Là thiết bị đa năng phục vụ cho công việc, giải trí và có tính di động cao, laptop cho phép người dùng sử dụng ở nhiều nơi như văn phòng, quán cà phê hay ngay cả trên giường. Tuy nhiên, khi thực hiện các tác vụ nặng như chơi game hay chỉnh sửa video, laptop có thể bị quá nóng, đặc biệt là những thiết bị cũ.
Trong trường hợp này, đế tản nhiệt thường được quảng cáo như một giải pháp để giảm nhiệt độ cho laptop bằng cách thổi luồng khí mát vào thiết bị, từ đó cải thiện hiệu suất.
Mặc dù vậy, các thử nghiệm thực tế cho thấy, mặc dù hiệu suất của laptop được cải thiện khi sử dụng đế tản nhiệt, tuy nhiên mức cải thiện không đáng kể, không đủ để tăng tốc độ tải các game như Baldur’s Gate 3. Tuy đế tản nhiệt có thể giúp ngăn ngừa hiện tượng quá nóng, nhưng hiệu quả không đảm bảo ở mức tuyệt đối.
Với người dùng thông thường, nếu chỉ thực hiện các tác vụ nhẹ nhàng như kiểm tra email hay duyệt web, việc đầu tư vào đế tản nhiệt là không cần thiết. Ngược lại, nếu thường xuyên thực hiện các tác vụ đòi hỏi cấu hình cao, một đế tản nhiệt có thể hữu ích, mặc dù nhiều laptop chơi game cao cấp ngày nay đã tích hợp phần mềm quản lý quạt như Nitro Sense.
Ngoài đế tản nhiệt, người dùng cũng có thể xem xét các giải pháp thay thế khác. Ví dụ, giá đỡ laptop có thể nâng thiết bị lên khỏi mặt bàn nhằm giúp các lỗ thông hơi không bị tắc nghẽn và quạt hoạt động hiệu quả hơn. Đáng chú ý, cách thiết kế này không chỉ giúp giảm nhiệt độ mà còn cải thiện tư thế làm việc.
Tóm lại, trong khi đế tản nhiệt có thể hữu ích trong một số trường hợp, đó không phải là giải pháp tối ưu cho mọi người dùng. Nếu đang gặp vấn đề với laptop của mình, người dùng hãy cân nhắc các lựa chọn khác trước khi quyết định đầu tư vào đế tản nhiệt.
Thiết bị được tắt cuối tuần trước là bộ thí nghiệm Hạt tích điện năng lượng thấp (LECP), vốn hoạt động gần như xuyên suốt từ khi phóng Voyager 1 đến nay. Mục đích của thí nghiệm là đo lường các hạt tích điện năng lượng thấp từ hệ Mặt Trời và yếu tố khác như ion, electron, tia vũ trụ.
Quyết định tắt LECP không phải ngẫu nhiên. Các kỹ sư NASA đã thống nhất từ nhiều năm trước về thứ tự tắt những thiết bị trên Voyager 1 nhằm bảo tồn nguồn năng lượng hạt nhân đang cạn kiệt của con tàu. Thiết bị LECP của tàu "song sinh" Voyager 2 đã tắt từ tháng 3 năm ngoái.
Vì Voyager 1 đang cách Trái Đất hơn 24 tỷ km, là vật thể nhân tạo xa xôi nhất, chuỗi lệnh để tắt thiết bị mất khoảng 23 giờ mới chạm đến con tàu. Quá trình tắt cũng cần khoảng 3 giờ 15 phút để hoàn thành. Một phần của LECP, động cơ nhỏ quay cảm biến theo vòng tròn để rà quét mọi hướng, vẫn hoạt động. Bộ phận này tiêu thụ rất ít năng lượng, chỉ 0,5 W, và việc giữ nó hoạt động sẽ giúp nhóm phụ trách có cơ hội tốt nhất để bật lại thiết bị trong tương lai nếu tìm thấy nguồn năng lượng bổ sung.
"Tắt một thiết bị khoa học không phải là điều ai cũng muốn, nhưng đó là lựa chọn tốt nhất hiện tại. Nhóm nghiên cứu vẫn tập trung vào việc duy trì hoạt động của cả hai tàu Voyager lâu nhất có thể", Kareem Badaruddin, quản lý nhiệm vụ Voyager tại Phòng thí nghiệm Sức đẩy Phản lực (JPL) thuộc NASA, chia sẻ.
Theo Kareem, Voyager 1 còn hai thiết bị khoa học đang hoạt động dùng để ghi nhận sóng plasma và đo từ trường. Chúng vẫn chạy rất tốt, thường xuyên gửi về dữ liệu từ vùng không gian mà chưa tàu vũ trụ nhân tạo nào khác khám phá.
Voyager 1 phóng lên không gian năm 1977, rời khỏi hệ Mặt Trời ngày 25/8/2012, khi đi qua Heliopause - vùng tập trung hạt tích điện đánh dấu ranh giới ngoài cùng của không gian xung quanh Mặt Trời. Cùng phóng vào năm 1977 là tàu "song sinh" Voyager 2, rời hệ Mặt Trời năm 2018. Bộ đôi này sử dụng năng lượng hạt nhân, trang bị 10 thiết bị khoa học giống nhau và hiện là những vật thể nhân tạo duy nhất đến được không gian liên sao, đồng nghĩa dữ liệu mà chúng thu thập là độc nhất vô nhị.
Đây là chuyến bay thứ 12 của Falcon Heavy, dự kiến bắt đầu lúc 10h21 ngày 27/4 (21h21 cùng ngày theo giờ Hà Nội) từ Trung tâm Vũ trụ Kennedy của NASA tại Florida, Mỹ. Chuyến bay cũng đánh dấu lần trở lại của tên lửa hạng nặng SpaceX sau gần một năm rưỡi vắng bóng, kể từ sứ mệnh Europa Clipper hồi tháng 10/2024.
Trong nhiệm vụ lần này, Falcon Heavy mang theo ViaSat-3 F3 - vệ tinh truyền thông nặng khoảng 6,6 tấn. Buổi phóng sẽ được phát trực tiếp trên các kênh truyền thông của SpaceX khoảng 15 phút trước khi rời bệ phóng.
Theo kịch bản, khoảng 8 phút sau khi rời bệ phóng, hai tầng đẩy phụ của Falcon Heavy sẽ tách ra và quay trở lại hạ cánh tại Trạm Lực lượng Vũ trụ Cape Canaveral ở Florida.
Tầng đẩy trung tâm sau khi hoàn thành nhiệm vụ đẩy tầng trên chứa vệ tinh ra khỏi bầu khí quyển, sẽ rơi xuống Đại Tây Dương. Tầng trên của tên lửa sẽ tiếp tục hành trình đưa ViaSat-3 F3 đến quỹ đạo chuyển tiếp địa tĩnh và tách vệ tinh sau khoảng năm giờ bay.
Kể từ khi ra mắt lần đầu vào tháng 2/2018 với việc đưa chiếc xe Tesla Roadster của Elon Musk vào vũ trụ, Falcon Heavy đã thực hiện tổng cộng 11 nhiệm vụ và đều thành công.
Tên lửa hạng nặng này được cấu tạo từ ba lõi tên lửa Falcon 9 cải tiến ghép lại với nhau. Hệ thống này sở hữu 27 động cơ Merlin, tạo ra lực đẩy 5,1 triệu pound (khoảng 2.300 tấn) khi rời bệ phóng. Với thông số này, Falcon Heavy hiện là tên lửa mạnh thứ hai đang hoạt động trên thế giới, chỉ đứng sau hệ thống phóng không gian (SLS) của NASA với lực đẩy 8,8 triệu pound. SpaceX cũng từng giới thiệu hệ thống mạnh nhất của mình là Starship với lực đẩy 16,7 triệu pound, nhưng tên lửa này vẫn đang trong quá trình thử nghiệm và chưa đi vào vận hành chính thức.
ViaSat-3 F3 trong chuyến vận chuyển lần này là mảnh ghép quan trọng trong mạng lưới vệ tinh của hãng ViaSat, chuyên cung cấp dịch vụ Internet băng thông rộng tốc độ cao cho khách hàng thương mại, quốc phòng và người tiêu dùng tại khu vực châu Á - Thái Bình Dương.
Hai vệ tinh trước đó trong mạng lưới này là ViaSat-3 F1 phóng bằng Falcon Heavy tháng 4/2023, đang phục vụ hành khách trên các chuyến bay; và ViaSat-3 F2 được phóng bằng tên lửa Atlas V tháng 11/2025, dự kiến sẽ đi vào hoạt động tại khu vực châu Mỹ trong tháng tới.
Trong chuyến bay này, ViaSat-3 F3 sẽ được đưa lên quỹ đạo địa tĩnh (GEO), cách Trái Đất khoảng 35.786 km. Ở độ cao này, tốc độ quỹ đạo của vệ tinh khớp với tốc độ tự quay của Trái Đất, giúp nó luôn "lơ lửng" tại một vị trí cố định để duy trì kết nối liên tục.
Những sản phẩm này thường được thiết kế giống như ổ cắm điện thông thường, nhưng đi kèm nhiều ổ cắm và khe cắm USB để sạc điện thoại di động hoặc tai nghe. Mặc dù những ổ cắm này được bán với giá hấp dẫn và mang đến sự tiện lợi, bên trong chúng lại tiềm ẩn nhiều vấn đề.
Khác với dây nối dài truyền thống, chỉ đơn thuần dẫn điện từ ổ cắm đến thiết bị mà không cần điều chỉnh, ổ cắm điện nối dài có cổng USB chứa một biến áp bên trong. Biến áp này chuyển đổi dòng điện xoay chiều từ nguồn điện lưới thành dòng điện một chiều với điện áp thấp, cần thiết cho các thiết bị điện tử. Quá trình chuyển đổi này tạo ra nhiệt liên tục, ngay cả khi không có thiết bị nào được cắm vào, dẫn đến việc tiêu thụ năng lượng dư thừa và làm nóng nhẹ mạch USB suốt 24 giờ.
Trong điều kiện bình thường, sự làm nóng nhẹ không gây ra vấn đề lớn, nhưng với những sản phẩm kém chất lượng, rủi ro có thể gia tăng. Trên thị trường hiện tràn ngập các mẫu ổ cắm điện nối dài có cổng USB giá rẻ từ những nhà sản xuất không có uy tín và thiếu chứng nhận an toàn cần thiết.
Để giảm giá thành, các thương hiệu giá rẻ thường cắt giảm chi phí ở những linh kiện quan trọng như tản nhiệt, chip bảo vệ quá tải và vật liệu chống cháy. Vỏ nhựa của chúng có thể bị nóng lên và không tản nhiệt hiệu quả, đặc biệt khi đặt ở những vị trí khuất như dưới thảm hoặc sau ghế sofa, từ đó dẫn đến nguy cơ cháy nổ.
Ngoài ra, một lỗi phổ biến là cắm quá nhiều thiết bị vào cùng một ổ cắm điện nối dài mà không kiểm tra giới hạn công suất. Hầu hết các mẫu giá rẻ chỉ hỗ trợ tổng công suất từ 2.500 W đến 3.500 W. Nếu người dùng cắm đồng thời máy sưởi, máy tính và nhiều bộ sạc, rất dễ vượt quá giới hạn này, đặc biệt nếu sản phẩm không có chức năng bảo vệ quá tải thực sự.
Vì vậy, khi lựa chọn ổ cắm nối dài có cổng USB, người dùng cần thận trọng và xem xét kỹ lưỡng chất lượng sản phẩm để đảm bảo an toàn cho gia đình.