Trong cuộc phỏng vấn với Đài Fox News, ông Trump cho biết những quan chức Iran tham gia đàm phán đã được đề xuất “ân xá có giới hạn”.
Nếu không đạt thỏa thuận, Mỹ có thể kiểm soát dầu mỏ Iran – động thái mà trước đây ông Trump từng nói người Mỹ có thể không đủ kiên nhẫn để thực hiện.
Nhà lãnh đạo Mỹ cũng cáo buộc Iran đang tìm cách trì hoãn tiến trình đàm phán, điều ông cho rằng đã dẫn tới cuộc tấn công vào một cây cầu quan trọng gần thủ đô Tehran hồi tuần trước.
Dù vậy, ông vẫn nhận định có khả năng cao hai nước đạt được thỏa thuận trước hạn chót, trong khi phía Iran chưa phát tín hiệu công khai về tiềm năng đạt được thỏa thuận này.
“Tôi nghĩ có cơ hội tốt là vào ngày mai (6-4), họ đang đàm phán ngay lúc này. Nếu họ không đạt được thỏa thuận, nhanh chóng thôi, tôi đang cân nhắc phá hủy mọi thứ và kiểm soát nguồn dầu mỏ”, ông nói, đồng thời nhấn mạnh các cây cầu và nhà máy trên khắp Iran sẽ “lần lượt bị đánh sập”.
Trước đó, ông Trump từng đặt hạn chót ngày 6-4 cho Iran đạt thỏa thuận, sau khi gia hạn thêm 10 ngày.
Cùng ngày, nhà lãnh đạo Mỹ thông báo sẽ tổ chức họp báo tại Nhà Trắng vào chiều 6-4 (giờ Mỹ), sau khi quân đội Mỹ giải cứu thành công thành viên thứ hai của phi hành đoàn tiêm kích F-15 bị bắn rơi tại Iran.
Theo Tổng thống Mỹ, phi công này mang hàm đại tá, bị thương nặng nhưng đã được đưa ra khỏi khu vực núi sâu bên trong Iran. Ông mô tả đây là một chiến dịch hiếm khi được thực hiện do mức độ nguy hiểm cao.
Chiến dịch thứ hai diễn ra sau khi đã giải cứu phi công đầu tiên, với tổng thời gian thực hiện kéo dài 7 giờ trên không phận Iran.
“Một màn thể hiện ấn tượng về lòng dũng cảm và tài năng của tất cả! Tôi sẽ tổ chức họp báo cùng quân đội tại Phòng Bầu dục vào lúc 13h ngày 6-4 (giờ Mỹ)”, ông Trump nói thêm.
Tình Yêu Giới Tính
HLV Kim Sang Sik dự khán trận chung kết Giải bóng đá Thanh Niên sinh viên quốc tế

Chiều 5-4, báo Thanh Niên tổ chức lễ bế mạc và trận chung kết Giải bóng đá Thanh Niên sinh viên quốc tế lần thứ 2-2026 Cúp THACO giữa Trường ĐH Thủy Lợi và Trường ĐH Quốc gia Malaysia, với sự tham gia của HLV Kim Sang Sik.
Tại lễ khai mạc, ông Nguyễn Ngọc Toàn - Tổng biên tập báo Thanh Niên, Trưởng ban tổ chức giải - cho biết trải qua giải đấu lần này, hy vọng các đội bóng đều đã có những trải nghiệm tuyệt vời cả trong lẫn ngoài sân cỏ tại Nha Trang.
"Chúng tôi tin rằng trong ký ức của các bạn trẻ sẽ mãi lưu giữ những kỉ niệm tại giải đấu lần này, như một biểu tượng của hòa bình và tình hữu nghị giữa các quốc gia Đông Nam Á anh em"- ông Toàn chia sẻ.
Tại trận chung kết giải đấu, sự xuất hiện của HLV Kim Sang Sik đã thu hút sự quan tâm lớn của sinh viên và người hâm mộ bóng đá.
HLV Kim Sang Sik cũng đã cùng giao lưu với người hâm mộ, tặng hoa và động viên tinh thần cho các cầu thủ trước thềm trận chung kết.
Trước giờ tham dự chung kết giải đấu, ông Kim đã dành một khoảng thời gian ngắn tham quan tại Trường đại học Nha Trang.
Tình Yêu Giới Tính
Yêu đơn phương bạn thân cùng giới, tôi sợ mỗi khi chồng đòi “thân mật”

Khi đọc bài Ngoại tình với bạn thân cùng giới, tôi bật khóc vì thái độ của chồng, tôi đã khóc rất lâu vì thấy có nhiều sự đồng cảm. Tôi nhận ra, có những cảm xúc mà tôi đã cố chối bỏ suốt một thời gian dài, bỗng nhiên bị gọi tên.
Tôi và H. chơi với nhau từ thời đại học. Chúng tôi từng là hai đứa con gái bình thường, vô tư, không có gì đặc biệt. H. xinh xắn, dịu dàng, còn tôi thì mạnh mẽ hơn, hay che chở cho bạn.
Khi ra trường, mỗi đứa một công việc, một cuộc sống riêng, nhưng chúng tôi vẫn giữ thói quen gặp nhau mỗi tuần. Chúng tôi chia sẻ với nhau mọi thứ, từ công việc, gia đình, đến những điều nhỏ nhặt nhất.
Tôi lấy chồng trước. Một người đàn ông tử tế, có công việc ổn định, biết quan tâm gia đình. Ai nhìn vào cũng nói tôi may mắn. Tôi cũng từng tin như vậy.
Nhưng sau khi cưới, có một điều gì đó trong tôi thay đổi. Không phải vì chồng tôi không tốt, mà là vì tôi bắt đầu nhận ra, những cảm xúc dành cho anh không còn như tôi tưởng. Những lần gần gũi, tôi thấy mình gượng gạo. Tôi vẫn làm tròn vai trò của một người vợ, nhưng trong lòng lại trống rỗng.
Cho đến khi H. có người yêu. Hôm H. kể, tôi cười, chúc mừng bạn, thậm chí còn trêu chọc như bao lần nhưng khi về nhà, tôi đã khóc. Một cảm giác rất lạ, vừa hụt hẫng, vừa đau, vừa… ghen.
Tôi không dám gọi tên cảm xúc đó.
Tôi tự nhủ, H. là bạn thân nhất của mình, việc bạn có người yêu là điều bình thường. Nhưng tôi lại bắt đầu để ý từng thay đổi nhỏ của bạn.
H. nhắn tin ít hơn. Những buổi hẹn cuối tuần thưa dần. Có lần tôi rủ đi ăn, H. từ chối vì đã có kế hoạch với người yêu. Tôi đã thấy lòng mình chùng xuống một cách khó hiểu.
Từ lúc đó, tôi bắt đầu tìm mọi cách để kéo H. lại gần mình hơn.
Tôi chủ động rủ H. đi ăn, đi xem phim, đi dạo. Tôi viện đủ lý do, từ việc nhớ bạn cho đến cần người tâm sự. Có những hôm, tôi lái xe qua tận nhà H., chỉ để rủ bạn ra ngoài vài giờ đồng hồ.
Tôi thích những lúc được ngồi cạnh H., được nghe bạn kể chuyện, được nhìn thấy bạn cười. Có lần, khi đi xem phim, trong rạp tối, tôi đã lén nắm tay H. chỉ vì… muốn biết cảm giác đó như thế nào. H. không rút tay lại. Bạn chỉ nghĩ đó là một cử chỉ thân thiết bình thường giữa hai người bạn nhưng với tôi, đó là một khoảnh khắc khiến tim tôi rối loạn.
Tôi bắt đầu tìm cách ôm H. nhiều hơn. Những cái ôm chào nhau, những cái ôm tạm biệt, tôi đều kéo dài hơn bình thường. Có lần, H. còn cười và nói rằng tôi dạo này “dính” quá. Tôi cũng cười theo, nhưng trong lòng lại là một cơn sóng ngầm mà chính tôi cũng không kiểm soát nổi.
Tôi biết mình đang đi quá xa.
Tôi là một người phụ nữ đã có chồng, có con. Tôi hiểu rõ điều gì là đúng, điều gì là sai nhưng cảm xúc không phải thứ có thể kiểm soát.
Mỗi khi trở về nhà, đối diện với chồng, tôi lại thấy mình mâu thuẫn đến nghẹt thở. Anh vẫn như trước, quan tâm, chăm sóc, không có lỗi gì với tôi. Nhưng mỗi khi anh muốn gần gũi, tôi lại thấy sợ.
Tôi không còn cảm thấy thoải mái khi ở bên chồng. Có những lúc, tôi tìm cách né tránh, viện cớ mệt, cớ bận. Tôi thấy mình có lỗi, rất có lỗi.
Tôi từng thử cắt liên lạc với H.
Tôi nghĩ, chỉ cần không gặp, không nói chuyện, mọi thứ sẽ trở lại bình thường nhưng chỉ sau vài ngày, tôi đã không chịu nổi. Tôi nhớ bạn đến mức chỉ cần nhìn thấy một quán cà phê quen, một con đường từng đi cùng nhau, cũng khiến lòng tôi trống rỗng.
Tôi lại nhắn tin, lại tìm cách gặp H. như chưa từng có ý định rời xa.
Tôi sống giữa hai thế giới.
Một bên là lý trí, là trách nhiệm của một người vợ, người mẹ. Một bên là cảm xúc mà tôi không dám thừa nhận, không dám nói ra. Tôi sợ nếu nói ra, tôi sẽ mất tất cả. Mất gia đình, mất danh dự, và quan trọng nhất… là mất H.
Tôi không biết H. có nhận ra điều gì bất thường ở tôi không. Có những lúc, tôi thấy ánh mắt bạn nhìn mình có chút gì đó khác lạ, như thể muốn hỏi nhưng lại thôi. Tôi càng sợ.
Tôi sợ một ngày nào đó, H. sẽ nhận ra và rời xa tôi nhưng tôi cũng sợ một ngày, chính mình không còn chịu đựng nổi nữa.
Đọc xong bài viết hôm đó, tôi đã ngồi rất lâu. Tôi nhận ra, tôi không phải người duy nhất rơi vào hoàn cảnh này. Nhưng điều đó không khiến tôi nhẹ nhõm hơn, mà chỉ khiến tôi đối diện rõ hơn với sự thật rằng, tôi đang yêu người bạn thân nhất của mình.
Một tình yêu không có lối thoát.
Tôi không dám phản bội chồng. Tôi cũng không dám đánh đổi tình bạn. Tôi chỉ biết âm thầm đứng ở giữa, tự kéo mình về phía lý trí, rồi lại bị cảm xúc kéo ngược trở lại.
Có những đêm, tôi nằm cạnh chồng, nhưng trong đầu lại nghĩ về H. Tôi thấy mình đáng sợ. Tôi tự hỏi, mình đã trở thành con người gì thế này?
Tôi không biết phải làm sao, buông bỏ thì không đành, tiến tới thì không thể.
Tôi chỉ biết tiếp tục sống như hiện tại, vừa cố gắng giữ mọi thứ nguyên vẹn, vừa âm thầm chịu đựng những cảm xúc không thể gọi tên.
Nhưng tôi cũng hiểu, không ai có thể sống mãi trong sự giằng co như thế này. Tôi thật sự không biết phải làm sao đây?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí
Tình Yêu Giới Tính
Uất nghẹn khi nghe con nói một câu, tôi muốn bán hết tài sản cho người dưng

Tôi năm nay đã ngoài 60 tuổi. Chồng tôi mất khi con út mới học lớp 7. Ngày anh nhắm mắt, căn nhà cấp bốn ở quê gần như chẳng còn gì ngoài mấy sào ruộng, một mảnh đất cha mẹ chồng để lại và ba đứa con đang tuổi ăn tuổi học.
Ngày đó, ai cũng bảo tôi khó mà nuôi nổi các con ăn học đến nơi đến chốn. Một người phụ nữ không nghề nghiệp ổn định, sáng đi chợ bán rau, trưa về cấy lúa thuê, tối lại nhận may vá kiếm thêm thì làm sao gánh nổi 3 đứa con học đại học.
Nhưng tôi vẫn cố.
Tôi nhớ có những năm trời rét cắt da, tôi đạp xe hơn chục cây số ra chợ đầu mối từ ba giờ sáng để lấy rau. Có hôm bị ngã giữa đường, đầu gối chảy máu, tôi vẫn cố ngồi dậy vì nếu nghỉ một buổi bán hàng, các con sẽ thiếu tiền đóng học.
Ngày con trai cả đỗ đại học ở Hà Nội, tôi mừng đến mất ngủ. Tôi bán đôi bông tai cưới cuối cùng để đưa con nhập học. Hôm ấy, con trai ôm tôi khóc và nói sau này nhất định sẽ báo hiếu mẹ.
Tôi đã tin vào câu nói đó suốt mấy chục năm.
Rồi lần lượt các con trưởng thành. Đứa làm ngân hàng, đứa làm kỹ sư, đứa út lấy chồng giàu có trong Nam. Chúng đều có nhà riêng, xe riêng, cuộc sống mà ngày xưa tôi chưa từng dám mơ tới.
Người ngoài nhìn vào thường bảo tôi có phúc vì nuôi được các con thành đạt. Nhưng chỉ mình tôi biết, căn nhà này trống trải đến mức nào.
Từ ngày các con lập gia đình, số lần chúng về quê thưa dần. Ban đầu là vì bận công việc. Sau là bận chăm con nhỏ. Rồi đến cả những dịp giỗ chạp, lễ Tết, chúng cũng viện đủ lý do để vắng mặt.
Tôi từng tự an ủi rằng thời nay ai cũng áp lực, con cái có gia đình riêng nên không thể như trước. Chỉ cần chúng sống tốt là tôi yên lòng.
Cho đến dịp nghỉ lễ vừa rồi. Năm nay được nghỉ dài ngày, tôi đã háo hức từ cả tháng trước. Tôi đi chợ mua con gà ngon, đặt người quen làm giò, dọn dẹp lại ba căn phòng cũ của các con. Tôi còn lúi húi thay ga giường mới, mua thêm mấy bộ quần áo cho các cháu nội, cháu ngoại vì nghĩ chắc chúng sẽ về đông đủ.
Tôi tưởng tượng cảnh cả nhà quây quần ăn cơm như ngày xưa nhưng rồi, từng cuộc điện thoại gọi tới.
Con trai cả nói cả nhà đã đặt tour đi Phú Quốc từ lâu, không hủy được. Con gái thứ hai bảo chồng vừa được thưởng nóng nên muốn đưa vợ con đi Đà Nẵng nghỉ dưỡng. Con út nhắn vỏn vẹn vài dòng trong nhóm gia đình rằng dịp lễ kẹt xe nên không về, gia đình chồng đang đi resort ở nước ngoài.
Tôi đứng một mình trong bếp nhìn nồi thịt kho đang sôi mà thấy lòng trống rỗng khủng khiếp. Điều khiến tôi đau nhất không phải việc các con không về. Mà là khi tôi mở mạng xã hội, tôi thấy chúng đăng ảnh đi chơi rất vui vẻ. Đứa nào cũng cười rạng rỡ bên gia đình nhỏ của mình. Có đứa còn viết: “Kỳ nghỉ tuyệt vời bên những người thân yêu nhất!”.
Tôi ngồi nhìn dòng chữ đó rất lâu.
Hóa ra, “người thân yêu nhất” của chúng bây giờ không còn có mẹ. Mấy hôm sau, tôi sang nhà hàng xóm chơi. Thấy tôi buồn, một bà bạn cùng tuổi thở dài rồi nói: “Nếu là tôi, tôi bán hết đất đai đi. Cho từ thiện một phần, phần còn lại vào viện dưỡng lão sống cho nhẹ lòng. Giữ tài sản làm gì khi con cái chẳng còn nghĩ đến mình”.
Câu nói ấy cứ ám ảnh tôi mãi. Tôi bắt đầu nhìn lại cuộc đời mình.
Suốt mấy chục năm qua, tôi sống vì các con. Tôi nhịn ăn, nhịn mặc, không dám tái hôn cũng chỉ sợ các con tủi thân. Tôi giữ từng mảnh đất vì nghĩ sau này chia cho các con để chúng đỡ vất vả.
Nhưng giờ đây, tôi chợt nhận ra mình chưa từng sống cho bản thân ngày nào. Có đêm tôi nằm nghĩ, nếu một ngày tôi đột ngột qua đời trong căn nhà này, liệu phải bao lâu các con mới biết?
Tôi từng bị ngất do tụt huyết áp cách đây vài tháng. Nằm ở bệnh viện 2 ngày, người chăm tôi lại là cô hàng xóm. Các con chỉ gọi điện hỏi vài câu rồi chuyển tiền vào tài khoản.
Tiền nhiều thật đấy nhưng người già đâu chỉ cần tiền.
Có lần, tôi đánh liều nói với con trai cả rằng tôi thấy cô đơn quá. Nó im lặng vài giây rồi đáp: “Mẹ phải tập quen đi chứ, ai rồi cũng có cuộc sống riêng mà”.
Tôi nghe xong mà nghẹn đến mức không nói được nữa. Chính tôi ngày xưa đã dạy chúng phải cố gắng kiếm tiền, phải thành công, phải xây dựng gia đình riêng. Nhưng tôi không ngờ rằng, khi chúng đạt được tất cả những điều ấy, người mẹ này lại bị bỏ quên phía sau.
Tuần trước, tôi lặng lẽ đi xem một viện dưỡng lão ở ngoại thành. Nơi đó sạch sẽ, yên tĩnh, có người chăm sóc, có những cụ già giống tôi đang ngồi trò chuyện cùng nhau.
Lần đầu tiên sau nhiều năm, tôi thấy lòng mình nhẹ đi một chút nhưng khi về nhà, nhìn lên bàn thờ chồng, tôi lại bật khóc.
Tôi sợ nếu bán hết tài sản và cho hết tiền người dưng và dành một phần vào viện dưỡng lão, người đời sẽ bảo tôi ích kỷ, không nghĩ cho con cháu. Tôi cũng sợ các con sau này trách tôi không để lại gì cho chúng.
Nhưng nếu tiếp tục sống như hiện tại, ngày ngày chờ đợi những cuộc gọi hiếm hoi, chờ những dịp lễ rồi lại thất vọng, tôi không biết mình còn chịu đựng được bao lâu nữa.
Có phải cha mẹ sinh con ra thì cả đời phải hy sinh vô điều kiện? Có phải giữ lại tài sản cho con mới là đạo lý, dù những đứa con ấy đã không còn nhớ đến cảm xúc của mẹ mình?
Hay đến tuổi này, tôi có quyền được sống cho bản thân một lần? Tôi phải làm gì đây?
Góc "Chuyện của tôi" ghi lại những câu chuyện trong đời sống hôn nhân, tình yêu. Bạn đọc có câu chuyện của mình muốn chia sẻ vui lòng gửi về chương trình qua hòm thư: dantri@dantri.com.vn. Câu chuyện của bạn có thể được biên tập nếu cần. Trân trọng.
Tin Gốc: Dân Trí

