Bố tôi là cựu chiến binh, người đàn ông của những chuyến đi dài vào sinh ra tử. Đầu những năm 1980 ông nhập ngũ bảo vệ biên giới phía Bắc. Ra quân, ông tiếp tục rong ruổi mưu sinh từ đi rừng, làm thợ xây đến đãi vàng… qua miền Trung nắng cháy đến Tây Nguyên đại ngàn.
Ông thường kể về các vùng đất xanh thẳm có tiếng lá xào xạc cùng suối chảy rì rầm. Bố yêu rừng, một tình yêu nguyên bản của người đã từng dựa vào rừng để sống và chiến đấu. Một phần đời của ông dường như vẫn còn ở lại trong những chuyến đi. Chính trải nghiệm đó đã nhào nặn nên người cha ít nói nhưng đôi mắt luôn chứa đựng cả bầu trời rộng lớn.
Khi đôi chân dần mỏi, bố đưa gia đình về lập nghiệp nơi miền phên giậu ở xã Thiện Hưng, tỉnh Đồng Nai (trước đây là Bù Đốp, Bình Phước). Đó là vùng đất nắng gió theo triền đồi cao su bạt ngàn nhuộm đỏ bụi đất bazan. Tôi lớn lên giữa bao hàng cao su thẳng tắp, trong mùi hăng hắc đặc trưng của mủ mới cạo và câu chuyện cũ bi tráng của bố.
Mỗi khi nhắc đến một địa danh nào đó, giọng ông chậm lại đầy chiêm nghiệm. Lúc bé tôi chưa hiểu hết, chỉ thấy qua lời kể của ông non nước ngàn dặm hiện lên vừa xa xôi vừa đẹp đến lạ.
Tôi thuộc thế hệ 9X đời đầu, người ta vẫn hay gọi là “thế hệ bản lề” đứng giữa các giá trị cũ và làn sóng bùng nổ của kỷ nguyên số. Khi tôi lớn lên, Internet bắt đầu phổ biến qua tiếng tít tít, rè rè của modem dial-up.
Theo bạn bè ra quán net, tôi chọn một góc để online. Tôi không chơi game, chỉ thích đọc, viết blog và chat Yahoo!. Khi ấy tôi có cảm giác thế giới rộng hơn rất nhiều so với cánh rừng cao su hay vườn điều xanh mát sau nhà. Ngồi trước màn hình máy tính dày cộm, tôi như được đi qua nhiều vùng đất mới mà trước đó chỉ nghe trong lời kể của bố.
Rồi lên đại học, tôi ở ký túc xá Đại học Quốc gia ở Thủ Đức. Những ngày đầu tôi hào hứng kể cho bố nghe về điều mình học được, về bài giảng, thầy cô, nhiều điều mới mẻ như để nối liền thế giới của tôi với những gì bố từng trải qua. Ông hay nhìn tôi, khẽ mỉm cười và lặp lại: “Cứ đọc, cứ đi con, cứ tìm hiểu. Thế giới này rộng lắm và đẹp lắm!”.
Khi ấy mỗi phòng có một máy tính bàn dùng chung. Sinh viên đăng nhập bằng tài khoản riêng và trả khoảng 2.000 đồng mỗi giờ. Với tôi, đó không phải khoản nhỏ vì một suất cơm chỉ 8.000 đồng nên mỗi lần mở máy đều phải cân nhắc, online thêm một chút có khi đồng nghĩa với việc nhịn bữa trưa.
Một lần, khi dòng cảm xúc đang tốt, bài luận đang viết đến đoạn tâm đắc thì hết giờ truy cập. Tôi đành phải ngậm ngùi lưu lại để từ từ viết tiếp. Sau này bố mẹ dành dụm cộng với bán bầy heo mua cho tôi cái laptop, nhưng WiFi thời đó yếu chỉ hiện lên trang tìm kiếm rồi đứng im mãi.
Năm 2011, trong một lần về thăm nhà, sau bữa cơm, bố lặng lẽ mở ngăn tủ tivi lấy ra một hộp nhỏ đưa cho tôi. Bên trong là USB 3G của Viettel còn thơm mùi hộp mới. Lúc đó, tôi chỉ nghĩ đơn giản đây là món đồ công nghệ giúp ích việc vào mạng.
Khi trở lại TP, tò mò tìm hiểu giá, tôi mới biết USB ấy tới 820.000 đồng. Bố mẹ cũng cãi nhau về chuyện này nhưng ông nhất quyết mua vì thấy con gái mỗi lần về nhà đều ngồi một góc với laptop rồi nhắc đến việc online, loay hoay tìm cách vào mạng. Và bằng bản năng của người lính từng đi dọc miền non nước, hiểu rằng con mình cần một phương tiện để kết nối với thế giới.
Phải công nhận USB cắm vào thì kết nối ổn định hơn. Ánh đèn xanh nhỏ nhấp nháy, thứ ánh sáng hy vọng. Mạng lúc đó vẫn chậm, phải chờ nhưng tôi cảm nhận được sự tự do, không phải lo lắng dòng suy nghĩ bị cắt ngang.
Nhà ông bà ngoài quê tôi ở cạnh nhà thờ đá Phát Diệm (Ninh Bình) nên ký ức về nơi ấy luôn gần với bố. Có lần tôi cắm USB 3G, tìm lại hình ảnh quen thuộc cho ông xem. Mạng tải chậm, từng mảng hình hiện lên, bố nhìn rất lâu rồi kể về những ngày lễ, tiếng chuông, những buổi chiều theo bạn ra chơi. Dù không theo đạo, ông vẫn nhớ gần như mọi điều.
Khi nhắc đến ông nội, giọng bố chùng xuống. Ông mất khi bố đang mưu sinh xa quê, không kịp về chịu tang. Tôi ngồi cạnh, chợt thấy cái USB nhỏ bé ấy còn chạm vào dòng ký ức mất mát bố vẫn mang theo.
Sau này nghe mẹ kể lại, để thêm tiền cho tôi mua data truy cập, bố nhận chở thêm gỗ, chạy xe ôm để kiếm thêm. Có một thời gian, mỗi lần mở máy tôi lại ngập ngừng khi hiểu rằng đằng sau mỗi giờ online là nhiều giờ làm thêm đầy mồ hôi của bố.
Cũng từ đó, mọi điều với tôi khác đi. Tôi đọc, viết nhiều hơn, có thể ngồi nhiều giờ để ghi lại suy nghĩ của mình. Một thay đổi nhỏ về thiết bị nhưng làm cho những ngày sinh viên của tôi trở nên thoải mái hơn, nó giúp kết nối, còn truyền dẫn cả tình yêu thương và sự thấu hiểu lặng lẽ của bố. Để biết rằng thế giới của tôi còn nằm ở kiến thức mở trên không gian mạng.
Nhớ thời gian đầu thoải mái Internet hơn chút, tôi gần như tin vào mọi thứ mình đọc. Bài nào cũng hay, tài liệu nào cũng thấy đúng. Tôi đọc rồi chép, chép rồi ghép lại thành bài của mình, ngỡ chỉ cần câu chữ tròn trịa là đủ. Tôi “xào nấu” tài liệu mạng thành bài luận của mình. Kết quả, nhận điểm 3 kèm lời phê của thầy Kỳ Đồng môn mỹ học đại cương như gáo nước lạnh. Tôi nhận ra mình đang mượn chữ người khác để nói thay suy nghĩ.
Sau lần ấy tôi đã tự vấn bản thân rất nhiều. Tôi học lại cách đọc, chậm hơn, ngắt ra, nghĩ lại rồi tự viết bằng cách hiểu của mình. Những bài luận sau không còn mượt mà. Có bài bị sửa chi chít, có bài phải làm lại. Tôi lúng túng, vấp váp, thậm chí bật khóc vì thấy mình kém quá. Nhưng đổi lại từng dòng chữ bắt đầu mang tiếng nói của chính mình. Cứ như vậy, tôi chậm lại nhưng chắc hơn.
Đến năm 2012, khi tôi có tên trong danh sách sinh viên đạt thành tích tốt và nhận học bổng của tỉnh Bình Phước, thật nhẹ lòng vì mọi nỗ lực đã được ghi nhận. Và trong tất cả, bố là người vui nhất. Ông cầm tờ giấy báo kể với hàng xóm, ánh mắt đầy tự hào. Nụ cười hôm đó đủ để tôi biết rằng món quà năm nào giúp tôi vào mạng còn là cách ông tiếp sức để tôi đi tiếp con đường mà ông chưa có điều kiện đi.
Bây giờ là năm 2026, Internet đã phủ sóng đến từng ngõ ngách, 5G trở nên phổ biến và cái USB 3G ngày ấy đã trở thành món đồ cũ không còn khả năng kết nối. Nhưng mỗi khi nhìn thấy nó, tôi vẫn có cảm giác mình đang được kết nối với bố.
Tôi nhận ra một điều sâu sắc. Khi tặng tôi cái USB 3G, người lính năm xưa ấy như đã trao cho tôi “chiếc gậy” để tiếp tục hành trình vươn xa. Hai thế hệ, hai cách đi nhưng cùng một hướng là khám phá, gìn giữ vẻ đẹp rộng lớn của cuộc đời.
Đến hôm nay khi đã đi qua nhiều vùng đất, gặp nhiều người, tôi mới hiểu hết cái giá của sự “kết nối” mà bố từng trao. Đó là sự bền bỉ, lòng khao khát học hỏi và tình yêu với thế giới bao la này sẽ mãi mãi liền mạch. Cảm ơn bố vì món quà đã ngả màu và vì đã cho con hiểu rằng dù ở thời đại nào, tình yêu thương vẫn là đường truyền mạnh mẽ để đưa chúng ta đi thật xa.
*************
Bộ lư đồng hơn trăm năm của tổ tiên và cây gậy trúc của nội vẫn còn được ba má, con cháu lưu giữ như một ký ức đẹp…
Đứng trước gương ở tuổi 45, tôi nhìn thấy những vết chân chim hằn sâu nơi khóe mắt và một tâm hồn đã mang đầy vết xước. Cuộc hôn nhân 18 năm của tôi kết thúc không phải vì cơm áo gạo tiền, mà vì một lý do muôn thuở nhưng luôn có sức tàn phá khủng khiếp nhất: Chồng tôi có người khác.
Cô ấy trẻ hơn tôi cả chục tuổi, mơn mởn, ngọt ngào. Ngày chồng đưa đơn ly hôn, anh thở dài bảo: “Anh xin lỗi, nhưng ở bên em, anh thấy ngột ngạt quá. Cô ấy cho anh thứ cảm xúc mà anh tưởng mình đã đánh mất”.
Ở cái tuổi 45, lòng tự trọng của một người đàn bà không cho phép tôi níu kéo một người đã cạn tình. Tôi và con trai dọn ra khỏi căn nhà từng là tổ ấm, mang theo một trái tim vỡ vụn.
Những đêm dài sau ly hôn, tôi thường trùm chăn khóc nấc lên từng hồi. Tôi thấy mình như một món đồ cũ kỹ đã hết hạn sử dụng, bị người ta nhẫn tâm quăng ra rìa đường.
Ở tuổi này, nhan sắc đã tàn phai, thanh xuân đã cống hiến hết cho chồng con, tôi còn lại gì ngoài sự chông chênh? Tôi tự nhủ với lòng mình, cánh cửa tình yêu đã vĩnh viễn đóng sập, đổ chì và ném luôn chìa khóa.
Phần đời còn lại, tôi chỉ sống vì con trai, tuyệt đối không để bất kỳ người đàn ông nào làm tổn thương mình thêm một lần nào nữa.
Nhưng rồi, Hoàng xuất hiện. Hoàng 40 tuổi, là đối tác quản lý dự án mới ở công ty tôi. Khác với những người đàn ông trạc tuổi thường đã yên bề gia thất, Hoàng vẫn đi về lẻ bóng. Nghe đồng nghiệp rỉ tai, cậu ấy từng có một tuổi trẻ chật vật, mải mê gây dựng sự nghiệp và chăm sóc bố mẹ già ốm đau ròng rã suốt nhiều năm, ngoảnh lại thì đã thành “ông chú” ế vợ.
Ban đầu, tôi chẳng bận tâm. Tôi chỉ coi Hoàng là một đồng nghiệp đáng mến, tính tình điềm đạm, ít nói nhưng làm việc cực kỳ trách nhiệm. Thế nhưng, Hoàng lại bắt đầu chú ý đến tôi từ những điều nhỏ nhặt nhất. Đó là ly trà gừng ấm nóng đặt trên bàn khi thấy tôi ho húng hắng.
Đó là những lần anh chủ động nhận lại phần việc nặng nhọc để tôi có thể về sớm đón con mỗi khi trời mưa bão. Lửa gần rơm lâu ngày cũng bén, tôi nhận ra ánh mắt Hoàng nhìn tôi không chỉ đơn thuần là sự đồng cảm của những người đồng nghiệp.
Ngày Hoàng tỏ tình, tôi hoảng hốt lùi lại như đụng phải lửa. Tôi từ chối phũ phàng: “Chị 45 tuổi rồi Hoàng ạ. Chị có một đời chồng, một vết sẹo lớn trong tim và một đứa con trai đang tuổi ẩm ương. Cậu mới 40, là trai tân, tương lai cậu còn rất dài. Đừng lãng phí thời gian vào một người phụ nữ như chị”.
Nhưng Hoàng chỉ mỉm cười, nụ cười hiền khô mà kiên định: “Em không quan tâm quá khứ của chị, em chỉ tiếc vì không gặp chị sớm hơn để bảo vệ chị. Chị 45 tuổi thì đã sao? Trái tim đâu có tuổi nghỉ hưu hả chị?”.
Thậm chí Hoàng còn chuyển về gần nhà tôi với lý do muốn gần tôi hơn. Dù Hoàng chân thành, tôi vẫn dựng lên những bức tường rào gai góc nhất để đẩy Hoàng ra. Cho đến một đêm mưa tầm tã, rào cản ấy đã hoàn toàn sụp đổ.
Đêm đó, cu Bi con trai tôi đột ngột đau bụng dữ dội. Giữa đêm khuya, trời mưa như trút nước, gọi xe taxi mãi không được, tôi hoảng loạn tột độ, tôi gọi người thân không ai nhắc máy, liền nghĩ tới Hoàng. Chỉ chưa đầy 10 phút sau, Hoàng xuất hiện trước cửa nhà, lái xe đưa con tôi đến bệnh viện.
Suốt đêm hôm ấy trong viện, khi Bi phải mổ ruột thừa cấp cứu, tôi ngồi gục ngoài hành lang rụng rời chân tay. Hoàng lặng lẽ đi lo mọi thủ tục, đóng viện phí, mua cháo, rồi quay lại ngồi cạnh, nắm lấy đôi bàn tay đang run rẩy của tôi: “Có anh ở đây rồi, mẹ con em sẽ an toàn”.
Khi Bi tỉnh lại, người đầu tiên thằng bé nhìn thấy không phải là tôi, mà là Hoàng đang ngủ gục bên mép giường, tay vẫn giữ khư khư túi truyền dịch cho con. Thấy Bi cựa quậy, Hoàng giật mình tỉnh giấc, vội vàng xoa đầu thằng bé, giọng ấm áp lạ thường: “Con trai dũng cảm lắm, mai là khỏe rồi, chú sẽ ở đây chơi game cùng con nhé!”.
Chữ “con trai” thốt ra từ Hoàng tự nhiên đến mức tim tôi hẫng đi một nhịp. Thằng bé Bi vốn lầm lì từ ngày bố mẹ ly hôn, chưa bao giờ mở lòng với ai, vậy mà lúc đó lại ngoan ngoãn gật đầu, nắm lấy ngón tay của Hoàng. Giây phút ấy, nước mắt tôi tuôn rơi.
Hoàng không chỉ cố gắng yêu tôi, Hoàng còn dùng cả trái tim để ôm lấy đứa con không chung giọt máu, bù đắp cho thằng bé khoảng trống của một người cha.
Giờ đây, khi ngồi viết những dòng tâm sự này, tôi đang ở cùng Hoàng trong căn hộ nhỏ ngập tràn tiếng cười sau một đám cưới ấm cúng được hai bên nội ngoại chúc phúc. Hôm qua, Bi đã chính thức gọi Hoàng là bố trong ngày sinh nhật của con. Nhìn hai người đàn ông, một lớn một nhỏ, hì hụi lắp ráp mô hình lego ngoài phòng khách, tôi biết mình đã chiến thắng canh bạc cuộc đời.
Gửi đến những người phụ nữ từng trải qua biến cố hôn nhân, bạn đừng bao giờ từ bỏ hy vọng. Tuổi 45 hay 50 chưa bao giờ là dấu chấm hết. Cứ sống kiêu hãnh, lương thiện và yêu thương lấy chính mình. Rồi một ngày, sẽ có người đến, cẩn thận nhặt lại từng mảnh vỡ của bạn, kiên nhẫn gắn chúng lại bằng tất cả sự dịu dàng và trân trọng. Phép màu luôn tồn tại, chỉ cần chúng ta dám mở lòng thêm một lần nữa.
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Ngay từ quý I năm 2026, nhiều giải pháp thiết thực đã được triển khai, góp phần chăm lo đoàn viên, ổn định sản xuất và xây dựng quan hệ lao động hài hòa, bền vững.
Ngay từ đầu năm 2026, công tác tuyên truyền, giáo dục chính trị tư tưởng được các cấp công đoàn trong ngành triển khai bài bản, đồng bộ.
Nội dung tập trung vào việc phổ biến chủ trương của Đảng, chính sách pháp luật của Nhà nước, các nghị quyết của tổ chức công đoàn và định hướng phát triển của tập đoàn.
Thông qua hệ thống văn bản chỉ đạo, hướng dẫn cụ thể, công đoàn các cấp đã kịp thời nắm bắt diễn biến tư tưởng, tâm tư, nguyện vọng của người lao động, từ đó định hướng dư luận, giải quyết những vấn đề phát sinh ngay từ cơ sở. Điều này góp phần quan trọng vào việc giữ vững ổn định sản xuất, xây dựng quan hệ lao động hài hòa, tiến bộ trong doanh nghiệp.
Điểm nhấn nổi bật trong quý I là các hoạt động chăm lo Tết Nguyên đán Bính Ngọ 2026. Với phương châm "Tất cả đoàn viên, người lao động đều có Tết", các cấp công đoàn đã triển khai nhiều chương trình thiết thực, hiệu quả. Toàn ngành đã có 70.609 lượt đoàn viên, người lao động được hỗ trợ, với tổng kinh phí hơn 25,2 tỉ đồng.
Các hình thức chăm lo đa dạng, từ thăm hỏi, tặng quà, hỗ trợ phương tiện về quê, đến tổ chức "Chợ Tết Công đoàn", "Tết Sum vầy - Xuân an Đảng", "Bữa cơm tất niên Công đoàn"…Riêng cấp Công đoàn Cao su Việt Nam đã trực tiếp thăm, tặng quà cho 3.472 người lao động khó khăn, tổng kinh phí 3,5 tỉ đồng.
Bên cạnh đó, chương trình "Chợ Tết Công đoàn - Xuân 2026" tổ chức tại khu vực miền Đông Nam Bộ đã cung cấp hơn 200 mặt hàng thiết yếu với giá ưu đãi, kết hợp các hoạt động văn hóa, giải trí, tạo không khí Tết ấm áp cho người lao động.
Đáng chú ý, các đơn vị trong ngành đã hỗ trợ 2.338 công nhân về quê đón Tết với tổng kinh phí hơn 3,5 tỉ đồng, đồng thời tổ chức nhiều hoạt động cho gần 28.000 lao động không có điều kiện về quê, giúp họ đón Tết tại đơn vị trong không khí đoàn kết, sẻ chia.
Song song với hoạt động chăm lo dịp Tết, công đoàn các cấp tích cực tham gia quản lý doanh nghiệp, giám sát thực hiện chính sách đối với người lao động.
Đến hết quý I, đã có 36/59 đơn vị tổ chức hội nghị người lao động, bảo đảm thực hiện quy chế dân chủ cơ sở. Các chế độ như bảo hiểm xã hội, bảo hiểm y tế, bảo hiểm thất nghiệp, phụ cấp, bữa ăn ca…được thực hiện đầy đủ.
Đặc biệt, các đơn vị đã tổ chức tham quan, nghỉ mát cho 19.089 người lao động với tổng kinh phí hơn 61,7 tỉ đồng; hỗ trợ nhiều trường hợp bệnh hiểm nghèo và triển khai các hoạt động an sinh xã hội với tổng kinh phí gần 4,6 tỉ đồng.
Các phong trào thi đua yêu nước tiếp tục được đẩy mạnh, gắn với nhiệm vụ sản xuất kinh doanh. Công đoàn Cao su Việt Nam đã khen thưởng nhiều tập thể, cá nhân có thành tích xuất sắc, tạo động lực thi đua trong toàn ngành.
Đồng thời, phối hợp với chuyên môn phát động phong trào thi đua năm 2026, hướng tới mục tiêu hoàn thành và vượt các chỉ tiêu sản xuất kinh doanh, trong bối cảnh thị trường cao su đang có những tín hiệu phục hồi nhưng vẫn tiềm ẩn nhiều rủi ro.
Hiện nay, Công đoàn Cao su Việt Nam quản lý 59 công đoàn cơ sở với 47.444 đoàn viên, trong đó có 21.791 đoàn viên nữ. Công tác xây dựng Đảng được chú trọng thông qua việc phát hiện, bồi dưỡng đoàn viên ưu tú.
Trong quý I, các cấp công đoàn đã giới thiệu 188 đoàn viên cho Đảng xem xét kết nạp, trong đó 53 người đã được kết nạp. Các hoạt động học tập và làm theo tư tưởng, đạo đức, phong cách Hồ Chí Minh tiếp tục được triển khai gắn với phong trào thi đua lao động sản xuất.
Công tác nữ công được triển khai sôi nổi, thiết thực nhân dịp 8/3, với nhiều hoạt động phong phú như hội thi, thể thao, văn hóa, tọa đàm chuyên đề…thu hút đông đảo nữ đoàn viên tham gia.
Tổng kinh phí thực hiện gần 2 tỉ đồng. Các hoạt động không chỉ nâng cao đời sống tinh thần mà còn góp phần tôn vinh vai trò của lao động nữ trong ngành cao su.
Kết quả đạt được trong quý I cho thấy vai trò ngày càng rõ nét của tổ chức công đoàn trong việc đồng hành cùng doanh nghiệp và người lao động.
Không chỉ dừng lại ở chăm lo đời sống, công đoàn còn góp phần quan trọng vào việc ổn định sản xuất, xây dựng môi trường làm việc hài hòa, thúc đẩy thi đua lao động sáng tạo.
Ngày 4-4, Thủ tướng Phạm Minh Chính đã tiếp ông Yousef Ashour Al-Sabbagh, Đại sứ Kuwait tại Việt Nam, để trao đổi về các biện pháp thúc đẩy quan hệ Đối tác Chiến lược cũng như hợp tác bảo đảm an ninh năng lượng giữa hai nước.
Thủ tướng Chính phủ khẳng định Việt Nam luôn đánh giá cao quan hệ với Kuwait. Nhắc lại kết quả cuộc điện đàm thành công với Thủ tướng Kuwait Sheikh Ahmed Al-Abdullah Al-Sabah vào đầu tháng 3 vừa qua, Thủ tướng Chính phủ đề nghị hai bên phối hợp chặt chẽ để cụ thể hóa các nội dung đã thống nhất, đặc biệt là việc bảo đảm an toàn cho công dân Việt Nam tại Kuwait và triển khai Kế hoạch hành động giai đoạn 2026-2030 theo hướng đa dạng hoá các lĩnh vực hợp tác.
Nhân dịp này, Thủ tướng trân trọng chuyển lời thăm hỏi của Tổng Bí thư Tô Lâm và các lãnh đạo cấp cao Việt Nam tới Quốc vương và các lãnh đạo Kuwait, mời Thủ tướng Kuwait thăm chính thức Việt Nam trong năm 2026.
Trước những diễn biến phức tạp tại Trung Đông, Thủ tướng bày tỏ quan ngại về những tác động tiêu cực đến an ninh và sự ổn định của thị trường kinh tế, năng lượng toàn cầu.
Ông nhấn mạnh lập trường nhất quán của Việt Nam là các tranh chấp phải được giải quyết bằng biện pháp hòa bình, thông qua đối thoại trên cơ sở luật pháp quốc tế, đồng thời mong muốn hòa bình sớm được khôi phục tại khu vực.
Cụ thể với lĩnh vực kinh tế, Thủ tướng đề nghị hai bên tiếp tục tăng cường hợp tác thông qua việc đẩy nhanh tiến độ đàm phán FTA giữa Việt Nam và Hội đồng Hợp tác Vùng Vịnh (GCC), tăng cường kết nối mạnh mẽ hơn nữa giữa doanh nghiệp hai nước.
Phía Kuwait cùng hợp tác chặt chẽ trong vấn đề bảo đảm an ninh năng lượng nhằm ứng phó với những thách thức hiện nay, góp phần ổn định sản xuất và đời sống người dân.
Đại sứ Kuwait chia sẻ Quốc vương và Lãnh đạo Kuwait đánh giá cao chuyến thăm chính thức của Thủ tướng Chính phủ Phạm Minh Chính tới Kuwait tháng 11-2025 và đặc biệt là việc hai nước nâng cấp quan hệ lên Đối tác chiến lược, tạo một bước chuyển quan trọng trong quan hệ hai nước; cho biết các bộ, ngành liên quan của hai nước đang tích cực triển khai hiệu quả các kết quả của chuyến thăm.
Trong bối cảnh hiện nay, Đại sứ cho biết Kuwait đã và sẽ hợp tác chặt chẽ với Việt Nam để bảo đảm an ninh năng lượng, đồng thời khẳng định Chính phủ Kuwait đang nỗ lực cung cấp những hỗ trợ cần thiết cho người dân Kuwait và người nước ngoài đang cư trú tại Kuwait, trong đó có các công dân Việt Nam.
Đại sứ cam kết sẽ nỗ lực, tích cực làm cầu nối khuyến khích các tập đoàn năng lượng và các quỹ đầu tư Kuwait tăng cường hiện diện tại Việt Nam, góp phần đưa quan hệ Đối tác Chiến lược giữa hai nước phát triển ngày càng thực chất, hiệu quả và tin cậy.