Đình Bắc tỏa sáng với cú đúp, giúp Công An Hà Nội đánh bại SHB Đà Nẵng – Video: FPT PLAY
Tối 4-4, CLB Công An Hà Nội tiếp đón các cầu thủ Đà Nẵng trên sân Hàng Đẫy, trong khuôn khổ vòng 17 LPBank V.League 1 2025-2026. Trong một ngày mà Đình Bắc tỏa sáng với cú đúp, đội chủ nhà đã thị uy sức mạnh với chiến thắng 5-1 trước SHB Đà Nẵng.
Khi đang dẫn trước đối thủ 2-0, hàng phòng ngự Công An Hà Nội chơi tập trung và cắt được đường chọc khe của Đà Nẵng. Lập tức, các học trò HLV Alexandre Polking tổ chức phản công và thực hiện đường chuyền dài lên phía trên cho Đình Bắc.
Trong lúc đó, Đình Bắc phán đoán chính xác điểm rơi của quả bóng và khéo léo vượt qua thủ thành Văn Toản.
Đối mặt với khung thành trống, Đình Bắc đã không mắc bất kỳ sai lầm nào để mang về bàn thắng thứ 3 cho đội chủ sân Hàng Đẫy.
Bước vào hiệp hai với việc dẫn trước 3-0, đoàn quân HLV Alexandre Polking tự tin triển khai lối chơi trước đối thủ.
Trong khi đó, các cầu thủ Đà Nẵng vẫn nỗ lực tìm bàn gỡ và thành công rút ngắn tỉ số xuống còn 1-3 ở phút 48.
Phút 70, sau khi cắt được đường chuyền của các cầu thủ Đà Nẵng, ngoại binh Leo Arthur thực hiện đường chọc khe thuận lợi.
Lúc này Đình Bắc bứt tốc đón đường chuyền của Arthur rồi tung ra cú dứt điểm lạnh lùng, hoàn thành cú đúp cho mình.
Chung cuộc, CLB Công An Hà Nội giành chiến thắng áp đảo 5-1 trước đội khách Đà Nẵng, qua đó xây chắc ngôi đầu bảng.
Mặt khác, cú đúp đầu tiên sẽ phần nào giúp Đình Bắc giải tỏa được áp lực để có được phong độ ghi bàn tốt ở các trận đấu kế tiếp.

Tôi năm nay 35 tuổi, đã ly hôn. Tôi sống cùng con gái 7 tuổi trong một căn hộ chung cư cũ ở Hà Nội. Căn hộ chưa tới 50m2 nhưng hai mẹ con sống vui vẻ bên nhau.
Tôi học ngành du lịch, từng làm lễ tân cho một khách sạn ở gần Hồ Gươm, trung tâm Thủ đô. Chồng cũ hơn tôi 4 tuổi, làm nhân viên kinh doanh cho một công ty thực phẩm nhập khẩu. Chúng tôi quen nhau trong một lần công ty anh tổ chức hội nghị khách hàng tại khách sạn nơi tôi làm việc.
Ngày đó, anh theo đuổi tôi nồng nhiệt, chân thành. Tôi nhớ có lần tan ca lúc gần nửa đêm, trời mưa lớn, anh đứng đợi trước sảnh đợi mấy tiếng đồng hồ để đưa tôi về. Một cô gái ngoài 20 tuổi như tôi khi ấy rất dễ rung động trước cảm giác được chăm sóc.
Chúng tôi yêu nhau gần 2 năm thì cưới. Đám cưới không quá lớn nhưng ấm cúng. Hai vợ chồng thuê nhà, bắt đầu cuộc sống giản dị như bao gia đình khác. Chúng tôi từng trải qua nhiều khó khăn, thăng trầm cùng nhau để giữ gìn tổ ấm. Có giai đoạn khó khăn đến mức hai vợ chồng phải tiết kiệm, đi xe buýt, ăn mì tôm để trả tiền góp nội thất cho căn hộ nhỏ. Nhưng ngày đó tôi thấy rất hạnh phúc.
Sau khi sinh con gái, tôi nghỉ việc. Ban đầu tôi chỉ định nghỉ vài tháng, nhưng rồi công việc của chồng ngày càng bận, con lại hay ốm nên tôi ở nhà luôn. Suốt 7 năm, cuộc sống của tôi chỉ xoay quanh chuyện chợ búa, cơm nước và chăm con.
Chồng tôi thì ngược lại. Công việc kinh doanh khiến anh thường xuyên gặp khách hàng, đi tiếp đối tác, ăn nhậu liên miên. Anh cũng thăng tiến nhanh, trở thành phó giám đốc kinh doanh của công ty.
Tôi thương chồng hay bị đau dạ dày nên tối nào cũng chuẩn bị sẵn đồ ăn nhẹ trong bếp, để khi anh về liền có đồ ăn luôn. Món tôi thường nấu nhất là cháo thịt nạc, bỏ thêm chút mộc nhĩ và gừng cho ấm bụng. Mỗi lần về khuya, anh ăn món này thường cảm thấy dễ chịu, đỡ đau dạ dày hơn.
Bạn bè thấy tôi chăm chồng đều khen tôi đảm đang, khéo vun vén gia đình. Chúng tôi vốn là một cặp hạnh phúc trong mắt người ngoài.
Cho đến ngày tôi phát hiện chồng ngoại tình với một cô nhân viên cấp dưới trong công ty. Cô ấy trẻ hơn tôi gần 10 tuổi, ngoại hình nổi bật, ăn mặc sành điệu và rất biết cách lấy lòng đàn ông.
Ngày bị tôi phát hiện, chồng tôi xin lỗi, tỏ ra hối hận. Nhưng anh không thể dứt ra khỏi người phụ nữ kia, hai người vẫn lén lút sau lưng tôi. Cuối cùng tôi đã quyết định ly hôn, dù khi đó tôi chẳng có gì, không công việc, không rõ tương lai.
Khi ra tòa ly hôn, tôi hỏi anh, vì sao phụ bạc mình, anh bảo: “Anh quá áp lực, ngột ngạt trong nhà”.
Tôi thấy mình thật nực cười. Hóa ra mỗi ngày tôi cặm cụi nấu nướng, chăm sóc nhà cửa sạch sẽ, ấm áp, lo lắng cho hai bên nội ngoại, nhiều năm không dám mua nổi thỏi son đắt tiền vì muốn tiết kiệm cho gia đình… lại là nguyên nhân khiến anh “ngột ngạt”.
Sau chuyện đó, tôi dứt khoát quên đi quá khứ, làm lại cuộc đời. Tôi vay bố mẹ ruột vài trăm triệu đồng, gộp chung với số tiền được chia sau ly hôn để mua lại căn hộ chung cư cũ, một mình nuôi con dù khi ấy chẳng có công việc lẫn tiền tiết kiệm.
Nhưng phụ nữ nhiều khi đến đường cùng lại học được cách mạnh mẽ. Tôi bắt đầu bán đồ ăn online. Ban đầu chỉ là vài hộp cháo dinh dưỡng cho trẻ con ở chung cư. Không ngờ khách ngày càng đông vì nhiều người khen đồ ăn vừa miệng, sạch sẽ.
Sau hơn 1 năm, tôi đã mở được một quán cháo nhỏ ngay dưới tòa nhà, thu nhập đủ để hai mẹ con sống ổn định. Tôi cũng bắt đầu học cách chăm sóc bản thân. Gần đây, tôi thường tập yoga, trang điểm nhẹ. Ai cũng khen tôi xinh đẹp hơn sau ly hôn.
Trong khi đó, chồng cũ chuyển ra sống với người phụ nữ kia. Tôi nghe bạn bè kể thường xuyên thấy họ đăng ảnh check-in nhà hàng sang trọng, đi du lịch cùng nhau. Tôi cũng không mấy để tâm.
Cho đến cách đây vài tuần, tôi nghe tin chồng cũ nhập viện vì xuất huyết dạ dày. Một người quen làm cùng công ty kể rằng hôm đến thăm anh nằm viện, anh hỏi: “Có quán nào bán cháo thịt nạc giống vợ cũ tôi nấu không?”.
Tôi nghe mà vừa buồn cười vừa thấy chua chát. Nhưng tôi vẫn nghĩ "chuyện chẳng liên quan đến mình", cho tới cách đây vài hôm, anh bắt đầu đến quán của tôi ăn cháo. Có hôm anh lại lấy cớ sang thăm con, xem tôi nấu ăn rồi nói vu vơ: “Lâu rồi anh chưa được ăn món em nấu, hay là cho anh qua đây ăn cơm "ké" nhé”.
Tôi im lặng. Tôi biết anh đang hối hận. Nhưng điều anh nhớ có lẽ không hẳn là tôi, mà là cảm giác được một người phụ nữ tận tâm chăm sóc vô điều kiện. Vì vậy tôi nói thẳng: "Món cháo này dễ nấu, tôi dạy anh, anh có thể tự làm".
Anh tỏ ra lúng túng rồi tìm cớ lẳng lặng ra về... Tôi ứng xử với người cũ như vậy có quá đáng không?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Né tránh bố suốt nhiều năm, tôi òa khóc khi nghe ông nói một điều

Bố tôi bị tật một chân. Không chỉ là bước đi bên thấp bên cao mà toàn bộ cơ thể nét nào cũng như bị ấn lệch, méo sang bên. Mẹ bảo bố bị tai nạn lao động, một thời gian sau lại thêm dây thần kinh tổn thương nên cơ thể mới thành ra như vậy.
Bố nghỉ việc một thời gian, sau nhờ người quen xin làm công nhân vệ sinh môi trường, cụ thể là thu gom rác. Môi trường làm việc bất kể thời gian, mưa, nắng đều liên quan tới rác.
Tôi ghét điều đó, vì thế tôi ghét luôn cả bố. Bố làm tôi xấu hổ và tôi thể hiện sự tự ti bằng thái độ giận hờn hết sức trẻ con. Nhiều hôm bố đi làm về rất muộn, tôi là người ra mở cửa. Nhưng khi ông nhìn tôi mỉm cười và nói "Chào con trai", tôi lại quay đi không đáp.
Tôi chỉ muốn bố bỏ quách công việc này đi. Cứ nhìn ông, tôi lại không nhịn được sự khó chịu trong lòng.
Năm tôi học lớp 6, bố mẹ ly hôn. Tôi không biết lý do của họ là gì, người lớn có những mâu thuẫn mà trẻ con không hiểu nổi.
Tôi chỉ biết việc được ở với mẹ khiến tôi thở phào như nhấc đi gánh nặng. Kể từ nay, tôi không cần giới thiệu bố với ai, không phải căng thẳng mỗi khi trường lớp có sự kiện gì cần phụ huynh xuất hiện.
Bố rất hay đến thăm nhưng thường thì tôi sẽ tìm cách tránh mặt. Mỗi lúc nhìn ông lủi thủi ra về, tim tôi đau nhói. Tôi biết mình nhẫn tâm nhưng ngay cả vậy thì tôi cũng chưa hề hối hận.
Những việc như vậy kéo dài nhiều năm, cho tới khi tôi thi đỗ đại học. Được đi học xa nhà là điều khiến tôi phấn khích hơn cả. Không ai biết tôi là ai, việc của tôi chỉ là học giỏi. Tôi lao vào học với nỗ lực của một đứa trẻ nhà nghèo muốn chứng tỏ bản thân.
Ngày tốt nghiệp, mỗi sinh viên được mời một người thân vào dự hội trường để vinh danh sinh viên ưu tú. Tôi gọi về cho mẹ thông báo. Sân trường náo nhiệt, đông vui. Tôi mặc trên người bộ áo quần cử nhân, hớn hở khoác tay mẹ chụp ảnh, hoàn toàn quên người bố tội nghiệp của mình.
Tự dưng như có tia điện xẹt qua, tôi thoáng thấy một thân hình nhỏ thó, khập khễnh... Tôi khựng người, mặt tối sầm nhưng khi định thần nhìn lại thì không phải là người tôi tưởng.
Mẹ rất tinh, lập tức nhận ra phản ứng khác lạ của tôi. Tuy nhiên khi thấy tôi nhanh chóng trấn tĩnh thì bà chỉ nhắc nhẹ nhàng: "Nhận bằng xong, con gọi điện về bảo bố một câu". Tôi gật đầu, kéo nhanh mẹ vào trong, không quên tự mắng mình: Bố làm sao mà biết hôm nay tôi nhận bằng.
Tối đó tôi gọi điện về cho bố. Đầu dây bên kia giọng ông khàn đi vì xúc động: "Bố rất vui vì con gọi. Bố thích nghe tiếng con nói thật nhiều". Tôi cắt ngang: "Hôm nay con nhận bằng tốt nghiệp".
Ông nhẹ nhàng đáp: "Bố biết. Mẹ có bảo, nhưng bố không muốn xuất hiện trước mặt con. Bố không muốn con ngại với bạn bè. Bố xin lỗi".
Tự dưng tôi bật khóc. Đó là sự thật. Tôi vẫn luôn tự lừa gạt mình. Khi tôi không đủ bản lĩnh để yêu bố và tự hào về bố thì tôi đổ tại bố mẹ chia tay nên bố con tôi không gần gũi. Chẳng qua bao lâu nay tôi chỉ cố quên tôi có một người bố bị tật, lại còn làm nghề dọn rác.
Bố cũng sụt sùi nói: "Con trai, bố biết con tức giận vì bố chọn công việc vất vả. Nhưng trong sâu thẳm là bởi vì con yêu bố đấy. Đừng khóc. Bố tự hào về con. Từ ngày con còn nhỏ, bị sốt rất cao. Giữa đêm bố vỗ con dậy để cho con uống thuốc. Con sợ thuốc nhưng vẫn uống, sau đó lại nằm xuống rất ngoan. Lúc đó bố đã biết con trai bố kiên cường".
Tôi khóc nức nở, tới mức mẹ phải chạy lại ôm vai cho tôi bình tĩnh nhưng rồi cũng khóc theo tôi. Tiếng bố chào ở đầu dây bên kia, tôi nghe thấy nhưng không nỡ cúp máy.
Sự hối hận khiến tôi sụp đổ. "Bố, con xin lỗi", tôi cứ lẩm bẩm như vậy suốt nhiều lần. Tôi khóc vì cảm thấy đau lòng. Tôi đã vô tâm tới mức không biết trân trọng một người chỉ biết sống vì tôi.
Tôi ích kỷ, không đủ trưởng thành để nhìn ra tôi chính là cả thế giới của người đàn ông mạnh mẽ bao dung này. Sáng sớm hôm sau, tôi đưa mẹ ra bến xe về thẳng nhà của bố. Nhìn thấy hai mẹ con tôi, mắt ông nhòe lệ. Tôi thì thầm: "Có phải bố rất nhớ con không?".
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

Khi nhắc đến các loài hoa của Nhật Bản, hoa anh đào luôn là biểu tượng nổi bật, khiến mùa xuân trở thành thời điểm cao điểm du lịch thu hút đông đảo du khách quốc tế.
Tuy nhiên, không chỉ riêng mùa xuân, đến xứ sở mặt trời mọc, du khách vẫn có cơ hội chiêm ngưỡng nhiều mùa hoa đẹp, đặc sắc. Nhờ sự khác biệt về khí hậu giữa các vùng, mỗi loài hoa lại mang một sắc thái riêng, mang đến trải nghiệm mới mẻ cho du khách.
Vào đầu mùa hè, hoa tử đằng, hoa đỗ quyên và hoa hồng bắt đầu nở rộ. Khi mùa hè bước vào thời điểm rực rỡ nhất, những cánh đồng oải hương và hướng dương trải dài khắp nơi, trở thành điểm thu hút du khách.
Theo Cục Xúc tiến du lịch Nhật Bản tại Việt Nam (JNTO), khoảng thời gian từ tháng 5 đến tháng 7 là thời điểm thích hợp để khám phá thiên nhiên quanh Tokyo, khi lượng khách đã bớt đông so với mùa hoa anh đào. Đây cũng là lúc du khách có thể thong thả tận hưởng vẻ đẹp yên bình của các khu vườn và công viên hoa.
Một trong những điểm đến nổi bật là Ashikaga Flower Park tại thành phố Ashikaga, thuộc tỉnh Tochigi Prefecture. Công viên được xem là một trong những địa điểm ngắm hoa tử đằng nổi tiếng nhất Nhật Bản. Năm 2014, nơi đây từng được CNN bình chọn vào danh sách "10 điểm đến mơ ước trên thế giới".
Hoa tử đằng tại công viên thường nở đẹp nhất từ cuối tháng 4 đến đầu tháng 5. Khuôn viên công viên có hơn 350 giống hoa tử đằng, trong đó nổi bật là giàn tử đằng khổng lồ hơn 160 năm tuổi, được công nhận là Di sản thiên nhiên cấp tỉnh Tochigi. Những dây leo vươn cao tạo thành mái vòm lớn với các chùm hoa rủ xuống mềm mại, mang đến khung cảnh vô cùng ấn tượng.
Hằng năm, công viên còn tổ chức lễ hội "Câu chuyện Hoa tử đằng", dự kiến diễn ra từ ngày 11-4 đến 20-5, với chương trình chiếu sáng ban đêm tạo nên khung cảnh huyền ảo. Vào thời điểm này, hoa tử đằng kết hợp cùng sắc hoa đỗ quyên nở rộ, tạo nên bức tranh mùa xuân rực rỡ.
Bên cạnh đó, du khách cũng có thể ghé thăm Ibaraki Flower Park tại thành phố Ishioka, thuộc tỉnh Ibaraki Prefecture để tận hưởng mùa hoa hồng đầu hè. Công viên nổi tiếng với hơn 900 giống hoa hồng và khoảng 9.000 cây, nở rộ từ giữa tháng 5 đến đầu tháng 6, phủ kín khuôn viên bằng những gam đỏ và hồng rực rỡ cùng hương thơm dịu ngọt.
Ngoài việc ngắm hoa, du khách còn có thể tham gia nhiều hoạt động trải nghiệm như làm xịt thơm từ hoa hồng hoặc học cắm hoa nghệ thuật. Khuôn viên rộng khoảng 12ha của công viên mang đến không gian thư thái, nơi du khách có thể dạo bước giữa thiên nhiên, lắng nghe tiếng lá xào xạc và tiếng chim hót trong làn gió đầu hè dịu nhẹ.
Điểm tránh nóng lý tưởng mỗi khi hè về không thể bỏ qua công viên hoa oải hương Tambara. Nơi đây, hương hoa oải hương dịu nhẹ trong làn gió cao nguyên sẽ mang đến cảm giác bình yên và thư thái cho du khách.
Theo JNTO, số khách Việt đến Nhật trong tháng 1-2026 đạt 52.800 lượt người và qua tháng 2 đạt 61.000 lượt người, lần lượt tăng 4,7% và giảm 17,4% so với cùng kỳ năm trước. Tính chung hai tháng đầu năm, Nhật Bản thu hút 113.800 lượt khách đến từ Việt Nam, giảm 8,4% so với năm 2025.
Tin Gốc: https://tuoitre.vn/kham-pha-mua-hoa-ruc-ro-tai-vung-kanto-nhat-ban-2026030515231474.htm

