Chúng tôi yêu nhau hơn một năm, có thể hiểu nhau và xác định đi đến hôn nhân. Trong quãng thời gian đẹp nhất khi đó, tôi đã yêu em sai cách. Cứ nghĩ khi yêu nhau không cần những lời quan tâm hỏi han những lúc em mệt, không cần nói lời yêu vì nghĩ hai đứa quá hiểu nhau rồi.
Em đã thích người khác, một người thay tôi hàng ngày hỏi thăm em. Khi nhận ra được điều đó, tôi không biết phải làm sao. Tôi cần phải nhìn nhận lại mình và thay đổi nhưng lại không làm điều đó. Nhưng cái tôi của tôi quá lớn, chỉ nghĩ em đã phản bội tình yêu của mình nên không còn trân trọng em nữa. Sau hai tháng, em rời đi, không còn níu kéo gì tôi. Lúc này tôi nhận ra mình sai, cũng không thể níu lại em. Tôi đã biết mình yêu và cần em đến nhường nào. Tôi phải làm sao để có lại tình yêu của em?
Tin Gốc: Vnexpress

Nhiều mâu thuẫn trong hôn nhân không bắt đầu từ những chuyện lớn, mà đến từ thói quen rất nhỏ trong sinh hoạt hàng ngày. Sống với người quá gọn gàng, sạch sẽ hoặc người bừa bộn, thiếu ngăn nắp dễ phát sinh va chạm liên tục. Những điều tưởng như không đáng kể lặp đi lặp lại, tích tụ thành áp lực. Thậm chí có không ít cặp đôi đi đến ly hôn chỉ vì không thể thích nghi với cách sống của nhau. Dưới đây là những chia sẻ nổi bật từ độc giả.
Tôi chọn ở dơ, bừa bộn giống chồng để gia đình luôn vui vẻ
Tôi được nuôi lớn bởi một người mẹ "OCD về vấn đề sạch sẽ" nên cũng có nửa phần quen nếp của mẹ. Ngày nhỏ đi học, ở ký túc xá, bạn bè phát bực với cái sự kỹ của tôi. Cho đến khi tôi kết hôn thì...
Chồng tôi là "trùm quăng bừa" và không bao giờ biết quà cáp là gì. Áo quần mặc xong chất cả nùi, vớ bỏ đại ở hiên nhà. Ăn cơm mà chưa kịp để cái chén bỏ xương là anh ngồi tại bàn, phi cục xương vào bồn rửa chén hoặc thùng rác (mà lần nào cũng văng ra sàn chứ có trúng chỗ đâu). Tôi chưa từng kỷ niệm ngày cưới, sinh nhật hay có hoa có quà vào dịp lễ. Tôi không khỏe nên chỉ dọn mỗi cái bàn bếp và bỏ chén vào máy rửa. Còn lại chờ chị giúp việc tới.
Tôi chẳng những không cằn nhằn chồng mà riết rồi cũng quen theo kiểu sống đó của anh. Trước đó tôi có khó chịu khi thấy nhà cửa bừa bộn nhưng im lặng không nói gì. Từ từ tôi lại không còn khó chịu nữa. Tôi thấy rằng hòa khí trong gia đình quan trọng hơn. Bây giờ không chỉ người nhà mà ngay cả bạn bè cũng biết tôi nổi tiếng ở dơ, nhà luôn luôn bừa bộn.
Nhưng bù lại, bạn bè cũng rất thích cuộc sống thoải mái của tôi khi không bị chồng bắt bẻ. Cả ngày anh chỉ cắm mặt vào làm, bao nhiêu tiền đều đưa tôi hết. Tôi muốn sao thì là vậy, anh chẳng bao giờ ý kiến. Ngay cả nhà, đất cũng là tôi thích thì tự trả giá, khi nào ra phòng công chứng ký mới kêu tới anh. Chỉ có thỉnh thoảng thấy xe hay laptop, điện thoại của tôi cũ, anh xem thấy có loại nào ưng ý thì mua cho tôi. Tôi cũng dễ chịu lại lười tìm hiểu đồ công nghệ nên chồng mua gì xài đó. Chồng ăn sao mình ăn vậy. Thế là hòa cả làng, không mấy khi cãi nhau.
Nhà tôi lúc nào cũng như rạp xiếc, cười ầm ĩ cả ngày. Thôi kệ đi, giữ sạch sẽ gọn gàng mà chì chiết, cấu chí nhau suốt với dơ một chút mà vui vẻ quanh năm thì tôi chọn cái sau. (Minh Phương)
Tránh bị 'ca cẩm' nhức đầu, chồng thường tiếp thu góp ý của tôi
Các ông sinh ra cùng lô thì phải, ông nào cũng khá giống nhau. Tuy nhiên mức độ tiếp thu thì không phải ông nào cũng giống nhau. Chồng tôi không ngoại lệ. Nắp bồn cầu không đậy, gấp quần áo thì vo tròn nhét tủ, dép đi bẩn cũng không thèm đánh, áo đi làm về mùi mồ hôi không thèm vò mà vứt luôn vào máy giặt, rửa bát xong thì rác thừa quên không đổ,... Lần nào bắt gặp tôi cũng nhắc nhở và lần sau chồng tôi đều chú ý sửa chứ không khó bảo.
Tôi khá khó tính, sạch sẽ, cầu toàn nên chồng thường nghe theo tôi, thà làm theo cho đỡ bị ca cẩm nhức đầu. Nếu ông nào cũng chịu khó khắc phục, sẽ không dẫn tới mấy vụ ly hôn tréo ngoe. Tôi có cậu con trai 5 tuổi, giờ tính y hệt mẹ, rất sạch sẽ chứ không xuề xòa như bố. Mỗi lần bố mà gập đồ hay lấy đồ vào, còn đều yêu cầu bố kiểm tra kỹ xem quần áo còn ẩm hay không. (maitranghlu95.ns)
Tôi chẳng bận tâm tới chuyện vợ cẩu thả, bừa bộn
Vợ tôi đầy lỗi vặt: quần áo giăng mắc đầy nhà; chìa khóa có hộp để trên tủ giày nhưng vứt lung tung, lúc cần tìm không thấy; thậm chí băng vệ sinh thay ra bỏ sọt rác nhà tắm tơ hơ.... Nhắc mãi vẫn thế thôi, tôi toàn phải sửa, sửa nhiều thành quen. Cuộc sống thì ba cái chuyện vặt vãnh này chả nên để tâm làm gì cho bận lòng. (Chung Comf)
Ngoài ở bẩn, chồng lúc nào cũng nghĩ tôi mang tiền cho bố mẹ đẻ
Chồng tôi thường xuyên đi tiểu không xả bồn cầu, bồn tiểu; bếp nấu đang sạch sẽ, ông đi thể thao về, đồ vợ nấu không ăn, thích chiên xào mỡ văng tung tóe không chịu lau; nhậu rồi làm đổ bia rượu ra nhà cũng không lau chùi; gỉ mũi thì bôi đầy đầu giường, ghế ngồi; nhậu say đi vệ sinh đầy ra nệm; mũi lúc nào cũng khịt ầm ầm điếc hết cả tai; tất đi giày mà bẩn hôi như đi chân đất không giặt, cho vào giặt cùng quần áo.... Thực sự không chịu nổi. Còn nhiều tật xấu hơn như lúc nào cũng nghĩ vợ mang hết tiền cho bố mẹ trong khi lương có hơn 10 triệu đồng, chỉ đủ ăn chứ lấy đâu ra tiền cho ai (khongnguyetnga)
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi là sống tại thành phố cổ nước Đức. Vợ là người phụ nữ Việt Nam. Việc thường xuyên đọc báo VnExpress đã động viên tôi chia sẻ câu chuyện tình yêu của chúng tôi lên chuyên mục này. Tất nhiên tôi không giỏi tiếng Việt nên vợ giúp tôi biên dịch.
Tôi là người Đức, sống cùng thành phố với cô ấy. Chúng tôi biết mặt nhau năm năm nhưng không biết thông tin cá nhân nào của nhau. Tôi gọi gia đình cô ấy là người Việt Nam. Tôi thậm chí không quan tâm đến việc cô ấy có chồng hay không. Trước đây tôi từng có bạn gái và cảm giác thật tệ trong mối quan hệ ấy đến mức khi thoát ra khỏi mối quan hệ đó, tôi chấp nhận sự thật rằng mình sẽ ở một mình suốt đời, như vậy sẽ tốt hơn việc tìm kiếm mối quan hệ mới.
Mọi chuyện bắt đầu thay đổi khi thỉnh thoảng tôi trò chuyện với con trai cô ấy. Cậu bé ở tuổi vị thành niên nhưng suy nghĩ như người trưởng thành. Hôm đó là một ngày mùa thu, thời tiết se lạnh, tôi trò chuyện với con trai cô ấy trước nhà rất lâu và cô ấy đã mời tôi vào nhà uống cà phê. Sau này, tôi mới biết đó là văn hóa thân thiện của người Việt Nam. Hôm đó tôi biết được cô ấy sống một mình với hai con trai. Họ sẽ có chuyến về Việt Nam dịp Tết. Tôi bắt đầu quan tâm về đất nước Việt Nam qua lời kể của con trai cô ấy. Thật mới mẻ và thú vị. Tôi gặp con trai cô ấy thường xuyên hơn và nhận được lời mời đến du lịch Việt Nam.
Ở đây có sự khác biệt văn hóa gây hiểu lầm lớn nhưng điều này lại mang tính tích cực khởi đầu cho chuyện tình của chúng tôi. Văn hóa Đức, chỉ có gia đình mới đi du lịch cùng nhau. Tôi đã nghĩ cô ấy thích tôi. Còn văn hóa Việt Nam của các bạn là thân thiện mời khách. Một sự hiểu lầm thật tốt. Thật ra cô ấy đã tuyên bố với mọi người là sống độc thân tới già sau khi mất niềm tin vào hai cuộc hôn nhân ngắn ngủi trước kia. Cô ấy có ý định giới thiệu tôi với nhiều người phụ nữ khác, cô ấy gọi đó là mai mối.
Xin nói rõ thêm: tôi không biết tiếng Việt, cô ấy không biết tiếng Đức, tiếng Anh. Chúng tôi trò chuyện nhờ google dịch. Cái điện thoại là cầu nối quan trọng và nó đã dịch sai tạo nên một sự nhầm lẫn lần hai, rất tốt. Ở Việt Nam, chúng tôi có cơ hội trò chuyện nhiều hơn. Tôi hỏi cô ấy nghĩ gì về tôi. Cô ấy nói: có cảm tình một chút. Điện thoại dịch là cô ấy yêu tôi một chút. Điều này khiến tôi quyết tâm tìm hiểu cô ấy.
Trong chuyến về Việt Nam này, chúng tôi mới biết tên tuổi nhau, tôi thua cô ấy 4 tuổi. Điều đó không quan trọng với tôi. Mọi người ở Việt Nam hỏi tôi muốn có một người bạn gái Việt Nam không, họ sẽ giới thiệu. Tôi trả lời: nếu yêu ai đó thì người tôi muốn là cô này. Tôi chỉ tay về cô ấy. Để có người giúp đỡ, tôi đã kể cho con trai cô ấy về ý định của tôi và cậu bé ủng hộ. Cậu bé đã ngăn mẹ dẫn tôi gặp người khác nhưng cậu bé lại không nói về tình cảm của tôi. Tôi đã tìm hiểu về cô ấy qua con trai cô ấy. Cậu bé nói: mẹ thích đi chùa cầu xin những mong ước. Tôi đã nhớ điều này. Vào dịp năm mới, người Việt Nam thích đi chùa. Gia đình cô ấy ở Việt Nam cũng đi nhiều chùa. Họ chắp tay, quỳ gối khấn vái. Tôi cũng vậy và bày tỏ mong muốn được ở bên cạnh cô ấy đến suốt đời.
Chuyến du lịch Việt Nam thật thú vị. Lần đầu tiên tôi biết đến văn hóa hát karaoke ở bất cứ đâu: ở nhà, ở quán, thậm chí trên ôtô. Sài Gòn xe máy tấp nập. Người Việt Nam rất thân thiện, trên bàn nhiều món ăn. Ngày đầu tiên, gia đình cô ấy mời tôi đủ món và trái cây lạ. Đầu tiên là món bánh xèo (tên xèo vì âm thanh xèo xèo), trái vú sữa (cái tên thật khó giải thích). Chị gái cô ấy cho tôi ăn thử trái me nhưng quên dặn tôi phải vứt hạt khiến tôi nuốt vài hạt nhưng nó không sao với tôi. Tôi thích bánh mì thịt giống Döner ở Đức nhưng ngon hơn và quá rẻ. Tôi còn thích món thịt kho trứng (tên khác là kho tàu). Lúc đầu tôi đã từ chối không ăn vì thấy nó màu sẫm giống bị thối. Sau được giải thích rằng họ đã nấu nó với nước dừa trong nhiều giờ. Quả thật nó quá ngon. Và lần đầu tiên tôi uống cà phê với đá.
Nói về cô ấy, trong chuyến về Việt Nam, cô ấy vẫn dè dặt, nhút nhát. Tôi đã làm nhiều cách, đọc thông tin trên mạng về văn hóa Việt Nam, hy vọng ngày nào đó tảng băng trong lòng cô ấy bị phá vỡ. Tôi nhận thấy cô ấy cũng như các phụ nữ Việt Nam khác rất tốt bụng, luôn quan tâm người khác, luôn ở trong bếp và ít ngồi chung bàn tiệc với khách. Mọi người sống rất giản dị và luôn vui vẻ.
Trở về Đức, một thời gian sau tôi mới nhận được sự đồng ý của cô ấy. Từ khi có tình yêu, cuộc sống của tôi cân bằng, như ý, trọn vẹn hơn rất nhiều. Gia đình và người quen của tôi nhận ra rằng tôi cười nhiều hơn, gương mặt hạnh phúc hơn. Chúng tôi hạnh phúc nhiều năm rồi. Gia đình tôi quý mến cô ấy. Sự khác biệt văn hóa, ngôn ngữ là có nhưng với chúng tôi, điều đó không là vấn đề gì. Chúng tôi yêu nhờ hiểu nhau, tôn trọng nhau, truyền đạt cảm xúc lẫn nhau. Chúng tôi có chung sở thích trồng trọt và có những sở thích riêng. Việc ủng hộ và tôn trọng sở thích riêng sẽ giúp tình cảm cả hai thêm tốt đẹp.
Ví dụ: cô ấy thích chụp hình với hoa trong tự nhiên và tôi sẽ đưa cô ấy đi bất cứ đâu mà cô ấy muốn. Ngược lại, tôi có sở thích học lái máy bay thể thao và cô ấy ủng hộ điều đó. Mỗi buổi sáng, chúng tôi thích cùng nhau uống cà phê, tận hưởng thời gian yên tĩnh và bình yên. Cuộc sống của chúng tôi thật bình yên, hạnh phúc và không tranh cãi hoặc căng thẳng. Người phụ nữ của tôi không giỏi nấu ăn nhưng với tôi, cô ấy đã tuyệt vời rồi. Tôi không hoàn hảo nên không yêu cầu người khác hoàn hảo. Tôi chưa từng yêu cầu cô ấy làm bất cứ điều gì cho tôi, không bao giờ yêu cầu cô ấy nấu món tôi thích. Tôi rất muốn nấu ăn cho cả nhà nhưng cô ấy thích tự tay nấu. Cô ấy thích chăm sóc cho gia đình, cố gắng nấu ăn ngon và không bao giờ để mọi người bị đói.
Khi ai đó nghĩ đến bạn, lo cho bạn nghĩa là họ đang yêu thương bạn. Hãy trân trọng và hạnh phúc vì điều đó cho dù không hoàn hảo. Sau chia sẻ này, tôi sẽ chở cô ấy đi chụp hình với hoa trong tự nhiên, bất cứ chỗ nào cô ấy muốn. Tôi sẽ chụp hình cho cô ấy đến khi cô ấy muốn về. Là đàn ông, tôi thích làm điều gì mà người phụ nữ của tôi muốn. Vì nếu cô ấy hạnh phúc, tôi cũng hạnh phúc theo. Chúc mọi người luôn hạnh phúc. Chúc mừng Lễ Phục Sinh an lành.
Maik K

Tôi lấy chồng gần 10 năm, có hai con nhỏ. Vợ chồng đều đi làm công ty, bận rộn như nhau. Thu nhập của tôi không bằng chồng nhưng cũng đủ để cùng anh lo cho gia đình. Chỉ có một điều mà suốt những năm qua, tôi chưa bao giờ thôi ấm ức, mệt mỏi, gần như toàn bộ việc nhà đều do một mình tôi gánh. Một ngày của tôi bắt đầu từ rất sớm. Có những hôm chưa đến 5 giờ tôi đã tỉnh giấc. Tôi chẳng muốn dậy sớm nhưng cứ đến giờ đó tỉnh vì còn nhiều việc đang chờ. Tỉnh dậy là tôi nghĩ ngay đến một loạt việc phải làm: hôm nay nấu gì, tủ lạnh còn gì, con có bài kiểm tra không..., nghĩ rồi không ngủ lại được nữa.
Tôi dậy vệ sinh cá nhân rồi vào bếp nấu ăn sáng, chuẩn bị đồ ăn trưa, sắp xếp đồ cho các con. Có hôm con nhỏ quấy khóc, vừa dỗ con vừa nấu thức ăn. Chồng tôi dậy ăn sáng rồi đi làm, thỉnh thoảng đưa con lớn đi học. Tôi tất bật đưa đứa nhỏ đi học rồi vội đến công ty, lúc nào cũng như đang chạy. Tan làm, tôi lại về nhà ngay, lại một "ca làm" khác đang chờ: nấu cơm, rửa bát, dọn dẹp, kiểm tra bài vở của con, gấp quần áo, những việc lặt vặt nhưng không bao giờ dứt. Có những tối, tôi vừa rửa bát vừa thấy lưng mình đau nhức, tay mỏi rã rời nhưng vẫn cố làm cho xong.
Cuối tuần, thay vì được nghỉ ngơi, tôi lại bận hơn, lau dọn nhà cửa, giặt giũ, sắp xếp lại mọi thứ. Có lúc nhìn căn nhà gọn gàng sau khi mình dọn xong, tôi cũng thấy vui, nhưng niềm vui đó rất ngắn. Tôi biết chỉ vài tiếng sau, mọi thứ lại bừa bộn, vòng lặp lại bắt đầu.
Chồng tôi là người tốt, chăm chỉ, lo cho gia đình, không rượu chè, không tệ nạn, có điều anh gần như không đụng tay vào việc nhà. Mỗi lần tôi góp ý, anh thường nói: "Việc đó có gì đâu, làm một lúc là xong". Nghe câu đó, tôi thấy vừa buồn vừa bất lực. Anh không hiểu rằng, "làm một lúc là xong" nó là chuỗi ngày tôi phải làm việc nhà không ngừng. Tôi từng thử nói chuyện nghiêm túc với chồng nhưng kết quả vẫn vậy. Anh làm được vài hôm rồi đâu lại vào đấy. Có những lúc tôi ốm, sốt, đầu đau như búa bổ vẫn phải dậy nấu cơm, lo cho con. Tôi nhớ có lần mình vừa nấu cháo vừa phải nghỉ vì chóng mặt. Tôi tự hỏi lúc đó mình ngất thì ai sẽ làm những việc này?
Tôi từng rất thích nấu ăn, chăm sóc gia đình, giờ không còn cảm giác vui nữa, chỉ thấy đó là trách nhiệm phải hoàn thành. Có những đêm nằm ngủ, người mệt rã rời nhưng đầu vẫn nghĩ mai phải dậy sớm hơn một chút.
Tôi không muốn ly hôn. Vợ chồng tôi ngoài chuyện này ra vẫn ổn, vì thế tôi càng không biết mình phải làm sao cho đúng. Tôi sợ nếu cứ tiếp tục như thế này, một ngày nào đó không còn đủ sức giữ gia đình, không phải vấn đề sức khỏe mà là cảm xúc. Tôi không cần chồng làm thay tất cả, chỉ cần anh hiểu và chia sẻ cùng. Tôi phải làm sao đây?
Tin Gốc: Vnexpress

