tỷ đồng. Công suất thiết kế khoảng 49.000 tấn sản phẩm mỗi năm, gồm mì, phở, hủ tiếu, gia vị. "Nhà máy mới dự kiến đáp ứng nhu cầu tăng trưởng trong ít nhất 3 năm tới, đồng thời giúp tối ưu chi phí vận hành, sửa chữa và nhân công so với hiện tại", ông Ngân nói.
Để nhanh chóng triển khai, công ty vừa chốt phương án mua một doanh nghiệp tại khu công nghiệp Giang Điền (Đồng Nai), qua đó gián tiếp sở hữu một lô đất gần 4 ha. Thương vụ này ước tính khoảng 200 tỷ đồng.
Theo ban lãnh đạo, việc kế thừa pháp nhân và dự án có sẵn giúp rút ngắn thời gian thực hiện thủ tục hành chính 6-12 tháng. Bên cạnh đó, công ty cũng thêm lợi thế về tài sản thế chấp khi vay vốn ngân hàng.
Tính đến cuối năm ngoái, công ty có tài sản khoản 300 tỷ đồng và vốn điều lệ 48 tỷ đồng. Công ty mới thông qua phương án phát hành cho cổ đông hiện hữu 9,6 triệu cổ phiếu để tăng gấp ba vốn điều lệ, lên 144 tỷ đồng.
Tại phiên họp thường niên sáng nay, cổ đông liên tục đặt câu hỏi về sức khỏe tài chính của Tập đoàn Yeah1 (YEG). Nội dung đối thoại năm nay khác hẳn so với nhiều năm về trước, vốn có phần lớn thời lượng dành cho việc bàn luận về các chương trình giải trí của họ.
Một cổ đông yêu cầu Hội đồng quản trị giải thích về việc trong năm 2025, doanh thu Yeah1 đạt 1.653 tỷ đồng, mức cao nhất trong 7 năm qua, nhưng lợi nhuận lại giảm gần 35% xuống còn hơn 80 tỷ đồng. Biên lợi nhuận ròng chỉ hơn 4,8%.
Trả lời thắc mắc trên, bà Lê Phương Thảo - Chủ tịch Hội đồng quản trị - khẳng định lợi nhuận suy giảm do chi phí tăng lên khi công ty dành nguồn lực đầu tư xây dựng nền tảng phát triển bền vững.
Năm trước, Yeah1 tập trung rót vốn vào hệ thống cốt lõi của ứng dụng xem nội dung trực tuyến Mango+ và nền tảng 1Creators. Song song đó, họ cũng đầu tư cho mảng tổ chức concert như hệ thống màn hình LED, ánh sáng, âm thanh... Mục tiêu là tạo điểm khác biệt trên thị trường và thiết lập một "tiêu chuẩn mới" cho ngành giải trí. Theo bà Thảo, việc này sẽ tạo nền tảng giúp Yeah1 phát triển bền vững và người hưởng thụ cuối cùng sẽ là khán giả.
"Việc gia tăng giá vốn và chi phí không phải do chúng tôi bỏ tiền để mua doanh thu hay đánh đổi để giành thị phần", bà Thảo khẳng định.
Trong kinh doanh, cụm từ "bỏ tiền mua doanh thu" thường được dùng để mô tả tình trạng các doanh nghiệp đạt doanh thu cao nhưng lại phải bỏ ra quá nhiều chi phí để đạt được điều đó, dẫn đến lợi nhuận thu về khá thấp. Thông thường, phần lớn doanh thu bị "ăn mòn" bởi các khoản giá vốn hàng bán, chi phí marketing, khuyến mãi... khiến doanh nghiệp gần như không tạo ra lợi nhuận thực sự.
Theo các chuyên gia, tình trạng này có thể xuất phát từ chiến lược chủ động của doanh nghiệp, khi họ chấp nhận "đốt tiền" trong ngắn hạn để mở rộng thị phần hoặc thu hút khách hàng. Tuy nhiên, nếu tình trạng này kéo dài mà không có biện pháp cải thiện biên lợi nhuận, đó là dấu hiệu cho thấy mô hình kinh doanh có thể thiếu bền vững và tiềm ẩn nhiều rủi ro tài chính.
Ban lãnh đạo Yeah1 khẳng định họ không "đốt tiền" vì thực chất trong năm qua, chuỗi 8 concert của họ đều bán hết vé (sold out), thu hút hàng chục nghìn khán giả mỗi đêm. Riêng Y-Concert vào cuối năm, YEG cho biết có khoảng 60.000 vé đã được bán hết.
Năm nay, công ty đặt mục tiêu doanh thu hợp nhất đạt 1.650 tỷ đồng, giảm nhẹ 0,2%. Tuy nhiên, nhờ đầu tư vào nền tảng dài hạn, ban lãnh đạo dự kiến chi phí sẽ giảm, giúp cải thiện lợi nhuận. Họ kỳ vọng có lãi sau thuế khoảng 105 tỷ đồng, tăng 36%.
Động lực tăng trưởng đến từ việc triển khai mùa mới của show "Anh trai vượt ngàn chông gai" và "Gia đình Haha", quản lý nhóm nhạc và các nghệ sĩ độc lập. Ngoài ra, ban lãnh đạo lên kế hoạch phát triển các mảng kinh doanh mới, trong đó có 1Creators.
Mũi nhọn đầu tiên của mảng kinh doanh này là phối hợp với các nhà băng để cung cấp dịch vụ ngân hàng số. Các sản phẩm được nền tảng này hướng tới gồm thẻ tín dụng, tài khoản thanh toán và tiết kiệm, vay kinh doanh. Song song đó, 1Creators còn cung cấp thêm dịch vụ giải pháp quản lý và khai thuế cho các nhà sáng tạo nội dung. Sản phẩm này được phối hợp với MobiFone TP HCM - chi nhánh của Tổng công ty Viễn thông MobiFone.
Trên sàn chứng khoán, cổ phiếu YEG chốt phiên ở 10.200 đồng một đơn vị, thấp hơn 17% so với hồi đầu năm. Nhìn chung, trong khoảng một năm qua, thị giá mã này chủ yếu biến động quanh vùng 10.000-16.000 đồng.
Hơn 60 ngày kể từ khi xung đột tại Trung Đông bùng phát, thị trường dầu mỏ thế giới vẫn chưa chứng kiến cú tăng sốc như nhiều chuyên gia từng dự báo. Trong bối cảnh tuyến vận tải huyết mạch qua eo biển Hormuz liên tục bị gián đoạn, phần lớn giới giao dịch đều tin rằng dầu thô có thể nhanh chóng vượt xa mốc 100 USD/thùng.
Tuy nhiên, kịch bản đó đang bị chặn lại bởi một biến số đầy bất ngờ mang tên Trung Quốc.
Trong lúc nhiều nền kinh tế lao vào cuộc đua săn nguồn cung thay thế, quốc gia nhập khẩu dầu lớn nhất thế giới lại bất ngờ “hãm phanh” nhu cầu với quy mô cực lớn. Chính động thái này đang âm thầm tái định hình lại toàn bộ cán cân cung cầu năng lượng toàn cầu.
Cú phanh gấp định hình lại thị trường
Theo Reuters, lượng dầu thô nhập khẩu của Trung Quốc trong tháng 4 lao dốc 20% so với cùng kỳ năm trước. Con số này rớt xuống mức 38,5 triệu tấn và chạm đáy thấp nhất kể từ giữa năm 2022.
Dữ liệu từ công ty phân tích Vortexa cũng phát đi tín hiệu tương tự khi ước tính lượng dầu nước này mua từ nước ngoài hiện chỉ đạt khoảng 8,2 triệu thùng mỗi ngày. Mức này đã giảm tới 3,5 triệu thùng so với thời điểm trước khi chiến sự bùng phát.
Quy mô sụt giảm này gần tương đương tổng nhu cầu tiêu thụ hàng ngày của Nhật Bản và lớn gấp đôi công suất tuyến đường ống UAE đang sử dụng để né eo biển Hormuz.
Tác động từ cú giảm nhập khẩu của Trung Quốc đang lan rộng ra toàn bộ thị trường dầu vật chất. Giới điều hành năng lượng bắt đầu chứng kiến một hiện tượng hiếm gặp khi các tập đoàn dầu khí quốc doanh Trung Quốc mang chính các lô hàng của mình bán lại cho đối tác châu Âu và châu Á. Việc xả hàng cho thấy thị trường nội địa của họ đang dư thừa nguồn cung.
Hệ quả là mức phí chênh lệch mà giới giao dịch phải trả để mua dầu vật chất đã rơi tự do. Theo Bloomberg, những lô dầu từng bị hét giá cộng thêm 30 USD mỗi thùng hồi đầu tháng 4 hiện chỉ còn chênh lệch khoảng 1 USD. Thậm chí trên thị trường đã lác đác xuất hiện các giao dịch chiết khấu.
Giải mã chiến lược "án binh bất động"
Điều khiến giới phân tích bất ngờ là Trung Quốc vẫn duy trì được hoạt động kinh tế ổn định dù giảm mạnh nhập khẩu năng lượng.
Một phần lời giải nằm ở lượng dự trữ dầu khổng lồ mà Bắc Kinh đã âm thầm tích lũy suốt nhiều năm qua. Các ước tính cho thấy nước này hiện sở hữu khoảng 1,4 tỷ thùng dầu dự trữ, cao hơn rất nhiều so với mức khoảng 400 triệu thùng của Mỹ. Chỉ cần dừng hoạt động mua tích trữ, Trung Quốc đã có thể cắt giảm đáng kể lượng dầu nhập khẩu mà không gây áp lực lên nền kinh tế nội địa.
Bên cạnh đó, các chính sách điều hành linh hoạt cũng được kích hoạt. Nước này đã siết chặt quản lý và hạn chế xuất khẩu các sản phẩm dầu tinh chế như xăng hay nhiên liệu máy bay để ưu tiên giữ lại cho thị trường nội địa. Quyết định này lập tức kéo lượng xuất khẩu nhiên liệu trong tháng 4 rơi xuống mức thấp nhất trong vòng một thập kỷ.
Sự thay đổi trong thói quen tiêu dùng cũng đóng vai trò như một tấm đệm giảm xóc. Sự bùng nổ của xe điện cùng hệ thống giao thông công cộng hiện đại giúp người dân thích ứng tốt hơn với cú sốc giá năng lượng. Theo Cơ quan Năng lượng Quốc tế (IEA), nhu cầu tiêu thụ dầu thực tế của nước này trong tháng 3 và tháng 4 đã bắt đầu ghi nhận mức giảm nhẹ.
Ngoài ra, Trung Quốc còn sở hữu một lợi thế mà nhiều nền kinh tế phương Tây không có, đó là chuỗi công nghiệp hóa dầu dựa trên than đá.
Khi giá dầu tăng mạnh, các nhà máy “than hóa chất” lập tức trở nên cạnh tranh hơn. Nhiều cơ sở sản xuất nhựa công nghiệp từ than đá đã hoạt động gần hết công suất trong suốt hai tháng qua, giúp giảm nhu cầu sử dụng các nguyên liệu hóa dầu truyền thống có nguồn gốc từ dầu mỏ.
Thị trường dầu toàn cầu đang bị Trung Quốc định đoạt?
Khả năng linh hoạt trong điều hành giúp Bắc Kinh có vị thế đàm phán cực lớn trên thị trường năng lượng.
Sau khi Saudi Aramco nâng giá dầu Arab Light giao sang châu Á lên mức chênh lệch kỷ lục 19,5 USD/thùng, nhiều khách hàng Trung Quốc lập tức cắt giảm đơn hàng. Các báo cáo giao dịch cho thấy lượng dầu Saudi Arabia xuất sang Trung Quốc trong tháng 5 có thể giảm một nửa so với tháng trước.
Thay vì chấp nhận mức giá cao, dòng chảy năng lượng của Trung Quốc đang dịch chuyển sang các nguồn cung rẻ hơn từ Trung Á như Kazakhstan.
Không chỉ dầu thô, nhập khẩu khí tự nhiên của nước này trong tháng 3 cũng giảm 11%, trong khi lượng LNG nhập khẩu lao dốc tới 22%.
Dù còn nhiều tranh cãi về chiến lược thực sự của Bắc Kinh, giới đầu tư đang dần nhận ra rằng Trung Quốc hiện không chỉ là khách hàng lớn nhất của thị trường dầu mỏ. Quốc gia này còn có khả năng trở thành nhân tố quyết định việc giá dầu có thể tiếp tục tăng nóng hay không trong giai đoạn khủng hoảng hiện nay.