Tôi là độc giả lâu năm của chuyên mục Tâm sự. Sau khi đọc bài “Bài học tôi nhận ra được sau một năm ly hôn”, tôi nhận thấy có nhiều điểm khá giống với hoàn cảnh gia đình mình. Tôi xin chia sẻ câu chuyện, mong nhận được góc nhìn khách quan để tránh những quyết định dẫn đến hối tiếc sau này.
Tôi 35 tuổi, vợ 31 tuổi, kết hôn được hai năm, chưa có con. Cả hai đến với nhau khi đã khá chín chắn, cảm thấy nhiều điểm phù hợp nên quyết định lập gia đình. Tuy nhiên, yêu và sống chung là hai chuyện rất khác. Khi về chung một nhà, nhiều vấn đề bắt đầu xuất hiện.
Thứ nhất, về cách xử lý mâu thuẫn: tôi và vợ đều có cái tôi cao. Khi bất đồng quan điểm, tôi thường chọn cách im lặng, lắng nghe, hạn chế phản bác để tránh xung đột leo thang. Ngược lại, vợ luôn muốn giải quyết ngay, không chấp nhận thua cuộc và luôn phải là người đúng. Những lần tranh cãi thường rất căng thẳng vì vợ hay dùng từ ngữ gây tổn thương và thiếu tôn trọng tôi như: hèn, nhu nhược, không tử tế… Tôi đã nhiều lần chọn thời điểm vui vẻ, tạo không gian riêng (quán cà phê, du lịch…) để góp ý và chia sẻ. Tuy nhiên, mọi việc chỉ cải thiện trong thời gian ngắn rồi đâu lại vào đó. Các vấn đề gốc rễ hiếm khi được giải quyết đến nơi đến chốn vì vợ khó lắng nghe và luôn muốn giữ thế thắng trong tranh luận.
Thứ hai, về quan điểm tài chính: Tôi là người cẩn trọng, có xu hướng lập kế hoạch tiết kiệm và chuẩn bị cho tương lai. Tôi ưu tiên tích lũy, dự phòng rủi ro. Vợ lại có quan điểm thoải mái hơn, cho rằng “tiền làm ra để tiêu, miễn hiện tại vui vẻ”. Vợ cũng có tiết kiệm nhưng rất nhỏ và chủ yếu phụ thuộc bảo hiểm sức khỏe và phần thưởng để ra. Vợ đang nuôi em trai và học thêm thạc sĩ cũng là một khoản chi phí trong gia đình.
Thứ ba, về quan điểm hưởng thụ: Tôi hướng đến cuộc sống đơn giản, tiện lợi; ưu tiên dùng tiền để đầu tư cho tri thức và các mục tiêu dài hạn, hưởng thụ ở mức vừa phải. Vợ hướng nhiều hơn đến trải nghiệm, du lịch, làm mới bản thân. Điều này không sai nhưng việc lập kế hoạch và cân đối tài chính chưa phù hợp, dẫn đến áp lực lâu dài.
Thứ tư, về thu nhập và tài sản: Thu nhập của hai vợ chồng tương đương nhau, khoảng hơn 2x triệu mỗi tháng. Trước hôn nhân, tôi có một căn chung cư nhỏ; vợ không có tài sản riêng (do quan điểm dùng tiền cho việc cá nhân). Tôi tôn trọng điều này và không thấy vấn đề. Sau hôn nhân, chúng tôi góp tiền mua một chiếc ôtô để vợ đi làm, phần tôi đóng góp nhiều hơn vì đã có tài sản trước đó; phần còn lại trả góp. Tuy nhiên, vợ thường chê căn chung cư của tôi nhỏ, xa trung tâm, kẹt xe và chê dân cư nhà tôi ở thu nhập thấp làm vợ không thoải mái.
Thứ năm, về đối nội đối ngoại: Vợ mong muốn về thăm nhà ngoại thường xuyên (khoảng hai lần mỗi tháng). Việc về nhà nội, chỉ khi tôi về vợ mới đi cùng. Khi về nhà nội, vợ gần như không phụ giúp việc gì, luôn giữ tâm thế là khách. Vợ khó hòa hợp với bố mẹ tôi, hay cảm thấy bị soi xét, dạy dỗ kiểu bóng gió nên thường không ở lại quá hai ngày.
Thứ sáu, về việc nhà và hỗ trợ gia đình: Công việc của vợ theo giờ hành chính, còn công việc của tôi linh hoạt hơn dù thỉnh thoảng phải đi công tác. Tôi thường về nhà sớm và chủ động làm nhiều việc nhà như nấu ăn, dọn dẹp, giặt giũ… nhiều hơn vợ.
Thứ bảy, hiện trạng hôn nhân: Hiện tại, chúng tôi đang rơi vào trạng thái khủng hoảng và xa cách. Nhiều lúc tôi muốn buông tay, không phải vì hết yêu, mà vì cảm giác không được tôn trọng; khác biệt sâu sắc về quan điểm sống và giá trị gia đình; thiếu công bằng trong đối xử; các vấn đề gốc rễ không được giải quyết. Mỗi khi xảy ra mâu thuẫn, vợ thường chọn cách ôm ấp, thể hiện tình cảm để làm lành. Tuy nhiên, những nguyên nhân cốt lõi phía sau gần như không thay đổi.
Tôi thật sự băn khoăn: vợ đang thay đổi hay do tôi nghĩ quá nhiều? Trong hoàn cảnh này, tôi nên tiếp tục cố gắng hay dừng lại để cả hai không tổn thương thêm?
Bố mẹ tôi có hai người con. Tôi là con trai cả, đã lập gia đình và sống ở Đà Nẵng. Em gái tôi đang học đại học. Mẹ tôi mất cách đây 13 năm, sau đó bố đi bước nữa, hiện bố sống ở quê. Vợ thứ hai của bố có hai con riêng đang đi học và có thêm một con trai chung 6 tuổi. Tuy nhiên, hiện tại bố tôi và vợ hai không sống chung, mỗi người ở nhà riêng, bố thường xuyên qua lại giữa hai bên. Bố tôi hay phàn nàn rằng vợ hai không có trách nhiệm với gia đình bên chồng, không sống cùng hay chăm sóc bố. Trong khi đó, bà ấy thường xin tiền bố tôi để lo cho hai con riêng, còn chi phí cho con chung chủ yếu do bố tôi gánh. Tôi nghe cũng rất bức xúc và thương bố. Đáng lẽ tuổi già được nghỉ ngơi nhưng giờ lại đèo bòng thêm nhiều trách nhiệm.
Về tài sản, gia đình tôi có hai mảnh đất, đều được tạo lập từ thời mẹ tôi còn sống. Hiện tại bố đã 63 tuổi và đang sống trên một trong hai mảnh đất đó (trước đây là nhà của cả gia đình). Điều tôi lo lắng là: Thứ nhất, sau này khi bố lớn tuổi, nếu vợ hai không chăm sóc thì sẽ thế nào? Thứ hai, có khả năng xảy ra tranh chấp tài sản không, đặc biệt liên quan đến vợ hai và các con? Thứ ba, trong trường hợp vợ hai đưa con chung về sống cùng bố, anh em tôi nên xử lý ra sao? Nếu thế không khác gì sau này bố qua đời, chúng tôi không còn nhà để về. Tôi rất mong nhận được ý kiến tư vấn từ mọi người, đặc biệt là về hướng xử lý hợp lý để tránh mâu thuẫn và rủi ro sau này. Xin cảm ơn mọi người.
Chồng 40 tuổi, tôi 35 tuổi, cưới được 4 năm, có con ba tuổi. Chúng tôi quen 6 tháng là tiến tới hôn nhân vì cả hai thấy phù hợp với nhau. Tôi suy nghĩ khá đơn giản, chia sẻ với chồng mọi thứ, chẳng giấu anh điều gì. Mật khẩu các tài khoản tôi đều cho anh biết, còn anh thì không. Có lần tôi hỏi vì sao anh phải giấu, anh lảng sang chuyện khác.
Vừa rồi tôi phát hiện chồng sử dụng một tài khoản cá nhân khác trên mạng xã hội. Anh thường xuyên cập nhật trạng thái cá nhân, không im lìm như tài khoản vẫn liên lạc với tôi. Vợ chồng tôi cưới hơn bốn năm nhưng gần gũi chắc chưa được chục lần. Nhu cầu sinh lý của tôi không cao, nhưng cũng có tình cảm và muốn gần gũi chồng, vậy mà vài tháng anh chẳng thèm ngó ngàng gì tới tôi. Có lúc tôi mặc đồ gợi cảm, cố tình gần anh, anh cũng không có ý kiến, còn bảo mệt nên đi ngủ sớm.
Tôi có khuôn mặt ưa nhìn, cao 1m65, da sáng, sinh xong tôi về lại dáng nhanh. Tôi chưa phát hiện chồng có biểu hiện ngoại tình. Anh thường ngồi máy tính đến đêm rồi đi ngủ luôn. Có hôm tôi giận dỗi, anh cũng ra sofa ngủ, chẳng dỗ dành tôi. Cuộc sống vợ chồng mới 4 năm mà anh cứ như này, liệu tôi chịu đựng được bao lâu? Tôi nên hiểu như nào với những hành động và việc làm của anh? Anh là người cha mẫu mực, yêu thương và chiều con, cũng biết phù tôi việc nhà. Lương anh hơn 30 triệu đồng mỗi tháng, đưa tôi phần lớn, chỉ giữ lại ít tiêu. Mong được các bạn chia sẻ.
Nhiều người cho rằng hôn nhân đổ vỡ thường bắt đầu từ những chuyện lớn như ngoại tình hay tiền bạc. Nhưng thực tế, không ít mối quan hệ lại rạn nứt dần bởi những lời cằn nhằn, trách móc lặp đi lặp lại mỗi ngày. Có những câu nói tưởng nhỏ, nói vì mệt, vì áp lực nhưng lâu dần khiến người còn lại cảm thấy ngột ngạt và xa cách. Dưới đây là những câu chuyện đời thường được các độc giả chia sẻ.
Tôi trưởng thành hơn sau khi lấy người vợ hay cằn nhằn
Vợ cằn nhằn rất nhiều và tôi thấy mình trưởng thành dần dần sau khi lấy vợ. Phần lớn lời cằn nhằn đều từ tai nọ qua tai kia là hạnh phúc chứ chấp nhặt từng câu thì rất mệt mỏi và có khi ly hôn rồi. Xin lỗi chứ có tới 90% vợ đều cằn nhằn dù lấy chồng hoàn hảo như ông tiên. (quangdp01)
Tôi là phụ nữ, nghe mẹ tôi nói mấy câu kiểu: "Để đó em tự làm", Em đã bảo anh rồi mà", "Sao anh không thể giống chồng người khác?","Không hiểu sao em còn chịu đựng được anh",... đã cảm thấy bực mình rồi nói gì đàn ông - giống loài đề cao cái tôi và sĩ diện. Tôi tuyệt đối không bao giờ nói mấy câu này với chồng. Nếu không hài lòng điều gì, tôi chỉ nhắc nhẹ nhàng. Trộm vía là chồng tôi cũng khá tự giác nên không cần phải nói nhiều. Còn mấy ông không nghe lời, tôi lọc từ trước khi cưới rồi. Nhờ vậy nên dù đã hai mặt con, vợ chồng tôi vẫn còn mặn nồng như lúc mới cưới. Đừng xem những lời tổn thương người khác như một việc bình thường. Không ai có thể ở chung với một người như vậy mà hạnh phúc nổi đâu. (Ngân Dương)
Chồng bị tôi cằn nhằn khi tự ý thực hiện những việc vợ chưa đồng ý
Tôi là người ít nói, ít càm ràm mấy chuyện vặt. Nhưng khi bực mình chuyện gì, tôi nói hoài không im và phải có người nghe mới được. Đó là khi còn thương thì tôi mới nói. Không còn thương tôi sẽ không nói đâu, nhất là khi bị tổn thương thì tôi im lặng cho đến khi rời khỏi hôn nhân. Thời trẻ, tôi ly hôn hai lần (do hai cuộc hôn nhân mai mối mà chồng ngoại tình người cũ). Năm 40 tuổi, tôi có hôn nhân lần ba với chồng người Đức. Anh hiểu tính tôi lắm nên không dám làm tôi bực mình điều gì. Tiếng Đức của tôi kém, nếu nói nhanh quá thì tôi như "vịt nghe sấm".
Bữa đó anh chở tôi đi làm, kẹt xe đèn đỏ một hàng dài. Anh nói nhanh: "quẹo đường khác rồi đi bộ 200 m sẽ nhanh hơn". Tôi im re nên anh đánh lái quẹo cái rẹt. Tôi không biết ất giáp gì. Rồi mở cửa kêu tôi đi bộ 200 m vô chỗ làm. Tôi hiểu ra, bực mình leo lên xe. Anh phải chở tôi quay lại đường cũ, dừng trước cửa nơi làm việc cho tôi. Và tất nhiên tôi càm ràm cho một trận. Tối về thêm một trận nữa: khi vợ chưa ok thì đừng tự ý làm, nhất là phải thận trọng với vợ không rành tiếng Đức. Từ đó đến giờ, nhiều năm rồi, hết dám tái phạm. (Nguoixala)
Tôi dọn ra ở riêng sau khi kiệt sức vì làm thay chồng mọi việc
Tôi nhắc nhiều lần thì chồng bảo tôi cằn nhằn và phớt lờ, không chịu làm, không chịu thay đổi. Tôi im lặng làm thay anh tất cả đến kiệt sức và biện pháp cuối cùng là dọn ra ở riêng cho cuộc đời tôi bớt khổ. Lấy chồng mà như rước họa vào thân. Chọn kỹ lắm rồi, chắc bị lừa. (lannguyen28012801)