Ngày 1/7/2025, Manh Manh, 8 tuổi, cùng nhà hàng xóm họ Phạm đi bơi ở sông Dương Tử thuộc huyện Phong Đô, Trùng Khánh. Cô bé bị cuốn xuống dưới thuyền, tử vong vì đuối nước. Gia đình Manh Manh kiện người hàng xóm, được tòa phán quyết Phạm phải chịu trách nhiệm chính trong vụ việc.
Tòa sơ thẩm nhận định rằng vào cuối tháng 6/2025, Manh Manh đến nhà bà ngoại nghỉ hè và quen biết con gái của Phạm. Khoảng 17h ngày 1/7, Phạm định đưa các con đi bơi ở sông Dương Tử. Nghe vậy, Manh Manh xin đi cùng, nhưng bị Phạm và một người khác khuyên can. Tuy nhiên, cô bé phớt lờ lời khuyên, trở về nhà bà ngoại lấy đồ bơi, đi theo ba bố con Phạm đến sông Dương Tử.
Con gái Phạm kể rằng, khi sang nhà hàng xóm, Manh Manh tự lấy phao bơi và phao tay, nhưng nhờ bạn mang hộ vì lo Phạm không cho phép. Khoảng 18h, hai con của Phạm và Manh Manh lần lượt xuống sông, Phạm xuống sau cùng.
Phạm thấy Manh Manh bơi gần thuyền có thể gặp nguy hiểm nên bảo cô bé di chuyển ra xa, đồng thời bơi về phía cô bé. Tuy nhiên, Manh Manh bị xoáy nước hút về phía mạn thuyền. Phạm vội lao đến cứu, nắm lấy tay cô bé, nhưng lực hút mạnh khiến tuột tay. Cả hai bị dòng xoáy cuốn xuống dưới thuyền. Phạm bơi ra phía ngoài kêu cứu, còn Manh Manh bị đuối nước.
Tòa sơ thẩm nhận định rằng dù Phạm đã khuyên bảo Manh Manh trước chuyến đi, nhưng không khuyên can khi xuất phát, không hỏi han hay ngăn cản khi con gái mang theo hai bộ phao bơi, cũng không khuyên can Manh Manh khi chuẩn bị xuống nước. Những hành động trong ba giai đoạn này có liên quan trực tiếp đến kết quả Manh Manh đuối nước trên sông.
Do đó, Phạm có lỗi rõ ràng và phải chịu trách nhiệm bồi thường. Ngoài ra, là một đứa trẻ 8 tuổi với khả năng nhận thức hạn chế, hành động của chính Manh Manh đã dẫn đến cái chết, điều này có quan hệ nhân quả rõ ràng với sự thiếu trách nhiệm của người giám hộ.
Tòa sơ thẩm xác định Phạm phải chịu trách nhiệm chính về cái chết của Manh Manh. Sau khi xem xét những hành động tích cực của Phạm như khuyên can và nỗ lực cứu cô bé, tòa quyết định Phạm phải chịu 60% trách nhiệm bồi thường. Phần thiệt hại còn lại do cha mẹ Manh Manh gánh chịu.
Ngày 10/12/2025, TAND huyện Phong Đô ra phán quyết sơ thẩm rằng Phạm phải bồi thường hơn 660.000 nhân dân tệ (hơn 2,5 tỷ đồng).
Phạm kháng cáo, lập luận rằng đã thực hiện nghĩa vụ can ngăn và liều mình cứu Manh Manh khi sự cố xảy ra, do đó đã thực hiện đầy đủ nghĩa vụ cứu hộ hợp lý. Phạm cho rằng phán quyết ban đầu không xem xét đầy đủ các tình tiết cứu hộ và thiếu công bằng. Phạm cũng lập luận rằng nguyên đơn là người giám hộ hợp pháp của Manh Manh nhưng đã không hoàn thành nghĩa vụ giám hộ, đó là nguyên nhân gốc rễ của tai nạn và phải chịu hoàn toàn trách nhiệm.
Ngày 29/3/2026, TAND trung cấp thành phố Trùng Khánh bác kháng cáo, giữ nguyên bản án sơ thẩm.
Ngày 30/4, gia đình Phạm cho biết không hài lòng với phán quyết của hai phiên tòa và đã nộp đơn xin xét xử lại lên TAND cấp cao Trùng Khánh vào ngày 9/4, yêu cầu hủy bỏ phán quyết của tòa sơ thẩm và phúc thẩm.
Đơn xin xét xử lại lập luận rằng Manh Manh khi đó đang đến thăm bà ngoại, bà Châu, trong kỳ nghỉ hè. Bà Châu có nghĩa vụ pháp lý phải giáo dục an toàn, giám sát và ngăn ngừa nguy hiểm cho cô bé. Trong vài tiếng vào buổi chiều xảy ra vụ việc, bà Châu đã không để ý đến tung tích của Manh Manh hay chủ động tìm kiếm cháu. Hơn nữa, khi Manh Manh gọi điện, bà Châu không nhận cuộc gọi, để mặc trẻ vị thành niên rời khỏi phạm vi giám hộ, cuối cùng dẫn đến tai nạn.
Trước vụ việc, Phạm và một người khác đã khuyên can Manh Manh, nhưng cô bé phớt lờ lời khuyên, tự về nhà lấy đồ bơi rồi đi theo hàng xóm đến bờ sông, không phải do Phạm rủ hay dẫn đi. Khi tai nạn xảy ra, Phạm đã nỗ lực hết sức để cứu người.
“Chúng tôi không hề có ý định trốn tránh trách nhiệm, chỉ hy vọng pháp luật có thể làm rõ ranh giới trách nhiệm pháp lý. Chồng tôi đã thực hiện tất cả nghĩa vụ pháp lý, khuyên can và liều mình cứu người, vậy mà cuối cùng phải chịu gánh nặng bồi thường khổng lồ và chịu đựng sự giày vò về tâm lý. Điều này quá bất công với cả gia đình tôi”, vợ Phạm nói. Cô hy vọng tòa cấp cao xem xét lại các tình tiết và làm rõ trách nhiệm.
Theo Cổng thông tin điện tử Công an tỉnh Cà Mau, thời gian gần đây, trên các nền tảng mạng xã hội, đặc biệt là Facebook, xuất hiện nhiều quảng cáo dịch vụ cài đặt phần mềm nghe lén, định vị điện thoại với lời mời chào như "giám sát người thân", "theo dõi con cái"…
Thực tế, các phần mềm được rao bán thường không rõ nguồn gốc, tiềm ẩn mã độc. Sau khi cài đặt, chúng có thể âm thầm thu thập toàn bộ dữ liệu trên điện thoại như danh bạ, tin nhắn, hình ảnh, vị trí, thậm chí ghi âm, truy cập micro và camera mà người dùng không hay biết.
Hậu quả là người dùng có thể bị lộ thông tin cá nhân, tài khoản ngân hàng, mạng xã hội; bị kẻ xấu lợi dụng để lừa đảo, tống tiền hoặc mạo danh thực hiện hành vi vi phạm pháp luật. Đáng chú ý, chính người mua dịch vụ cũng có thể trở thành nạn nhân bị chiếm đoạt thông tin và tài sản.
Hành vi cài đặt, sử dụng phần mềm để theo dõi, nghe lén người khác là xâm phạm nghiêm trọng quyền riêng tư và bị xử lý theo quy định của pháp luật. Theo Điều 159 Bộ luật Hình sự, có thể bị phạt tiền đến 50 triệu đồng hoặc phạt tù đến 3 năm. Đồng thời, các quy định tại Điều 288 Bộ luật Hình sự và Luật An ninh mạng năm 2018 cũng xử lý nghiêm hành vi phát tán, sử dụng phần mềm độc hại để chiếm đoạt thông tin.
Để bảo vệ bản thân, Công an xã Đầm Dơi đề nghị người dân không cài đặt ứng dụng lạ, chỉ tải ứng dụng từ nguồn chính thức; thường xuyên kiểm tra quyền truy cập, sử dụng mật khẩu bảo mật cao. Khi phát hiện điện thoại có dấu hiệu bất thường, cần nhanh chóng kiểm tra, khôi phục cài đặt và trình báo cơ quan công an gần nhất.
Ngày 15/5, TAND Khu vực 5 - Tp.Hà Nội mở phiên tòa sơ thẩm xét xử bị cáo Trần Minh Thuận (SN 2006, trú tại Hà Đông, Hà Nội) và Đặng Minh Tâm (SN 2006, ở phường Hoàng Liệt, Hà Nội) về tội Cướp tài sản, theo quy định tại khoản 1, Điều 168 Bộ luật Hình sự.
Chủ tọa phiên tòa là thẩm phán Lê Thị Huyền. HĐXX có các hội thẩm nhân dân Đàm Thị Kim Thanh, Phùng Văn Thành. Đại diện VKSND Khu vực 5 tham gia phiên tòa là kiểm sát viên Lê Đăng Hùng.
Bị hại trong vụ án là anh Phạm Trường G. (SN 2001, ở xã Nguyễn Văn Linh, tỉnh Hưng Yên). Hai người có quyền lợi nghĩa vụ liên quan là anh Phan Văn V., anh Phạm Xuân Tr., người làm chứng là bà Nguyễn Thị Ng. cũng được triệu tập đến phiên tòa.
Theo cáo buộc của VKSND khu vực 5 Tp.Hà Nội, khoảng 8h ngày 22/11/2025, bà Nguyễn Thị Ng. (SN 1969; nhân viên quán ăn ở khu đô thị Tây Nam Linh Đàm) thấy một con chó Pitbull màu đen chạy vào quán.
Do chủ quán không thích nuôi chó nên bà Ng. nói anh Phan Văn V. (SN 1994, người làm cùng quán) mang con chó về nuôi.
Cùng ngày, anh V. đăng bài bán con chó trên Facebook thì anh Phạm Xuân Tr. (SN 2000) hỏi mua với giá 1 triệu đồng.
Sau đó anh Tr. nhờ em trai là Phạm Trường Giang (SN 2001) đến khu vực Linh Đàm để mua chó. Mua xong, anh Tr. vào Facebook thấy bài tìm chó lạc của Đặng Minh Tâm (SN 2006) có ảnh giống con chó của anh V.
Sau khi được anh Tr. nhắn tin và gửi hình ảnh, Tâm nhận ra đây là con chó Pitbull đi lạc của mình. Khi đó, anh Tr. nói với Tâm rằng có người muốn bán con chó này với giá 6 triệu đồng và cho số điện thoại của anh Giang để chị này liên lạc.
Tâm gọi điện cho anh Giang để chuộc lại con chó, 2 người hẹn gặp nhau ở khu vực quốc lộ 5 thuộc phường Long Biên.
Hôm đó, Tâm đi cùng Trần Minh Thuận (SN 2006) đến khu vực đã hẹn thì gặp anh Giang đang ngồi trên xe máy, chở 1 lồng bên trong có 2 con chó.
Thuận điều khiển xe máy đâm vào đuôi xe của anh Giang và nói: "Mày có phải là thằng ăn trộm chó của tao không?". Anh Giang nói: "Anh cho em giải thích".
Thế nhưng, ngay lập tức, Thuận dùng mũ bảo hiểm đập 3 phát vào đầu và 3 phát vào người của anh Giang. Lúc này, cửa lồng chó bị bung ra, Tâm gọi "Sấm" thì con chó Pitbull chạy ra.
Sau khi xác định đúng con chó bị lạc, Thuận lên xe máy chở Tâm cùng con chó về nhà chị này.
Tại bản kết luận định giá tài sản số 10/ KL-HĐDG ngày 04/12/2025 của Hội đồng định giá tài sản trong tố tụng hình sự phường Long Biên, Tp.Hà Nội kết luận con chó Pitbull Pháp màu đen trị giá 4,5 triệu đồng.
Bị cáo Thuận sử dụng chiếc mũ bảo hiểm đánh anh G. Tuy nhiên, đây là loại mũ thời trang, bằng nhựa mỏng, không có tính sát thương cao, không phải là hung khí nguy hiểm nên không xử lí các bị can về hành vi dùng vũ lực (hung khí nguy hiểm) chiếm đoạt tài sản.
Đối với Phan Văn V. có hành vi chiếm giữ tài sản trái phép là con chó rồi giao bán trên mạng, số tiền hưởng lợi 1 triệu đồng. Cơ quan điều tra chuyển Công an phường Hoàng Liệt giải quyết theo quy định.
Đối với con chó Pitbull Pháp, Cơ quan điều tra xác định là tài sản của bị cáo Tâm và đã trao trả cho bị cáo này. Theo kết luận định giá, con chó Pitbull Pháp có giá trị 4,5 triệu đồng.
Thuận và Tâm bị bắt khẩn cấp, tạm giữ từ ngày 25/11/2025 đến ngày 4/12/2025 thì được cơ quan điều tra hủy bỏ biện pháp tạm giữ. Hiện cả hai bị cáo được tại ngoại nhưng bị cấm đi khỏi nơi cư trú.
Tối 17/4, Dương Thanh Cường (cựu Chủ tịch HĐQT kiêm Tổng Giám đốc Công ty Bình Phát) bị TAND TP HCM tuyên phạm tội Vi phạm quy định cho vay trong hoạt động của các tổ chức tín dụng, theo khoản 3 Điều 179 Bộ luật Hình sự năm 1999.
Liên quan đến vụ án, ông Nguyễn Thế Bình (cựu Chủ tịch HĐQT Agribank, đang trốn truy nã) bị tòa xét xử vắng mặt, tuyên phạt 10 năm tù về cùng tội danh.
Có vai trò đồng phạm, 3 bị cáo còn lại là cựu lãnh đạo, cán bộ tín dụng của Agribank Chi nhánh 6 bị tuyên phạt từ 5 năm đến 6 năm 6 tháng tù.
Tòa tuyên các bị cáo phải liên đới chịu trách nhiệm bồi thường thiệt hại khoảng 1.000 tỷ đồng cho ngân hàng.
Quá trình xét hỏi, các bị cáo thừa nhận hành vi sai phạm của mình. Luật sư của ông Bình cũng không tranh luận về tội danh.
Dương Thanh Cường từng được xem là "trùm" bất động sản tại TP HCM, điều hành nhiều doanh nghiệp như Tân Đại Phát, Thanh Phát, Bình Phát... để vay vốn hàng trăm tỷ đồng triển khai các dự án. Tuy nhiên, việc sử dụng hồ sơ pháp lý không đúng thực tế và dòng tiền sai mục đích khiến bị cáo sa lầy, mất khả năng trả nợ và vướng vòng lao lý.
Bản án xác định, đầu năm 2007, Cường gặp ông Nguyễn Thế Bình (khi đó là quyền Tổng giám đốc Agribank) xin vay 500 tỷ đồng mua đất làm dự án. Ông Bình đồng ý, chỉ đạo ông Hồ Đăng Trung (Giám đốc Chi nhánh 6) xử lý hồ sơ. Trung sau đó giao Phó phòng tín dụng Hồ Văn Long tiếp nhận, lập hồ sơ vay cho Công ty Bình Phát của Cường.
Để hợp thức điều kiện vay, Cường lập các hợp đồng chuyển nhượng quyền sử dụng đất, nâng khống giá trị tài sản bảo đảm từ khoảng 65 tỷ lên 358 tỷ đồng (giá thực tế 1,9-3 triệu đồng/m2 nhưng kê lên 12-13 triệu đồng/m2).
Do khoản vay vượt hạn mức chi nhánh, Trung trình hội sở xin nâng hạn mức lên 500 tỷ đồng cho dự án khu chung cư - thương mại tại quận 8 cũ. Dù hồ sơ chưa hoàn tất thủ tục đất đai, chưa được phê duyệt dự án, Trung vẫn ký 5 hợp đồng tín dụng cho Công ty Bình Phát vay hơn 302 tỷ đồng. Tài sản thế chấp là 18 thửa đất và tài sản trên đất hình thành từ vốn vay.
Sau giải ngân, Cường chỉ dùng 70 tỷ đồng để mua đất làm dự án, còn lại 230 tỷ đồng dùng trả nợ.
Cuối năm 2007, do sử dụng vốn sai mục đích và muốn kéo dài thời hạn vay, Cường đề nghị chuyển 5 khoản vay ngắn hạn thành một khoản vay trung hạn. Đề xuất này được Trung báo cáo và ông Bình chấp thuận.
Ngày 4/12/2007, Cường tiếp tục đề nghị vay thêm 500 tỷ đồng để thực hiện dự án khu chung cư - thương mại Bình Phát. Theo chỉ đạo của ông Bình, Trung chỉ đạo cấp dưới lập báo cáo thẩm định, đánh giá dự án "khả thi, hiệu quả", tài sản đảm bảo "đầy đủ pháp lý", qua đó đề xuất cho vay.
Ngày 31/12/2007, Trung ký hợp đồng tín dụng cho Công ty Bình Phát vay 500 tỷ đồng, thời hạn 60 tháng, với tài sản thế chấp gồm dự án hình thành từ vốn vay và 18 thửa đất hơn 33.400 m2 đã dùng bảo đảm cho các khoản vay trước. Cùng ngày, ngân hàng giải ngân hơn 303 tỷ đồng. Cường dùng phần lớn số tiền này để tất toán 5 khoản vay ngắn hạn (đảo nợ), phần còn lại chi trả các khoản khác.
Đến năm 2010, Công ty Bình Phát rơi vào nợ xấu, tài sản thế chấp bị phong tỏa, dự án dừng nên không còn nguồn trả nợ. Cường sau đó bàn với bà Vũ Thị Bích Loan (Giám đốc Công ty THY, đã chết) nhờ đứng ra vay tiền, đồng thời đề nghị Trung cho Công ty THY vay 385 tỷ đồng để mua lại 13 thửa đất của Bình Phát đang thế chấp.
Ngày 31/8/2010, Cường ký hợp đồng chuyển nhượng gần 30.000 m2 đất cho Công ty THY với giá 385 tỷ đồng. Doanh nghiệp này lập dự án khu căn hộ - phố đi bộ An Dương Vương - Hồ Học Lãm để hoàn thiện hồ sơ vay vốn, thực chất là chiêu thức "bình mới rượu cũ".
Các tài sản bảo đảm không đủ điều kiện thế chấp, gồm đất thuê, nhiều thửa bị nâng khống giá trị, dự án chưa được cấp phép, nhưng ngân hàng vẫn giải ngân 385 tỷ đồng. Toàn bộ số tiền được chuyển cho Bình Phát để trả nợ các khoản vay trước đó của Cường, nhằm giải chấp một phần tài sản và chuyển sang bảo đảm cho khoản vay mới của Công ty THY.
Do Công ty THY không có khả năng trả nợ, khoản vay bị chuyển quá hạn từ năm 2011. Sau khi cấn trừ giá trị tài sản bảo đảm, khoản nợ của Cường gây thiệt hại đến nay là 1.053 tỷ đồng, trong đó 170 tỷ đồng nợ gốc và hơn 884 tỷ đồng nợ lãi.
Ngoài vụ án này, Cường còn thực hiện nhiều hành vi sai phạm khác và đã bị TAND Cấp cao tại TP HCM tuyên mức hình phạt tổng hợp của 4 bản án là tù chung thân về hai tội Lừa đảo chiếm đoạt tài sản và Lạm dụng tín nhiệm chiếm đoạt tài sản.
Liên quan sai phạm trong việc phê duyệt cho Cường vay trái quy định, ông Hồ Đăng Trung từng bị tuyên 20 năm tù; ông Hồ Văn Long nhận 19 năm tù cùng về tội Vi phạm quy định về cho vay trong hoạt động của các tổ chức tín dụng.