Năm 2021, khi dọn về nhà mới tại Zone 9, bang California, chị Christine Nguyễn được thêm mảnh đất 1.200 m2 cạnh nhà nhưng bị bỏ hoang từ lâu.
Chị làm nghề thiết kế và xây dựng nhà cửa nên định dọn dẹp hàng rào và làm một hồ nước để không gian bớt hiu quạnh. Trong quá trình tìm tài liệu làm hồ, những hình ảnh ngôi nhà hoa hồng đã thay đổi kế hoạch của chị.
Năm 2021, khi dọn về nhà mới tại Zone 9, bang California, chị Christine Nguyễn được thêm mảnh đất 1.200 m2 cạnh nhà nhưng bị bỏ hoang từ lâu.
Chị làm nghề thiết kế và xây dựng nhà cửa nên định dọn dẹp hàng rào và làm một hồ nước để không gian bớt hiu quạnh. Trong quá trình tìm tài liệu làm hồ, những hình ảnh ngôi nhà hoa hồng đã thay đổi kế hoạch của chị.
Chị tự mày mò cải tạo khu vườn dù trước đó chưa từng lao động chân tay. Christine Nguyễn mua một chiếc máy khoan để tự phá vỡ nền đất cứng và tự tay đào từng hố để trồng hoa hồng. Có những cây khi trồng xuống thấy vị trí không phù hợp, chị lại đào lên, dời đi cả chục lần mới tìm được chỗ ưng ý.
Trong hình là ảnh vườn trong quá trình làm hồ nước và sau khi thành hình.
Chị tự mày mò cải tạo khu vườn dù trước đó chưa từng lao động chân tay. Christine Nguyễn mua một chiếc máy khoan để tự phá vỡ nền đất cứng và tự tay đào từng hố để trồng hoa hồng. Có những cây khi trồng xuống thấy vị trí không phù hợp, chị lại đào lên, dời đi cả chục lần mới tìm được chỗ ưng ý.
Trong hình là ảnh vườn trong quá trình làm hồ nước và sau khi thành hình.
Hành trình này vấp phải không ít khó khăn do thời tiết. Có những lúc hoa vừa nở rộ gặp mưa lớn, hoặc trời đang mát mẻ bỗng chuyển nắng nóng gắt khiến cành lá bị cháy sạm.
“Có lần mới trồng, cây đang khỏe bỗng nhiên đổ bệnh hàng loạt chỉ sau một tuần. Lúc đó tôi ngồi khóc, bỏ cả ăn vì xót”, Christine Nguyễn kể.
Hành trình này vấp phải không ít khó khăn do thời tiết. Có những lúc hoa vừa nở rộ gặp mưa lớn, hoặc trời đang mát mẻ bỗng chuyển nắng nóng gắt khiến cành lá bị cháy sạm.
“Có lần mới trồng, cây đang khỏe bỗng nhiên đổ bệnh hàng loạt chỉ sau một tuần. Lúc đó tôi ngồi khóc, bỏ cả ăn vì xót”, Christine Nguyễn kể.
Trong những lúc nản lòng, chị được người bạn thân động viên, tìm gửi tài liệu chăm sóc và mua tặng các loại phân bón. Bố mẹ chị phụ quét lá, tưới cây và chăm nom khu vườn khi chị bận công việc.
Trong những lúc nản lòng, chị được người bạn thân động viên, tìm gửi tài liệu chăm sóc và mua tặng các loại phân bón. Bố mẹ chị phụ quét lá, tưới cây và chăm nom khu vườn khi chị bận công việc.
Khu vườn hoa hồng đòi hỏi đầu tư lớn. Việc đào hồ nước tiêu tốn hàng chục nghìn USD. Những giống hồng Anh, hồng Nhật mua chính hãng giá 50-100 USD mỗi gốc. Việc duy trì khu vườn tiêu tốn khoảng 1.000 USD tiền đất bón lót và thêm 1.000-2.000 USD cho phân bón, thuốc men mỗi mùa.
“Số tiền nước tưới, vận hành hồ mỗi tháng cũng là một con số không nhỏ”, chị nói.
Khu vườn hoa hồng đòi hỏi đầu tư lớn. Việc đào hồ nước tiêu tốn hàng chục nghìn USD. Những giống hồng Anh, hồng Nhật mua chính hãng giá 50-100 USD mỗi gốc. Việc duy trì khu vườn tiêu tốn khoảng 1.000 USD tiền đất bón lót và thêm 1.000-2.000 USD cho phân bón, thuốc men mỗi mùa.
“Số tiền nước tưới, vận hành hồ mỗi tháng cũng là một con số không nhỏ”, chị nói.
Sau 4 năm, khu vườn đã có hơn 200 giống hồng, nổi bật là các gốc hồng leo Eden sắc hồng hay Golden Celebration vàng.
Sau 4 năm, khu vườn đã có hơn 200 giống hồng, nổi bật là các gốc hồng leo Eden sắc hồng hay Golden Celebration vàng.
Mỗi ngày chị dành khoảng 4 tiếng vào mùa hè và 1-2 tiếng vào mùa đông để cắt tỉa, bón phân.
Mỗi ngày chị dành khoảng 4 tiếng vào mùa hè và 1-2 tiếng vào mùa đông để cắt tỉa, bón phân.
Trong khu vực chị Christine Nguyễn sinh sống có ít gia đình trồng hoa hồng với quy mô lớn, nên mảnh vườn 1.200 m2 của chị trở thành điểm giao lưu, gặp gỡ. Bố mẹ chị Christine thường xuyên mời bạn bè tới thưởng trà, ngắm hoa và chụp hình kỷ niệm.
Trong khu vực chị Christine Nguyễn sinh sống có ít gia đình trồng hoa hồng với quy mô lớn, nên mảnh vườn 1.200 m2 của chị trở thành điểm giao lưu, gặp gỡ. Bố mẹ chị Christine thường xuyên mời bạn bè tới thưởng trà, ngắm hoa và chụp hình kỷ niệm.
Với nhà thiết kế gốc Việt, sự thay đổi lớn nhất không chỉ nằm ở cảnh quan mà ở tính cách của chị. Trước đây, chị là người nóng vội, muốn điều gì là phải có ngay lập tức. Nhưng việc trồng hoa đã dạy chị bài học về sự nhẫn nại.
“Khi chứng kiến những bông hoa bung nở sau thời gian dài chăm sóc – có những cây phải đợi gần hai năm mới ra nụ – tôi nhận ra tính cách mình đã tĩnh lại”, chị chia sẻ.
Với nhà thiết kế gốc Việt, sự thay đổi lớn nhất không chỉ nằm ở cảnh quan mà ở tính cách của chị. Trước đây, chị là người nóng vội, muốn điều gì là phải có ngay lập tức. Nhưng việc trồng hoa đã dạy chị bài học về sự nhẫn nại.
“Khi chứng kiến những bông hoa bung nở sau thời gian dài chăm sóc – có những cây phải đợi gần hai năm mới ra nụ – tôi nhận ra tính cách mình đã tĩnh lại”, chị chia sẻ.
Giờ đây, mảnh đất hoang 5 năm trước đã trở thành không gian “chữa lành”. “Sau những giờ làm việc căng thẳng, chỉ cần bước ra vườn nghe tiếng chim hót, tiếng suối chảy và ngắm hoa nở, mọi ưu phiền đều tan biến”, chị nói.
Giờ đây, mảnh đất hoang 5 năm trước đã trở thành không gian “chữa lành”. “Sau những giờ làm việc căng thẳng, chỉ cần bước ra vườn nghe tiếng chim hót, tiếng suối chảy và ngắm hoa nở, mọi ưu phiền đều tan biến”, chị nói.
Nhớ lại mùa hồng năm 2025, lần đầu tiên sửa soạn chụp hình cùng khu vườn chị đã không kìm được xúc động. “Lướt xem từng bức ảnh, nước mắt tôi trào ra vì không nghĩ mình có thể tạo nên một điều kỳ diệu đến thế”, chị kể.
Nhớ lại mùa hồng năm 2025, lần đầu tiên sửa soạn chụp hình cùng khu vườn chị đã không kìm được xúc động. “Lướt xem từng bức ảnh, nước mắt tôi trào ra vì không nghĩ mình có thể tạo nên một điều kỳ diệu đến thế”, chị kể.
Mỗi buổi sáng, dù bận rộn, chị Christine vẫn dành thời gian nán lại khu vườn, ngắm nhìn những nhành hoa đang độ rực rỡ, trước khi bắt đầu một ngày làm việc mới.
Mỗi buổi sáng, dù bận rộn, chị Christine vẫn dành thời gian nán lại khu vườn, ngắm nhìn những nhành hoa đang độ rực rỡ, trước khi bắt đầu một ngày làm việc mới.
Cuối tháng 1, chị Nguyễn Thị Thái, 43 tuổi, trú phường Bá Xuyên, vừa kết thúc ca làm việc thì nhận được một đường link video từ người quen. Trong đoạn phim, một phụ nữ tự xưng là Nguyễn Thanh Trúc sống ở Trung Quốc muốn tìm gia đình ở Việt Nam. Ký ức của chị chỉ còn hai cái tên: bố Nguyễn Đức Khánh và em út Nguyễn Thị Thái.
"Chỉ cần nhìn mặt, tôi nhận ngay ra đó là chị gái mình", chị Thái nói.
Chị Nguyễn Thanh Trúc, 51 tuổi, là con thứ ba của ông Nguyễn Đức Khánh, 78 tuổi và bà Nguyễn Thị Thi, 74 tuổi ở tổ 2, phường Mỏ Chè, TP Sông Công (nay là phường Bá Xuyên).
Thông qua người phiên dịch, chị Trúc kể mùa hè năm 1993, khi đang làm việc tại một lò gạch, được một phụ nữ rủ đi làm công việc lương cao. Sau đó, cô gái 18 tuổi năm đó bị đưa đến sống với một người đàn ông không minh mẫn ở tỉnh Quảng Đông, Trung Quốc. Hàng ngày, chị phải lên núi hái thảo dược đem bán. Không tiền, không biết tiếng địa phương, không có phương tiện liên lạc, chị kẹt lại xứ người.
Cuộc sống dần ổn định sau khi chị Trúc kết hôn với người chồng thứ hai. Nhờ mạng xã hội phát triển, chị nhờ một du học sinh Việt Nam tại Trung Quốc quay video và đăng trên các trang mạng ở Việt Nam để tìm người thân. Sau 33 năm, chị quên gần hết tiếng Việt, chỉ nhớ tên bố và em gái.
Hai ngày sau khi video được đăng tải, chị Trúc kết nối được với gia đình. Gặp lại bố mẹ và em gái qua màn hình, ban đầu chị không nhận ra. Khi được nhắc lại những kỷ niệm cũ, chị mới bật khóc.
Việc tìm thấy chị Trúc khép lại biến cố kéo dài gần 40 năm của gia đình ông Khánh.
Bi kịch của gia đình bắt đầu năm 1987 khi bà Thi có dấu hiệu không tỉnh táo và bỏ nhà đi. Tìm vợ không được, ông Khánh tái hôn hơn một năm sau đó.
Năm 1989, người con gái tên Nguyễn Thị Thủy mất tích. Năm 1993, Nguyễn Thanh Trúc cũng "bặt vô âm tín" giống mẹ và chị.
Những năm đó, ông Khánh chỉ biết trình báo chính quyền, nhờ phát loa tìm kiếm nhưng không có kết quả.
Năm 2005, sau 16 năm mất liên lạc, gia đình nhận được thư của chị Thủy gửi từ Trung Quốc, kể chuyện bị bán làm vợ một người đàn ông nước này. Hai năm sau, chị đưa chồng con về Việt Nam thăm gia đình.
Năm 2017, hai năm sau khi người vợ kế của ông Khánh qua đời, gia đình nhận được tin công an tìm thấy bà Thi tại cửa khẩu Lạng Sơn. Bà vẫn nhớ tên chồng, 4 người con và địa chỉ gia đình ngoại nên được đón về. Trở về sau 30 năm, bà Thi bạc trắng tóc, lúc nhớ lúc quên. Bà kể từng bị một nhóm người bắt đi sang bên kia biên giới và phải nhặt ve chai cho chủ.
Hiện tại, cuộc sống của bà Thi phụ thuộc vào chồng con. Ban ngày, ông Khánh lo cơm nước; tối đến chị Thái lại sang phụ giúp tắm rửa, trò chuyện, vỗ về mẹ.
Bà Dương Thúy Hằng, Tổ trưởng tổ dân phố số 2, phường Bá Xuyên, cho biết vợ chồng ông Khánh hiện sống trong căn nhà tạm, dựa vào khoản trợ cấp mất sức lao động của ông và trợ cấp khuyết tật của bà. "Bà Thi trở về nhưng trí não không minh mẫn, thi thoảng vẫn lang thang đi nhặt rác. Rất may ông bà có con trai, con gái sống gần thường xuyên qua săn sóc", bà Hằng nói.
Trong cuộc gọi video với chị Trúc đầu tháng 2, chị Thái cùng bố mẹ kết nối với chị Thủy. Lần đầu tiên sau 39 năm gia đình mới nhìn thấy đủ mặt các thành viên.
"Bố mẹ già rồi, các chị sắp xếp về thăm nhé", Thái nói với các chị và nhận được cái gật đầu.
Lớn lên thiếu vắng tình thương và sự chăm sóc của mẹ đẻ, nay mẹ trở về trong cảnh tuổi già, bệnh tật, với anh em chị Thái, đó vẫn là điều may mắn. "Mẹ không có công dưỡng nhưng có công sinh. Còn cha mẹ để được chăm sóc với tôi là niềm vui, hạnh phúc", chị nói.
Ông Khánh cho biết nửa đời người luôn áy náy khi lạc mất vợ, hai đứa con đi biệt tích. Giờ kết nối được với các con, bà Thi tìm được về, tuổi già của ông coi như trọn vẹn.
Năm nay, các chị gái của Thái đều lên kế hoạch về Việt Nam thăm cha mẹ. Lúc đó, đại gia đình "sẽ được ôm nhau, bằng da bằng thịt".
Gia đình bé gái tên Xiao Tong thuộc diện khó khăn. Người mẹ mắc tâm thần phân liệt, cha là trụ cột duy nhất nhưng sức khỏe yếu do di chứng ngộ độc khí than năm 2025. Ông đi làm thuê với thu nhập khoảng 150 tệ mỗi ngày.
Sợ bản thân gặp bất trắc, ông giao mật khẩu và thẻ ngân hàng cho con gái 13 tuổi quản lý. Ngày 9/5, người cha mang xe máy đi sửa mới phát hiện số tiền tiết kiệm 180.000 tệ đã không còn.
Trong cuộc phỏng vấn với Đài truyền hình Hà Nam, cô bé Xiao Tong nói do yêu thích hoạt hình 2D nên đã thuê các họa sĩ trên mạng vẽ nhân vật theo ý tưởng cá nhân.
Dữ liệu nền tảng cho thấy từ tháng 5/2025, tài khoản của Xiao Tong phát sinh giao dịch liên tục. Riêng tháng 2/2026, cô bé thực hiện 14 đơn hàng. Bức tranh đắt nhất có giá 5.400 tệ.
Để sở hữu những sản phẩm yêu thích này, Tong yêu cầu họa sĩ đẩy nhanh tiến độ từ một tháng xuống 5 ngày, chấp nhận trả giá cao hơn. Trên trang cá nhân, cô bé tuyên bố "gia đình đủ điều kiện để theo đuổi sở thích".
Họa sĩ Xiao Bei, người thực hiện bức tranh đắt nhất cho Tong, nói không biết khách hàng là trẻ vị thành niên. "Tôi đã thông báo không nhận yêu cầu từ người nhỏ tuổi và phải thức đêm để kịp tiến độ khách hàng yêu cầu", họa sĩ cho biết.
Họa sĩ này chủ động liên hệ nền tảng để hoàn trả chi phí. Một họa sĩ khác tên Yan cũng lập tức trả lại tiền khi thấy Tong yêu cầu hủy đơn với lý do "cần tiền đóng viện phí".
Gia đình Xiao Tong đang thương lượng với các bên để xin hoàn tiền, chủ yếu tập trung vào các đơn hàng chưa hoàn thành. Cô bé cũng hứa với cha không sử dụng thẻ tùy tiện.
Sau khi câu chuyện của Xiao Tong được phát sóng trên truyền hình, nhiều chuyên gia giáo dục nhận định nguồn gốc nằm ở việc trẻ thiếu kiến thức về giá trị đồng tiền và sự lỏng lẻo trong quản lý gia đình. Trong thời đại thanh toán số, tiền tệ chỉ là những con số trên màn hình khiến trẻ em không cảm nhận được nỗi vất vả của cha mẹ.
"Yêu thương không phải là thỏa mãn nhu cầu vật chất vô điều kiện, mà là giúp trẻ phân biệt giữa 'muốn' và 'cần', để hiểu rằng sau mỗi niềm vui cá nhân luôn có sự hy sinh thầm lặng của người thân", một người dùng mạng viết.
Vụ việc xảy ra tại ga tàu hỏa Bhairab hôm 28/4. Gia đình ba người đang di chuyển trên chuyến tàu liên tỉnh Titas từ Brahmanbaria. Khi tàu bắt đầu rời ga, người cha bế con bước xuống nhưng tuột tay, đứa trẻ rơi vào khe hở giữa thân tàu và nền sân ga.
Người cha lập tức nhảy xuống đường ray, ôm lấy con và ép sát cơ thể vào vách bê tông của sân ga. Hai cha con nằm bất động trong lúc 8 toa tàu chạy qua phía trên. Cả hai đều không gặp chấn thương.
Ông Falu Mia, nhân viên tàu Titas, xác nhận sự việc và cho biết gia đình đã cố xuống xe khi tàu đang di chuyển. "Người cha có phản xạ nhanh, ép mình vào vách ngăn sát đường ray để bảo toàn mạng sống cho cả hai", ông Mia nói.
Ngay khi đoàn tàu đi qua, những người có mặt tại sân ga đã kéo hai nạn nhân lên. Một hành khách đưa đứa trẻ đi kiểm tra y tế, trong khi những người khác hỗ trợ người mẹ xuống tàu an toàn. Trưởng đồn cảnh sát đường sắt Bhairab, ông Sayeed Ahmed nói: "Chúng tôi nghĩ hai cha con không thể sống sót. Khi thấy họ đứng dậy sau khi đoàn tàu đi qua, không ai dám tin đó là sự thật".
Giới chức đường sắt không tiết lộ tên các nạn nhân nhưng cho biết gia đình đến từ làng Lohajuri, thị trấn Katiadi, quận Kishoreganj. Đứa trẻ khoảng 1-2 tuổi.
Cấu trúc tại ga Bhairab (Platform 1) có một hốc lõm vào bên dưới sân ga. Đây là khoảng hở an toàn kiến trúc. Người cha đã phát hiện ra hốc này, nhanh chóng nằm đè lên con và ép người dán chặt vào vách tường bê tông thẳng đứng của hốc lõm, giúp họ không bị gầm toa tàu hay bánh lái kim loại va quệt.
Video ghi lại sự việc do những người có mặt tại nhà ga quay lại hiện được chia sẻ trên nhiều nền tảng mạng xã hội.