Tuấn là con một. Từ nhỏ đến lớn, mọi sự chăm chút của bố mẹ đều dồn hết cho cậu. Những buổi sáng tinh mơ, bố đạp chiếc xe đạp cọc cạch chở con đến trường. Những buổi chiều mưa, mẹ đứng đợi trước cổng, tay cầm chiếc áo mưa rộng hơn thân người vì bà sợ con ướt.
Cả một thanh xuân của họ không phải là những chuyến đi xa mà là những vòng quay quen thuộc: nhà – trường – chợ – bệnh viện, rồi lại nhà.
Có lần Tuấn nói với tôi: “Ngày xưa bố mẹ chở mình đi học bằng xe đạp, giờ mình muốn chở lại họ bằng xe hơi do mình lái”.
Khi bắt đầu đi làm, có thu nhập, Tuấn nhận ra một điều: thời gian của bố mẹ không còn dài như mình vẫn nghĩ.
Những nếp nhăn, những lần đau lưng, những buổi khám bệnh định kỳ, dấu hiệu của xương khớp thoái hóa, tiểu đường, huyết áp… tất cả như những dấu hiệu lặng lẽ báo rằng, nếu không đi cùng nhau bây giờ, thì có thể sẽ không còn kịp nữa.
Nhưng đưa bố mẹ đi du lịch không giống như đi với bạn bè. Cả quá trình đòi hỏi một sự chuẩn bị khác, và quan trọng nhất là một sự thấu hiểu. Tuấn bắt đầu từ những chuyến đi gần. Không phải những hành trình dày đặc điểm đến, mà là những chuyến đi nhẹ nhàng, đủ để bố mẹ có thể tận hưởng mà không mệt.
Một buổi sáng lên núi, một buổi chiều ra biển, hoặc đơn giản là một chuyến về quê ngoại, dừng lại ở những nơi mà bố mẹ từng nhắc đến trong câu chuyện cũ.
Cậu học cách đi chậm lại, không hối thúc, không ép lịch. Nếu bố muốn ngồi lâu hơn ở một quán cà phê ven đường, thì cứ ngồi. Nếu mẹ muốn chụp thêm vài tấm hình trước một hàng hoa, thì cứ chụp. Những điều tưởng chừng nhỏ nhặt ấy, hóa ra lại là phần quan trọng nhất của chuyến đi.
Tuấn cũng học cách quan sát. Trước mỗi chuyến đi, cậu tìm hiểu kỹ về nơi đến: đường đi có dễ không, có nhiều bậc thang không, thời tiết ra sao, có chỗ nghỉ chân không. Cậu chọn những khách sạn có thang máy, phòng rộng, giường êm. Cậu mang theo thuốc, nước ấm, cả những món ăn quen thuộc phòng khi bố mẹ không hợp khẩu vị.
Có lần trong một chuyến đi biển, bố Tuấn không muốn xuống nước, chỉ ngồi trên bãi cát nhìn sóng. Nếu là trước đây, có thể Tuấn sẽ thấy “uổng”. Nhưng hôm đó cậu chỉ ngồi cạnh bố, hai cha con không nói gì nhiều, chỉ là cùng nhìn ra xa, nghe tiếng sóng, và chia sẻ một khoảng lặng hiếm hoi… giữa hai người đàn ông.
“Chuyến đó mình không nhớ là đã đi được bao nhiêu nơi, nhưng mình nhớ rõ khoảnh khắc ngồi cạnh bố. Tự nhiên thấy chỉ cần vậy thôi cũng đủ”, Tuấn bày tỏ.
Đưa bố mẹ đi không phải để “check-in” hay hoàn thành một danh sách điểm đến. Đó là cách để ở bên nhau, theo một cách khác với trước đây. Khi còn nhỏ, bố mẹ dẫn ta đi, quyết định mọi thứ. Khi lớn lên, ta dẫn lại họ, nhưng không phải để thay thế mà để đồng hành.
Có một điều Tuấn nhận ra là bố mẹ không cần những chuyến đi xa xỉ, họ cần cảm giác được quan tâm. Một câu hỏi “Bố có mệt không?”, một cái nắm tay khi xuống dốc, một ly nước đưa đúng lúc… tất cả những điều ấy đối với họ quý hơn bất kỳ khung cảnh đẹp nào.
Và đôi khi chính trong những chuyến đi ấy, ta mới thực sự hiểu bố mẹ mình. Hiểu rằng họ cũng từng có những ước mơ bị gác lại, những nơi muốn đến nhưng chưa có dịp.
Hiểu rằng sau vẻ ngoài mạnh mẽ, họ cũng có những mệt mỏi mà trước đây ta chưa từng để ý… Tuấn nói điều cậu sợ nhất không phải là không đủ tiền để đưa bố mẹ đi xa mà là đến một ngày có tiền rồi, nhưng không còn ai để đi cùng.
Quả thực chúng ta thường trì hoãn những điều quan trọng, với lý do “để sau”. Sau khi công việc ổn định hơn, sau khi kiếm được nhiều tiền hơn, sau khi rảnh hơn… Nhưng thời gian không chờ ai. Và tuổi của bố mẹ thì càng không.
Đưa bố mẹ đi đó đi đây thực ra không phải là kế hoạch lớn lao mà có thể bắt đầu từ một buổi đi ăn tối, một chuyến về quê, hay một ngày dạo quanh thành phố.
Quan trọng không phải là đi đâu mà là đi cùng nhau, vì đến một lúc nào đó điều ta nhớ không phải là đã đi bao nhiêu nơi mà là đã có bao nhiêu lần được ngồi cạnh bố mẹ trên cùng một chuyến xe đi qua những chặng đường của đời mình.
Trong bối cảnh thị trường lao động cạnh tranh, vậy doanh nghiệp có nên chi trả cho trải nghiệm phỏng vấn của ứng viên, và nếu có thì đâu là giới hạn hợp lý?
Câu chuyện bắt đầu từ chia sẻ của một ứng viên nhận 100.000 đồng hỗ trợ sau buổi phỏng vấn trực tiếp. Dù số tiền không quá lớn nhưng đủ để tạo ấn tượng, bởi nó chạm đến thực tế quen thuộc, ứng viên cũng phải bỏ ra chi phí và công sức từ bước đầu tìm việc.
Đáng chú ý, một tài khoản được cho là nhân sự công ty sau đó xác nhận đây là chính sách có thật và vẫn đang được áp dụng.
Nhiều ý kiến trái chiều nhanh chóng xuất hiện. Một số người cho rằng đây là cách thể hiện sự tôn trọng cần thiết, giúp ứng viên cảm thấy được ghi nhận. Ngược lại, không ít ý kiến đặt câu hỏi liệu doanh nghiệp có đang làm quá bước vốn dĩ thuộc về trách nhiệm cá nhân khi tìm việc.
Nhiều người chia sẻ trải nghiệm tương tự, cho thấy đây không phải là trường hợp cá biệt.
Một số doanh nghiệp đã triển khai các hỗ trợ cho ứng viên đến phỏng vấn, như chi phí đi lại, tặng voucher hoặc quà nhỏ mang dấu ấn thương hiệu. Với các vị trí yêu cầu cao, mức hỗ trợ được mở rộng, bao gồm chi phí di chuyển liên tỉnh, lưu trú, thậm chí tổ chức các buổi phỏng vấn kết hợp tham quan môi trường làm việc.
Ở quy mô quốc tế, việc hỗ trợ chi phí phỏng vấn thường gắn với các tiêu chí cụ thể, được quy định rõ ràng trong quy trình tuyển dụng.
Có nơi, ứng viên ở cách địa điểm phỏng vấn trên 50 km sẽ được hoàn trả chi phí đi lại và hỗ trợ lưu trú theo quy định. Cũng có trường hợp không chỉ dừng ở hỗ trợ chi phí, mà còn đầu tư vào toàn bộ trải nghiệm tuyển dụng, từ khâu chuẩn bị, sắp xếp lịch đến phản hồi sau phỏng vấn, nhằm tạo cảm nhận tích cực ngay cả với những ứng viên không trúng tuyển.
Vì vậy, những khoản hỗ trợ này không phải là chi tiết phát sinh, mà đang dần trở thành một phần trong chiến lược cạnh tranh nhân lực của doanh nghiệp.
Nếu chỉ nhìn bề ngoài, khoản hỗ trợ trong quá trình phỏng vấn có thể được xem là chi tiết nhỏ. Nhưng ở chiều sâu hơn, việc doanh nghiệp lựa chọn có hay không, triển khai đến đâu, lại phản ánh rõ cách họ nhìn nhận tuyển dụng, là khoản chi phí cần tối ưu, hay cơ hội để xây dựng hình ảnh và thu hút nhân tài.
Mức độ đầu tư này thường không đồng đều giữa các vị trí. Theo ông Trần Đăng Quân (trưởng phòng nhân sự một công ty dệt may tại TP.HCM), với nhóm lao động phổ thông, tốc độ và chi phí vẫn là ưu tiên.
Ngược lại, ở nhóm nhân sự có kinh nghiệm hoặc cấp quản lý, những hỗ trợ trong quá trình phỏng vấn có thể tác động đến quyết định tham gia và mức độ thiện cảm với doanh nghiệp.
Tuy vậy, chi phí không phải là yếu tố quyết định duy nhất. Điều ứng viên quan tâm hơn là cách doanh nghiệp tổ chức quy trình tuyển dụng. "Một quy trình rõ ràng, giao tiếp minh bạch giúp tạo cảm giác chuyên nghiệp và đáng tin cậy, nếu có điểm thiếu nhất quán dễ khiến ứng viên rút lui, ngay cả khi có hỗ trợ chi phí", ông Quân nói.
Ở góc độ vận hành, bà Nguyễn Thảo Vy (phụ trách tuyển dụng tại một công ty vận tải), cho rằng điểm mấu chốt nằm ở cách doanh nghiệp thiết kế hành trình cho ứng viên. Với các vị trí có mức cạnh tranh cao, từng khâu như liên hệ, sắp xếp lịch, tổ chức phỏng vấn đều cần được chuẩn bị có chủ đích.
"Chi phí đi lại có thể chỉ là phần nhỏ. Quan trọng hơn là thông điệp doanh nghiệp tôn trọng thời gian và công sức của ứng viên. Điều này ảnh hưởng trực tiếp đến việc họ có tiếp tục theo đuổi cơ hội hay không", bà nhận định.
Nhưng không ít ý kiến cho rằng việc đầu tư vào trải nghiệm tuyển dụng không phải lúc nào cũng mang lại hiệu quả tương xứng. Trong những ngành có nguồn cung lao động dồi dào, hoặc với các vị trí không đòi hỏi chuyên môn cao, lợi ích từ việc nâng cấp trải nghiệm có thể không rõ rệt, thậm chí trở thành gánh nặng chi phí nếu triển khai dàn trải.
Trong bối cảnh đó, nhiều chuyên gia cho rằng thay vì chạy theo một chuẩn mực trải nghiệm chung, doanh nghiệp cần xác định mức độ đầu tư phù hợp với đặc thù ngành nghề, quy mô và chiến lược nhân sự. Khi được định vị đúng, trải nghiệm tuyển dụng sẽ không còn là yếu tố mang tính phong trào, mà trở thành lợi thế thực chất trong cạnh tranh nhân lực.
Thông tin từ Bệnh viện Đa khoa tỉnh Quảng Ninh, 100 y bác sĩ từ Tp.HCM, Hà Nội và Quảng Ninh đã thực hiện một ca lấy - ghép tạng từ người cho chết não.
Anh N.T.T (38 tuổi, sống tại Cẩm Phả, Quảng Ninh) - nam shipper không may rơi vào tình trạng chết não sau tai nạn giao thông nghiêm trọng. Anh được cấp cứu tại Bệnh viện Đa khoa tỉnh Quảng Ninh. Sau khi Hội đồng chuyên môn kết luận tình trạng của nam bệnh nhân không thể hồi phục, gia đình đã nén đau thương, đồng ý hiến tặng mô, tạng của anh để cứu người.
Được biết gia đình đình anh T. có hoàn cảnh khó khăn khi người vợ thất nghiệp, một mình chăm sóc ba con nhỏ. Bố mẹ hai bên đều đã nghỉ hưu, trong đó bố đẻ của anh hiện điều trị tại Đơn vị Thận lọc máu của bệnh viện.
Anh T. là thành viên tích cực của Câu lạc bộ máu hiếm Quảng Ninh, nhiều lần âm thầm tham gia hiến máu cứu người. Vì vậy, với gia đình, quyết định hiến tạng hôm nay cũng là cách tiếp nối sự tử tế mà anh đã theo đuổi suốt cuộc đời.
"Anh ấy không còn nữa nhưng trái tim và một phần cơ thể vẫn tiếp tục sống trong những người khác", một người thân nghẹn ngào chia sẻ.
Sau khi kích hoạt quy trình lấy - ghép tạng, gần 100 y bác sĩ, kỹ thuật viên của Bệnh viện Đa khoa tỉnh Quảng Ninh, Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức (Hà Nội) và Bệnh viện Đại học Y Dược Tp.HCM đã phối hợp thực hiện xuyên đêm.
Trong giây phút chia ly đầy nghẹn ngào, người mẹ và người vợ lặng lẽ ôm anh lần cuối, như muốn giữ mãi hình bóng người thân yêu trong tim.
Các mô, tạng được hiến gồm trái tim, một lá gan, hai quả thận và hai giác mạc. Trong đó, tim cùng một phần tạng được vận chuyển khẩn cấp ra Bệnh viện Hữu nghị Việt Đức; số tạng còn lại được chuyển vào Bệnh viện Đại học Y Dược Tp.HCM để ghép cho các bệnh nhân đang chờ đợi sự sống.
Riêng ca ghép thận được thực hiện ngay tại bệnh viện địa phương nhằm tận dụng "thời gian vàng", tăng khả năng hồi phục cho người nhận.
Lãnh đạo bệnh viện cho biết toàn bộ quy trình lấy và vận chuyển tạng được triển khai khẩn trương, tuân thủ nghiêm ngặt quy định chuyên môn để tối ưu cơ hội sống cho các bệnh nhân ghép tạng.
Hiến tạng từ người cho chết não được xem là nghĩa cử nhân văn đặc biệt, giúp nhiều bệnh nhân suy tạng giai đoạn cuối có cơ hội hồi sinh. Những năm gần đây, ngày càng nhiều gia đình lựa chọn hiến mô, tạng của người thân sau chết não, lan tỏa thông điệp nhân ái và tiếp nối sự sống cho cộng đồng.
Sau tuổi 50, cơ thể bắt đầu lão hóa rõ rệt, quá trình trao đổi chất chậm hơn và nguy cơ mắc các bệnh tim mạch, huyết áp hay suy giảm trí nhớ cũng tăng lên. Vì vậy, việc điều chỉnh chế độ ăn uống không chỉ giúp duy trì thể lực mà còn là "lá chắn" quan trọng để bảo vệ sức khỏe lâu dài.
Theo trang Verywell Health, có 5 nhóm thực phẩm quen thuộc mà người trung niên nên hạn chế nếu muốn sống khỏe mạnh và minh mẫn hơn theo thời gian.
Bánh mì trắng và tinh bột tinh chế
Bánh mì trắng là thực phẩm phổ biến nhưng lại chứa nhiều carbohydrate tinh chế và rất ít chất xơ. Việc ăn thường xuyên có thể khiến đường huyết tăng nhanh, đồng thời làm tăng nguy cơ ảnh hưởng xấu đến tim mạch.
Thay vì lựa chọn bánh mì trắng, các chuyên gia khuyến khích dùng bánh mì nguyên cám, ngũ cốc nguyên hạt hoặc bánh mì đen để bổ sung thêm chất xơ và hỗ trợ kiểm soát đường huyết tốt hơn.
Thực phẩm nhiều muối
Khi tuổi tác tăng lên, cơ thể trở nên nhạy cảm hơn với natri. Ăn quá mặn có thể làm tăng huyết áp, gây áp lực lên tim và mạch máu.
Nhiều thực phẩm chế biến sẵn hiện nay chứa lượng muối rất cao dù không có vị mặn rõ rệt. Những món nên hạn chế gồm khoai tây chiên, snack, pizza, súp đóng hộp hay thực phẩm đông lạnh chế biến sẵn. Việc giảm muối trong khẩu phần hằng ngày sẽ giúp hệ tim mạch hoạt động ổn định hơn.
Thực phẩm giàu chất béo bão hòa
Sau tuổi 50, việc cắt giảm chất béo không lành mạnh đóng vai trò quan trọng trong việc bảo vệ tim mạch. Nhiều nghiên cứu cho thấy tiêu thụ quá nhiều chất béo bão hòa có thể làm tăng cholesterol xấu và nguy cơ mắc bệnh tim.
Những thực phẩm chứa nhiều chất béo bão hòa thường là xúc xích, thịt xông khói, thịt nguội, da gia cầm hay các món chiên rán nhiều dầu mỡ. Thay vào đó, nên ưu tiên các nguồn chất béo tốt từ cá, hạt và dầu thực vật.
Đồ ăn, thức uống chứa nhiều đường bổ sung
Tiêu thụ quá nhiều đường không chỉ làm tăng nguy cơ rối loạn đường huyết mà còn ảnh hưởng tiêu cực đến tim mạch và chức năng não bộ theo thời gian.
Các loại bánh ngọt, nước ngọt, trà sữa hay cà phê pha nhiều đường đều là những "thủ phạm" khiến cơ thể lão hóa nhanh hơn. Hạn chế đường bổ sung sẽ giúp duy trì năng lượng ổn định và hỗ trợ trí não hoạt động hiệu quả hơn khi lớn tuổi.
Rượu bia nếu sử dụng kéo dài và quá mức có thể ảnh hưởng đến trí nhớ, khả năng tập trung cũng như sức khỏe tổng thể. Ở người lớn tuổi, cơ thể chuyển hóa cồn chậm hơn nên dễ dẫn đến mệt mỏi, mất thăng bằng hoặc gặp các tai nạn không mong muốn.
Ngoài ra, rượu bia còn có thể gây tương tác với nhiều loại thuốc điều trị bệnh thường gặp ở tuổi trung niên. Vì vậy, việc hạn chế đồ uống có cồn là cần thiết để duy trì sức khỏe thể chất lẫn tinh thần.
Các chuyên gia dinh dưỡng khuyến nghị người sau tuổi 50 nên xây dựng chế độ ăn cân bằng với nhiều rau xanh, trái cây, ngũ cốc nguyên hạt và nguồn đạm lành mạnh. Một lối sống khoa học kết hợp ăn uống hợp lý sẽ giúp cơ thể khỏe mạnh, tinh thần minh mẫn và nâng cao chất lượng cuộc sống khi về già.