Phái đoàn Mỹ và Iran cuối tuần qua gặp nhau tại khách sạn Serena ở Islamabad, thủ đô Pakistan để đàm phán về thỏa thuận chấm dứt xung đột. Đây là cuộc gặp trực tiếp cấp cao nhất giữa hai bên kể từ năm 1979.
Tuy nhiên, sau gần 21 giờ đàm phán xuyên đêm, hai phái đoàn rời Pakistan mà không đạt thỏa thuận. Phó tổng thống Mỹ JD Vance cho hay phía Mỹ đã đưa ra “đề nghị cuối cùng và tốt nhất”, song Iran đã “chọn không chấp nhận các điều khoản của chúng tôi”.
Trong khi đó, hãng thông tấn Tasnim của Iran cho hay các yêu cầu của Mỹ là “quá đáng” khiến các nhà đàm phán nước này không thể chấp nhận. Theo Tasnim, Iran đã đưa ra “những sáng kiến và đề xuất hợp lý”, thêm rằng phía Mỹ “tính toán sai về chiến thuật đàm phán”, đồng thời cảnh báo hiện trạng ở eo biển Hormuz sẽ không thể thay đổi “trừ phi Mỹ nhất trí với một thỏa thuận hợp lý”.
Một quan chức Mỹ giấu tên nói với Washington Post rằng Mỹ và Iran đã không đạt được đồng thuận về nhiều vấn đề do Washington đưa ra. Những yêu cầu này bao gồm Iran phải chấm dứt hoàn toàn việc làm giàu uranium và cho phép Mỹ thu hồi lượng uranium đã được làm giàu ở mức cao, đồng thời tháo dỡ toàn bộ các cơ sở làm giàu hạt nhân chủ chốt.
Washington còn muốn Tehran chấp nhận khuôn khổ giảm căng thẳng rộng hơn với sự tham gia của các nước trong khu vực, ngừng tài trợ cho những lực lượng ủy nhiệm như Hamas, Hezbollah và Houthi ở Trung Đông. Điều kiện tiếp theo mà Mỹ đưa ra là Iran phải mở lại hoàn toàn eo biển Hormuz, cho phép tàu thuyền qua lại mà không thu phí.
Phía Mỹ cũng đưa kèm những đề nghị hấp dẫn, gồm dỡ bỏ các lệnh trừng phạt đối với Iran, giúp quốc gia này hội nhập hoàn toàn với quốc tế, thậm chí là để ngỏ cơ hội thiết lập quan hệ đối tác, Saeed Shah, nhà bình luận của Time, dẫn các nguồn thạo tin cho biết.
“Washington dường như muốn thử nghiệm xem giới lãnh đạo Iran, sau khi trải qua 6 tuần xung đột và cái chết của lãnh tụ tối cao Ali Khamenei, giờ đây có chịu khuất phục hay không”, Shah viết.
Người phát ngôn Bộ Ngoại giao Iran Esmaeil Baqaei xác nhận bất đồng về “hai hoặc ba vấn đề then chốt” đã ngăn cản Tehran và Washington tiến tới thỏa thuận. Theo ông, hai bên đã đồng thuận về một số vấn đề, nhưng vẫn còn “khoảng cách về quan điểm” trong những chủ đề khác.
Đài truyền hình Press TV của Iran đưa tin rằng trong những điểm bất đồng có vấn đề về quyền đi lại qua eo biển Hormuz và chương trình hạt nhân của Tehran.
Về eo biển Hormuz, Tổng thống Mỹ Donald Trump đã nêu ý tưởng về việc Mỹ và Iran cùng quản lý eo biển này. Tuy nhiên, Tehran bác bỏ ý tưởng đó, nói rằng Hormuz thuộc lãnh hải của Iran và Oman, do đó chỉ có hai nước này mới có quyền quản lý eo biển.
Iran dường như tin rằng việc kiểm soát eo biển Hormuz, huyết mạch vận chuyển 20% nguồn cung dầu thế giới, là lợi thế rõ ràng nhất mà họ đang nắm giữ để làm đòn bẩy mặc cả. “Tehran chưa sẵn sàng cho những gì mà họ xem như là đầu hàng”, bình luận viên Shah cho hay.
Hãng tin Fars của Iran dẫn lời một quan chức nước này cho rằng Mỹ đưa ra “yêu sách thái quá” về eo biển Hormuz. “Có vẻ như Mỹ đang muốn thông qua đàm phán để có được những gì họ chưa đạt được trong 40 ngày xung đột”, quan chức này nói.
Ngoài eo biển Hormuz, một nhà phân tích thân cận với chính phủ Iran nói với New York Times rằng các cuộc đàm phán tan vỡ do Mỹ yêu cầu Iran ngừng làm giàu uranium trong 20 năm.
Trong văn bản phản hồi, phái đoàn Iran cho biết họ sẵn sàng ngừng làm giàu uranium trong không quá 5 năm. Tổng thống Trump đã bác bỏ đề xuất này.
Hai quan chức cấp cao giấu tên của Mỹ cho hay Washington còn yêu cầu Tehran chuyển hơn 400 kg uranium đã làm giàu cấp độ cao ra khỏi lãnh thổ nước này. Các quan chức Iran từ chối, tuyên bố số uranium đó phải được giữ lại bên trong Iran, nhưng đề xuất pha loãng nồng độ để không thể sử dụng cho mục đích chế tạo vũ khí hạt nhân.
Nhưng phía Mỹ bác bỏ, lo ngại rằng việc để số uranium này tiếp tục nằm trong tay Iran sẽ tạo ra nguy cơ chúng được tái làm giàu trong tương lai để chế tạo bom hạt nhân.
Ngoại trưởng Iran Abbas Araghchi nói các bên “chỉ còn cách Bản ghi nhớ Islamabad trong gang tấc” thì vấp phải những yêu cầu quá mức và sự thay đổi điều kiện đàm phán từ phái đoàn Mỹ.
Phó tổng thống Vance cho hay phái đoàn Mỹ quyết định rời bàn đàm phán vào sáng 12/4, sau khi xác định rằng các đại diện từ Iran không có đủ thẩm quyền để chốt thỏa thuận.
“Họ phải quay về Tehran, xin ý kiến từ Lãnh tụ Tối cao hoặc ai đó khác, để thực sự được phê chuẩn các điều khoản”, ông Vance nói. “Các cuộc đàm phán có tiếp diễn hay có đạt được thỏa thuận hay không tùy thuộc vào Iran, vì chúng tôi đã đưa ra rất nhiều đề xuất”.
Kamran Bokhari, chuyên gia cao cấp tại Hội đồng Chính sách Trung Đông ở Washington, nhận định các yêu cầu của Mỹ về vấn đề hạt nhân không để lại lối thoát để phía Iran có thể giữ thể diện, khi Tehran vốn coi chương trình hạt nhân là vấn đề tự tôn dân tộc. Ông coi việc phái đoàn Mỹ rời đi là “chiêu thức bỏ ngang kinh điển” trong sách lược đàm phán của Tổng thống Trump.
“Người Iran không muốn mình trông như thể đã đầu hàng. Uy tín của chính quyền ở trong nước và nước ngoài đang bị đe dọa”, Bokhari nói.
Mohammad Javad Zarif, người từng là ngoại trưởng Iran khi quốc gia này đạt được thỏa thuận hạt nhân với Mỹ năm 2015, cho biết trên mạng xã hội rằng chính những bình luận của ông Vance trước khi rời Pakistan đã phản ánh lý do vòng đàm phán mới nhất thất bại.
“Mỹ phải học được rằng các vị không thể áp đặt điều khoản lên Iran”, ông nói và thêm rằng “vẫn chưa quá muộn để học điều đó”.
Nhiều nhà quan sát cũng tỏ ra lạc quan về triển vọng hai bên nối lại đàm phán. Muhammad Saeed, tướng về hưu của Pakistan, cho hay Islamabad sẽ tiếp tục đóng vai trò trung gian chuyển thông điệp giữa Mỹ và Iran. Ông nói thêm Iran có thể sẽ đưa ra đề xuất hồi đáp Mỹ sau khi tham khảo ý kiến các lãnh đạo trong nước, đồng thời hướng tới việc sắp xếp một cuộc gặp tiếp theo.
“Không ai ở cả hai phía nói quá trình đàm phán đã chấm dứt”, ông Saeed cho hay.
Ngay cả việc hai bên ngồi xuống đàm phán với nhau cũng đã được xem là bước đột phá của xung đột, theo Saeed Shah, nhà bình luận của Time.
Baqaei, người phát ngôn Bộ Ngoại giao Iran, cho rằng sau cuộc chiến hơn 6 tuần và nhiều năm nghi kỵ lẫn nhau, một vòng đàm phán duy nhất không bao giờ có thể giải quyết được tất cả những khác biệt giữa Mỹ với Iran. Trong khi đó, đại sứ Iran tại Pakistan Reza Amiri Moghadam cho hay cuộc đối thoại giữa hai bên đã diễn ra trong không khí trang trọng và ôn hòa.
“Các cuộc đàm phán tại Islamabad đã đặt nền móng cho một tiến trình ngoại giao. Nếu lòng tin và thiện chí được củng cố, tiến trình có thể tạo ra khuôn khổ bền vững vì lợi ích của tất cả các bên”, ông nói.
Tổng thống Iran Masoud Pezeshkian tuyên bố trên mạng xã hội rằng một thỏa thuận có thể đạt được nếu Washington “từ bỏ cách tiếp cận tối đa hóa yêu sách và tôn trọng quyền lợi của nhân dân Iran”. Ông Vance cũng nói Tổng thống Trump sẵn sàng hướng tới một mối quan hệ bình thường hơn với Iran, nếu các điều kiện then chốt được đáp ứng.
Sina Toossi, chuyên gia cao cấp tại Trung tâm Chính sách Quốc tế ở Washington, cho biết cả hai bên đều có động lực để tiếp tục đàm phán. “Cái giá nếu chiến tranh bùng phát trở lại sẽ rất lớn đối với cả hai bên”, Toossi cảnh báo.
Tàu thăm dò Psyche của NASA đang bước vào một cột mốc quan trọng kể từ khi rời trái đất hồi tháng 10.2023, theo Reuters. Ngày 15.5, con tàu có kích thước tương đương một chiếc xe tải nhỏ dự kiến bay ngang sao Hỏa ở khoảng cách khoảng 4.500 km, với tốc độ gần 19.848 km/giờ.
Theo NASA, cuộc bay ngang này đã được tính toán từ trước nhằm giúp Psyche tận dụng lực hấp dẫn của sao Hỏa để tăng tốc và điều chỉnh quỹ đạo cũng như giúp tàu tiết kiệm nhiên liệu trong chặng đường dài tới 16 Psyche.
"Hiện tại, chúng tôi đang đi đúng hướng để thực hiện chuyến bay ngang qua", bà Sarah Bairstow, trưởng nhóm lập kế hoạch sứ mệnh Psyche tại Phòng thí nghiệm Phản lực của NASA, cho biết trong một thông cáo trước thời điểm tàu tiếp cận sao Hỏa.
Nhóm vận hành Psyche cũng tận dụng cuộc gặp sao Hỏa để thực hành và hiệu chỉnh các thiết bị khoa học trên tàu. Theo đó, Psyche sẽ thử nghiệm khả năng "tìm kiếm vệ tinh" quanh sao Hỏa, như bước chuẩn bị cho việc phát hiện các tiểu vệ tinh có thể quay quanh tiểu hành tinh 16 Psyche trong giai đoạn sau của sứ mệnh, theo trang SciTech Daily.
Trong quá trình tiếp cận, các camera của Psyche còn có thể ghi lại hình ảnh sao Hỏa ở những góc nhìn hiếm gặp. Ông Jim Bell, trưởng nhóm chụp ảnh của sứ mệnh tại Đại học bang Arizona, cho biết các quan sát này có thể mang lại "những bức ảnh đơn giản nhưng tuyệt đẹp".
Sau khi "mượn lực" sao Hỏa, Psyche sẽ tiếp tục hành trình tới mục tiêu chính của sứ mệnh. Theo kế hoạch, tàu sẽ đến tiểu hành tinh 16 Psyche vào tháng 8.2029, sau đó bay quanh vật thể này trong khoảng 26 tháng để chụp ảnh bề mặt, đo trọng lực, từ tính và phân tích thành phần cấu tạo. Quỹ đạo của tàu sẽ được hạ dần, giúp Psyche tiến gần hơn đến mục tiêu trước khi sứ mệnh kết thúc vào năm 2031, theo trang Space.com.
Được phát hiện vào năm 1852 và được đặt tên theo nữ thần linh hồn trong thần thoại Hy Lạp, 16 Psyche có đường kính khoảng 280 km. Trong khi phần lớn tiểu hành tinh trong vành đai giữa sao Hỏa và sao Mộc được cấu tạo chủ yếu từ đá hoặc băng, 16 Psyche được xem là một "thế giới kim loại" hiếm gặp khi chứa nhiều sắt, niken cùng một số khoáng sản khác, theo Reuters.
Từ đặc điểm đó, các nhà khoa học đặt ra giả thuyết rằng 16 Psyche có thể là phần lõi niken - sắt còn sót lại của một tiền hành tinh từng hình thành trong giai đoạn sơ khai của hệ mặt trời. Tiền hành tinh này có thể đã trải qua những vụ va chạm dữ dội, khiến lớp vỏ và lớp phủ bên ngoài bị bóc tách, để lộ phần lõi kim loại tồn tại đến ngày nay.
Dù 16 Psyche từng được mô tả có giá trị kim loại giả định lên tới khoảng 10 triệu tỉ USD, song NASA nhấn mạnh sứ mệnh này không nhằm khai thác khoáng sản ngoài không gian. Giá trị lớn nhất của Psyche nằm ở khoa học khi nó có thể mở ra một cách hiếm hoi để nghiên cứu cấu trúc bên trong các hành tinh đá, theo NASA.
Với trái đất, phần lõi nằm quá sâu và quá nóng khiến việc tiếp cận trực tiếp là bất khả thi. Vì vậy, nếu 16 Psyche thật sự là phần lõi lộ ra của một tiền hành tinh cổ đại, nó có thể trở thành "mẫu vật" tự nhiên giúp giới khoa học hiểu rõ hơn cách các lõi kim loại hình thành, nguội đi và ảnh hưởng đến sự tiến hóa của những thế giới đá.
Có thể thấy, nếu thành công, sứ mệnh Psyche không chỉ gửi về những hình ảnh đầu tiên ở cự ly gần của một tiểu hành tinh kim loại hiếm. Nó còn có thể giúp nhân loại lần theo dấu vết của thời kỳ hệ mặt trời hình thành cách đây khoảng 4,6 tỉ năm, đồng thời làm sáng tỏ bên trong các hành tinh như trái đất đã được tạo nên như thế nào.
Khi màn đêm buông xuống tại ngôi làng nhỏ Doradal ở miền trung Colombia, tiếng chân huỳnh huỵch nặng nề từ những con hà mã nặng hơn 1,3 tấn đang lê bước qua vườn tược, sân trường, mái hiên, phá vỡ sự yên tĩnh.
"Chúng đã thay đổi lối sống của chúng tôi", ngư dân Giovanny Contreras, 48 tuổi, cho biết khi đang lái thuyền đi ngang qua đôi mắt lồi của một con hà mã đực nhìn chằm chằm vào thuyền.
Cách quê hương châu Phi hàng nghìn km, số lượng hà mã đang nhân lên nhanh chóng ở miền trung Colombia, chiếm lĩnh ao hồ và xâm nhập sâu hơn vào đời sống của các cộng đồng người Colombia gần sông Magdalena.
Tất cả bắt nguồn từ một ý thích bột phát của trùm ma túy. Khi đang ở đỉnh cao quyền lực, trùm ma túy Pablo Escobar đã thu mua hàng nghìn hecta đất ở Doradal làm khu nghỉ dưỡng. Ông ta cho đào hàng chục hồ nhân tạo, xây dựng một biệt thự kiểu Địa Trung Hải, một đường băng riêng và một đấu trường bò tót. Escobar cũng buôn lậu vào Colombia nhiều loài động vật ngoại lai như voi, hươu cao cổ, lạc đà, tê giác, chuột túi, đà điểu và hươu bên cạnh 4 con hà mã.
"Tất cả các con vật đều có máng ăn chuyên dụng", José Conrado Montoya Toro, 85 tuổi, được thuê làm người chăm sóc vườn thú của Escobar vào những năm 1980, nói. "Khi xe chở rau đến, có bắp cải, cà rốt và rau diếp cho tất cả các con vật".
Trang trại Hacienda Napoles rơi vào tình trạng hoang tàn sau khi cảnh sát tiêu diệt Escobar. Đa số động vật trong trang trại được chuyển đến các sở thú, nhưng những con hà mã bị bỏ rơi và chúng đã trốn thoát, sinh sản vượt ra ngoài khuôn viên trang trại.
Được tự do giữa vùng nông thôn Colombia tươi tốt, loài động vật có vú này đã làm điều chúng giỏi nhất: lười biếng ngâm mình dưới nước, gặm cỏ và sinh sản. Chúng đã sinh sôi thành 200 con và có thể tăng lên 1.000 con vào năm 2035, đe dọa tới hệ sinh thái của Colombia.
Những con hà mã có nguồn gốc từ châu Phi được xếp vào loài động vật xâm lấn ở Colombia. Chính phủ muốn cho tặng chúng đến các quốc gia khắp thế giới, nhưng rất ít nơi tiếp nhận. Bác sĩ thú y đã thử thiến chúng, nhưng công việc rất nguy hiểm, đòi hỏi 8 người cùng phối hợp để đặt bẫy, gây mê và phẫu thuật cho từng con.
Hồi tháng 4, giới chức Colombia công bố kế hoạch trị giá hai triệu USD để cắt giảm quần thể hà mã bằng cách tiêu hủy nhân đạo 80 con, đồng thời tiếp tục di dời những con còn lại. Chúng có thể bị tiêm hóa chất gây tử vong, hoặc bị bắn vào đầu và chôn tại chỗ.
Kế hoạch này lập tức gây tranh cãi. Một số chuyên gia cho rằng do không có kẻ thù tự nhiên ở Colombia, hà mã sẽ chiếm chỗ các loài bản địa và cần bị tiêu diệt, trong khi các nhóm bảo vệ quyền động vật phản đối. Một tỷ phú Ấn Độ đã đề nghị nhận nuôi 80 con hà mã, nhưng chưa rõ việc vận chuyển có khả thi hay không.
Kế hoạch tiêu hủy đã chia rẽ làng Doradal, nơi quần thể hà mã hoang dã duy nhất bên ngoài châu Phi đã định hình bản sắc thị trấn và thu hút khách du lịch tìm đến.
"Cá nhân tôi thấy mâu thuẫn. Tôi ý thức được rằng họ phải loại bỏ hoặc di dời chúng, nhưng chúng cũng chỉ là động vật, những con vật không có lỗi trong các quyết định của Pablo Escobar", Samy Castano, 35 tuổi, nhà đối diện với một cái ao đầy hà mã, chia sẻ. Anh chỉ trích chính phủ Colombia đã không hành động quyết đoán từ nhiều năm trước.
"Con không muốn họ giết chúng!", Luciana, con gái 11 tuổi của anh, nói chen vào và kể lại lần một con hà mã đã cố thọc đầu qua cửa sổ phòng khách khi cô bé đang xem tivi.
Hà mã, loài động vật có vú trên cạn lớn nhất sau voi và tê giác, có bản tính bảo vệ lãnh thổ, có khả năng chạy nhanh hơn con người và đã từng giết người ở châu Phi.
Năm 2020, một con hà mã đã tấn công một nông dân đang lấy nước từ ao, làm gãy xương sườn và suýt giết chết ông. Năm 2023, một tài xế trên đường cao tốc đã đâm sầm vào một con hà mã; cú va chạm khiến con hà mã tử vong nhưng tài xế thoát nạn. Các chuyên gia cảnh báo nguy cơ có người tử vong vì đụng độ với hà mã chỉ còn là vấn đề thời gian.
"Khi sự xâm lấn của hà mã tăng tốc, khả năng xảy ra tai nạn sẽ cao hơn. Không có loài động vật xâm lấn nào trên thế giới lại to lớn đến thế", Katherine Corrales, chuyên gia thuộc cơ quan môi trường chính phủ ở Boyaca, cho biết.
Chính phủ Colombia đã biến Hacienda Napoles thành một công viên giải trí do tư nhân quản lý với các máng trượt nước và một vườn thú. Người dân trong làng kiếm tiền bằng cách cung cấp tour xem hà mã hay bán đồ lưu niệm hình hà mã.
Du khách có thể ngắm nhìn hà mã hoang dã trên các hồ nước của điền trang cũ từ đài quan sát. Họ có thể cho hai con hà mã Paco và Juaco đang bị nuôi nhốt của công viên ăn cà rốt.
"Chúng không phải là loài vật bạn có thể thấy hàng ngày", Henri Samil Perez, người chăm sóc trong vườn thú, nói khi cảnh báo các gia đình trông con cẩn thận để chúng không trèo vào chuồng. "Có chúng ở đây là một đặc ân đối với chúng tôi".
Trong khi đó, Contreras đang háo hức mong chờ chính quyền thực thi kế hoạch tiêu hủy. Anh đã gần như bỏ hẳn việc đi sông sau khi trời tối, từ bỏ những chuyến đánh bắt thủy sản ban đêm. Với cơ thể to lớn chìm dưới nước, những con hà mã trở nên vô hình dưới ánh trăng.
Các ngư dân khiếp sợ mỗi lần vô tình chèo thuyền qua những "tảng đá cơ bắp" đang chìm dưới nước, hoặc tệ hơn là chẳng may khiêu khích một con đực hung hãn muốn bảo vệ lãnh thổ. Một con hà mã có thể phá hủy thân tàu chỉ bằng một cú hất đầu.
"Thay vì nghĩ quá nhiều về mạng sống của động vật, tại sao họ không nghĩ về nỗi khổ của ngư dân và người nghèo sống ở ven sông?", anh nói.
Theo báo The Washington Post, ông Menjivar-Ayala (56 tuổi) đã chạy trốn nội chiến tại quê nhà El Salvador, trốn trong cốp xe để vượt biên trái phép vào Mỹ năm 1990, sau đó được cấp quy chế bảo vệ nhân đạo và trở thành công dân Mỹ.
Trước khi đảm nhận vai trò mới tại West Virginia, ông là giám mục phụ tá tại tổng giáo phận Washington từ năm 2023. Hãng tin AP ngày 2.5 tiết lộ ông Menjivar-Ayala được biết đến là người thường xuyên lên tiếng bảo vệ quyền của người nhập cư và từng công khai phản đối các chính sách siết nhập cư của Tổng thống Mỹ Donald Trump.
Trong bài phát biểu nhậm chức ngày 1.5, tân Giám mục giáo phận Wheeling-Charleston đã gửi lời cảm ơn đến Giáo hoàng Leo XIV. Ông Menjivar-Ayala cam kết lắng nghe cộng đồng, đặc biệt là người nghèo, người nhập cư và những người yếu thế trong xã hội. Ông cũng nhấn mạnh tầm quan trọng của những giáo dân trẻ, khẳng định người trẻ "không chỉ là tương lai, mà còn là hiện tại của Giáo hội". Ông Menjivar-Ayala sẽ tiếp quản giáo phận tại West Virginia với 61.000 giáo dân, thay cho người tiền nhiệm Mark Brennan.
Cùng ngày 1.5, Tòa Thánh thông báo bổ nhiệm linh mục gốc Colombia John Gomez làm Giám mục giáo phận Laredo, bang Texas (Mỹ). Ngoài ra, hai linh mục Robert Boxie III và Gary Studniewski cũng được bổ nhiệm làm giám mục phụ tá mới cho tổng giáo phận Washington.