Tôi được mời đến hội thảo người khuyết tật, ở lầu 5 với vô số… bậc thềm

Tôi được mời đến hội thảo người khuyết tật, ở lầu 5 với vô số… bậc thềm

Có những bậc thềm không cao, nhưng đủ để một người phải dừng lại. Đôi khi, bậc thềm ấy không chỉ nằm trước một cánh cửa – mà nằm ngay trên con đường dẫn đến sự hòa nhập.

Tôi từng đứng trước nhiều “bậc thềm” như thế – không chỉ ngoài phố, mà trong cả hành trình học tập, làm việc và sống giữa cộng đồng. Là một người khuyết tật vận động, tôi hiểu cảm giác khi con đường phía trước không hẳn là không có, nhưng lại chưa thực sự dành cho mình.

Muốn kể với mọi người 1 kỷ niệm gần đây khiến tôi nhớ mãi.

Tháng 1-2026, tôi được mời tham dự một hội thảo về thúc đẩy giáo dục hòa nhập cho trẻ khuyết tật. Đó là một cơ hội tôi rất trân trọng.

Nhưng hội trường lại ở tầng 5 – và không có thang máy.

Tôi đã lưỡng lự. Có một khoảnh khắc, tôi nghĩ mình nên dừng lại. Nhưng rồi, tôi vẫn quyết định đi tiếp – nhờ sự hỗ trợ của mọi người.

Hôm đó, tôi phải nhờ hai người đỡ hai bên mới có thể lên được. Khi bước vào hội trường, tôi đã thực sự mệt.

Tôi ngồi đó, lắng nghe những chia sẻ rất tâm huyết về “xóa bỏ rào cản”, nhưng không khỏi chạnh lòng.

Bởi ngay cả trong những không gian nói về hòa nhập, thì còn đó những “bậc thềm” cần được nhìn lại.

Và tôi nghĩ đến những người sử dụng xe lăn.

Nếu là họ, có lẽ họ đã phải dừng lại từ rất sớm – ngay từ cơ hội được tham gia.

Tôi là một nghệ nhân may thêu thủ công. Công việc của tôi bắt đầu từ những mảnh vải nhỏ, những đường kim tỉ mỉ – và trở thành cách tôi kể câu chuyện của mình.

Song song đó, tôi tham gia công tác xã hội trong lĩnh vực người khuyết tật, gặp gỡ nhiều người với những hoàn cảnh và dạng tật khác nhau.

Tôi nhận ra một điều rất rõ: Người khuyết tật không thiếu ý chí, không thiếu khả năng. Chúng tôi thường thiếu một môi trường phù hợp để phát huy.

Một bậc thềm, một cầu thang, một ánh nhìn ái ngại… Những điều tưởng như rất nhỏ, lại có thể giữ một người đứng lại rất lâu, thậm chí là dừng bước, dừng mong muốn, khát vọng.

Trong công việc của mình, tôi đã gặp nhiều người khuyết tật rất giỏi. Nhưng có người chưa từng đi xin việc, vì sợ bị từ chối. Có người đã thử, nhưng dừng lại sau vài lần không được nhìn nhận đúng.

Đôi khi, điều chúng tôi cần tưởng như vô cùng cơ bản nhưng lại hóa xa vời như một cơ hội được thử, một người nào đó tin rằng chúng tôi có thể làm được; một môi trường không khiến mình cảm thấy mình là gánh nặng.

Những điều đó giống như cách cộng đồng sẽ cùng giúp sức bỏ đi một “bậc thềm vô hình” trong cách nhìn nhận về chúng tôi

Và chúng tôi – cũng đang từng bước đi lên. Tôi hiểu cảm giác tự ti. Tôi cũng từng nghi ngại chính mình. Nhưng tôi chọn bước tiếp – từng chút một. Không phải vì con đường đã bằng phẳng, mà vì tôi tin rằng mỗi bước đi của mình cũng là một cách làm cho những “bậc thềm” phía trước thấp xuống.

Những chính sách hỗ trợ người khuyết tật ở Việt Nam đã và đang được cải thiện. Nhưng điều cần thiết hơn là sự thay đổi trong cách thực hiện, để từ “làm cho có” sang “làm để dùng được”; từ “hỗ trợ” sang “trao quyền”.

  Sự thật phía sau 'cơn sốt dao kéo' của Gen Z

Một hội trường có thang máy. Một con đường có thể đi qua. Một lớp học có phiên dịch ngôn ngữ ký hiệu. Một phương tiện giao thông công cộng tiếp cận. Một cơ hội việc làm công bằng.

Những điều đó không lớn – nhưng đủ để một người không phải dừng lại.

Tôi vẫn đang mỗi ngày ghép những mảnh vải nhỏ thành một bức tranh.

Và tôi nghĩ việc xóa bỏ rào cản cũng như vậy.

Bắt đầu từ việc bỏ đi một bậc thềm.

Rồi thêm một bậc thềm nữa.

Để một ngày nào đó, “hòa nhập” sẽ không còn bắt đầu bằng việc phải bước qua một trở ngại, mà là một con đường mở sẵn – cho tất cả mọi người.

PHẠM THỊ HIỀN

Tin Gốc: Tuổi Trẻ