Quyết định thu hẹp quy mô này phản ánh sự thật khắc nghiệt mà ngành hàng không đang phải đối mặt. Thai Airways đang bị kẹt giữa “gọng kìm” tàn khốc: chi phí vận hành và giá nhiên liệu bay leo thang chóng mặt, trong khi nhu cầu đi lại của hành khách lại lao dốc mạnh trong mùa du lịch thấp điểm (off-peak travel season).
Tại khu vực Đông Nam Á, đường bay Bangkok – Singapore sẽ giảm từ 5 xuống còn 4 chuyến mỗi ngày. Trong khi đó, các chặng bay đến Việt Nam chưa ghi nhận điều chỉnh nhưng các tuyến đến Phnom Penh (Campuchia) sẽ bị cắt giảm đáng kể trong suốt tháng 5.
Khu vực Bắc Á chịu ảnh hưởng nặng nề nhất trong kế hoạch này. Thai Airways sẽ tạm dừng hoàn toàn đường bay đến Cao Hùng (Đài Loan) từ ngày 8/5. Các thị trường trọng điểm như Seoul (Hàn Quốc) bị cắt giảm từ ba chuyến xuống còn một chuyến mỗi ngày; Bắc Kinh, Thượng Hải và Hong Kong cũng ghi nhận mức giảm tần suất từ 30% đến 50%.
Tại thị trường châu Âu, hàng loạt đường bay dài đến Frankfurt, Munich (Đức), Copenhagen (Đan Mạch) hay Stockholm (Thụy Điển) cũng bị cắt từ bay hằng ngày xuống còn 5 chuyến mỗi tuần nhằm tối ưu chi phí vận hành.
Cùng thời điểm, Cathay Pacific (Hong Kong) cũng công bố kế hoạch cắt giảm khoảng 2% tổng số chuyến bay chở khách từ ngày 16/5 đến hết tháng 6/2026. Đáng chú ý, công ty con ở phân khúc giá rẻ của hãng là HK Express sẽ cắt giảm tới 6% số chuyến bay từ ngày 11/5.
Đại diện Cathay Pacific cho biết nguyên nhân trực tiếp dẫn đến quyết định này là do giá nhiên liệu bay leo thang, hệ lụy từ những căng thẳng địa chính trị kéo dài tại Trung Đông.
Dù vậy, CEO Ronald Lam vẫn khẳng định hãng sẽ kiên trì với kế hoạch tăng 10% công suất trong năm nay để phục vụ nhu cầu đi lại tăng cao đến Bắc Mỹ và Australia, sau khi các tuyến bay qua không phận Trung Đông bị gián đoạn vì xung đột quân sự.
Theo giới phân tích, dù Tổng thống Mỹ Donald Trump đã đạt được thỏa thuận ngừng bắn tạm thời kéo dài hai tuần với Iran, nhưng ngành hàng không toàn cầu vẫn chưa thể sớm “thở phào”. Các chuyên gia cảnh báo nguồn cung nhiên liệu sẽ tiếp tục khan hiếm và đắt đỏ trong nhiều tháng tới, ngay cả khi Eo biển Hormuz được khai thông trở lại.
Dự kiến, lịch bay của các hãng sẽ chỉ ổn định trở lại từ tháng 7, khi áp lực chi phí được dự báo sẽ hạ nhiệt.
Tin Gốc: Vnexpress

Năm đó tôi khoảng 10 tuổi, tôi theo ba tôi đi Phan Rang (Ninh Thuận cũ) trên một chuyến xe lửa chậm và được ba cho ăn cơm gà. Hồi đó, ba tôi nhận thầu một công trình nào đó ở Phan Rang.
Phan Rang cách Nha Trang 100km, giờ đây có thể phóng xe máy đi hơn hai tiếng đồng hồ là tới. Nhưng với tuổi thơ tôi, đó là một vùng quê xa lắc.
Bởi cả thời thơ ấu tôi chỉ biết những cánh đồng lúa, những ruộng dưa và những con kênh nhỏ chen cỏ, ở đó có những bông hoa dại khờ cứ nở mà chẳng cần ai nhìn ngắm.
Với tôi, thế giới bên ngoài là những câu chuyện cổ tích. Bởi ba mẹ tôi chia tay nhau, như quy luật rất thường, người nuôi dạy cháu là bà nội.
Thỉnh thoảng ba tôi ghé nhà nội, đưa cho nội ít tiền để nội và tôi có điều kiện xoay xở cuộc sống. Và như để dỗ dành đứa con trai nhỏ của mình bị đẩy ra khỏi vòng tay cha mẹ, ông lại đưa tôi đi ăn gì đó. Ông cũng hay nhắc nhở tôi về bổn phận những đứa con.
Nhưng những lời nói của ông tôi chẳng bao giờ nghe. Có khi ngồi đối diện với ông, nhưng tai tôi chỉ nghe tiếng vọng của âm thanh bên ngoài. Nói thật những lần gặp ngắn ngủi, như dỗ dành đứa con trai của mình bằng cách đưa đi ăn hoặc uống nước, rồi cho ít tiền, cũng không làm cho tôi nguôi nỗi buồn khi cha mẹ chia lìa.
Rồi một lần ông ghé nhà và bảo sẽ đưa tôi đi Phan Rang chơi. Đó cũng là lần đầu tiên tôi đi đến một thành phố khác, và cũng là lần đầu tiên tôi đi xe lửa. Tôi chẳng có quần áo đẹp, nên vẫn mặc bộ đồ đi học theo ba tôi ra ga xe lửa với sự nao nức đến kỳ lạ.
Chuyến xe lửa hồi đó không sang trọng như bây giờ. Nếu tôi không lầm thì chẳng có khoang giường nằm, và chỉ chạy chặng gần. Ga Nha Trang lúc ấy người buôn bán lộn xộn, họ mang cả mọi thứ lên xe lửa để bán.
Ngay cả trong toa xe, với những chiếc ghế gỗ sậm màu, ngồi phải co chân vì hàng hóa của những người đi buôn chất bên dưới. Nhưng dẫu xe lửa có thiếu tiện nghi như thế nào thì với tôi, lần đầu được đi là cảm giác vô cùng tuyệt vời. Trong lòng tràn ngập niềm vui, tôi cứ chồm ra cửa sổ để nhìn cảnh vật lướt qua.
Đến Phan Rang, ba tôi đưa tôi vào một quán ăn nhỏ. Quán có vách tường bằng gỗ khá thoáng mát, nằm trên một con đường thưa thớt dân cư. Bên kia đường vẫn còn nhiều khoảng đất trống, có nhiều cây xương rồng đang nở hoa, những bông hoa màu đỏ.
Trong cái nắng Phan Rang, những bông hoa xương rồng cứ nở, tạo một cảnh quan đẹp mà sau này, khi nhiều lần trở lại Phan Rang, tôi vẫn luôn ngắm. Loại hoa ấy có vòng đời ngắn ngủi, chỉ một ngày.
Quán chỉ có mỗi một món là cơm gà. Hai cha con ngồi đợi một lát thì đĩa cơm gà đã được mang ra. Đó là cơm nấu bằng nước gà luộc, có màu vàng nhạt, những hạt cơm rời quyện với mỡ gà, bên trên đĩa cơm là một đùi gà luộc. Có thể nói đó là lần đầu tiên tôi ăn cơm gà Phan Rang - rất ngon.
Tôi không nhớ cảm giác ăn một món ngon như thế nào, nhưng ký ức đĩa cơm gà Phan Rang năm ấy khiến tôi mãi nhớ.
Dẫu mai sau đi khắp cùng trời cuối đất, ăn cơm gà ở mọi miền đất nước, tôi vẫn không thể quên đĩa cơm gà thuở nhỏ ba tôi đưa tôi đi ăn.
Tôi cũng không thể nào quên con tàu chở tôi đi qua những làng quê, để lần đầu tiên được ngắm nhìn những ruộng lúa, những cánh rừng, những con đường làng, những mái nhà tranh.
Sau này, nhiều lần trở lại Phan Rang khi có công việc, tôi đi tìm những quán cơm gà. Quả thật, có nhiều nơi bán cơm gà. Nói chi xa, ngay Nha Trang tôi ở vẫn có những quán cơm gà. Nhưng cơm gà Phan Rang, với tôi, là ngon nhất.
Thú vị nhất là lần tôi ghé một quán khá nổi danh trên đường Thống Nhất. Quán đem ra đĩa cơm, kèm một đĩa thịt gà dễ chừng cả nửa con, đã chặt ra từng miếng vừa vặn.
Tôi hỏi bà chủ quán: "Thịt gà nhiều thế này, ăn không hết đâu?". Bà cười trả lời: "Ăn nhiêu tính nhiêu". Có nghĩa là bạn ăn bao nhiêu miếng thịt gà thì quán tính tiền bấy nhiêu, còn lại trả lại cho quán. Một cách bán cơm gà thật thú vị.
Trong cuộc đời, ắt hẳn mỗi người cũng có những ký ức đẹp. Ký ức ngày ba tôi đưa tôi đi Phan Rang và ăn một đĩa cơm gà hôm ấy, với tôi, là một ký ức đẹp.
Tin Gốc: Tuổi Trẻ

Quán bánh xèo Bà Ngọc tại phường Hải Châu tấp nập khách từ 19h. Mở cửa từ năm 1977, cơ sở này hiện do cháu trai bà Ngọc tiếp quản. Trong 30 năm qua, quán chưa nghỉ ngày nào, kể cả lễ Tết. Vào cao điểm du lịch hè hoặc các kỳ nghỉ, nơi đây thường rơi vào tình trạng quá tải.
Quán bánh xèo Bà Ngọc tại phường Hải Châu tấp nập khách từ 19h. Mở cửa từ năm 1977, cơ sở này hiện do cháu trai bà Ngọc tiếp quản. Trong 30 năm qua, quán chưa nghỉ ngày nào, kể cả lễ Tết. Vào cao điểm du lịch hè hoặc các kỳ nghỉ, nơi đây thường rơi vào tình trạng quá tải.
Anh Lê Quốc Hoàng, chủ quán đời thứ ba, cho biết chất lượng món ăn vẫn được duy trì như thời bà nội anh còn làm chủ. 30 năm trước, quán nằm ở địa điểm có sức chứa lớn hơn, sau đó mới chuyển về mặt bằng hiện tại.
"Quán từng gắn liền với nhiều khách hàng thế hệ 6X, 7X, khi chuyển về đây chúng tôi bị mất lượng khách lớn. Vài năm nay, khách mới đông trở lại", anh Hoàng nói. Ngoài người địa phương, cơ sở này cũng thu hút nhiều khách du lịch.
Anh Lê Quốc Hoàng, chủ quán đời thứ ba, cho biết chất lượng món ăn vẫn được duy trì như thời bà nội anh còn làm chủ. 30 năm trước, quán nằm ở địa điểm có sức chứa lớn hơn, sau đó mới chuyển về mặt bằng hiện tại.
"Quán từng gắn liền với nhiều khách hàng thế hệ 6X, 7X, khi chuyển về đây chúng tôi bị mất lượng khách lớn. Vài năm nay, khách mới đông trở lại", anh Hoàng nói. Ngoài người địa phương, cơ sở này cũng thu hút nhiều khách du lịch.
Thực đơn của quán gồm bánh xèo, thịt nướng, nem lụi và bò lá lốt, giá từ 35.000 đồng đến 200.000 đồng tùy loại. Trong đó, bánh xèo có giá 60.000 đồng cho đĩa nhỏ (4 cái) và 90.000 đồng đĩa lớn (6 cái), đắt nhất là thịt nướng đĩa lớn.
Để bánh đạt độ giòn, ngoài tỷ lệ pha bột gạo, chủ quán cho biết bí quyết nằm ở việc sử dụng một lớp "bánh da". Bột được đổ vào chảo tạo thành lớp vỏ mỏng rồi lấy ra ngay. Khi khách gọi món, lớp vỏ này mới được cho lại vào chảo và chiên lần thứ hai với dầu. Cách chế biến này giúp vỏ bánh giòn lâu hơn.
Thực đơn của quán gồm bánh xèo, thịt nướng, nem lụi và bò lá lốt, giá từ 35.000 đồng đến 200.000 đồng tùy loại. Trong đó, bánh xèo có giá 60.000 đồng cho đĩa nhỏ (4 cái) và 90.000 đồng đĩa lớn (6 cái), đắt nhất là thịt nướng đĩa lớn.
Để bánh đạt độ giòn, ngoài tỷ lệ pha bột gạo, chủ quán cho biết bí quyết nằm ở việc sử dụng một lớp "bánh da". Bột được đổ vào chảo tạo thành lớp vỏ mỏng rồi lấy ra ngay. Khi khách gọi món, lớp vỏ này mới được cho lại vào chảo và chiên lần thứ hai với dầu. Cách chế biến này giúp vỏ bánh giòn lâu hơn.
Món ăn tại đây có điểm khác biệt khi được tráng một lớp trứng bên ngoài viền, nhân chỉ gồm tôm và giá. Theo anh Hoàng, cách chế biến bánh xèo kèm viền trứng là đặc trưng của các cơ sở lâu năm tại Đà Nẵng.
Với các món nướng như bò lá lốt hay nem lụi, quán sử dụng thịt vai heo để giữ độ mềm, tránh bị khô cứng.
Món bún thịt nướng được nhiều khách lựa chọn nhờ thịt mềm và tẩm ướp vừa miệng.
Món ăn tại đây có điểm khác biệt khi được tráng một lớp trứng bên ngoài viền, nhân chỉ gồm tôm và giá. Theo anh Hoàng, cách chế biến bánh xèo kèm viền trứng là đặc trưng của các cơ sở lâu năm tại Đà Nẵng.
Với các món nướng như bò lá lốt hay nem lụi, quán sử dụng thịt vai heo để giữ độ mềm, tránh bị khô cứng.
Món bún thịt nướng được nhiều khách lựa chọn nhờ thịt mềm và tẩm ướp vừa miệng.
Món ăn tại đây có điểm khác biệt khi được tráng một lớp trứng bên ngoài viền, nhân chỉ gồm tôm và giá. Theo anh Hoàng, cách chế biến bánh xèo kèm viền trứng là đặc trưng của các cơ sở lâu năm tại Đà Nẵng.
Với các món nướng như bò lá lốt hay nem lụi, quán sử dụng thịt vai heo để giữ độ mềm, tránh bị khô cứng.
Món bún thịt nướng được nhiều khách lựa chọn nhờ thịt mềm và tẩm ướp vừa miệng.
Món ăn tại đây có điểm khác biệt khi được tráng một lớp trứng bên ngoài viền, nhân chỉ gồm tôm và giá. Theo anh Hoàng, cách chế biến bánh xèo kèm viền trứng là đặc trưng của các cơ sở lâu năm tại Đà Nẵng.
Với các món nướng như bò lá lốt hay nem lụi, quán sử dụng thịt vai heo để giữ độ mềm, tránh bị khô cứng.
Món bún thịt nướng được nhiều khách lựa chọn nhờ thịt mềm và tẩm ướp vừa miệng.
Dù cơ sở có phòng điều hòa, anh Hoàng khuyên khách nên dùng bữa ở không gian bên ngoài. Theo chủ quán, các món nướng khi gặp không khí lạnh dễ bị khô, ảnh hưởng đến hương vị ban đầu.
Dù cơ sở có phòng điều hòa, anh Hoàng khuyên khách nên dùng bữa ở không gian bên ngoài. Theo chủ quán, các món nướng khi gặp không khí lạnh dễ bị khô, ảnh hưởng đến hương vị ban đầu.
Các nguyên liệu ở quán được thực khách đánh giá sạch sẽ, khu bếp mở nên có thể dễ dàng quan sát quá trình làm.
Các nguyên liệu ở quán được thực khách đánh giá sạch sẽ, khu bếp mở nên có thể dễ dàng quan sát quá trình làm.
Khách đến ăn thường chờ khoảng 15-30 phút.
Khách đến ăn thường chờ khoảng 15-30 phút.
Đỗ Việt Hương, du khách Hà Nội, cùng gia đình 10 người lần đầu đến quán sau khi xem các đánh giá tích cực trên mạng. Cô cho biết bất ngờ với lớp viền trứng chưa từng thấy ở nơi khác, vỏ bánh có độ giòn vừa phải.
"Mọi người thường quen nước chấm chua ngọt nhưng tương đậu phộng tại đây khá hợp khẩu vị", nữ du khách nói.
Đỗ Việt Hương, du khách Hà Nội, cùng gia đình 10 người lần đầu đến quán sau khi xem các đánh giá tích cực trên mạng. Cô cho biết bất ngờ với lớp viền trứng chưa từng thấy ở nơi khác, vỏ bánh có độ giòn vừa phải.
"Mọi người thường quen nước chấm chua ngọt nhưng tương đậu phộng tại đây khá hợp khẩu vị", nữ du khách nói.
Đặng Đức, một thực khách địa phương, cho biết đã ăn tại quán từ năm lớp 5. Có tuần, anh đến đây ba lần và dùng bánh xèo thay cơm.
"Món nem nướng và bò lá lốt rất ngon. Gia đình tôi cũng có thể tự pha nước chấm nhưng không thể đậm đà như tại đây", anh Đức nói.
Đặng Đức, một thực khách địa phương, cho biết đã ăn tại quán từ năm lớp 5. Có tuần, anh đến đây ba lần và dùng bánh xèo thay cơm.
"Món nem nướng và bò lá lốt rất ngon. Gia đình tôi cũng có thể tự pha nước chấm nhưng không thể đậm đà như tại đây", anh Đức nói.
Trên Google Review quán được chấm 3,8 sao, với hàng trăm nhận xét và đánh giá trái chiều. Nhiều người đánh giá cao chất lượng món ăn, đặc biệt là bánh xèo ít dầu mỡ, lớp vỏ giòn và món bún thịt nướng đậm đà. Tuy nhiên, khẩu vị nước tương đậu phộng lại gây tranh luận khi một số khách cho rằng vị nhạt và nhiều mì chính, trong khi số khác lại thấy vừa miệng. Các món nem lụi và bò lá lốt đôi khi bị phản ánh thịt bở.
Về dịch vụ, quán bị phàn nàn vì thời gian chờ đợi lâu, lên tới 30-60 phút vào giờ cao điểm hoặc các dịp lễ Tết. Nhân viên thiếu sót trong khâu gọi món hoặc có thái độ chưa phù hợp với khách hàng là những điểm hạn chế, cần cải thiện.
Trước những phản hồi này, chủ quán thường xuyên phản hồi sau các bài đánh giá, đưa ra lời xin lỗi đến khách hàng và cam kết điều chỉnh nhân sự để đảm bảo trải nghiệm tốt hơn.
Trên Google Review quán được chấm 3,8 sao, với hàng trăm nhận xét và đánh giá trái chiều. Nhiều người đánh giá cao chất lượng món ăn, đặc biệt là bánh xèo ít dầu mỡ, lớp vỏ giòn và món bún thịt nướng đậm đà. Tuy nhiên, khẩu vị nước tương đậu phộng lại gây tranh luận khi một số khách cho rằng vị nhạt và nhiều mì chính, trong khi số khác lại thấy vừa miệng. Các món nem lụi và bò lá lốt đôi khi bị phản ánh thịt bở.
Về dịch vụ, quán bị phàn nàn vì thời gian chờ đợi lâu, lên tới 30-60 phút vào giờ cao điểm hoặc các dịp lễ Tết. Nhân viên thiếu sót trong khâu gọi món hoặc có thái độ chưa phù hợp với khách hàng là những điểm hạn chế, cần cải thiện.
Trước những phản hồi này, chủ quán thường xuyên phản hồi sau các bài đánh giá, đưa ra lời xin lỗi đến khách hàng và cam kết điều chỉnh nhân sự để đảm bảo trải nghiệm tốt hơn.
Tin Gốc: Vnexpress

15 năm trước, chuyến đi từ Bắc Kinh đến Thượng Hải (khoảng 1.300 km) dài hơn 10 tiếng trên những chuyến tàu hỏa kiểu cũ. Với hệ thống đường sắt cao tốc (HSR) hiện tại, khoảng cách giữa hai siêu đô thị chỉ còn hơn 4 giờ di chuyển. Sự thay đổi về tốc độ không chỉ là vấn đề thời gian di chuyển, mà đã tạo ra một cuộc chuyển mình trong cấu trúc ngành du lịch của quốc gia tỷ dân.
Đầu thập niên 1990, hệ thống đường sắt Trung Quốc đối mặt hạn chế về hạ tầng khi vận tốc trung bình chỉ đạt khoảng 48 km/h vào năm 1993. Tốc độ di chuyển thấp khiến ngành đường sắt từng đánh mất thị phần vào tay hàng không và đường bộ. Tháng 8/2008, cục diện thay đổi khi tuyến đường sắt cao tốc đầu tiên nối Bắc Kinh - Thiên Tân đi vào hoạt động ngay trước thềm Olympic.
Sau đó, tuyến huyết mạch Bắc Kinh - Thượng Hải tiếp tục vận hành vào tháng 6/2011. Cuối tháng 12/2025, tuyến Tây An - Diên An (tỉnh Thiểm Tây) hoạt động, tổng chiều dài mạng lưới HSR Trung Quốc vượt 50.000 km, chiếm khoảng 70% tổng chiều dài đường sắt cao tốc toàn cầu.
So với các hệ thống lâu đời như Shinkansen của Nhật Bản (ra đời năm 1964) mất hàng thập kỷ để phát triển, Trung Quốc mất khoảng 17 năm để thiết lập mạng lưới quy mô lớn nhất thế giới. Hệ thống Shinkansen (Nhật Bản) hay ICE (Đức) vận hành phổ biến ở mức 300-320 km/h, các dòng tàu thế hệ mới của Trung Quốc duy trì tốc độ thương mại 350 km/h.
Theo dữ liệu từ Tập đoàn Đường sắt Quốc gia Trung Quốc, năng lực vận tải của mạng lưới đường sắt cao tốc chạm mốc cao nhất từ trước đến nay trong kỳ Xuân vận 2026 dài 40 ngày, kết thúc vào tháng 2, với 538 triệu lượt khách, tăng 4,8% so với cùng kỳ năm trước.
Năng lực vận tải toàn quốc đạt đỉnh với trung bình gần 13.000 chuyến tàu mỗi ngày. Sự tăng trưởng này đến từ việc đưa vào vận hành các tuyến mới khánh thành cuối năm 2025 như Quảng Châu - Trạm Giang, Bao Đầu - Ngân Xuyên và Tây An - Diên An.
Theo báo cáo từ Ngân hàng Thế giới (World Bank), đường sắt cao tốc mang lại lợi ích cho du lịch theo ba khía cạnh, tính tiện lợi khi mua vé, rút ngắn thời gian di chuyển và trải nghiệm sạch sẽ, thoải mái. Sự phát triển của HSR tạo ra hiệu ứng "nén không gian". Những hành trình từng mất cả ngày đêm nay chỉ còn khoảng 1/3 thời gian.
Trước đây, du khách từ các siêu đô thị miền Đông như Thượng Hải hay Hàng Châu phải mất 2-3 ngày di chuyển bằng đường bộ quãng đường 2.000 km để đến được Ninh Hạ. Nhờ trục đường sắt cao tốc kết nối qua các nút giao như Từ Châu và Tây An, hành khách có thể khởi hành từ Thượng Hải vào buổi sáng và đến Ninh Hạ để ăn tối sau khoảng 10 tiếng di chuyển. Sự kết nối giao thông đã biến những khu vực hẻo lánh trở thành điểm nghỉ dưỡng cuối tuần cho cư dân đô thị.
Tuyến cao tốc Bao Đầu - Ngân Xuyên hoạt động cuối tháng 12/2025 đã kết nối hai đô thị nằm giữa vùng sa mạc và thảo nguyên tại biên giới phía bắc Trung Quốc. Quãng đường 600 km trước đây mất hơn 6 giờ di chuyển bằng đường bộ, nay rút ngắn chỉ còn 2,5 giờ.
Dữ liệu từ Tập đoàn Đường sắt Quốc gia Trung Quốc cho thấy HSR đã hiện diện tại 97% thành phố có dân số trên 500.000 người. Tính đến cuối năm 2024, hệ thống này vận chuyển hơn 22,9 tỷ lượt hành khách, cao điểm phục vụ 16 triệu lượt mỗi ngày.
Sự phổ biến của HSR buộc các đơn vị lữ hành phải thay đổi sản phẩm. Thay vì những tour dài ngày trên xe khách, các công ty du lịch hiện ưu tiên mô hình tàu cao tốc kết hợp ôtô tại điểm đến.
Theo báo cáo năm 2025 của nền tảng du lịch trực tuyến lớn nhất Trung Quốc Trip.com, lượng khách sử dụng dịch vụ kết hợp máy bay và tàu hỏa tại Trung Quốc đã tăng 35% trong năm qua. Du khách quốc tế sau khi hạ cánh tại các sân bay lớn như Đại Hưng, Bắc Kinh hay Hồng Kiều, Thượng Hải có thể nối chuyến trực tiếp bằng tàu cao tốc để đi sâu vào nội địa nhờ hệ thống nhà ga tích hợp.
Thống kê của Ngân hàng Thế giới (World Bank) ghi nhận du khách sử dụng tàu cao tốc có mức chi tiêu trung bình cao hơn 30% so với nhóm đi tàu truyền thống. Nhu cầu lưu trú và dịch vụ tại các địa phương có ga tàu tăng mạnh, góp phần quan trọng vào phát triển kinh tế đêm và tiêu thụ đặc sản vùng miền.
Không chỉ phục vụ nhu cầu nội địa, mạng lưới đường sắt của Trung Quốc đang từng bước vươn ra khu vực thông qua Sáng kiến Vành đai và Con đường, với định hướng hình thành hành lang đường sắt xuyên Đông Nam Á dài hơn 3.000 km.
Một trong những dự án tiêu biểu là tuyến đường sắt bán cao tốc Lào - Trung, nối Côn Minh, tỉnh Vân Nam với Viêng Chăn. Tuyến dài hơn 1.000 km, chính thức vận hành từ cuối năm 2021. Đến năm 2025, tuyến này đã phục vụ hơn 30 triệu lượt hành khách. Tuyến đường sắt giúp rút ngắn đáng kể thời gian di chuyển, hành trình từ biên giới Trung Quốc (Boten) đến Viêng Chăn hiện mất khoảng 3-4 giờ, thay vì hơn một ngày bằng đường bộ như trước.
Giai đoạn tiếp theo của chiến lược này hướng tới Thái Lan và Malaysia nhằm hoàn thiện mạng lưới kết nối các di sản văn hóa và trung tâm kinh tế khu vực.
Các chuyên gia nhận định việc kết nối trực tiếp các thành phố Trung Quốc với Đông Nam Á bằng đường sắt sẽ mở thêm lựa chọn cho khách quốc tế. Thay vì phụ thuộc vào hàng không, hạ tầng này giúp hành khách di chuyển liền mạch, đưa các hành trình quốc tế trở nên đơn giản như du lịch nội địa.
Tin Gốc: Vnexpress

