Tôi đến Lume Sky Dining & Bar Nha Trang ở đường Phan Chu Trinh vào cuối buổi chiều. Từ trên cao nhìn xuống, Nha Trang hiện ra rất khác với hình dung quen thuộc về một điểm đến chỉ có biển.
Ngoài vịnh biển xanh thẫm phía xa, nơi này còn có sông Cái, những mái nhà san sát nép dưới chân núi và ánh đèn bắt đầu sáng dần khi trời chậm chạp chuyển tối. Gió biển thổi lồng lộng nhưng không gắt, còn các dãy núi phía đối diện ôm lấy Nha Trang như một vòng cung lớn.
Điều khiến nơi này khác với nhiều rooftop ở Nha Trang là cảm giác “vừa đủ cao”. Không quá choáng ngợp để Nha Trang trở nên xa vời, cũng không quá thấp để bỏ lỡ những góc quen thuộc của phố biển.
Từ đây, tôi nhìn thấy dòng sông Cái, Tháp Bà Ponagar, khu chợ Đầm và những con đường bắt đầu lên đèn khi chiều xuống. Đó đều là những hình ảnh rất thân thương với người Nha Trang. Sau nhiều năm trở lại, chỉ cần nhìn phố biển từ trên cao như vậy cũng đủ khiến tôi lâng lâng như đang gặp lại một phần ký ức cũ của mình.
Tôi chọn ngồi ở khu ngoài trời. Trước mặt là phố biển Nha Trang đang chuyển từ màu xanh sang màu cam nhạt rồi tím sẫm. Dưới chân, dòng xe bắt đầu ken dày hơn khi tan tầm. Xa xa ngoài biển, vài chiếc tàu nhỏ bật đèn sớm, lấp lánh giữa nền trời nhập nhoạng.
Ở khu vực hồ bơi, một cặp đôi trẻ thay nhau chụp ảnh khi bầu trời bắt đầu chuyển màu. Cả hai gần như không rời mắt khỏi khoảng biển phía xa, nơi ánh chiều đang chậm rãi phủ xuống thành phố.
Không xa đó, nhóm du khách nước ngoài liên tục đưa điện thoại lên quay lại khung cảnh Nha Trang lúc chập tối. Thỉnh thoảng họ lại dừng vài giây để ngắm dọc bờ biển đã bắt đầu lên đèn rồi mới tiếp tục bấm máy.
Là một đứa con lâu ngày mới trở về Nha Trang, tôi chọn đưa gia đình cùng lên đây ăn tối. Có lẽ đã khá lâu rồi cả nhà mới có dịp ngồi cạnh nhau lâu như vậy, không vội vàng, chỉ cùng nhìn phố biển dần sáng đèn trong tiếng nhạc nhẹ và gió biển thổi liên tục trên cao.
Mẹ tôi ngồi sát phía ngoài để nhìn cho rõ biển. Thỉnh thoảng bà chỉ tay về phía những dãy núi quen thuộc rồi hỏi tôi đâu là khu mình từng sống ngày trước. Ba tôi vừa ăn vừa nhìn dòng xe dưới đường rồi kể hồi xưa khu này chưa có nhiều đèn sáng và khách sạn mọc lên cao như bây giờ. Còn tôi ngồi lặng vài phút để nhìn nơi mình từng lớn lên từ một góc rất khác.
Theo anh Phan Thanh Tùng, Tổng quản lý Lume Sky Dining & Bar Nha Trang, điều mà nơi này muốn giữ lại không chỉ là một góc nhìn đẹp ra biển mà còn là cảm giác kết nối thật sự với nhịp sống địa phương.
“Nhiều rooftop ở Nha Trang tập trung hoàn toàn vào hướng biển, còn ở đây, chúng tôi muốn khách có thể nhìn thấy cả núi, sông, khu dân cư và nhịp sống rất đời của phố biển”, anh Tùng nói.
Có lẽ cũng vì vậy mà từ rooftop này, Nha Trang hiện ra không chỉ như một điểm du lịch rực rỡ. Từ ánh đèn của khu chợ Đầm, dòng xe qua ngã sáu đến những mái nhà nằm nép dưới chân núi, mọi thứ tạo nên cảm giác gần gũi hơn là choáng ngợp.
Anh Phan Thanh Tùng cho biết khoảng thời gian từ 17 giờ đến chập tối luôn là lúc nhiều khách thích lên rooftop nhất.
“Có những hôm trời đẹp, khách có thể cùng lúc nhìn mặt trời lặn phía núi và ánh trăng lên từ phía biển. Khoảnh khắc đó rất đặc biệt với người địa phương lẫn khách du lịch”, anh Tùng chia sẻ.
Khi mặt trời gần khuất hẳn sau núi, cả mặt biển chuyển sang màu cam đồng dịu mắt, còn phía dưới là những dải đèn vàng bắt đầu nối dài qua các con đường trung tâm. Đường phố vừa lên đèn, tiếng nhạc ngoài rooftop cũng lớn hơn một chút nhưng không át tiếng trò chuyện của mọi người quanh bàn.
Trong gió biển sảng khoái trên cao, phần mì nóng cùng mùi thơm của tôm nướng khiến bữa tối trở nên dễ chịu hơn hẳn. Mỗi lần mang món ăn ra, nhân viên đều nhẹ nhàng giới thiệu món được làm từ nguyên liệu gì, hương vị chính nằm ở đâu và nên thưởng thức thế nào để cảm nhận rõ nhất.
Ngay cả những chi tiết nhỏ như thay khăn giấy, rót thêm nước hay chủ động hỏi khách có cần đổi bàn để ngắm hoàng hôn rõ hơn cũng được nhân viên thực hiện khá tinh tế. Không quá vồn vã nhưng đủ để người ta cảm thấy được quan tâm.
Khi trời bắt đầu tối hẳn, vài nhân viên đi dọc khu rooftop bật những dải đèn vàng quanh không gian ngoài trời. Ánh đèn không quá sáng, vừa đủ để nhìn rõ món ăn nhưng vẫn giữ được cảm giác thư giãn của không gian rooftop ngắm cảnh.
Đến lúc mặt trời gần khuất hẳn sau núi, Nha Trang như dịu lại trong lớp nắng cam cuối ngày. Một khoảnh khắc rất yên, rất quen thuộc với những người từng lớn lên ở phố biển này.
Rời rooftop khi phố biển đã sáng rực dưới chân, tôi mới hiểu vì sao nhiều người đến Nha Trang rồi vẫn thích tìm một nơi thật cao để ngồi ngắm nhìn. Không chỉ để ăn tối hay uống một ly nước, mà đôi khi chỉ để ở cạnh những người thân của mình, cùng nhìn hoàng hôn buông xuống phố biển và thấy lòng bình yên hơn nơi phố thị vừa rực rỡ, vừa dịu dàng.
Mới nhớ cách đây mấy năm, một hôm ngồi cà phê sớm trên đường Trương Định (TP.HCM) trước cơ quan, tôi bỗng thấy một cái gì thiêu thiếu, hơi buồn buồn trong khi nhìn đường phố dường như thoáng đãng hơn. À, tôi không còn thấy hình ảnh những chú sóc quen thuộc nhanh nhẹn chạy trên dây điện chuyền từ cây cổ thụ này sang cây cổ thụ khác. Thì ra công ty điện lực đã đưa các dây điện, cáp viễn thông xuống lòng đất.
Đường phố rõ ràng trở nên sáng sủa hơn, đẹp hơn, ít nguy hiểm hơn, đặc biệt vào những ngày giông gió; check-in sẽ mộng mơ hơn vì không vướng cái "mạng nhện" chằng chịt. Điện góp phần làm đẹp cho thành phố. Và tất nhiên chuyện cúp điện đã trở thành "cổ tích".
Nói như thế vì tôi là bác sĩ chuyên khoa nội soi tiêu hóa, một chuyên khoa gắn bó với điện như hình với bóng. Một lần tôi đang nội soi cắt polyp đại tràng thì điện cúp. Màn hình nội soi lập tức chìm trong bóng tối. Tôi cực kỳ sốt ruột, còn bệnh nhân thì lo sợ hoang mang. Dĩ nhiên chúng tôi chạy máy phát dự phòng, nhưng trong khi chờ đợi, tôi và có lẽ bệnh nhân thấm thía sự cần thiết của ánh sáng, của điện. Tự dưng trong tôi mơ ước ngày không còn cúp điện.
Đó là chuyện của gần 15 năm trước, còn bây giờ tôi không gặp tình huống nguy hiểm, dở khóc dở cười như vậy nữa.
Có thể nói, điện cũng như không khí, như nước là những thứ cực kỳ cần thiết cho cuộc sống con người, nhưng theo quán tính, rất nhiều người coi đó là điều hiển nhiên, ít được quan tâm. Có một câu nói vui: "Điện, nước để nhà nước lo". Trước đây tôi cũng nghĩ lệch lạc như thế, nhưng từ các cuộc thi về đề tài ngành điện trên Báo Thanh Niên, suy nghĩ của tôi và nhiều người khác đã thay đổi: "phải tiết kiệm năng lượng".
Tôi tâm đắc với bài viết của các tác giả cuộc thi Tiết kiệm điện thành thói quen; tôi thực sự ngạc nhiên về sự đa dạng, phong phú của các bài viết. Tôi thực sự ngưỡng mộ về tri thức, về cách mà người ta làm để tiết kiệm điện. Đó không chỉ là bài toán về kinh tế mà còn là văn hóa. Thực sự các cuộc thi đã nâng tầm ngành điện của chúng ta.
Từ cảm hứng của nhiều bài dự thi trên Báo Thanh Niên, đêm thứ bảy 28.3.2026, từ 20 giờ 30 đến 21 giờ 30, gia đình chúng tôi cũng như nhiều người hào hứng thực hiện chủ trương của ngành điện: tắt điện tham gia chương trình Giờ trái đất. Gia đình chúng tôi lên ngồi chơi trên sân thượng đón gió mát, ngắm bầu trời đầy sao và sung sướng rằng đã góp phần vào tiết kiệm năng lượng và bảo vệ môi trường. Mà ở đây chúng tôi chủ động chứ không phải thụ động bị cúp điện như thuở nào.
Sáng sớm hôm sau, xem trên truyền hình thấy trong 1 giờ tắt đèn, cả nước đã tiết kiệm được 463.000 kWh điện, tương đương khoảng 1,02 tỉ đồng. Thực là một con số ấn tượng và ý nghĩa. Từ đó, tôi cũng như rất nhiều người đã thay đổi cách nhìn về EVNHCMC, nơi không chỉ quản lý, phân phối điện mà còn là nơi đem niềm tin ánh sáng qua các cuộc thi viết về điện trên báo chí.
Không chỉ riêng gia đình tôi mà mọi người đều hào hứng đọc những bài viết về cuộc thi và đưa vào áp dụng trong đời sống hằng ngày. Các con tôi cũng ý thức tốt hơn nhiều về ý thức và cách để tiết kiệm điện, cùng tự hào về ngành điện "50 năm thắp sáng niềm tin" trên thành phố mang tên Bác.
Sáng nay 14.4, nhiều người Khmer, người khuyết tật, trẻ mồ côi đã có mặt trước sân chùa Tông Kim Quang. Với người Khmer, 10 giờ 48 phút sáng nay chính là thời khắc giao thừa thiêng liêng của Tết Chôl Chnăm Thmây.
Có người chống nạng, có người ngồi xe lăn, có em nhỏ nép bên người thân, ánh mắt vừa háo hức vừa rụt rè. Trên dãy bàn dài đặt trước chính điện, những phần quà được xếp ngay ngắn: gạo, mì, nhu yếu phẩm, cùng những phong bì tiền mặt.
Nổi bật nhất là 15 chiếc xe đạp mới tinh. Khi tên mình được xướng lên, nhiều em nhỏ mồ côi không giấu được niềm vui. Có em vừa nhận xe đã thử đạp một vòng quanh sân chùa, nụ cười rạng rỡ giữa nắng tháng 4.
Chương trình do Hội Bảo trợ người khuyết tật và trẻ mồ côi TP.HCM phối hợp Ủy ban MTTQ Việt Nam xã Phú Giáo tổ chức, nhân kỷ niệm Ngày Người khuyết tật Việt Nam (18.4), đồng thời chia sẻ với bà con Khmer trong dịp tết cổ truyền.
Tham dự chương trình có ông Thái Trần Quốc Bảo, Phó giám đốc Sở Dân tộc và Tôn giáo TP.HCM; bà Lê Thị Kim Cương, Chủ tịch Ủy ban MTTQ Việt Nam xã Phú Giáo; đại đức Châu Hoài Thái, Ủy viên Hội đồng Trị sự, Phó chánh Văn phòng 2 Trung ương Giáo hội Phật giáo Việt Nam, trụ trì chùa Tông Kim Quang cùng đại diện doanh nghiệp và nhà hảo tâm.
Phát biểu tại chương trình, bà Nguyễn Thị Bích Ngọc, Chủ tịch Hội Bảo trợ người khuyết tật và trẻ mồ côi TP.HCM cho biết, người khuyết tật, đặc biệt là đồng bào dân tộc thiểu số, vẫn còn gặp nhiều khó khăn trong cuộc sống.
"Không chỉ thiếu điều kiện sinh hoạt, nhiều người còn gặp rào cản trong học tập, việc làm và tiếp cận dịch vụ xã hội. Điều họ cần không chỉ là hỗ trợ trước mắt, mà là cơ hội để tự tin hòa nhập và vươn lên", bà Ngọc chia sẻ.
Theo bà, thời gian qua, nhiều chương trình như trao xe lăn, xe đạp, học bổng, hỗ trợ sinh kế… đã được triển khai với tổng kinh phí hàng trăm triệu đồng. Tuy nhiên, thực tế vẫn còn nhiều hoàn cảnh cần được tiếp tục đồng hành lâu dài.
Tại chương trình lần này, ban tổ chức đã trao 15 xe đạp (trị giá 3,5 triệu đồng/chiếc) cho trẻ mồ côi; 100 phần quà gồm 500.000 đồng tiền mặt và nhu yếu phẩm trị giá 500.000 đồng; đồng thời trao thêm 50 phần quà, mỗi phần trị giá 1 triệu đồng. Tổng kinh phí hơn 200 triệu đồng, hỗ trợ cho 165 người khuyết tật và người dân khó khăn trên địa bàn, trong đó có nhiều hộ đồng bào Khmer.
Đại diện ban tổ chức cũng gửi lời chúc năm mới an lành, hạnh phúc đến chư tăng và đồng bào phật tử Khmer tại địa phương.
Tết Chôl Chnăm Thmây tức tết năm mới lớn nhất của đồng bào Khmer thường diễn ra vào giữa tháng 4 dương lịch. Năm 2026, lễ kéo dài từ 14 - 16.4, với 3 ngày chính: đón năm mới, dâng cơm (đắp núi cát) và tắm Phật, chúc thọ người cao tuổi. Với người Khmer xa quê, đây không chỉ là dịp lễ mà còn là lúc hướng về cội nguồn, nhớ ơn tổ tiên, cầu mong một năm mưa thuận gió hòa.