Bố tôi bị tật một chân. Không chỉ là bước đi bên thấp bên cao mà toàn bộ cơ thể nét nào cũng như bị ấn lệch, méo sang bên. Mẹ bảo bố bị tai nạn lao động, một thời gian sau lại thêm dây thần kinh tổn thương nên cơ thể mới thành ra như vậy.
Bố nghỉ việc một thời gian, sau nhờ người quen xin làm công nhân vệ sinh môi trường, cụ thể là thu gom rác. Môi trường làm việc bất kể thời gian, mưa, nắng đều liên quan tới rác.
Tôi ghét điều đó, vì thế tôi ghét luôn cả bố. Bố làm tôi xấu hổ và tôi thể hiện sự tự ti bằng thái độ giận hờn hết sức trẻ con. Nhiều hôm bố đi làm về rất muộn, tôi là người ra mở cửa. Nhưng khi ông nhìn tôi mỉm cười và nói “Chào con trai”, tôi lại quay đi không đáp.
Tôi chỉ muốn bố bỏ quách công việc này đi. Cứ nhìn ông, tôi lại không nhịn được sự khó chịu trong lòng.
Năm tôi học lớp 6, bố mẹ ly hôn. Tôi không biết lý do của họ là gì, người lớn có những mâu thuẫn mà trẻ con không hiểu nổi.
Tôi chỉ biết việc được ở với mẹ khiến tôi thở phào như nhấc đi gánh nặng. Kể từ nay, tôi không cần giới thiệu bố với ai, không phải căng thẳng mỗi khi trường lớp có sự kiện gì cần phụ huynh xuất hiện.
Bố rất hay đến thăm nhưng thường thì tôi sẽ tìm cách tránh mặt. Mỗi lúc nhìn ông lủi thủi ra về, tim tôi đau nhói. Tôi biết mình nhẫn tâm nhưng ngay cả vậy thì tôi cũng chưa hề hối hận.
Những việc như vậy kéo dài nhiều năm, cho tới khi tôi thi đỗ đại học. Được đi học xa nhà là điều khiến tôi phấn khích hơn cả. Không ai biết tôi là ai, việc của tôi chỉ là học giỏi. Tôi lao vào học với nỗ lực của một đứa trẻ nhà nghèo muốn chứng tỏ bản thân.
Ngày tốt nghiệp, mỗi sinh viên được mời một người thân vào dự hội trường để vinh danh sinh viên ưu tú. Tôi gọi về cho mẹ thông báo. Sân trường náo nhiệt, đông vui. Tôi mặc trên người bộ áo quần cử nhân, hớn hở khoác tay mẹ chụp ảnh, hoàn toàn quên người bố tội nghiệp của mình.
Tự dưng như có tia điện xẹt qua, tôi thoáng thấy một thân hình nhỏ thó, khập khễnh… Tôi khựng người, mặt tối sầm nhưng khi định thần nhìn lại thì không phải là người tôi tưởng.
Mẹ rất tinh, lập tức nhận ra phản ứng khác lạ của tôi. Tuy nhiên khi thấy tôi nhanh chóng trấn tĩnh thì bà chỉ nhắc nhẹ nhàng: “Nhận bằng xong, con gọi điện về bảo bố một câu”. Tôi gật đầu, kéo nhanh mẹ vào trong, không quên tự mắng mình: Bố làm sao mà biết hôm nay tôi nhận bằng.
Tối đó tôi gọi điện về cho bố. Đầu dây bên kia giọng ông khàn đi vì xúc động: “Bố rất vui vì con gọi. Bố thích nghe tiếng con nói thật nhiều”. Tôi cắt ngang: “Hôm nay con nhận bằng tốt nghiệp”.
Ông nhẹ nhàng đáp: “Bố biết. Mẹ có bảo, nhưng bố không muốn xuất hiện trước mặt con. Bố không muốn con ngại với bạn bè. Bố xin lỗi”.
Tự dưng tôi bật khóc. Đó là sự thật. Tôi vẫn luôn tự lừa gạt mình. Khi tôi không đủ bản lĩnh để yêu bố và tự hào về bố thì tôi đổ tại bố mẹ chia tay nên bố con tôi không gần gũi. Chẳng qua bao lâu nay tôi chỉ cố quên tôi có một người bố bị tật, lại còn làm nghề dọn rác.
Bố cũng sụt sùi nói: “Con trai, bố biết con tức giận vì bố chọn công việc vất vả. Nhưng trong sâu thẳm là bởi vì con yêu bố đấy. Đừng khóc. Bố tự hào về con. Từ ngày con còn nhỏ, bị sốt rất cao. Giữa đêm bố vỗ con dậy để cho con uống thuốc. Con sợ thuốc nhưng vẫn uống, sau đó lại nằm xuống rất ngoan. Lúc đó bố đã biết con trai bố kiên cường”.
Tôi khóc nức nở, tới mức mẹ phải chạy lại ôm vai cho tôi bình tĩnh nhưng rồi cũng khóc theo tôi. Tiếng bố chào ở đầu dây bên kia, tôi nghe thấy nhưng không nỡ cúp máy.
Sự hối hận khiến tôi sụp đổ. “Bố, con xin lỗi”, tôi cứ lẩm bẩm như vậy suốt nhiều lần. Tôi khóc vì cảm thấy đau lòng. Tôi đã vô tâm tới mức không biết trân trọng một người chỉ biết sống vì tôi.
Tôi ích kỷ, không đủ trưởng thành để nhìn ra tôi chính là cả thế giới của người đàn ông mạnh mẽ bao dung này. Sáng sớm hôm sau, tôi đưa mẹ ra bến xe về thẳng nhà của bố. Nhìn thấy hai mẹ con tôi, mắt ông nhòe lệ. Tôi thì thầm: “Có phải bố rất nhớ con không?”.
Góc “Chuyện của tôi” ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Năm 27 tuổi, tôi từng bỏ ngoài tai mọi lời ngăn cản của bố mẹ để cưới chồng và theo anh sang Đức định cư.
Tôi gặp chồng trong một chuyến du lịch Bình Thuận (cũ) nhiều năm trước. Khi ấy, tôi làm nhân viên marketing cho một công ty du lịch ở TPHCM, tiếng Anh khá nên tình cờ tiếp xúc, trò chuyện với đoàn du khách châu Âu tại khu nghỉ dưỡng. Trong đoàn khách đó, anh xin số tôi làm quen, sau đó duy trì liên lạc, đều đặn gọi video mỗi tối dù lệch múi giờ.
Anh hơn tôi gần 10 tuổi, là kỹ sư cơ khí, cao lớn, điềm đạm nhưng nói chuyện có duyên. Nửa năm sau, anh quay lại Việt Nam thêm vài lần chỉ để gặp tôi. Anh đưa tôi du lịch Đà Lạt, Hội An, gặp gỡ bạn bè tôi và còn tập ăn nước mắm dù ban đầu rất sợ mùi. Chính sự chân thành ấy khiến tôi tin mình đã gặp đúng người.
Ngày đó, tôi nghĩ mình đang bước vào cuộc sống mà bao người mơ ước. Làm trong lĩnh vực du lịch, tôi thích được đi đây đó, được trải nghiệm cuộc sống ở châu Âu như trong phim.
Khi biết tôi yêu và muốn lấy người đàn ông cách mình gần 10 tuổi rồi sang Đức sống, bố mẹ phản đối rất nhiều. Mẹ tôi khóc suốt, nói tôi "ham vui" cuộc sống nước ngoài, còn bố thì thở dài, nói sau này khổ chỉ có tôi chịu.
Nhưng lúc ấy tôi đang yêu, lại có suy nghĩ "màu hồng" về cuộc sống mới ở châu Âu, nên bỏ ngoài tai mọi lời can ngăn. Tổ chức xong đám cưới tại Việt Nam và hoàn tất thủ tục giấy tờ, tôi hào hứng nghĩ về cột mốc mới cuộc đời. Không ngờ, 7 năm sau, tôi vô cùng hối hận.
Những năm đầu ở Đức, cái gì cũng mới mẻ. Thành phố sạch đẹp, giao thông hiện đại, không khí trong lành, phong cảnh vùng đồng quê như tranh vẽ... Tôi đăng ảnh đi siêu thị, đi chợ dịp Giáng sinh, đi du lịch Thụy Sĩ... Bạn bè ở Việt Nam ai cũng xuýt xoa.
Nhưng sống lâu mới hiểu, cảm giác du lịch và cảm giác thuộc về mảnh đất đó là hai chuyện hoàn toàn khác nhau.
Tôi mất gần 2 năm để học tiếng đủ để giao tiếp. Dù vậy, tôi vẫn chưa tìm được việc làm phù hợp nên phải ở nhà làm nội trợ. Tôi luôn thấy mình là người ngoài cuộc.
Tôi không quen kiểu sống coi trọng sự độc lập, riêng tư ở nước ngoài. Ở đây mọi người cũng ít hội họp, làm việc xong ai về nhà nấy thay vì đi cà phê. Buổi tối phố xá im lìm, cửa hàng đóng cửa sớm. Vào mùa đông, thời tiết lạnh và âm u càng khiến tâm trạng tôi đi xuống.
Tôi nhớ cảm giác tối muộn vẫn có thể chạy xe đi ăn hủ tiếu, cơm tấm với bạn thân. Nhớ những buổi cà phê ồn ào với đồng nghiệp, những cuộc hẹn hò cuối tuần ở TPHCM náo nhiệt. Ở đây, cuộc sống ổn định và bình yên thật, nhưng đôi lúc yên tĩnh đến mức ngột ngạt. Tôi thậm chí thấy mình như có nhịp sống tuổi trung niên dù mới 34 tuổi.
Tôi từng nghĩ lấy chồng tốt là đủ. Nhưng hóa ra hôn nhân còn cần sự đồng điệu về cách sống, văn hóa. Chồng tôi là người tử tế, chưa bao giờ làm gì có lỗi hay nặng lời với vợ. Nhưng anh sống quá lý trí và nguyên tắc. Anh thích mọi thứ theo kế hoạch: Ăn gì, chi bao nhiêu tiền, cuối tuần làm gì, tất cả đều phải tính toán trước. Còn tôi vốn cảm tính, thích sự gần gũi và tự nhiên.
Chúng tôi sống với nhau ngày càng ít cảm xúc. Sau khi sinh con gái, cảm giác cô đơn của tôi càng khủng khiếp hơn. Ở Việt Nam, ít ra còn có mẹ, có chị em phụ giúp lúc sinh nở. Còn bên này, tôi gần như tự xoay xở tất cả. Có lần con sốt cao giữa mùa đông, tôi vừa ôm con khóc vừa thấy tủi thân vì chẳng biết gọi ai.
Gần đây, tôi bắt đầu nghĩ đến chuyện về nước. Tôi buồn mỗi khi nhìn hình ảnh bố mẹ già qua màn hình điện thoại. Tôi nhớ những bữa cơm gia đình. Nhớ cảm giác được là chính mình khi nói tiếng mẹ đẻ, ăn món ăn quen thuộc, sống giữa những người giống mình.
Điều khiến tôi day dứt nhất là năm xưa tôi đã bất chấp lời bố mẹ để đi nước ngoài. Tôi từng nghĩ chỉ cần tình yêu là đủ vượt qua mọi khác biệt. Giờ đây, mỗi lần mẹ gọi điện hỏi "Con sống có vui không?", tôi lại không dám trả lời thật.
Nhiều lúc tôi tự hỏi phải chăng mình chỉ đang ích kỷ vì nhớ nhà hay thật sự tôi không thuộc về nơi này? Tôi không biết nên tiếp tục cố thích nghi vì tương lai của con hay dũng cảm quay về để cứu lấy chính cảm xúc của mình nữa. Tôi cũng chưa biết nói với chồng như thế nào để anh hiểu...
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Bài báo "TP.HCM chủ trương miễn phí xe buýt cho toàn dân: Tín hiệu tích cực cho giao thông công cộng" trên Tuổi Trẻ nhận được nhiều bình luận đồng tình của bạn đọc, đồng thời bạn đọc hiến kế thêm nhiều ý tưởng mới để xe buýt thu hút người dân đi xe buýt nhiều hơn, cơ hội giảm xe cá nhân.
Bạn đọc phân tích: Khi xe buýt miễn phí thì nhiều người sẽ cân nhắc đi xe buýt, giảm xe cá nhân trên đường và giảm tình trạng kẹt xe.
Bạn đọc tên Trang nhận định: "Miễn phí xe buýt không chỉ là hỗ trợ người dân mà còn là cách để kéo người dân đến với giao thông công cộng. Một khi đã quen thì sẽ duy trì lâu dài". "Khi chi phí đi lại bằng 0, chắc chắn nhiều người sẽ cân nhắc chuyển sang giao thông công cộng, vừa tiết kiệm vừa giảm áp lực giao thông", bạn đọc tên Hoàng đồng tình.
Bạn đọc Minh cũng nhìn nhận nếu chính sách này triển khai tốt sẽ thay đổi thói quen đi lại của người dân. Xe buýt miễn phí thì chắc chắn sẽ có nhiều người chọn đi.
Người tên Đào Văn Nam ủng hộ: "Hiện nay số người sử dụng phương tiện giao thông công cộng chiếm tỉ lệ rất nhỏ so với các xe cá nhân nên việc TP.HCM miễn phí xe buýt rất hợp lý hợp tình, tạo cú hích cho giao thông công cộng".
Bạn đọc có nick name Luuthanhte dự đoán: "Nếu thành hiện thực thì không còn gì bằng nữa, xe máy sẽ giảm ít nhất là 60%". "Kẹt xe và ô nhiễm làm tiêu tốn khoản chi phí xã hội rất lớn, nay miễn phí buýt giúp giải quyết cùng lúc hai vấn đề lớn này. Tôi nghĩ đây là bước đi đúng và quyết đoán của lãnh đạo TP HCM", bạn đọc tên Cao Nguyên bày tỏ.
Bạn đọc tên Ngân phân tích việc miễn phí xe buýt giúp người dân giảm chi phí đi lại, nếu làm tốt thì đây đúng là cú hích cho cả hệ thống giao thông đô thị.
Bạn đọc Nguyễn Phong Phú thì "đặt hàng" thêm: "Thành phố nên khảo sát để đưa vào hoạt động miễn phí các tuyến buýt sông, tàu khách để san sẻ thêm lượng khách có nhu cầu đi lại bằng phương tiện công ngày một đông hơn chắc chắc rất nhiều người rất thích thú...".
Bạn đọc Long bày tỏ niềm vui: "Tôi ủng hộ tuyệt đối việc hạn chế xe cá nhân, tăng sử dụng phương tiện công cộng".
Còn với bạn đọc Lê Tuấn thì: "Quyết định này là bước ngoặt lớn giúp giao thông thành phố văn minh hơn".
Bạn đọc Sỹ Hoàng "chốt": "Khi hệ thống xe công cộng (xe buýt, Metro và xe đạp điện miễn phí) đã phủ khắp tôi sẽ là người bỏ xe cá nhân (xe máy, ô tô...) đầu tiên".
Ủng hộ chủ trương của TP.HCM về miễn phí xe buýt, nhiều ý kiến cũng góp ý không chỉ miễn phí, hệ thống giao thông công cộng của thành phố cần đầu tư hơn để đem lại hiệu quả lớn.
Bạn đọc Nguyễn Minh Đông nhìn ra sự kết nối: Giao thông công cộng như xe buýt không thể tách rời giao thông đi bộ.
Người này góp ý: "Cái quan trọng nhất ở đây là vỉa hè thông thoáng, sách sẽ, an toàn, đủ cây xanh che nắng. Có như vậy mới thúc đẩy người dân chọn phương tiện công cộng là xe buýt, metro hay xe đạp".
Ý kiến khác mong xe buýt có thể hoạt động đến 22h để nhiều người tiện đi học, đi làm.
Người tên Nam Nguyễn góp thêm: "Hiện nay ở trung tâm TPHCM sau 22h đêm muốn về một số nơi khác thì không còn xe buýt để di chuyển. Hy vọng Sở Xây Dựng TPHCM xem xét tăng thời gian lên một chút để người dân có thể đi lại thuận tiện hơn".
"Nên có các tuyến xe bus ở các cổng trường cấp 2 và cấp 3. Độ tuổi này các bạn đã tự đi xe bus. Sẽ giảm tải việc phụ huynh đưa đón học sinh", bạn đọc tên Lan đề xuất.
Bạn đọc tên Tùng đặt hàng: cần có tuyến xe buýt từ nhà ga T3 Tân Sơn Nhất về trung tâm. Hiện nay muốn đi xe buýt về trung tâm thì phải đi xe buýt sang ga T2, mất nhiều thời gian.
Ý kiến khác đề xuất nên mở thêm nhiều tuyến xe 9 chỗ vào các đường nhỏ hay mở làn đường dành riêng cho xe buýt để giảm tình trạng kẹt xe, trễ giờ. "Miễn phí sẽ đi kèm với lượng khách tăng lên, như vậy thì hệ thống phải sẵn sàng đáp ứng", bạn đọc Hải Âu dự báo.
Bạn đọc tên Hiếu Nguyễn đưa ra loạt kiến nghị nhằm nâng cao dịch vụ phục vụ như: thái độ phục vụ của tài xế và phụ xe phải niềm nở và chuyên nghiệp; có giải pháp hiệu quả khắc phục áp lực thời gian dẫn đến trễ chuyến.
Đồng thời nhà nước cần xây dựng app theo dõi tuyến buýt của thành phố theo thời gian thực, hành khách sẽ theo dõi được lịch trình cụ thể để canh chuyến phù hợp. Các tuyến dài có thể xem xét bố trí tủ nước giải khát tự động, cổng sạc điện thoại, âm thanh giải trí...
Bạn đọc Công Tằng Tôn Nữ Cát Khuê đề xuất: "Theo tôi, hệ thống xe buýt ở TP.HCM nên đầu tư xe hiện đại hơn, đẹp hơn. Đặc biệt cần có wifi trên xe buýt để người đi xe thuận tiện, có thể vừa đi xe buýt vừa giải trí hay làm việc nhờ wifi. Và cũng cần có thêm cả cổng sạc pin như chúng ta thường thấy ở sân bay, nhà ga. Như vậy bộ mặt xe buýt và cũng là bộ mặt của TP.HCM thêm "nhan sắc" mới mẻ, đẹp hơn".
Đình Bắc tỏa sáng với cú đúp, giúp Công An Hà Nội đánh bại SHB Đà Nẵng - Video: FPT PLAY
Tối 4-4, CLB Công An Hà Nội tiếp đón các cầu thủ Đà Nẵng trên sân Hàng Đẫy, trong khuôn khổ vòng 17 LPBank V.League 1 2025-2026. Trong một ngày mà Đình Bắc tỏa sáng với cú đúp, đội chủ nhà đã thị uy sức mạnh với chiến thắng 5-1 trước SHB Đà Nẵng.
Khi đang dẫn trước đối thủ 2-0, hàng phòng ngự Công An Hà Nội chơi tập trung và cắt được đường chọc khe của Đà Nẵng. Lập tức, các học trò HLV Alexandre Polking tổ chức phản công và thực hiện đường chuyền dài lên phía trên cho Đình Bắc.
Trong lúc đó, Đình Bắc phán đoán chính xác điểm rơi của quả bóng và khéo léo vượt qua thủ thành Văn Toản.
Đối mặt với khung thành trống, Đình Bắc đã không mắc bất kỳ sai lầm nào để mang về bàn thắng thứ 3 cho đội chủ sân Hàng Đẫy.
Bước vào hiệp hai với việc dẫn trước 3-0, đoàn quân HLV Alexandre Polking tự tin triển khai lối chơi trước đối thủ.
Trong khi đó, các cầu thủ Đà Nẵng vẫn nỗ lực tìm bàn gỡ và thành công rút ngắn tỉ số xuống còn 1-3 ở phút 48.
Phút 70, sau khi cắt được đường chuyền của các cầu thủ Đà Nẵng, ngoại binh Leo Arthur thực hiện đường chọc khe thuận lợi.
Lúc này Đình Bắc bứt tốc đón đường chuyền của Arthur rồi tung ra cú dứt điểm lạnh lùng, hoàn thành cú đúp cho mình.
Chung cuộc, CLB Công An Hà Nội giành chiến thắng áp đảo 5-1 trước đội khách Đà Nẵng, qua đó xây chắc ngôi đầu bảng.
Mặt khác, cú đúp đầu tiên sẽ phần nào giúp Đình Bắc giải tỏa được áp lực để có được phong độ ghi bàn tốt ở các trận đấu kế tiếp.