Tôi đang ngồi viết những dòng này về EVNHCMC trong một căn phòng yên tĩnh. Máy lạnh chạy đều, ánh đèn sáng ổn định, chiếc máy tính trước mặt hoạt động trơn tru. Tất cả dường như rất bình thường, đến mức đôi khi ta quên mất rằng để có được sự “bình thường” ấy là cả một hệ thống đang vận hành phía sau.
Ở đâu đó ngoài kia, vẫn có những con người đang làm việc để dòng điện vẫn luôn thông suốt.
Chương trình Nguồn sáng an toàn, văn minh, tiết kiệm – Vì an sinh xã hội do EVNHCMC thực hiện tại phường Tam Bình (TP.HCM) lần này do các chi đoàn thuộc PC Thủ Đức, PC An Phú Đông và PC Gia Định phối hợp thực hiện. Những người thợ điện trẻ đã đến tận nơi để sửa chữa, cải tạo và đi lại hệ thống điện sinh hoạt cho năm hộ gia đình có hoàn cảnh khó khăn và các nhà tình thương trên địa bàn.
Nghe qua có thể chỉ là vài đường dây điện, vài ổ cắm, vài bóng đèn mới. Nhưng với những gia đình thiếu thốn, đó là một sự thay đổi lớn.
Có lẽ chỉ những ai từng sống trong ngôi nhà mà hệ thống điện chắp vá, nguy hiểm mới hiểu hết giá trị của một “nguồn sáng an toàn”. Một đường dây điện được đi lại gọn gàng không chỉ giúp căn nhà sáng hơn mà còn giúp người ta yên tâm hơn khi sống trong chính ngôi nhà của mình. Và trong ánh sáng ấy, có cả sự quan tâm của cộng đồng.
Điều khiến tôi xúc động là những công trình như vậy không phải là hoạt động hiếm hoi. Qua nhiều năm tìm hiểu về ngành điện, tôi biết EVNHCMC còn thực hiện nhiều chương trình cộng đồng khác: tri ân Mẹ Việt Nam anh hùng, chăm lo cho người nghèo, hỗ trợ các hoàn cảnh khó khăn, tham gia các hoạt động từ thiện, hưởng ứng “Giờ trái đất”, hay các chiến dịch tuyên truyền tiết kiệm năng lượng… Những hoạt động ấy đã âm thầm góp phần làm cho thành phố trở nên ấm áp hơn.
Nhiều người thường nghĩ ngành điện là ngành kỹ thuật thuần túy. Nhưng thực ra, đó là một trong những ngành gắn bó chặt chẽ nhất với đời sống xã hội.
Điện không chỉ làm sáng một căn phòng. Điện giúp bệnh viện vận hành, giúp trường học hoạt động, giúp nhà máy sản xuất và giúp hàng triệu gia đình duy trì nhịp sống thường ngày. Chính vì vậy, người làm điện cũng là những người đang góp phần giữ cho thành phố vận hành.
Có lẽ ít ai để ý rằng ngành điện là một trong những ngành làm việc gần như 24 giờ mỗi ngày, bảy ngày mỗi tuần. Khi thành phố ngủ, vẫn có những ca trực. Khi mưa gió, vẫn có những đội sửa chữa lên đường. Khi sự cố xảy ra, những người thợ điện là những người đầu tiên phải có mặt…
Tôi từng chứng kiến cảnh những công nhân điện lực EVNHCMC leo lên trụ giữa trưa nắng gắt. Cũng từng thấy họ làm việc trong cơn mưa lớn, khi gió quật mạnh vào những đường dây. Đó là những công việc không dễ dàng, thậm chí tiềm ẩn nhiều nguy hiểm. Nhưng nếu họ không làm, ánh sáng sẽ tắt.
Dịp này, ngành điện lại đang bước vào một nhiệm vụ quan trọng khác: đảm bảo cung ứng điện liên tục, an toàn cho các hoạt động chính trị và xã hội lớn của đất nước, trong đó có ngày hội non sông – bầu cử. Đằng sau những sự kiện diễn ra suôn sẻ, luôn có những con người âm thầm chuẩn bị, kiểm tra từng đường dây, từng trạm biến áp để mọi thứ vận hành ổn định. Công việc ấy ít khi xuất hiện trên trang nhất báo chí, nhưng lại vô cùng quan trọng.
Tôi nghĩ đến điều đó khi ngồi trong căn phòng mát lạnh này. Mỗi lần gõ bàn phím, tôi chợt nhận ra mình đang được hưởng một điều tưởng như rất hiển nhiên: điện. Ánh sáng từ chiếc đèn trên trần, hơi mát từ máy lạnh, kết nối internet từ chiếc modem – tất cả đều cần điện. Nhưng phía sau những tiện nghi ấy là mồ hôi của rất nhiều con người.
Và lúc này, khi tôi đang viết bài dự thi này, ngoài kia vẫn có những người thợ điện đang làm việc trên những con đường của thành phố. Họ có thể đang kiểm tra một trạm biến áp, thay một đoạn dây bị hỏng, hoặc xử lý một sự cố nhỏ để dòng điện không bị gián đoạn. Công việc của họ thường không được chú ý khi mọi thứ hoạt động bình thường. Chỉ khi mất điện, ta mới nhớ đến họ.
Vì vậy, những chương trình như Nguồn sáng an toàn, văn minh, tiết kiệm – Vì an sinh xã hội mang một ý nghĩa rất đẹp. Qua đó, nhắc chúng ta rằng điện không chỉ là năng lượng, mà còn là sự sẻ chia.
Những bóng đèn được thắp lên trong các ngôi nhà tình thương không chỉ mang lại ánh sáng mà mang theo cả sự quan tâm của những người làm điện đối với cộng đồng. Đâu đó còn là hy vọng về một cuộc sống nhiều ánh sáng trong tương lai của các gia đình nghèo, khó khăn.
Tôi tin rằng với EVNHCMC, mỗi công trình nhỏ như vậy cũng là một bước đi trên hành trình dài hơn – hành trình mang nguồn sáng đến với mọi người dân, xây dựng một thành phố hiện đại nhưng vẫn chan chứa tình người.
Và mỗi khi nghĩ đến điều đó, tôi bỗng thấy ánh đèn trong căn phòng mình đang ngồi dường như sáng hơn và ấm lên bởi tình nhân ái.
Nhiều người bày tỏ sự thích thú trước vẻ ngoài đáng yêu với đôi mắt to tròn đặc trưng của loài cu li nhỏ song cũng không khỏi xót xa khi thấy con vật rụt rè, sợ hãi giữa môi trường xa lạ.
Trước đó ít ngày, em Trần Pháp Anh (17 tuổi, trú phường Sông Trí, Hà Tĩnh) phát hiện con cu li nhỏ bên đường và mang về báo với gia đình. Ngay sau đó, gia đình đã liên hệ cơ quan chức năng, phối hợp với Hạt Kiểm lâm địa phương để thả nó về môi trường tự nhiên.
Culi nhỏ (tên khoa học Nycticebus pygmaeus Bonhote) thuộc Nhóm IB – nhóm động vật rừng nguy cấp, quý hiếm được ưu tiên bảo vệ theo quy định của pháp luật. Bộ ảnh về loài động vật này được lan truyền rộng rãi kèm theo nhiều khuyến cáo không tự ý nuôi nhốt, mua bán hay vận chuyển nhằm tránh vi phạm pháp luật, đồng thời góp phần bảo vệ động vật hoang dã.
Thời gian qua, anh Nguyễn Văn Tiến, đang sống và làm việc ở xã Nhơn Ninh, Tây Ninh (Long An cũ), gây chú ý trên mạng xã hội với trang cá nhân có tên "Tiến Ơi Cố Lên".
Trong các clip được anh Tiến (30 tuổi) chia sẻ, nhiều người ấn tượng với hình ảnh chàng trai mất cả 2 cẳng tay nỗ lực làm các công việc thường nhật gắn với nghề nông như chăm sóc vườn mít của gia đình, cấy lúa, chèo xuồng đi hái lục bình, tưới cây… Dân mạng hết lời khen ngợi sự lạc quan, tinh thần phấn đấu của anh Tiến và để lại lời chúc sức khỏe, mong anh tìm thấy niềm vui và hạnh phúc.
Chia sẻ với Thanh Niên, anh Tiến cho biết bản thân mong muốn lưu giữ lại hành trình của bản thân, kết nối với nhiều người bạn và lan tỏa năng lượng tích cực khi lập kênh cá nhân.
Trước đó, biến cố ập đến vào cuối năm 2016, khi anh gặp tai nạn điện trong lúc làm phụ hồ. May mắn vượt qua cơn thập tử nhất sinh nhưng anh Tiến vĩnh viễn mất đi gần hết 2 cánh tay. Với một chàng trai 20 tuổi, đó là cú sốc quá lớn. "Sau khi xuất viện, mình bắt đầu lại cuộc sống mới mà không có đôi tay. Thời gian đầu, mình có nhiều suy nghĩ tiêu cực tới mức muốn không tiếp tục cuộc sống này nữa. May mắn có gia đình đồng hành, an ủi, động viên, mình dần bình tâm, chấp nhận thực tại", anh Tiến kể.
Sáu năm kể từ ngày tai nạn, anh dần thích nghi với cuộc sống không có tay, có thể tự vệ sinh cá nhân, ăn uống, làm những công việc lặt vặt phụ giúp gia đình dù không hề dễ dàng. Nỗi mặc cảm, tự ti khiến anh cứ "ru rú trong nhà", không ra đường gặp gỡ, trò chuyện cùng ai.
"Sau đó, thông qua mạng xã hội, mình bắt đầu có cơ duyên kết nối với nhiều anh chị, bạn bè đồng cảnh ngộ. Sau những buổi gặp gỡ, chia sẻ, mình bắt đầu thấy lạc quan hơn, mở lòng ra. Mình nhận ra bản thân còn may mắn hơn rất nhiều người nên lại càng trân trọng cuộc sống hiện tại", anh Tiến bày tỏ. Từ đó, anh bắt đầu bước ra khỏi thế giới khép kín, tiếp tục bước tiếp với sự lạc quan và tình yêu cuộc sống.
Ngày con trai gặp tai nạn, bà Nguyễn Thị Chanh (61 tuổi) lo lắng tột độ. Biết con không giữ được đôi tay, bà nghẹn ngào nói: "Nếu được đổi 2 cánh tay của mẹ cho con, mẹ cũng cam lòng!". Chính tình yêu của mẹ, của gia đình đã tiếp thêm động lực cho chàng trai.
Bà Chanh cho biết vợ chồng bà có 4 người con, gồm 2 trai, 2 gái, anh Tiến là con út. Từ ngày con bắt đầu cuộc sống mới sau tai nạn, bà và chồng luôn tạo điều kiện để con có niềm tin tiếp tục sống, phấn đấu vươn lên.
Nhìn con trai ở thời điểm hiện tại đã vượt qua quá khứ đầy ám ảnh, ông Nguyễn Văn Bào (65 tuổi) cũng yên tâm phần nào. Ông và vợ thường xuyên xem clip của con, động viên con chia sẻ thêm nhiều khoảnh khắc trong cuộc sống hằng ngày đến mọi người để có thể tìm thấy niềm vui và sự kết nối.
Anh Tiến tâm sự hiện tại, bên cạnh công việc làm nông, anh cũng kinh doanh online để có thêm thu nhập tự nuôi sống bản thân cũng như phụ giúp gia đình. Anh hài lòng với cuộc sống bình yên lúc này và tự nhủ sẽ nỗ lực không ngừng mỗi ngày để có thể báo hiếu cha mẹ.
"Kênh mạng xã hội của mình có tên là "Tiến Ơi Cố Lên", đó vừa là lời động viên của những người thương quý dành cho mình, cũng là sự tự động viên của bản thân. Mình hy vọng những người có cùng cảnh ngộ với mình sẽ sống hạnh phúc và tìm thấy ý nghĩa cuộc sống", anh nông dân đôn hậu chia sẻ.
Dương lịch hôm nay là thứ ba, đánh dấu năm 2026 trải qua ngày thứ 131. Theo lịch âm hôm nay 12.5 là ngày 26 tháng 3, theo cách gọi can chi là ngày Bính Tuất, tháng Nhâm Thìn, năm Bính Ngọ.
Theo lịch vạn niên, hôm nay là ngày Bạch Hổ Đầu. Dân gian quan niệm đây là ngày đẹp, thích hợp để xuất hành, khởi sự việc lớn khi "xuất hành, cầu tài đều được, đi đâu đều thông đạt cả". Đó là lý do nhiều người mong gặp may mắn tài lộc khi khởi sự hôm nay.
Dưới góc độ tiết khí, người Việt trải qua ngày thứ 8 đón tiết Lập hạ, tiết khí thứ 7 trong 24 tiết khí của năm. Tiết khí này bắt đầu vào ngày 5.5 và kết thúc vào ngày 21.5, đánh dấu thời tiết trở nên nóng bức hơn khi vào hè.
Ở Việt Nam, hôm nay không phải là ngày lễ lớn. Tuy nhiên trên thế giới, ngày hôm nay được nhiều người quan tâm vì kỷ niệm 61 năm ngày Điều dưỡng thế giới (12.5.1965 - 12.5.2026), theo Timeanddate.com.
Ngày này được tổ chức vào ngày 12.5 hằng năm, là ngày sinh của Florence Nightingale - người khai sinh ngành điều dưỡng. Florence Nightingale đã giúp nâng cao vị thế của nghề này bằng cách tạo ra chương trình đào tạo điều dưỡng chính thức đầu tiên vào năm 1860 và tích hợp các ý tưởng hiện đại về y học và chăm sóc vào công việc ngày của các điều dưỡng viên.
Điều dưỡng viên là những người luôn song hành với bác sĩ trên con đường chăm sóc sức khỏe bệnh nhân, với nụ cười hiền hậu và sự tận tâm yêu thương, chăm sóc người bệnh như chính người thân của mình.
Ngày 12.5 hằng năm là dịp nhằm tưởng nhớ những cống hiến to lớn của bà Florence Nightingale đối với việc hình thành và phát triển của ngành điều dưỡng hiện đại cũng như ghi nhận, tôn vinh của xã hội về vai trò của người điều dưỡng trong chăm sóc con người, đặc biệt là chăm sóc người bệnh.
Hiện nay, rất nhiều nước trên thế giới tổ chức ngày Điều dưỡng thế giới 12.5 nhằm vinh danh và ghi nhận những đóng góp to lớn của nghề điều dưỡng đối với người bệnh, ngành y tế và xã hội.