Tôi sống và làm việc tại TP HCM, một thành phố được nhắc đến rất nhiều với cụm từ kinh tế đêm. Có một điều khiến tôi luôn băn khoăn đó là xe buýt thường dừng hoạt động từ khoảng 19-20h, chỉ một số ít tuyến kết nối metro là chạy đến 22h.
>> Xe buýt Sài Gòn chạy đến 22h sẽ là đột phá
Việc xe buýt nghỉ sớm như vậy khiến nhiều người không khỏi đặt câu hỏi: Nếu sau 20h không còn phương tiện công cộng, những người làm ca tối, những bạn trẻ đi chơi khuya, hay đơn giản là người muốn di chuyển tiết kiệm, an toàn họ có được phục vụ không?
Vì sao không kéo dài thời gian hoạt động của xe buýt đến 22h, 23h, thậm chí 0h?
Thực tế, nhu cầu đi lại buổi tối của người dân đặc biệt là giới trẻ đang ngày càng lớn. Thành phố càng phát triển, nhịp sống càng kéo dài, thì giao thông công cộng càng phải thích ứng. Nếu có thêm các chuyến xe buýt muộn, thậm chí chạy xuyên đêm ở một số tuyến chính, tôi tin chắc lượng người sử dụng sẽ tăng lên và hưởng lợi rất nhiều.
Châu
TP HCM sau khi mở rộng địa giới hành chính có khoảng 180 tuyến xe buýt, gồm cả nội tỉnh và liên tỉnh, với hơn 2.400 xe, trong đó buýt điện mới chiếm gần một nửa.
Hiện, thành phố đã áp dụng miễn vé cho nhiều nhóm hành khách, như người từ 60 tuổi, trẻ dưới 6 tuổi, người có công, khuyết tật, đồng thời phần lớn tuyến được trợ giá để hỗ trợ người dân và duy trì hoạt động.
Sau lần điều chỉnh gần nhất từ năm 2019, giá vé phổ thông trên các tuyến trợ giá hiện ở mức 5.000-7.000 đồng mỗi lượt; học sinh, sinh viên 3.000 đồng.

Tôi từng nghe nhiều người nói: "Giá nhà giờ cao quá, đợi thêm vài năm nữa rồi mua". Câu nói ấy theo tôi suốt gần chục năm đi làm ở Hà Nội. Mỗi lần xem một dự án chung cư mới mở bán, tôi lại lắc đầu: "Giá gì mà cứ tăng đều, trong khi lãi suất vay mua nhà vẫn ở mức cao". Tôi tự trấn an mình rằng chờ thêm, biết đâu thị trường điều chỉnh. Nhưng thực tế lại không diễn ra như tôi nghĩ.
Cách đây một năm, khi thị trường chung cư ở cả Hà Nội và TP HCM vẫn tiếp tục leo thang, tôi bắt đầu thấy lo. Những căn hộ tôi từng "chê đắt" trước đó đã tăng vài trăm triệu, thậm chí cả tỷ đồng. Lúc ấy, tôi đứng trước lựa chọn: hoặc tiếp tục chờ, hoặc chấp nhận bước vào cuộc chơi.
Cuối cùng, tôi quyết định "liều" một lần. Tôi vay mượn thêm khoảng 50% giá trị căn hộ để mua một căn giá 3,5 tỷ đồng, dọn vào ở ngay. Thú thật, thời điểm ký hợp đồng, tôi cũng run. Khoản nợ không nhỏ, áp lực trả góp hàng tháng khiến tôi nhiều đêm mất ngủ. Nhưng đổi lại, tôi có một nơi ở ổn định, không còn cảnh thuê nhà, chuyển trọ, hay thấp thỏm mỗi lần chủ nhà báo tăng giá.
Điều tôi không ngờ nhất là sau khi có nhà, dù vẫn đang là con nợ, tôi lại thấy nhẹ nhõm hơn rất nhiều. Tôi bắt đầu ngủ ngon hơn, làm việc tập trung hơn, sức khỏe cũng cải thiện. Những thứ này, nếu quy ra tiền, có lẽ cũng không thể đo đếm được.
>> Rủi ro vay mua nhà dù vợ chồng thu nhập 100 triệu
Một năm trôi qua, nhìn lại, tôi mới thấy quyết định khi đó có phần "liều" nhưng lại đúng. Căn hộ tôi mua hiện tại đã tăng hơn một tỷ đồng so với lúc trước. Nếu ngày đó tôi tiếp tục chờ đến khi "đủ tiền", có lẽ bây giờ tôi vẫn đang đứng ngoài nhìn, và căn nhà ấy đã nằm ngoài tầm với.
Tôi nhận ra một điều: thị trường bất động sản, đặc biệt là chung cư tại các đô thị lớn, đang vận hành theo quy luật riêng. Nguồn cung ngày càng hạn chế, quỹ đất nội đô khan hiếm, chi phí đầu vào tăng... khiến giá nhà rất khó giảm sâu như nhiều người kỳ vọng.
Khi chưa mua nhà, tôi luôn thấy giá quá đắt. Nhưng khi đã mua rồi, vài năm sau nhìn lại, tôi lại thấy mình may mắn vì đã mua sớm. Nếu nhu cầu là ở thực, tài chính vẫn trong khả năng kiểm soát, thì tôi tin việc mua nhà sớm là một khoản đầu tư cho sự ổn định và bình an của chính mình.
Giờ đây, tôi vẫn đang trả nợ mỗi tháng (cả gốc lẫn lãi khoảng 18-20 triệu đồng). Áp lực vẫn còn, nhưng đổi lại là cảm giác an tâm khi có một mái nhà thuộc về mình. Và với tôi, điều đó hoàn toàn xứng đáng.
Đặng XuânCú liều tay không mua chung cư Sài Gòn
Được mất khi trì hoãn mua nhà vì lãi suất vay 15%
Nước cờ sai khi tôi mua chung cư 5 tỷ thay vì nhà mặt đất
Tôi kiệt sức vì không theo kịp giá nhà Sài Gòn
'Sai lầm thuê chung cư 15 triệu một tháng thay vì gánh nợ mua nhà'
'3,5 tỷ thuê nhà sống sướng hơn gánh nợ mua chung cư'

Những ngày qua, thông tin một ca sĩ bị phát hiện liên quan đến việc sử dụng trái phép chất ma túy tại Cát Bà (Hải Phòng) đã khiến mạng xã hội bùng nổ tranh cãi.
Khi đọc những dòng tin ấy, cảm xúc đầu tiên của tôi không phải là hả hê hay tò mò, mà là tiếc nuối. Tiếc cho một nghệ sĩ từng có chỗ đứng trong lòng khán giả trẻ. Tiếc cho một người từng bước ra từ ánh đèn sân khấu, từng được yêu mến bởi hình ảnh năng động, cá tính và gần gũi.
Nhưng trên hết, tôi tiếc cho một thực tế đáng buồn của showbiz Việt: Nhiều nghệ sĩ đã gục ngã trước ma túy, trước cám dỗ và trước sự trống rỗng đằng sau ánh hào quang.
Mỗi lần một nghệ sĩ dính bê bối ma túy, công chúng lại đặt ra câu hỏi quen thuộc: "Tại sao họ có tất cả mà vẫn sa ngã?". Họ nổi tiếng, giàu có, có hàng triệu người theo dõi, có cơ hội mà nhiều người mơ cả đời không có được.
Nhưng có lẽ, chính cái thế giới hào nhoáng ấy lại là nơi dễ khiến con người lạc lối nhất. Nhiều người nghĩ nghệ sĩ là những người sống trong sung sướng. Nhưng ít ai nhìn thấy áp lực vô hình đè lên vai họ mỗi ngày.
Trong showbiz, sự nổi tiếng mong manh như một lớp băng mỏng. Chỉ cần vài tháng không có sản phẩm, vài lần bị khán giả quay lưng, một nghệ sĩ có thể rơi khỏi vị trí đỉnh cao rất nhanh. Họ sống trong sự phán xét liên tục của mạng xã hội, trong áp lực phải giữ hình ảnh hoàn hảo và trong nỗi sợ bị lãng quên.
Nhưng ma túy không bao giờ dừng ở hai chữ "thử cho vui". Điều đáng sợ nhất của ma túy nằm ở cách nó âm thầm phá hủy con người. Nó khiến người ta đánh mất lý trí, mất khả năng kiểm soát và dần lệ thuộc cả tinh thần lẫn thể xác.
Với nghệ sĩ, hậu quả còn nặng nề hơn. Một scandal ma túy có thể xóa sạch nhiều năm xây dựng hình ảnh. Danh tiếng mất đi, hợp đồng biến mất, khán giả quay lưng và sự nghiệp gần như khép lại.
Tôi nghĩ điều khiến dư luận thất vọng không chỉ là hành vi sử dụng ma túy, mà còn bởi nghệ sĩ là những người có sức ảnh hưởng lớn đến giới trẻ. Một ca sĩ nổi tiếng không đơn thuần chỉ hát hay, nhảy đẹp trên sân khấu. Họ trở thành hình mẫu sống của rất nhiều người trẻ tuổi.
.
Điều đó cho thấy đây không còn là câu chuyện cá nhân, mà là vấn đề của cả môi trường giải trí. Có một thực tế mà chúng ta phải thừa nhận rằng phải chăng nhiều người trong showbiz hiện nay quá dễ dãi với lối sống lệch chuẩn. Những buổi tiệc thâu đêm, những mối quan hệ phức tạp, những cuộc vui xa hoa được xem như "một phần của giới nghệ sĩ".
Không ít người trẻ bước chân vào ngành giải trí với tâm lý muốn nổi tiếng nhanh, kiếm tiền nhanh, sống hào nhoáng nhanh. Nhưng họ lại thiếu nền tảng tinh thần đủ vững để giữ mình trước cám dỗ. Mạng xã hội cũng góp phần tạo ra áp lực độc hại ấy. Chúng ta đang sống trong thời đại mà nghệ sĩ bị biến thành "cỗ máy nội dung".
Họ phải liên tục xuất hiện, liên tục gây chú ý, liên tục tạo hình ảnh hoàn hảo. Một nghệ sĩ nếu không đủ bản lĩnh rất dễ rơi vào khủng hoảng tâm lý. Và khi tâm lý mất cân bằng, họ có thể tìm đến những thứ nguy hiểm như ma túy để tìm cảm giác giải thoát tạm thời.
Tuy nhiên, dù áp lực lớn đến đâu thì ma túy vẫn không thể được biện minh. Không ai có quyền dùng áp lực nghề nghiệp để hợp thức hóa hành vi sai trái. Hàng triệu người ngoài kia cũng đang vật lộn với cuộc sống, với thất nghiệp, với bệnh tật, với áp lực cơm áo, nhưng họ vẫn lựa chọn sống đúng pháp luật.
Nghệ sĩ càng nổi tiếng lại càng phải có trách nhiệm với hành vi của mình. Điều khiến tôi suy nghĩ nhiều nhất sau vụ việc này là sự mong manh của danh tiếng. Một người có thể mất hơn mười năm để xây dựng hình ảnh, nhưng chỉ cần một khoảnh khắc sai lầm, tất cả có thể sụp đổ.
Ánh đèn sân khấu vốn rực rỡ, nhưng cũng lạnh lẽo vô cùng. Nó có thể nâng một người lên rất cao, nhưng cũng có thể khiến họ rơi xuống vực sâu chỉ sau một đêm. Tôi không muốn nhìn câu chuyện này bằng thái độ miệt thị hay hả hê. Bởi đằng sau mỗi scandal là một con người đang trả giá cho lựa chọn của mình.
Điều xã hội cần không chỉ là sự lên án, mà còn là lời cảnh tỉnh cho giới trẻ về sức tàn phá của ma túy. Chúng ta không nên thần tượng nghệ sĩ một cách mù quáng, cũng không nên nghĩ nổi tiếng đồng nghĩa với hạnh phúc.
Sau tất cả, điều đáng buồn nhất không phải là một ca sĩ đánh mất sự nghiệp, mà là việc nhiều người trẻ có thể nhìn vào những vụ việc như thế rồi dần xem ma túy như một phần "bình thường" của cuộc sống giải trí. Nếu xã hội bắt đầu chai lì trước những scandal ma túy của nghệ sĩ, đó mới là điều nguy hiểm nhất.
Câu chuyện hôm nay rồi sẽ qua đi, mạng xã hội rồi sẽ có một scandal khác để bàn tán. Nhưng dư âm của nó vẫn ở lại như một lời nhắc nhở rằng tài năng có thể đưa con người lên sân khấu, nhưng chỉ nhân cách và sự tỉnh táo mới giúp họ đứng vững lâu dài giữa ánh hào quang đầy cám dỗ ấy.
Tin Gốc: Vnexpress

Tôi vừa xem được phóng sự về một bạn trẻ từng làm lập trình viên IT chuyển sang chạy xe ôm công nghệ sau 6 năm áp lực công việc, và bệnh nghề nghiệp. Tôi cũng là lập trình viên, nhưng là làm trái ngành. Sau khi ra trường, tôi cũng lông bông, làm này kia, trước khi rẽ vào ngành IT. Có thời điểm, tôi tính làm xe ôm công nghệ để xoay sở cuộc sống, nhưng may mắn sau đó lại tìm được công việc phù hợp với chuyên môn.
Nói vậy để biết, tôi cũng từng va vấp trong công việc, và đứng trước những ngã rẽ cuộc đời như bao bạn trẻ khác. Giờ đây, tôi cũng đang làm trong ngành IT, nên hiểu rõ áp lực của ngành này và cũng mắc nhiều bệnh sinh ra do ngồi máy tính 8-12 giờ một ngày.
Điều tôi muốn nói là nếu các bạn đã chán công việc chuyên môn hiện tại và muốn chuyển việc thì hãy cân nhắc kỹ trước khi chọn làm xe ôm công nghệ toàn thời gian. Nhất là các bạn sinh viên mới ra trường, nếu chưa tìm được việc ngay cũng đừng nên vội bỏ cuộc mà làm xe ôm công nghệ cả đời. Có nhiều lý do để tôi nói như vậy:
Thứ nhất, công việc này đơn thuần là lao động chân tay, khó mở rộng mối quan hệ. Bạn chỉ có việc mở app lên rồi chạy xe cả ngày ngoài đường. Ngay cả việc tự kiếm khách bạn cũng không phải làm, không cần giao tiếp, không cần làm quen để tạo tệp khách quen.
>> Kỹ sư IT làm shipper để trả nợ mua nhà Sài Gòn 1,8 tỷ
Thứ hai, quá trình làm, bạn cũng chỉ có một mục đích là chạy cho nhanh, trả khách và nhận cuốc mới. Khi còn khỏe, bạn còn sức để đánh đổi, nhưng chỉ cần một ngày bị bệnh hay chỉ là cảm thấy mệt, bạn cũng sẽ phải đánh đổi trực tiếp bằng thu nhập. Bạn sẽ không thể làm bù vào ngày khác vì quỹ thời gian cố định.
Thứ ba, sau khi chạy một thời gian, bạn có thể sẽ quên luôn những kiến thức, kỹ năng đã có được trên giảng đường. Thậm chí, tư duy của bạn cũng có thể thay đổi, chỉ quen nhìn vào những yếu tố ngắn hạn, mà đánh mất đi định hướng dài hạn. Trước nhà tôi có một gốc cây, ngày nào cũng có 4-5 anh xe ôm công nghệ đứng hóng mát ở đó. Tôi để ý thấy những điều họ nói chỉ xoay quanh những lợi ích trước mắt, chứ rất ít người có kế hoạch tương lai xa.
Thật sự, nếu các bạn đã quá chán công việc hiện tại và muốn tìm việc khác để làm thì lời khuyên của tôi là nên chọn việc chuyên môn nào đó, để có thể rèn luyện một kỹ năng bất kỳ, dù là nhân viên phục vụ, pha chế, sale, làm nông, hay chăn nuôi... Ít nhất những công việc đó sẽ cho bạn một kỹ năng mới.
Tôi có một đứa bạn, ngày trước cũng là dân lập trình. Sau khi thấy quá chán với công việc, bạn đã nghỉ hẳn và về quê làm nông. Bạn làm công cho người ta vài năm, sau đó thuê đất tự làm, rồi làm hệ thống tưới tự động, tìm cách áp dụng một phần kỹ năng cũ về công nghệ vào công việc mới. Rốt cuộc, đến giờ bạn đã có một cơ ngơi ra trò, thu nhập rất ổn.
ThanhTôi bỏ bằng đại học làm shipper vì lương 6 triệu sau 5 năm
Tôi kiệt sức sau 7 năm ảo tưởng chạy xe ôm công nghệ tháng kiếm 20 triệu
Kỹ sư xây dựng tháo chạy sau 4 năm chạy xe ôm công nghệ
Chạy xe ôm công nghệ tháng kiếm chỉ 10 triệu nhưng tôi không dám bỏ
'Cú tát' 13.000 đồng khiến tôi nản lòng làm shipper
Trả giá bằng cột sống sau thời gian đắm chìm làm shipper

