Tôi sinh ra ở một vùng quê, đang sống và làm việc ở TP HCM. Tôi được mọi người nhận xét là tính cách tốt, ngoại hình dễ thương, trong công việc được sếp và đồng nghiệp đánh giá cao. Mọi thứ từ công việc tới cuộc sống đều bình thường, duy chỉ có tình duyên lận đận. Bạn trai đầu của tôi, trong một cuộc nhậu say xỉn đã gặp tai nạn giao thông rồi ra đi mãi mãi. Người thứ hai không được về ngoại hình lại thiếu trách nhiệm với tôi, không có khái niệm xây dựng một gia đình hạnh phúc. Yêu nhau được hai năm tôi quyết chia tay vì biết sẽ không thể thay đổi được anh.
Sau đó tôi dồn toàn bộ thời gian vào công việc rồi gặp anh qua bạn bè giới thiệu. Lúc đầu tôi chỉ nghĩ kết bạn cho vui, sau khi gặp mặt và những lần hẹn hò tiếp theo tôi cảm thấy anh là người đàn ông rất tốt, lại là thầy giáo. Hoàn cảnh của anh cũng rất đáng thương, bố mẹ mất từ khi hai anh em còn rất nhỏ, chắc đó là lý do tôi thương anh. Khi yêu, anh đưa tôi về nhà chơi, đi đám cưới bạn anh cũng dẫn đi cùng, rất tự hào với bạn bè về tôi. Anh hết lòng chăm sóc tôi.
Mới tuần trước chúng tôi còn bàn về đám cưới của chúng tôi vào cuối năm, lúc đó tôi đã rất hạnh phúc. Vậy mà vừa rồi anh lại bảo dừng lại đi, anh yêu người khác rồi, còn lấy điện thoại của người đó gọi cho tôi. Tôi tìm hiểu mới biết đó là người yêu cũ của anh, họ quay lại với nhau từ bao giờ? Tôi sốc thật sự, tưởng chừng mọi thứ sụp đổ dưới chân. Tại sao anh lại đối xử với tôi như vậy? Có phải anh chưa hề yêu tôi, chỉ coi tôi là người lấp chỗ trống khi cô đơn? Giờ cô ấy quay lại, anh sẵn sàng bỏ tôi luôn?
Chồng tôi 38 tuổi, trưởng phòng ở một công ty. Đồng nghiệp đều kính nể chồng tôi, nhiều người còn bảo tôi số sướng vì lấy được người chồng giỏi giang. Chỉ tôi mới biết, con người anh ở nhà hoàn toàn khác. Anh đi làm về chỉ cần thấy cơm chưa có là bắt đầu khó chịu. Có hôm vừa bước vào nhà anh đã lớn tiếng: "Có việc cơm nước cũng làm không ra gì". Tôi đang nấu dở, nghe câu đó tức phát khóc. Con tôi thấy bố như vậy thì sợ sệt, không dám lại gần. Chồng chê tôi đủ thứ, từ chuyện ăn mặc, chăm con, đến việc tôi không kiếm được nhiều tiền như anh vì ở nhà bán hàng online. Có lần anh nói thẳng trước mặt con: "Mẹ mày mà giỏi thì đã không ở nhà thế này".
Ở ngoài anh nhẹ nhàng với mọi người bao nhiêu thì về nhà lại khó chịu với vợ con bấy nhiêu. Với người ngoài, anh nói năng từ tốn, còn với vợ con thì sẵn sàng cáu gắt, trút hết bực bội. Gia đình anh có nói gì không hay về tôi, anh cũng không bao giờ lên tiếng bênh vực. Anh rất dễ quát tháo vợ chỉ vì những chuyện nhỏ nhặt.
Trong mắt tôi, anh là người đàn ông hèn vì chỉ biết bắt nạt vợ con, trong khi luôn tỏ ra quan tâm và nhẹ nhàng, tình cảm với người ngoài. Sống với anh, tôi luôn phải để ý từng chút một, sợ làm gì không vừa ý lại bị mắng. Với gia đình, anh luôn chọn cách cư xử khiến những người thân nhất phải tổn thương. Tôi phải sống cam chịu như này hay nên tính đến việc ly hôn? Nếu ly hôn, tôi sợ mình không đủ sức nuôi con với điều kiện tốt như hiện tại. Mong được các bạn chia sẻ.
Tôi lấy chồng hơn 3 năm. Trong mắt tôi, anh là người chồng tốt, yêu thương vợ con. Trước khi đến với tôi, anh có mối tình gần chục năm, đó cũng là tình đầu. Hồi đó do công việc của cả hai xa quá nên họ chia tay nhưng tình cảm vẫn còn, ngoài ra thi thoảng họ vẫn hẹn nhau đi khách sạn. Đến khi anh quen tôi, mọi chuyện với người cũ mới chấm dứt hoàn toàn. Tôi biết anh không còn tình cảm gì với chị ấy từ khi xác định quen tôi nhưng không chấp nhận được việc họ vẫn hẹn nhau đi khách sạn khi đã chia tay.
Tôi hay suy nghĩ đến chuyện cũ của chồng, rồi nghĩ dù gì cũng là chuyện đã qua, không nên để tâm mãi, chỉ khổ mình. Thế nhưng, hôm rồi tôi phát hiện tin nhắn người cũ gửi cho anh, rủ đi chơi qua đêm cùng vài người bạn học cũ, kèm những câu tình tứ với anh. Tôi biết nếu họ đi chơi cùng nhau như vậy, chắc chắn sẽ có chuyện xảy ra. Chồng tôi từ chối dứt khoát về chuyến đi đó.
Thế nhưng, sau đó tôi tò mò họ từng chát những gì, nên âm thầm xem lại tin nhắn, biết hóa ra sau khi cưới tôi vài tháng, chị đã rủ anh đi khách sạn để "làm lễ chia tay chính thức", anh đồng ý. Tôi đau khổ và cảm thấy coi thường chồng vô cùng. Tôi cần lời khuyên sáng suốt của các bạn để biết mình cần làm gì, chân thành cảm ơn.
Tôi sinh ra và lớn lên ở Bến Tre, đang sống và làm việc tại TP HCM. Tôi đã trải qua 34 tuổi xuân của đời con trai mà vẫn cô đơn một mình. Tôi từng trải qua một mối tình kéo dài ba năm với người con gái cùng tuổi. Vì không phù hợp tính cách và bất đồng quan điểm sống nên tôi và bạn gái quyết định dừng lại. Từ đó tôi mạnh dạn theo đuổi những người con gái mà mình thích nhưng sự may mắn lại không mỉm cười với tôi, tôi đều không được chấp nhận.
Giờ nhìn thấy những người xung quanh, ai cũng có cặp có đôi mà tôi không khỏi chạnh lòng. Có lẽ ước mơ lớn nhất của tôi lúc này là cưới vợ sinh con để có một mái ấm gia đình hạnh phúc. Nhưng sao tôi cảm thấy ước mơ ấy quá xa vời. Mỗi lần về quê, ai thúc giục chuyện cưới hỏi, tôi đều muốn nổi đóa. Biết đến bao giờ duyên số mỉm cười với tôi đây.