“Từ Mumbai đến TP.HCM. Một chiếc cầu của niềm tin, thương mại và tình hữu nghị trường tồn với thời gian”, Thủ hiến bang Maharashtra Devendra Fadnavis viết trên mạng xã hội X tối 7-5 (giờ địa phương).
Đính kèm bài viết là hình ảnh chiếc cầu vượt biển nối hai khu vực Bandra và Worli của bang Maharashtra được thắp sáng trong đêm bằng hình ảnh của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm và Thủ tướng Ấn Độ Narendra Modi, cùng thông điệp “Mumbai vinh dự được chào đón Tổng Bí thư, Chủ tịch nước, Ngài Tô Lâm”.
Mumbai là điểm dừng chân cuối cùng trong chuyến thăm cấp Nhà nước đến Ấn Độ từ ngày 5 đến ngày 7-5-2026 của người đứng đầu Đảng, Nhà nước Việt Nam.
Khép lại chuyến thăm rất tốt đẹp đến Ấn Độ tại Mumbai, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước cùng đoàn đại biểu cấp cao Việt Nam lên máy bay đến Sri Lanka tối 7-5. Thống đốc bang Maharashtra Jishnu Dev Varma cùng Thủ hiến Devendra Fadnavis ra sân bay, tiễn nhà lãnh đạo Việt Nam tại chân cầu thang máy bay.
Sau khi rời New Delhi, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm đã có nhiều hoạt động tại Mumbai, thủ phủ của bang Maharashtra trong ngày 7-5.
Người đứng đầu Đảng, Nhà nước đã gặp Thống đốc và Thủ hiến bang, tiếp một số tập đoàn, doanh nghiệp Ấn Độ và phát biểu tại Diễn đàn Doanh nghiệp Việt Nam – Ấn Độ, cũng như rung chuông tại Sàn giao dịch chứng khoán quốc gia Ấn Độ – sàn giao dịch phái sinh lớn nhất thế giới tính theo khối lượng.
Tại các cuộc gặp, Thống đốc bang Maharashtra Jishnu Dev Varma bày tỏ vinh dự được đón Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm tới thăm Mumbai và Phủ Thống đốc – nơi Chủ tịch Hồ Chí Minh đã từng đến thăm trong chuyến thăm Ấn Độ năm 1958.
Đáp lại, khi chia sẻ về những kết quả đạt được tại diễn đàn doanh nghiệp với hàng chục thỏa thuận hợp tác được ký kết, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước mong rằng đây sẽ là cú hích, tạo động lực hợp tác kinh tế – thương mại – đầu tư giữa hai bên.
Thủ hiến Devendra Fadnavis thì nhấn mạnh vào ý nghĩa của việc thành phố Mumbai và TP.HCM vừa trở thành cặp địa phương đầu tiên của hai nước có quan hệ kết nghĩa ngày 6-5. Cả hai thành phố đều có tiềm năng lớn trong hợp tác kinh tế – thương mại, thành phố thông minh, doanh nghiệp khởi nghiệp, du lịch… Do đó, theo ông, cần sớm thành lập tổ công tác chung để triển khai hợp tác.
Đáp lại, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm khẳng định đây không chỉ là thỏa thuận giữa hai trung tâm kinh tế lớn, mà còn là sự kết nối giữa hai hệ sinh thái phát triển năng động, có khả năng bổ trợ lẫn nhau lâu dài trong cấu trúc hợp tác đa tầng giữa hai quốc gia.
Maharashtra không chỉ là nơi hội tụ các tập đoàn lớn, trung tâm tài chính và thị trường chứng khoán hàng đầu, mà còn là cửa ngõ giao thương quốc tế quan trọng và trung tâm văn hóa – giải trí sôi động, gắn với ngành công nghiệp điện ảnh Bollywood nổi tiếng toàn cầu.
Do vậy, dù Mumbai là điểm dừng chân cuối cùng trong chuyến thăm Ấn Độ lần này, Tổng Bí thư, Chủ tịch nước chia sẻ chuyến đi lại mang ý nghĩa đặc biệt quan trọng, với kỳ vọng sẽ mở ra những hướng hợp tác đột phá, tạo xung lực mới cho quan hệ Đối tác chiến lược toàn diện Việt Nam – Ấn Độ sau một thập kỷ phát triển.
Cầu vượt biển nối Bandra và Worli có chiều dài khoảng 5,6km với 8 làn xe, là cầu vượt biển dài thứ hai tại bang Maharashtra và thứ 5 ở Ấn Độ. Cây cầu được khánh thành năm 2010 đã giúp việc di chuyển giữa hai khu vực vào giờ cao điểm giảm từ nửa tiếng xuống còn khoảng 10 phút.
Bên dưới bài viết của Thủ hiến bang Maharashtra Devendra Fadnavis, không ít bình luận đánh giá cao hành động tinh tế và nhiều ý nghĩa của chính quyền địa phương.
Bản thân chiếc cầu vượt biển đã là một biểu tượng, cho thấy giá trị của sự kết nối. Việc thắp sáng cây cầu trong thời gian Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm thăm còn hàm ý mong muốn củng cố hơn nữa các cầu nối vững chắc cho quan hệ giữa hai đất nước bằng hợp tác kinh tế, thương mại, đầu tư, khoa học – công nghệ, du lịch…
Dù xa nhau về mặt địa lý, Việt Nam – Ấn Độ đã sớm gặp nhau trong lịch sử qua các tiếp xúc văn hóa, tôn giáo và đang có sự hội tụ chiến lược, chia sẻ tầm nhìn phát triển đất nước trong tương lai.
Trước thềm chuyến thăm, Đại sứ Ấn Độ tại Việt Nam Tshering W. Sherpa chia sẻ: “Chính phủ Ấn Độ đặc biệt coi trọng chuyến thăm và sự hiện diện của Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm”.
Đúng như ông nói, điều đó được thể hiện ngay trong ngày đầu tiên nhà lãnh đạo Việt Nam đến New Delhi. Trên khắp thủ đô của Ấn Độ, ảnh chân dung Tổng Bí thư, Chủ tịch nước được treo cùng các khẩu hiệu song ngữ nhiệt liệt chào mừng.
Lễ đón trọng thể, với nghi thức bắn 21 loạt đại bác chào mừng tại Phủ Tổng thống ngày 6-5 càng cho thấy rõ hơn nữa điều này, khi Tổng thống Ấn Độ Droupadi Murmu và Thủ tướng Ấn Độ Narendra Modi đồng chủ trì buổi lễ.
Đích thân hai nhà lãnh đạo cùng đón Tổng Bí thư, Chủ tịch nước Tô Lâm tại nơi xe dừng. Ba nhà lãnh đạo kế đó cùng bước lên bục danh dự khi quốc thiều hai nước được cử lên, cùng chứng kiến màn diễu binh chào mừng.
Sáng 16.4, ông Trần Tuấn Anh, Giám đốc Trung tâm Tìm kiếm cứu nạn và Phòng chống thiên tai P.Cửa Lò (Nghệ An), cho biết lực lượng cứu hộ cùng ngư dân địa phương vừa kịp thời cứu sống 2 em nhỏ bị đuối nước trên biển.
Trước đó, chiều 15.4, hai em nhỏ sinh đôi (11 tuổi) cùng gia đình đến bãi biển Cửa Lò, gần khu vực bán đảo Lan Châu để chơi. Hai em nhỏ này trong lúc xuống bãi biển chơi đùa và nghịch sóng thì bị sóng lớn cuốn ra xa bờ.
Người thân phát hiện liền kêu cứu. Ngay lập tức, các nhân viên cứu hộ ở bãi biển đã sử dụng ca nô, ngư dân ở gần đó cũng mang thuyền thúng ra ứng cứu.
Thời điểm này sóng biển rất lớn, gió mạnh khiến công tác cứu nạn gặp nhiều khó khăn. Hai nạn nhân bị cuốn ra cách bờ 30 - 50m, liên tục chới với giữa dòng nước.
Rất may, lực lượng cứu hộ đã sớm tiếp cận và cứu sống hai nạn nhân.
Đoạn video cứu hộ hai nạn nhân này được người dân ghi lại và đăng tải trên mạng xã hội đã thu hút sự quan tâm của nhiều người và cảnh báo người lớn khi đưa trẻ nhỏ đi tắm biển cần quan tâm, sát sao theo dõi để tránh nguy hiểm.
Lãnh đạo Trung tâm Tìm kiếm cứu nạn và Phòng chống thiên tai P.Cửa Lò cũng cho hay, trung tâm này bố trí hàng chục nhân viên cứu hộ ứng trực thường xuyên, cùng các phương tiện cứu hộ như ca nô, phao cứu sinh sẵn sàng làm cứu hộ khi người tắm biển gặp nạn.
Trung tâm này cũng khuyến cáo người dân và du khách khi đến tắm biển ở Cửa Lò cần tuân thủ hướng dẫn của lực lượng cứu hộ, tuyệt đối không tắm tại các khu vực đã được cắm biển cảnh báo có dòng chảy ngầm, nước xoáy nguy hiểm.
Ngày 21.4, Bệnh viện Chấn thương Chỉnh hình TP.HCM tiếp nhận cấp cứu bệnh nhân N.T.R (35 tuổi) trong tình trạng bàn tay phải bị cuốn dính chặt trong máy xay thịt.
Theo lời kể, bệnh nhân đã có hơn 20 năm làm công việc xay thịt tại chợ Bình Điền. Khoảng 2 giờ sáng 21.4, trong lúc làm việc, bệnh nhân mất tập trung khiến tay bị máy xay thịt cuốn vào. Đến khoảng 4 giờ 30 phút, bệnh nhân được đưa vào Khoa Cấp cứu Bệnh viện Chấn thương Chỉnh hình TP.HCM với bàn tay phải vẫn còn dính chặt trong máy.
Ngay lập tức, bệnh nhân được chuyển vào phòng mổ khẩn cấp. Dưới sự kiểm soát của bác sĩ gây mê, các y bác sĩ vừa tiến hành phẫu thuật, vừa tháo rời máy xay để giải phóng cẳng tay và bàn tay khỏi máy xay thịt.
Bác sĩ Nguyễn Lưu Hoàng Hưng - phẫu thuật viên chính, cho biết toàn bộ các ngón II, III, IV, V bị dập nát nặng nên không thể bảo tồn, ê kíp buộc phải tháo bỏ, đóng mỏm cụt, chỉ giữ lại được ngón cái.
Trước đó, vào tháng 1.2026, Bệnh viện Quân y 175 tiếp nhận ông N.V.T (40 tuổi, quê Thanh Hóa), bị máy xay thịt "nuốt chửng" cánh tay. Ông T. là công nhân tại một xưởng chế biến thịt heo xay. Ông vệ sinh máy xay thịt trong khi máy còn đang hoạt động. Do bất cẩn, cánh tay trái của ông bị máy "nuốt chửng". Do vết thương quá nặng bác sĩ phải cắt bỏ toàn bàn tay.
Bác sĩ Võ Hòa Khánh, Phó giám đốc Bệnh viện Chấn thương Chỉnh hình TP.HCM, cảnh báo tai nạn lao động với máy móc như máy xay, máy dập… luôn tiềm ẩn nguy cơ rất cao. Người lao động cần tuyệt đối tuân thủ quy tắc an toàn, giữ tập trung khi làm việc, tránh chủ quan dù đã có nhiều kinh nghiệm.
Mỗi ngày đến trường, em ngồi vào chỗ quen thuộc, không nói chuyện với ai, cũng không tham gia vào những trò chơi rộn ràng của bạn bè. Giờ ra chơi, khi cả lớp ùa ra sân, em vẫn ở lại - thu mình trong khoảng không rất riêng. Đôi khi tôi bắt gặp đôi mắt em đỏ hoe. Sau này tôi mới biết, cha em đang chấp hành án phạt tù, gia đình lại khó khăn.
Có lẽ những điều ấy đã khiến em trở nên khép kín, dè chừng với mọi thứ xung quanh, kể cả cô giáo.
Tôi thương em, nhưng thật lòng không biết phải bắt đầu từ đâu. Có những đứa trẻ không chống đối, không gây rắc rối, nhưng lại dựng lên một khoảng cách vô hình khiến người lớn khó bước vào. Em là một đứa trẻ như thế!
Tôi bắt đầu từ những điều rất nhỏ. Không vội vàng hỏi han, không cố ép em phải mở lòng.
Chỉ là mỗi ngày, tôi quan sát em nhiều hơn một chút, rồi cố tìm một điều gì đó - dù rất nhỏ - để khen em.
Một chữ viết ngay ngắn hơn hôm qua. Một bài làm ít sai hơn. Hay đơn giản chỉ là em ngồi học nghiêm túc suốt một tiết.
Có khi tôi khen bằng lời. Nhưng nhiều hơn, tôi viết vào vở em những dòng nhận xét ngắn: "Hôm nay con tiến bộ hơn hôm qua", "Cô thấy con đã cố gắng rất nhiều", "Cô tin con sẽ làm được", "Con là một đứa trẻ ngoan"...
Những dòng chữ rất giản dị. Tôi viết mà không nghĩ rằng chúng có thể tạo nên điều gì lớn lao, chỉ nghĩ nếu chưa có ai nói với em những điều ấy, thì mình sẽ là người nói.
Nhưng rồi, tôi nhận ra chính những lời nhỏ bé ấy đã chạm đến trái tim của một đứa trẻ. Em bắt đầu thay đổi. Không còn ngồi lặng lẽ ở một góc quá lâu, không còn né tránh ánh nhìn của cô giáo.
Em cười nhiều hơn, và đôi khi chủ động đến gần tôi, kể những câu chuyện rất đỗi bình thường. Có những câu chuyện chẳng có gì đặc biệt, nhưng tôi hiểu đó là cách em đang học lại việc tin tưởng một người.
Mỗi lần gặp tôi, mẹ em lại tâm sự: "Mỗi lần được cô phê vào vở, cả ngày nó vui lắm cô ạ. Nó cầm vở đọc đi đọc lại thuộc luôn lời cô viết". Tôi lặng đi. Không ngờ những dòng chữ mình viết vội vàng cuối mỗi buổi học lại có thể trở thành niềm vui lớn đến thế đối với một đứa trẻ.
Thời gian trôi qua, cậu học trò ngày nào dần trưởng thành. Em không còn là đứa trẻ ngồi thu mình trong góc lớp nữa. Em mạnh dạn hơn, tự tin hơn. Và điều khiến tôi vui nhất - em đã biết tin vào chính mình.
Hôm nay, em đã là sinh viên của một trường đại học tại TP.HCM. Mỗi lần nghĩ đến em, tôi lại thấy lòng mình ấm lại. Không phải vì tôi đã làm được điều gì lớn lao, mà vì tôi hiểu rằng, đôi khi chỉ cần một lời động viên đúng lúc, một niềm tin được trao đi cũng có thể thay đổi cả một hành trình.
Có những đứa trẻ không cần những điều quá lớn. Chỉ cần một người tin vào mình. Và đôi khi, người đó là cô giáo.